- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,561,758

"I TURN TO TELL HIM THINGS..."

16 Tháng Năm 201810:24 CH(Xem: 11141)
Illustrator78
ảnh  ILLustrator78



Nàng đứng tựa vào cánh cửa sát ban công, mắt nhìn theo những ánh đèn đang đuổi nhau ngoài xa. Từng cơn gió mát rượi hiếm hoi của mùa hè oi bức thổi ngược những sợi tóc con lòa xòa trước trán nàng bật tung ra sau. Nàng hít hà mùi hương nhè nhẹ của khóm tường vi rồi giữ chặt hơi thở trong lồng ngực. Bên trong phòng khách tiếng nhạc đang vang lên, giọng Katie Melua dìu dặt. Nàng khẽ đung đưa theo điệu nhạc, mắt vẫn dõi theo những ánh đèn. Ngoài kia những con người đang hối hả tìm về với nhau sau một ngày dài để cùng chìm vào giấc ngủ… Nàng không có gì để chờ đợi, ngay lúc này, nàng hoàn toàn tự do trong tầm nhìn này, hơi thở này. Nàng khẽ nhắm mắt lại...

 

“I turn to tell him things

I still make tea for two

I keep the kitchen clean…”

[Em  nói với  anh rằng,

Em vẫn pha những ly trà ấm cho đôi ta
giữ căn bếp thật sạch...]

 

 

Mắt nàng nặng trịch, ánh đèn phía trước mặt nhòe dần...

 

“The way he'd want me to

Start again, but I'm not ready to move on

'Cos I still turn to tell him, I love him

But he's gone…”

[ Như anh luôn mong muốn.

Bắt đầu nữa ư, nhưng em chưa thật sẵn sàng để vượt qua

vì em vẫn muốn nói với anh rằng :

Em yêu anh dù anh đã xa xôi! ]

 

 

Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên. Nàng giật thót người nhón từng bước chân, nheo mắt lại he hé nhìn xuyên qua cánh cửa màu trắng. Đôi mắt to với hàng mi dài đang nhìn thẳng vào nàng khiêu khích.

 

Anh đứng đó, sừng sững như ngọn núi, chìa chai rượu nàng yêu thích trước mặt “Xin lỗi, quí cô có yêu cầu một chai Merlot? Rất hân hạnh được phục vụ!”. Liền sau động tác chuyên nghiệp của một người làm quản lý khách sạn 5 sao hơn 10 năm đó là nụ cười tươi, chuyển động cơ mặt cùng ánh mắt nhìn thẳng vào chiếc áo ngủ mỏng manh nàng khoác trên người. Nàng mỉm cười ngước lên nhìn anh, tầm mắt nàng chỉ tới được chiếc cằm vừa vặn trên gương mặt thanh tú. Sau màn trình diễn mời rượu điêu luyện là màn rót rượu vào ly cho nàng thẩm định. Nàng ngồi trên sopha, hai chân duỗi thẳng thư thái. Anh ngồi kế bên, chân bắt chéo, giữ khoảng cách đủ cho cánh tay dài khỏe của anh có thể khẽ mân mê cánh tay nàng. Và họ bắt đầu nói…

 

Nàng ngắm chuyển động trên gương mặt anh, từng cái nheo mắt, bậm môi, nhã chữ, anh kết hợp chúng nhẹ nhàng, lão luyện như một diễn viên chuyên nghiệp. Nàng nghiêng đầu góc 30 độ gật gù theo từng câu chuyện anh kể. Giữa những khoảng nghỉ là tiếng hai chiếc ly thủy tinh chạm nhẹ vào nhau và tiếng cười trong trẻo của nàng.

