- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,580,528

Tan Vỡ

20 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 34696)
blankLTS: Tăng Văn Chung sống và làm việc tại Quảng Nam- Đà Nẵng, lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu, anh có lối viết lạ và đẹp như thơ. Mời qúi độc giả ghé thăm thị trấn có dòng sông trôi ngang và cuộc tình trong "Tan vỡ" của anh.

Tạp Chí Hợp Lưu

 

 

1. Thị trấn có dòng sông trôi ngang. Sông lững lờ trôi sau lưng ngôi trường tôi dạy. Phòng trọ tôi ở bên kia, qua chiếc cầu nối hai bờ thị trấn. Đêm không ngủ được nằm nghe sông trôi lặng lẽ. Nghe cả ngọn gió từ phương nào thổi nhẹ trên sông. Có đêm mưa về, nhìn qua cửa sổ thấy mưa xiên xiên trong ánh điện đường. Mưa quất miên man trên mặt sông. Có chuyến phà nào về xuôi trong mưa. Nằm vẩn vơ nghĩ. Chuyến phà của riêng mình sẽ trôi bao nhiêu năm nữa? Sẽ còn trôi qua bao nhiêu đêm nữa trong phòng trọ sáu mét vuông này?

Quỳnh hay nhắn tin: Café. Rồi đợi tôi trên chiếc cầu nối đôi bờ thị trấn. Tôi ít khi để Quỳnh đến phòng trọ. Căn phòng sáu mét vuông. Hai trăm nghìn một tháng. Chỉ có sách và sách. Tranh La Giocon trên kệ cười bí hiểm, mỉa mai. Nghèo mà sĩ. Tôi mua bốn bức tranh khổ to in hình sóng biển dán kín bốn vách. Không gian mênh mông hơn. Bốn bề là biển. Tôi ở giữa sóng gió mà tự do cô đơn, mơ mộng. Cũng có lúc nằm nghĩ, mình đang chìm xuống đáy đại dương.

Nghỉ hè. Tôi vẫn ở trọ lại để đi dạy thêm. Dạy thêm Văn không được mấy đứa nhưng cũng phải dạy. Thời gian rỗi nhiều hơn trong năm học. Lại nhiều lần hơn trong năm nhìn sông trôi, nghĩ về những chuyến phà, thả mình giữa biển…

Nghỉ hè. Quỳnh hay nhắn tin: Café. Tháng sáu, nắng vàng. Những giậu hoa ven đường cũng vàng lên rực rỡ. Như mơ. Tôi chở Quỳnh đi trong sắc vàng mộng mị. Hai đứa thường trốn vào quán café vườn nào đó ven sông. Nhìn sông trôi lặng lẽ. Giọng Khánh Ly trễ nải. Có một dòng sông đã qua đời… Tôi hay nhìn Quỳnh đưa tay vuốt tóc rồi để nguyên thế. Năm ngón trắng gầy vùi trong tóc đen. Gió từ sông hắt lên tóc Quỳnh. Tôi nghĩ: Dũng gan quá. Lo đi giữ công trình ở đâu mà không lo giữ công trình này. Tay này, tóc này không mất mới lạ.

Dũng đi làm công trình cách bảy trăm cây số. Năm về hai, ba lần. Quỳnh bảo: "Mình với Dũng giống như Ngưu Lang - Chức Nữ". Tôi đùa: "Ngưu lang – Chức Nữ trời đày…". Quỳnh bảo: "Bọn mình tiền đày". Quỳnh bảo: "Dũng nói chờ vài năm nữa. Không thể bỏ việc, bỏ tiền. Một năm gặp nhau mấy ngày, mất mấy ngày hờn dỗi. Thế mà hai năm nữa là mình ba mươi rồi đấy".

Tôi nghĩ: Thế là hai năm nữa mình ba mươi rồi đây.

Quỳnh bảo: "Khanh cưới vợ đi". Tôi nghĩ: Ừ, sẽ cưới vợ. Nhưng lúc nào không còn nằm giữa biển kia. Tôi bảo: "Vợ đâu?". Quỳnh bảo: "Hồng đó". Tôi cười: "Hồng là kế toán. Mình thì mênh mông". Quỳnh không nói gì. Tôi biết Quỳnh đang nghĩ gì. Quỳnh hỏi: "Vẫn yêu chứ?". Tôi bảo: "Yêu chứ!". Quỳnh vuốt tóc nhìn tôi. Mắt rợp. Năm ngón trắng gầy vùi trong tóc đen. Quỳnh hỏi: "Khanh hay đi với mình, Hồng giận không?". Tôi nghĩ: Ừ, chắc có. Mà cũng không biết nữa. Tôi bảo: "Mình với Quỳnh giống nhau. Hay buồn. Nỗi buồn vặt vãnh. Hồng không có nỗi buồn như thế". Tôi hỏi: "Tôi đang làm khổ người khác phải không?".

