- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,563,628

"I TURN TO TELL HIM THINGS..."

16 Tháng Năm 201810:24 CH(Xem: 11196)
Illustrator78
ảnh  ILLustrator78



Nàng đứng tựa vào cánh cửa sát ban công, mắt nhìn theo những ánh đèn đang đuổi nhau ngoài xa. Từng cơn gió mát rượi hiếm hoi của mùa hè oi bức thổi ngược những sợi tóc con lòa xòa trước trán nàng bật tung ra sau. Nàng hít hà mùi hương nhè nhẹ của khóm tường vi rồi giữ chặt hơi thở trong lồng ngực. Bên trong phòng khách tiếng nhạc đang vang lên, giọng Katie Melua dìu dặt. Nàng khẽ đung đưa theo điệu nhạc, mắt vẫn dõi theo những ánh đèn. Ngoài kia những con người đang hối hả tìm về với nhau sau một ngày dài để cùng chìm vào giấc ngủ… Nàng không có gì để chờ đợi, ngay lúc này, nàng hoàn toàn tự do trong tầm nhìn này, hơi thở này. Nàng khẽ nhắm mắt lại...

 

“I turn to tell him things

I still make tea for two

I keep the kitchen clean…”

[Em  nói với  anh rằng,

Em vẫn pha những ly trà ấm cho đôi ta
giữ căn bếp thật sạch...]

 

 

Mắt nàng nặng trịch, ánh đèn phía trước mặt nhòe dần...

 

“The way he'd want me to

Start again, but I'm not ready to move on

'Cos I still turn to tell him, I love him

But he's gone…”

[ Như anh luôn mong muốn.

Bắt đầu nữa ư, nhưng em chưa thật sẵn sàng để vượt qua

vì em vẫn muốn nói với anh rằng :

Em yêu anh dù anh đã xa xôi! ]

 

 

Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên. Nàng giật thót người nhón từng bước chân, nheo mắt lại he hé nhìn xuyên qua cánh cửa màu trắng. Đôi mắt to với hàng mi dài đang nhìn thẳng vào nàng khiêu khích.

 

Anh đứng đó, sừng sững như ngọn núi, chìa chai rượu nàng yêu thích trước mặt “Xin lỗi, quí cô có yêu cầu một chai Merlot? Rất hân hạnh được phục vụ!”. Liền sau động tác chuyên nghiệp của một người làm quản lý khách sạn 5 sao hơn 10 năm đó là nụ cười tươi, chuyển động cơ mặt cùng ánh mắt nhìn thẳng vào chiếc áo ngủ mỏng manh nàng khoác trên người. Nàng mỉm cười ngước lên nhìn anh, tầm mắt nàng chỉ tới được chiếc cằm vừa vặn trên gương mặt thanh tú. Sau màn trình diễn mời rượu điêu luyện là màn rót rượu vào ly cho nàng thẩm định. Nàng ngồi trên sopha, hai chân duỗi thẳng thư thái. Anh ngồi kế bên, chân bắt chéo, giữ khoảng cách đủ cho cánh tay dài khỏe của anh có thể khẽ mân mê cánh tay nàng. Và họ bắt đầu nói…

 

Nàng ngắm chuyển động trên gương mặt anh, từng cái nheo mắt, bậm môi, nhã chữ, anh kết hợp chúng nhẹ nhàng, lão luyện như một diễn viên chuyên nghiệp. Nàng nghiêng đầu góc 30 độ gật gù theo từng câu chuyện anh kể. Giữa những khoảng nghỉ là tiếng hai chiếc ly thủy tinh chạm nhẹ vào nhau và tiếng cười trong trẻo của nàng.

 