 

Rồi anh đứng dậy, xoay người lách qua chiếc bàn của bộ sopha, bước ra khoảng không gian của phòng khách, cúi người xuống, xòe tay ra trước mặt nàng. Nàng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì hai chân anh đã di chuyển, hông anh lắc nhẹ theo điệu nhạc, cánh tay chắc khỏe xòe trước mặt nàng. Nàng đứng dậy, chóp tóc chỉ chạm đến ngực anh. Anh nắm tay phải nàng, tay trái nàng choàng qua vai anh và anh dắt nàng theo điệu nhạc. Sân khấu phòng khách này là của hai người. Cách đây ba mươi phút, nàng còn đứng ngoài ban công một mình. Nàng thấy mình cô độc, cô độc với những ánh đèn đường và xe nhấp nháy hối hả. Giờ thì nàng trong tay anh, ấm áp, vững chải, an toàn. Nàng bất ngờ tách khỏi tay anh, lùi lại vài bước chân để được ngắm anh ở một khoảng cách nàng cho là hợp lý nhất. Anh thoáng bất ngờ nhưng vẫn ko ngừng chuyển động cơ thể và hai mắt ko rời nàng. Ánh mắt anh sắc lẹm mà trìu mến. Rồi anh bước một bước chân dài chắc chắn tiến thẳng đến trước mặt nàng. Ngực anh chạm vào má nàng. Nàng không thể ngước lên nhìn anh từ khoảng cách này. Nàng chỉ ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng từ ngực áo anh rồi chỉ trong một giây, anh siết nàng vào lòng. Nàng nhón chân lên, hít hà mùi hương trên cơ thể anh. Nhịp tim anh đập nhanh hơn bình thường. Anh sốc nàng lên nhẹ bẫng như nhấc đứa trẻ rồi như vẫn đang trong nhịp điệu nhạc, anh nhẹ nhàng dìu nàng đến sopha. Anh đặt nàng nằm xuống, hôn lên mắt nàng. Nàng nhắm mắt lại, hai tay vẫn ôm choàng lấy bờ vai to khỏe của anh. Đôi môi nàng hé mở. Anh thì thầm câu gì đó không rõ lời rồi hai chiếc môi quấn vào nhau... mải miết...

 

Ngoài ban công gió thổi tóc nàng thốc vào mặt và tóc anh. Tóc anh cứng, đen và xoăn. Nàng lùa bốn ngón tay của mình vào bên trong những sợi tóc đang lấm tấm mồ hôi. Anh bế nàng lên như người ta vẫn hay bế cô dâu trong đêm tân hôn rồi từ từ lách người qua cánh cửa phòng. Mùi tinh dầu oải hương thoang thoảng. Anh đặt nàng xuống, hôn lên vòm ngực chắc khỏe của nàng rồi trong bóng tối chỉ có chút đèn đường hắt xuyên qua tấm kính, nàng thấy cơ thể rắn chắc của anh hiện lên rõ mồn một. Từng thớ thịt săn chắc, bờ vai rộng của anh đổ ập lên người nàng. Anh rướn lên, hai tay vòng ra sau ôm trọn tấm lưng bé nhỏ của nàng. Nàng nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác hơi ấm của anh phủ lên người mình. Trong bóng tối, nàng thấy mắt anh đắm chìm trong những cái rướn dài và sâu...

 

Tiếng chuông báo thức reo lên inh ỏi. Nàng với tay chụp chiếc điện thoại trên giá sách theo quán tính. Đồng hồ chỉ 7:30. Nàng đưa tay sờ chiếc gối bên cạnh. Chiếc gối trống trơn. Nàng tung chăn mở cửa bước ra ngoài. Mọi thứ vẫn trật tự ngăn nắp như chưa từng có hai người đã ghì lấy nhau trên sopha tối qua. Bàn ăn tuyệt nhiên không có chai rượu nào đang uống dở. Cánh cửa ban công vẫn đóng chặt. Nàng khụy xuống...

 

Và kìa, anh đang di chuyển cách nàng chỉ vài bước chân. Dáng anh cao sừng sững, chiếc hông lắc nhẹ và đôi chân di chuyển nhịp nhàng điêu luyện. Nàng nhìn anh nhoẻn miệng cười hạnh phúc. Anh nhìn nàng bằng đôi mắt ướt rồi nhẹ nhàng khụy gối xuống, xòe đôi bàn tay chắc khỏe ra trước mặt, trên bày tay anh là chiếc nhẫn màu trắng đang kiêu hãnh nhìn nàng. Anh đặt lên môi nàng nụ hôn sâu rồi từ từ đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út. Nàng đứng bật dậy, trên thân thể nàng chiếc áo cô dâu trắng muốt đang trải dài trên sàn nhà. Nàng bước theo anh, uyển chuyển từng bước theo tiếng nhạc cho đến khi hai chân nàng tê cứng, không còn chút sức lực. Nàng bám chặt thành ghế. Nàng ngã xuống... Không có chiếc nhẫn màu trắng nào, cũng không có chiếc áo cô dâu tha thướt trên sàn nhà hay điệu nhảy của đôi tình nhân. Nàng khóc...