2. Đêm về với thế giới của mình, tôi bật đèn ngủ màu xanh nhạt. Biển bốn bề xanh lên màu của biển. Mười năm trước, khi còn là sinh viên, nhiều lần tôi ngồi hàng giờ trước màu xanh ấy. Nghĩ mình như biển. Bình yên thì bình yên quá đỗi. Dữ dội thì dữ dội vô bờ. Hồn nhiên giận. Hồn nhiên yêu. Hồn nhiên vẫy vùng, khao khát. Mười năm sau, nằm đây, nhìn biển trên vách mà ứa nước mắt. Lòng không còn trong trẻo nữa rồi.

Hồng nhắn tin cho tôi: "Hiểu Khanh rồi. Khanh thích uống café. Khanh thích ngồi với Quỳnh nhìn ra sông hóng gió. Đúng không?". Tôi nằm sấp trên giường, bỏ biển nhìn sông qua ô cửa. Để di động trước mắt. Chờ. Chắc sẽ có thêm vài lời tương tự. Mười mấy chuyến phà trôi xuôi. Vẫn không có thêm tin nhắn. Chắc bên kia cũng chờ. Tôi đọc lại mấy tin đã lưu. "Có phải tụi mình yêu nhau không?" "Hồng phải đợi bao nhiêu năm nữa?" "Khanh bị bệnh tưởng. Cuộc sống có gì phải nặng nề như thế?". Còn nữa. "Đi uống café với Hồng. Khanh ít nói. Không nói gì. Không phải Khanh". Còn nữa. "Tôi không hiểu nổi Khanh". Chưa hết. Nhưng thôi. Hồng nói đúng.

Tôi nhắn lại: "Khanh xin lỗi. Rồi Hồng sẽ không buồn nữa đâu". Mình tệ thật. Quen nhau cả năm trời mà Hồng không hiểu nổi mình.

Hồng không có nỗi buồn vặt vãnh. Hồng đã vẽ ra cho tôi một bức tranh tương lai. Cưới rồi, tôi sẽ ở nhà Hồng – biệt thự nhỏ xinh nhìn ra sông trước mặt. Tha hồ lãng mạn để viết. Tôi không cần dạy thêm, vì không bằng Hồng làm thêm. Chỉ có tôi, thế là đủ. Và Hồng cũng đã định không mời ai trong đám cưới. Tôi điểm vào bức tranh tương lai ấy những nụ cười. Có lẽ Hồng thấy nụ cười tôi rất thật. Nhiều người đã mắc bẫy cái cười của tôi.

Có lần tôi nói với Quỳnh rằng: Hồng không như biển, không như sông, mà như cái hồ trong veo. Đã có lúc tôi thấy bình yên bên bờ hồ. Nhưng càng ngày đau đớn nhận ra rằng hồ thì trong mà sao soi mãi vẫn không thấy bóng mình trong đó.

3. Vẫn còn tháng sáu. Tôi thường thức dậy sau nắng. Mở mắt ra đã thấy nắng vàng trước cửa. Những giậu hoa ven đường cũng vàng lên rực rỡ. Như mơ. Sông lặng lẽ trôi ngang thị trấn trong sắc vàng mộng mị. Thêm một ngày mình cũng lặng lẽ trôi. Vậy mà hai năm nữa mình ba mươi rồi đấy. Vậy mà tay mình vẫn còn trắng đấy. Và, vẫn còn trôi như sông.