Rồi anh đứng dậy, xoay người lách qua chiếc bàn của bộ sopha, bước ra khoảng không gian của phòng khách, cúi người xuống, xòe tay ra trước mặt nàng. Nàng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì hai chân anh đã di chuyển, hông anh lắc nhẹ theo điệu nhạc, cánh tay chắc khỏe xòe trước mặt nàng. Nàng đứng dậy, chóp tóc chỉ chạm đến ngực anh. Anh nắm tay phải nàng, tay trái nàng choàng qua vai anh và anh dắt nàng theo điệu nhạc. Sân khấu phòng khách này là của hai người. Cách đây ba mươi phút, nàng còn đứng ngoài ban công một mình. Nàng thấy mình cô độc, cô độc với những ánh đèn đường và xe nhấp nháy hối hả. Giờ thì nàng trong tay anh, ấm áp, vững chải, an toàn. Nàng bất ngờ tách khỏi tay anh, lùi lại vài bước chân để được ngắm anh ở một khoảng cách nàng cho là hợp lý nhất. Anh thoáng bất ngờ nhưng vẫn ko ngừng chuyển động cơ thể và hai mắt ko rời nàng. Ánh mắt anh sắc lẹm mà trìu mến. Rồi anh bước một bước chân dài chắc chắn tiến thẳng đến trước mặt nàng. Ngực anh chạm vào má nàng. Nàng không thể ngước lên nhìn anh từ khoảng cách này. Nàng chỉ ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng từ ngực áo anh rồi chỉ trong một giây, anh siết nàng vào lòng. Nàng nhón chân lên, hít hà mùi hương trên cơ thể anh. Nhịp tim anh đập nhanh hơn bình thường. Anh sốc nàng lên nhẹ bẫng như nhấc đứa trẻ rồi như vẫn đang trong nhịp điệu nhạc, anh nhẹ nhàng dìu nàng đến sopha. Anh đặt nàng nằm xuống, hôn lên mắt nàng. Nàng nhắm mắt lại, hai tay vẫn ôm choàng lấy bờ vai to khỏe của anh. Đôi môi nàng hé mở. Anh thì thầm câu gì đó không rõ lời rồi hai chiếc môi quấn vào nhau... mải miết...

 

Ngoài ban công gió thổi tóc nàng thốc vào mặt và tóc anh. Tóc anh cứng, đen và xoăn. Nàng lùa bốn ngón tay của mình vào bên trong những sợi tóc đang lấm tấm mồ hôi. Anh bế nàng lên như người ta vẫn hay bế cô dâu trong đêm tân hôn rồi từ từ lách người qua cánh cửa phòng. Mùi tinh dầu oải hương thoang thoảng. Anh đặt nàng xuống, hôn lên vòm ngực chắc khỏe của nàng rồi trong bóng tối chỉ có chút đèn đường hắt xuyên qua tấm kính, nàng thấy cơ thể rắn chắc của anh hiện lên rõ mồn một. Từng thớ thịt săn chắc, bờ vai rộng của anh đổ ập lên người nàng. Anh rướn lên, hai tay vòng ra sau ôm trọn tấm lưng bé nhỏ của nàng. Nàng nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác hơi ấm của anh phủ lên người mình. Trong bóng tối, nàng thấy mắt anh đắm chìm trong những cái rướn dài và sâu...

 

Tiếng chuông báo thức reo lên inh ỏi. Nàng với tay chụp chiếc điện thoại trên giá sách theo quán tính. Đồng hồ chỉ 7:30. Nàng đưa tay sờ chiếc gối bên cạnh. Chiếc gối trống trơn. Nàng tung chăn mở cửa bước ra ngoài. Mọi thứ vẫn trật tự ngăn nắp như chưa từng có hai người đã ghì lấy nhau trên sopha tối qua. Bàn ăn tuyệt nhiên không có chai rượu nào đang uống dở. Cánh cửa ban công vẫn đóng chặt. Nàng khụy xuống...

 

Và kìa, anh đang di chuyển cách nàng chỉ vài bước chân. Dáng anh cao sừng sững, chiếc hông lắc nhẹ và đôi chân di chuyển nhịp nhàng điêu luyện. Nàng nhìn anh nhoẻn miệng cười hạnh phúc. Anh nhìn nàng bằng đôi mắt ướt rồi nhẹ nhàng khụy gối xuống, xòe đôi bàn tay chắc khỏe ra trước mặt, trên bày tay anh là chiếc nhẫn màu trắng đang kiêu hãnh nhìn nàng. Anh đặt lên môi nàng nụ hôn sâu rồi từ từ đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út. Nàng đứng bật dậy, trên thân thể nàng chiếc áo cô dâu trắng muốt đang trải dài trên sàn nhà. Nàng bước theo anh, uyển chuyển từng bước theo tiếng nhạc cho đến khi hai chân nàng tê cứng, không còn chút sức lực. Nàng bám chặt thành ghế. Nàng ngã xuống... Không có chiếc nhẫn màu trắng nào, cũng không có chiếc áo cô dâu tha thướt trên sàn nhà hay điệu nhảy của đôi tình nhân. Nàng khóc...

 

“I lost the second chance

When fate led time away

I keep his picture close

So his memory won't fade

Alive in me, forever with my soul

So when I turn to tell him, I love him

I think he knows…”

--

[ Em đã mất đi cơ hội lần hai.

Khi mà định mệnh đã an bài.

Em giữ ký ức về anh thật sâu trong em

để những ký ức ấy không bao giờ phai nhạt.

Nó sẽ sống trong em  mãi mãi.