 

“I lost the second chance

When fate led time away

I keep his picture close

So his memory won't fade

Alive in me, forever with my soul

So when I turn to tell him, I love him

I think he knows…”

--

[ Em đã mất đi cơ hội lần hai.

Khi mà định mệnh đã an bài.

Em giữ ký ức về anh thật sâu trong em

để những ký ức ấy không bao giờ phai nhạt.

Nó sẽ sống trong em  mãi mãi.

Em nói với anh rằng em yêu anh tha thiết.

Và em  tin là anh biết... ]



Có những giấc mơ mà khi tỉnh dậy, người ta chỉ muốn được nhắm mắt lại và mơ cho đến suốt đời ... dù kết cục trong giấc mơ cũng bẽ bàng ko thua gì ngoài đời thực.

 

 

YK Đỗ

Ghi chú:
Ca khúc "TURN TO TELL" của Katie Melua:

-nguyên bản:

I turn to tell him things

I still make tea for two

I keep the kitchen clean

The way he'd want me to



Start again, but I'm not ready to move on

'Cos I still turn to tell him, I love him

But he's gone



I miss the mess he made

Of my head when we fought

Over such silly things

I wish we could have talked

A little more, spoke instead of screamed

'Cos when I turn to tell him, I love him

He's just a dream



I lost the second chance

When fate led time away

I keep his picture close

So his memory won't fade

Alive in me, forever with my soul

So when I turn to tell him, I love him

I think he knows

- phỏng dịch:

Em  nói với  anh rằng,

Em vẫn pha những ly trà ấm cho đôi ta

giữ căn bếp thật sạch
như anh luôn mong muốn.

Bắt đầu nữa ư, nhưng em chưa thật sẵn sàng để vượt qua

vì em vẫn muốn nói với anh rằng :

Em yêu anh dù anh  đã xa xôi!

 

Em  nhớ những thứ hỗn độn và ngu xuẩn khi  ta cãi nhau.

Em  ước gì mình có thể được trò chuyện thay vì la hét.

Khi em nói em  yêu anh , anh chỉ còn là một giấc mơ thôi!

 

Em đã mất đi cơ hội lần hai.

Khi mà định mệnh đã an bài.

Em giữ ký ức về anh thật sâu trong em

để những ký ức ấy không bao giờ phai nhạt.

Nó sẽ sống trong em mãi mãi.

Em nói với anh rằng em yêu anh tha thiết.

Và em  tin là anh biết...