Ngược dòng sông này hơn ba mươi cây là quê tôi. Phải qua sông mới về nhà. Mỗi lần về quê, đứng bên này sông nhìn về làng mình thấy mấy cụm nhà xa vắng. Buồn hiu hắt. Mẹ bảo: "Sao lại buồn?" Tôi bảo: "Khi nào con…kiếm được nhà, mẹ sẽ ở với con". Mẹ không nói gì. Nơi này mẹ đã có một thời thiếu nữ, một thời góa bụa. Nơi này có ngôi mộ cha tôi, mà khi xây mộ, mẹ đã cho bọc móng một phần bên cạnh… Nằm vẩn vơ nghĩ. Nhưng bao giờ sẽ chia tay với căn phòng sáu mét vuông này. Hàng ngày tận dụng từng giờ để chạy sô dạy thêm ở các trung tâm. Giảng văn bổ túc cấp 3 cho các lớp học nghề kế toán, điện, marketing. Nhiều lúc ngồi nhìn học trò nghĩ tiền đâu chẳng thấy, chỉ thấy mình đang tự sát từng ngày. Vậy mà hai năm nữa mình ba mươi rồi đấy. Chỉ sợ một ngày, tuổi mẹ đã lớn, khi mở cửa ra mẹ đã không còn dậy nữa. Chỉ sợ một ngày, nỗi buồn sẽ lớn, khi mở cửa ra tôi đã không còn dậy nữa. Gió thì vẫn thổi lá khô xạc xào trên mái.

Làm sao Hồng bắt được ý nghĩ của tôi. Hồng không có nỗi buồn vặt vãnh.

Tôi nhắn tin cho Quỳnh: café. Tháng sáu, nắng vàng. Tôi chở Quỳnh đi trong sắc vàng của hoa, của nắng. Thị trấn bình yên quá đỗi. Ước gì những con đường thị trấn dài hơn thế. Để tôi trôi trong sắc vàng mộng mị kia không phải chỉ một mình.

4. Quỳnh bảo : « Đêm qua mình mất ngủ. Dũng gọi điện sắp về chơi ». Quỳnh bảo : « Không phải mất ngủ vì Dũng. Mà nằm nghe tiếng ghita nhà bên rơi từng tiếng. Lâu lắm rồi mới lại được nghe tiếng ghita trong đêm như thế. Ừ, từ hồi sinh viên kia. Mình bật khóc. Cũng không biết vì sao như thế… »

Nhìn sông trôi lặng lẽ. Giọng hát Khánh Ly trễ nải. Có một dòng sông đã qua đời… Tôi biết mình sẽ im lặng trong cuộc đối thoại này. Tôi lại nhìn năm ngón trắng gầy vùi trong tóc đen. Quỳnh bảo : « Dũng không thích nghe nhạc. Dũng không bao giờ đọc sách. Có lần Dũng bảo : bỏ tiền ra mua cuốn sách để đọc thì cuốn sách đó phải giúp mình kiếm lại tiền kia ». Quỳnh bảo : « Trời ơi, cái gì Dũng cũng cười là xong chuyện. Mình đã phải tập sống chung với cái cười ấy mấy năm nay rồi. Dũng buồn vui hờn giận gì cũng bằng một cái cười ấy. Mình thì thèm được san sẻ biết bao nhiêu ».

Quỳnh chống tay nhìn ra sông nắng. Mắt rợp. Sông chở nắng trôi về biển xa như là ngái ngủ. Quán cafe yên tĩnh. Sân vườn yên tĩnh. Lá thì xanh mà nắng thì vàng. Chỉ có giọng Khánh Ly đằng kia trễ nải. Có một dòng sông đã qua đời… Tôi khuấy cafe nghĩ : Kiểu này mắt ấy sẽ khóc. Quỳnh bảo : « Đi với Dũng mình không cần nói nhiều nữa. Không còn nhu cầu nói nhiều nữa. Không đùa không giỡn. Mình lịch sự với Dũng vô cùng. Chưa thấy tình yêu nào lịch sự như bọn mình. Tại sao Dũng không hề hài hước ? ». Làm sao tôi biết được. Chỉ biết tôi sẽ im lặng trong cuộc đối thoại này. Quỳnh bảo : « Dũng yên tâm về mình lắm. Nhưng nhất định là lần này mình sẽ chia tay với Dũng. Nhất định. Mình càng ngày càng thấy hợp với anh ấy. Anh ấy có một phần của Khanh, một phần của anh ấy, nhưng không có phần nào của Dũng ».