Em nói với anh rằng em yêu anh tha thiết.

Và em  tin là anh biết... ]



Có những giấc mơ mà khi tỉnh dậy, người ta chỉ muốn được nhắm mắt lại và mơ cho đến suốt đời ... dù kết cục trong giấc mơ cũng bẽ bàng ko thua gì ngoài đời thực.

 

 

YK Đỗ

Ghi chú:
Ca khúc "TURN TO TELL" của Katie Melua:

-nguyên bản:

I turn to tell him things

I still make tea for two

I keep the kitchen clean

The way he'd want me to



Start again, but I'm not ready to move on

'Cos I still turn to tell him, I love him

But he's gone



I miss the mess he made

Of my head when we fought

Over such silly things

I wish we could have talked

A little more, spoke instead of screamed

'Cos when I turn to tell him, I love him

He's just a dream



I lost the second chance

When fate led time away

I keep his picture close

So his memory won't fade

Alive in me, forever with my soul

So when I turn to tell him, I love him

I think he knows

- phỏng dịch:

Em  nói với  anh rằng,

Em vẫn pha những ly trà ấm cho đôi ta

giữ căn bếp thật sạch
như anh luôn mong muốn.

Bắt đầu nữa ư, nhưng em chưa thật sẵn sàng để vượt qua

vì em vẫn muốn nói với anh rằng :

Em yêu anh dù anh  đã xa xôi!

 

Em  nhớ những thứ hỗn độn và ngu xuẩn khi  ta cãi nhau.

Em  ước gì mình có thể được trò chuyện thay vì la hét.

Khi em nói em  yêu anh , anh chỉ còn là một giấc mơ thôi!

 

Em đã mất đi cơ hội lần hai.

Khi mà định mệnh đã an bài.

Em giữ ký ức về anh thật sâu trong em

để những ký ức ấy không bao giờ phai nhạt.

Nó sẽ sống trong em mãi mãi.

Em nói với anh rằng em yêu anh tha thiết.

Và em  tin là anh biết...