(Y K Đỗ chuyển ngữ)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Ba 20206:12 CH(Xem: 5094)
Ban đầu, ông thấy người gai gai, sốt, chán ăn. Bụng bảo dạ, nhẽ mình lao động hơi quá sức. Chả là vừa tập Gym hồi đêm về sáng trên máy bay với Hải Yến xong, thì tối hôm đó lại về sân hàng chiếu ở Times city thi đấu cả đêm. Bắt buộc phải cả đêm, bởi nếu không thì khó mà sống với phòng nhì đang kỳ lửa nồng được. Dù ông biết thân trước khi lâm trận, đã viện đến bao nhiêu sự trợ giúp, ngay cả từ lúc mới xuống sân bay kia. Thế nên đêm đầu về nhà cũng làm cho em Thuận mãn nguyện. Những đêm sau thì phải cố, cũng qua bài. Gặp mặt Hội 3G, tay bắt mặt mừng ôm hôn thắm thiết, mừng công trình rực rỡ để đời đã hoàn thành. Mừng cú tuyệt tác one in hole trên chín tầng mây, thật là độc nhất vô nhị! Nhưng mấy hôm tiếp theo đi họp hành, tiệc tùng chiêu đãi nhiều thấy mệt mỏi. Càng ngày càng thấy người ốm tệ. Sốt, ho, khó thở... Hay là nhiễm cúm virus corona? Em Thuận hoảng hốt vội gọi xe đưa vào viện khám. Xe đưa ông Nam vừa đi thì cũng có xe khác đến đưa ngay cả hai mẹ con đi cách ly chống dịch.
26 Tháng Ba 202010:54 CH(Xem: 5015)
Raymond Clevie Carver Jr. sinh ngày 25 tháng Năm, 1938, là tác giả Hoa Kỳ chuyên về truyện ngắn và thơ; người được xem như một trong những nhà văn lớn của nước Mỹ. Các tác phẩm chính của Carver gồm có: Will You Please Be Quiet, Please? (1976), Furious Seasons and other stories (1977), What We Talk About When We Talk About Love (1981), Cathedral (1983), Elephant (1988), Where I'm Calling From: New & Selected Stories (1988), Short Cuts: Selected Stories (1993), Collected Stories (2009).
25 Tháng Ba 20209:32 CH(Xem: 4686)
Lúc này, bên những vết tích còn lại của bản Thái hoang tàn, Cư có cảm tưởng lạc vào nơi từng ghi dấu sự tích kể về cô gái con tạo bản đã héo hon mà chết vì mong nhớ người yêu; nhưng mọi người không sao đem nổi xác nàng ra khỏi nhà, bởi hồn nàng quyết không chịu rời đi. Bản bị hồn ma ám, không ai dám ở. Còn chàng trai nghèo thất tình, khi trở về đã ôm ấp nàng suốt bảy ngày đêm mà không biết đó là thi thể giá lạnh, giữa cái bản vắng tanh...
11 Tháng Ba 20209:23 CH(Xem: 4826)
Bây giờ ở nước ta gia đình ngài Giáo sư Kê rất nổi tiếng./ Có thể gọi là nổi như cồn. Nổi nhất nước. Bởi là do hai tay hậu duệ: nghĩa tử Hùng Văn Hạ thì chấp chính Bộ dục- văn- giao còn nam tử Giang Đình Tinh Anh thì nắm Bộ công, hai bộ trọng yếu của nước nhà. Rất hăng hái phát tài. Mà đều còn trẻ, đang đà thăng tiến hứa hẹn chủ chốt nước nhà nay mai. / Ngài Kê sau vụ đi làm chủ tịch hội đồng đào tạo cho nước nhà những ba vạn chín nghìn tiến sĩ thì yên tâm nghỉ ngơi cùng con cháu. Thi thoảng đi du lịch ngao du sơn thủy hữu tình cho vui thú tuổi già. Nghĩ đời mình cũng đã thật hào hùng, thôi nghỉ ngơi tuyệt đối…
02 Tháng Ba 202011:18 CH(Xem: 4343)
Buổi sáng tháng mười năm đó, già Mức đi biển. Một ngày như mọi ngày, không khác biệt. Một buổi hừng đông dong thuyền ra khơi, biển yên lành, gió ngon trớn. Chiếc thuyền nhỏ gắn máy hiệu Yarmar vận hành đều đều, tiếng máy nổ ròn rả đẩy cái thuyền lướt trên con sóng, bánh lái điều khiển kêu xè xè dưới làn nước.