Tôi lạnh mình. Tôi đọc được sự nhất định ấy trong mắt của Quỳnh, trong khóe môi của Quỳnh. Làm sao Dũng biết được những ý nghĩ của Quỳnh như hôm nay. Quỳnh úp mặt vào tay. Gục mặt vào tay. Bất động. Từ nơi sâu thẳm nào trong tôi bỗng vang lên những câu thơ một thời tôi đã đọc : « Khi em quay mặt đi, tóc lòa xòa gáy lạnh – Anh biết đâu kia còn những giọt nước mắt – Nỗi đau buồn xói lở những dòng sông – Khi em ra đi, anh biết có con đường đang dẫn về phía trước – Khi em soi vào tấm gương, anh biết cuộc đời ta là một dấu hỏi dài » ()

Tôi buồn rã rượi. Cũng không biết buồn cho ai, vì điều gì cụ thể. Tôi không biết nói gì với Quỳnh thật. Tôi biết lâu nay Quỳnh đi chơi với người đàn ông khác. Có lần tôi nhắn tin rằng : « Quỳnh phải chọn một người biết thức đêm để nhìn Quỳnh hé nở ». Rồi thôi, không nói gì thêm nữa. Tôi thật sự không biết nói gì. Không biết phải bảo Quỳnh dừng lại hay bước tiếp, lựa chọn người này, hay từ bỏ người kia. Quỳnh ngẩng mặt nhìn tôi : « mình ở bên anh ấy mới thật sự là sống. Anh ấy là lửa để đốt mình. Anh ấy là biển để cuốn phăng mình xuống đáy ». Rồi Quỳnh khóc : « Mình sẽ chia tay với Dũng. Nhưng biết nói sao đây. Sẽ lấy lý do nào để hết ? Mình làm như thế là tội lỗi lắm phải không ? »

5. Đoạn kết

Loay hoay rồi hè cũng hết. Nắng vàng đã bay đi đâu để cho những cơn mưa phùn giăng giăng trong thị trấn. Tôi lại tất bật với năm học mới. Vẫn chạy sô các lớp bổ túc, để rồi ngồi nhìn học trò, nghĩ mình đang tự sát. Quỳnh cũng bận rộn. Thỉnh thoảng nhắn tin : « Không rảnh phải không ? Nhớ cafe quá ». Lâu nay tôi cẩn thận, không dám hỏi chuyện Quỳnh.

Tôi sinh vào mùa mưa. Ngày sinh nhật tôi có mưa về giăng mờ thị trấn. Học trò tôi chủ nhiệm tặng bánh sinh nhật bắt thầy phải mang về thổi nến với người yêu. Quỳnh chắc là không nhớ. Tôi về nhà trọ đã thấy hoa và thiệp chúc mừng của Hồng nằm bên cửa sổ. Mưa phùn bay vào ô cửa. Thiệp và năm đóa hồng mong manh trong mưa. Nhất định tôi sẽ gọi điện mời Hồng đến phòng cắt bánh sinh nhật cùng tôi. Nhưng sau đó mới biết sẽ không thể nào gọi nữa. Vì trong thiệp có một bức thư.

Hồng nói lời chia tay. Nhất định chia tay. Kết quả của những đêm dài suy nghĩ. Tình trạng này đã kéo dài lâu quá. Tôi nhận ra sự nhất định ấy trong từng nét chữ, từng dấu câu, dấu chấm xuống dòng quyết liệt. Hồng bảo tình yêu của tôi dành cho Hồng gần như một sự xúc phạm.

Tôi khóa cửa. Nhốt bánh và hoa và thiệp trong căn phòng sáu mét vuông trập trùng sóng biển. Nhốt vào đó một sinh nhật u buồn. Tôi chạy xe về quê. Tôi chạy ngược dòng sông này ba mươi cây để về quê mẹ. Mưa phùn bay ngược vào tôi. Tôi không cảm giác gì. Tôi nhẹ nhàng hay u buồn ? Buồn hay không buồn ? Bất ngờ hay đau đớn ? Tôi cũng không biết rõ ràng. Chỉ biết trong mình đang miên man những cơn mưa…

Tôi ngồi bên này sông, thấy mưa bên kia sông giăng mờ mấy cụm nhà xa vắng. Đò đang nằm đợi khách ở bờ kia. Không hiểu sao mỗi lần u buồn hay lòng hờn dỗi tôi lại chạy về nơi đây. Nhìn sông trôi lặng lẽ. Này sông, nhờ đâu mà mấy ngàn năm qua, sau bao nhiêu thác lũ, sông vẫn chảy yên bình ?