(Y K Đỗ chuyển ngữ)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Giêng 20209:22 CH(Xem: 5196)
Thiện có một căn nhà cho thuê. Cách đây lâu lắm, năm nào Thiện không còn nhớ rõ, chỉ biết lúc ấy mẹ anh quan tâm đến cuộc sống tương lai của cậu con trai út vô lo nên bà đã cẩn thận dặn dò anh. Mẹ anh bảo: -Thiện à. Con đã lớn khôn rồi, không còn bé nhỏ nữa, phải biết lo cuộc sống tương lai, mẹ muốn con mua một căn nhà để sau này khi con lập gia đình có chỗ ăn chỗ ở đàng hoàng. Ông bà ta thường nói “ An cư mới lạc nghiệp ”. Nghe con. Nghe mẹ nói Thiện chỉ cười cười không tỏ vẻ lời khuyên của mẹ có sức thuyết phục đối với anh.
10 Tháng Giêng 20209:18 CH(Xem: 4931)
“Đàn ông Mỹ sao lắm người tên John thế. John Wayne, John Kennedy, John Lennon, John McCain… gặp ông Mỹ, em cứ gọi đại là John, bảy mươi lăm phần trăm là trúng phóc.” Cô gái giụi đầu vào vai chồng, hít hà mùi thuốc cạo râu phảng phất trên vai áo anh, châm chọc. Bóp nhẹ bờ vai vợ, người đàn ông xoay đầu qua, cọ cằm vào đỉnh đầu phủ làn tóc mượt mà của vợ, hít hà, “Chính xác.” / “Tại sao anh lại tên John?” Cô gái hỏi. / “Mẹ anh thích đọc Phúc Âm của thánh John.” /
28 Tháng Mười Hai 201911:29 CH(Xem: 5381)
Bình An / Tên của tôi là do cha cô ấy đặt. / Sự hiện hữu của tôi là vì cô ấy mà có, tôi là một con robot.Tôi được chào đời vào một ngày mùa thu thật ảm đạm, lần đầu tiên thức dậy đập vào mắt là bầu trời xám xịt nặng những nước, nhìn xong tôi mới hiểu thấm thía cái cảm giác buồn bã, u sầu thường thấy trong thơ văn. Các bạn sẽ hỏi tôi làm thế nào một con robot mới được thành hình lại có thể có được cảm nhận như thế? Các bạn sẽ còn ngạc nhiên hơn nữa bởi vì trong bộ nhớ của tôi tích luỹ có lẽ còn nhiều hơn gấp mấy lần bộ nhớ của các bạn, những người bình thường. / Lần mở mắt đầu tiên, tôi đã có thể biết thế nào là mưa, là nắng, là bốn mùa. Tôi đã có thể nhận biết biển sâu, núi cao, năm châu, bốn bể và tất cả thủ đô của các nước trên thế giới. Tôi đã có thể biết kể chuyện cổ tích, hát những bài hát kinh điển, có thể chơi được những bài nhạc classique trên piano.
18 Tháng Mười Hai 201912:28 SA(Xem: 6590)
“Chị cho em ôm một tí...” “Vào đây. Ôm chị đi...” Thiếu phụ với tay chèn chăn cho hai con. Xoay người lại đón. Cậu lính trẻ rúc gọn vào ngực người đàn bà đang nuôi con nhỏ. Bộ ngực to dập dềnh ấm nóng. Mùi sữa thơm nức. Chút sữa thừa ứa ra lần áo. Cậu lính trẻ rúc mặt xuống, thè lưỡi nếm. Ngọt lành. Cái lưỡi mềm mại chạm vào đầu ti qua lần vải mỏng. Chỉ thế là đủ cho một dòng điện chạy xoẹt từ đỉnh đầu đến gót chân. Tê dại. Hai thân thể cong lên, dính chặt vào nhau trong vô thức. “Chị ơi...” “Em nhớ người yêu...”
14 Tháng Mười Hai 20191:04 SA(Xem: 5123)
“Đây là thành phố của những cây cầu. Cô thấy thơ mộng không?” - Giám đốc công ty bạn đang ở thế vừa là đối tác vừa cạnh tranh với chúng tôi đích thân lái xe đón tôi từ sân bay về trụ sở công ty ấy. Hoàng hôn đang đổ xuống sông Hàn lóng lánh. Tôi chợt nhớ Diên. Trước mắt nàng mà bày ra cảnh tượng đẹp đẽ này thì Diên vẫn như đã chết. Mắt nàng vẫn vô hồn, chiếc váy lụa vẫn rủ xuống tận gót chân lạnh lùng mướt mát.
23 Tháng Mười Một 20193:42 CH(Xem: 5535)
“Chú cho cháu bao nhiêu cũng được. Cháu chỉ cần chú giúp cháu mở hàng.” Giọng nói nhỏ nhẹ, mỏng mềm như trượt về từ một không gian xa lơ lắc. Tôi ngần ngừ, nhìn quanh. Một ngày mới thênh thang trước mặt. Nắng mới lên, vắt vẻo ngọn me già. “Okay chú nhé!” Vẫn cái giọng mỏng mềm. Tôi mỉm cười, nhìn xuống chân mình. Đôi giầy hôm trước lần mò cái ngõ hẻm lầy lội tìm người quen cũng lấm lem lắm rồi. Và cái chuyện mở hàng đượm nét dị đoan của chú bé mặt mũi ngây ngô thế kia gợi cho tôi sự tò mò. Cả đời tôi chưa bao giờ ngồi gác chân lên trước mặt ai. Dọa treo cổ tôi, tôi cũng không đưa chân mình cho người khác rửa. Nhưng thằng bé này làm tôi xiêu lòng.
23 Tháng Mười Một 20193:27 CH(Xem: 5977)
Trong suốt đời của Kagébayashi Miyuki, không có ngày nào ghi sâu đậm vào trí nhớ bằng cái đêm mùa thu 1950, đúng vào ngày lễ trăng tròn. Sau đại hội cho các cổ đông viên trong phòng họp danh dự của hãng, hãng luôn tổ chức một buổi tiếp tân nhỏ tại một trong những nhà hàng có tiếng ở vùng Nam Osaka. Giới giám đốc và quản trị được mời tham dự. Mùa thu năm ấy đã không là ngoại lệ.
11 Tháng Mười Một 20196:47 CH(Xem: 5481)
Hắn nhìn chăm chú bức tranh treo trên tường, đôi mắt hắn lóe lên một tia nhìn đầy cảm xúc. Có lẽ hắn đang liên tưởng hình ảnh người thiếu nữ trong tranh là một người có thật ngoài đời. Người thiếu nữ có đôi mắt rất buồn, một nỗi buồn tận cùng của sự đau khổ, tuyệt vọng.
10 Tháng Mười Một 20199:16 CH(Xem: 7041)
“Thưa bố, mẹ Con đắn đo nhiều lắm, và phải tập trung rất nhiều lòng dũng cảm để có thể viết bức thư này… Khi bố mẹ đọc được những dòng này, con đã ở một phương trời xa, phương trời mơ ước mà con từng ấp ủ trong những năm túng quẫn đến cạn đường sống của nhà ta…
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 6330)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”