26 Tháng Giêng 20203:45 CH(Xem: 5979)
Đường phố Sapa chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của đèn cao áp lẫn sương mù. Thỉnh thoảng có một hai khách du lịch trở về khách sạn, hoặc một đôi nam nữ Dao đỏ đứng tự tình bên gốc cây. Khí lạnh từ trên đỉnh Fanxipan tràn về thung lũng từng đợt. Hắn hơi co ro, khép chặt lại cổ áo. Hắn đi, lúc thì như người mộng du, lúc thì ra người như cố ý tìm kiếm một ai đó.
24 Tháng Giêng 202012:21 SA(Xem: 5097)
Chiều mùng 3 tết, trời vẫn rét cắt da cắt thịt. Tôi dừng nghỉ ở Đền Mẫu trước khi qua sông để vào bản Cọ, bản Khau. Sông Cầu cạn lắm, nước trong veo và lạnh, nhìn rõ sỏi trăng dưới đáy. Đi thuyền thuyền qua sông hai bên bờ cây lá run rẩy vì rét, hình như xa xôi kia còn sót lại một bông hóa chuối rừng như một ngọn lửa nhỏ thắp lên giữa khu rừng, làm ấm lòng một gã thợ ảnh là tôi, bỏ vợ con nheo nhóc ở nhà, ôm máy ảnh đi kiếm tiền nơi rừng xanh núi đó, khi thiên hạ vẫn đang say sưa đón tết. Chỉ có điều bông hoa chuối rừng này đỏ một cách lạ lùng, như màu máu tươi vậy, tôi đi đến đâu cũng vẫn thấy bông hoa ấy lúc trước mặt, lúc sau lưng, lúc ở đáy sông khi thuyền sang sông.
24 Tháng Giêng 202012:16 SA(Xem: 5531)
Những ngày giáp Tết năm nay, tôi mang một ít hàng ra chợ trời bán cho vơi bớt hàng cũ. Lúc đầu mới ra bán tôi rất ngại, lo sợ đủ điều nên thay vì tôi chọn chỗ đông người để bán cho đắt hàng, tôi lại chọn chỗ vắng hơn cho đỡ phải tranh giành bon chen với người khác. Dần dần tôi lại cảm thấy ở chợ trời cũng nhẹ nhàng chứ không đến nỗi vất vả, giành giựt như tôi nghĩ, tôi cũng có những người bạn mới từ nơi chốn này.
22 Tháng Giêng 20209:23 CH(Xem: 4714)
Khi tôi vừa bước lên cầu thang thì bất chợt nghe tiếng đàn piano vọng xuống từ trên tầng hai của căn chung cư, tiếng đàn vang lên từng khúc gãy nhịp tạo ra một thứ âm thanh rời rạc nghe chói tai khiến tôi đứng khựng lại, và trong một thoáng suy nghĩ, tôi đoán chắc tiếng đàn ấy là của một người đang mầy mò học đàn. Nhiều lần đến chơi với Quân tôi không thấy trong nhà nó có bất cứ một loại nhạc cụ nào, nhưng tình cờ hôm nay nghe được tiếng đàn khiến tôi ngạc nhiên.
22 Tháng Giêng 20208:09 CH(Xem: 4974)
Cơm nước tắm rửa xong, bọn trẻ đã lên giường thì ba nhân dắt nhau ra vườn nói chuyện. “Mà thực ra tao cũng đếch biết nói thế nào. Một đằng người yêu cũ, vợ cũ tuy chưa có con chung nhưng tình sâu nghĩa nặng từ thủa còn thơ. Vả lại cổ đã tuyên bố nếu tao hắt hủi mẹ con cổ, cổ sẽ ôm cả hai đứa nhảy xuống sông Tiền cho khuất mắt. Cái vụ này thì dám lắm, tao chơi với cổ từ nhỏ tao biết tính mà. Còn cô Hồng cũng nói, em đã bán hết nhà cửa ôm cả ba đứa con máu thịt của anh vào đây rồi, anh có định đem chúng ra ngoài đường bỏ là tùy! Rối ruột quá đâm cùn, tao bảo hai bà là, tôi cán bộ đảng viên nên không được hai vợ, tôi chỉ được chọn một. Hai bà tự đàm phán với nhau. Xong rồi thì một bà vào buồng với tôi, một bà ngủ với con!” “Thế rồi sao?” “Hai bả rì rầm ngoài vườn khuya lắm. Tao đã thiếp đi rồi thì thấy vô buồng. Cả hai! Một bà vào nằm trong. Một bà nằm ngoài. Tao nằm giữa.” “Ái chà chà! Trò chơi ba người, bánh mì kẹp pa tê à! Sướng nhất chú!” “Tầm bậy! Sướng cái khỉ khô"...