Điện thoại reo. Quỳnh gọi : « Đang ở đâu ? » Quỳnh bảo : « Mình buồn lắm. Sau bao nhiêu suy nghĩ, mình quyết định rồi. Mình không thể nào chia tay với Dũng được. Mình không thể chia tay với người yêu mình hồn nhiên như thế. Gần anh ấy mình mới thực sự được sống. Nhưng cuốn theo anh ấy mình thấy vừa phiêu lưu vừa tội lỗi. Hai năm nữa mình ba mươi rồi đấy. Có lẽ mình chỉ cần một người yêu mình như Dũng để rồi yên ổn ». Im lặng rất lâu trong điện thoại. Quỳnh bảo : « Đêm qua mình nói hết với anh ấy rồi. Phải chấm dứt tình trạng này thôi. Mình có tội với người yêu của mình. Mình là đứa con gái không ra gì. Người yêu mình thương mình như thế. Anh ấy bảo đợi đến khi nào mình hết với Dũng, sẽ cưới. Trời ơi, Dũng biết tất cả mà vẫn cứ bình thường ».

Thổn thức rất lâu, rồi Quỳnh tắt máy. Tôi ngồi rất lâu bên sông. Tôi ngồi rất lâu trong gió mang mưa phùn bay ngược vào tôi. Mưa giăng mờ trên sông. Sông vắng. Sông lặng lẽ chở mưa trôi xa về biển. Tôi muốn hét một tiếng cho vỡ òa lai láng. Này sông, nhờ đâu mà mấy ngàn năm qua, sau bao nhiêu thác lũ, sông vẫn cứ chảy yên bình như thế ?

Tăng Văn Chung

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Chín 20218:35 CH(Xem: 73)
Hôm hết đợt “3 cùng” chống dịch ở bên khu công nghiệp, Mìn, Lù, Phủ về phòng trọ không thấy Giắng đâu. Hỏi. Chị chủ bảo: “Mình nhận A Giắng làm em nuôi rồi. Đưa nó lên nhà trên ở cho tiện. Ở dưới một mình hôm nọ ốm đói suýt chết đấy.” / “Thế…thế… tối nay có ‘xúc than đóng gạch’ nữa không?” / Mặt chị chủ thốt nhiên đỏ bừng. Hạ giọng thì thầm: “Thôi. Từ giờ thôi nhé. Chuyện đâu bỏ đó coi như không có gì nhé.”
14 Tháng Chín 20218:20 CH(Xem: 705)
Tay Giắng quờ quạng vơ vào ngực áo chị, miệng khô khốc nhóp nhép như bé con đòi bú. Giắng nhắm nghiền mắt thều thào: “nước ước…”. Chị nhìn quanh, cả phòng chả có cái gì gọi là nước. Cái xô nhựa đựng nước nấu ăn cũng khô rang lăn lóc góc phòng. Chị tắc lưỡi vén áo lên, kề bầu ngực căng mọng sữa vào miệng Giắng bóp nhẹ. Một tia sữa trắng thơm nức phun xuống đôi môi khô nứt. Giắng nhóp nhép nuốt. Rồi nuốt ừng ực. Chị áp cả bầu vú vào miệng Giắng. Nắn. Hết bầu này sang bầu kia. Giắng vẫn nhắm nghiền mắt nuốt. Khuôn mặt dần hồng lên. Chị nhìn xuống, mãn nguyện… / Giắng mở mắt ra. Nhìn. Hồi lâu. Bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chị nức nở: “Chị ơiiiiii…”
13 Tháng Chín 202112:18 SA(Xem: 673)
Nhà tôi ở lưng chừng đồi. Ngôi nhà nhỏ như tổ chim ghé vai dựa vào vách sỏi cách mặt đường ba chục bậc cấp ấy có một cây mộc hương bốn mùa lặng lẽ buông từ nách lá những nhánh bông li ti màu vàng ngà điểm đôi chấm ngả sang trắng sữa và một khoảnh sân bé xíu lát bằng những viên gạch gốm, màu men đất thâm trầm lấp lánh ánh đen. Đứng ở đấy, nhìn về phía trước sẽ thấy trọn vẹn một hồ nước mênh mông thấu cả đáy sỏi vàng – Hồ Bến Tắm. Giữa hồ có một hòn đảo rất lớn, tách biệt hẳn với đất liền vì con đường độc đạo dẫn vào đó bao giờ cũng chìm sâu trong nước. Mẹ tôi gọi đảo ấy là Đảo Mộc Hương…
24 Tháng Tám 202110:46 CH(Xem: 1126)
Tôi từ từ từ đứng dậy, như thoát ra khỏi một lớp vỏ nào đó, bước tới vài bước rồi quay lại nhìn chính mình. Tôi vẫn còn ngồi ôm đầu trên sofa, quằn quại trong đau đớn. Tôi bỏ mặc tôi ngồi đó để quay vào bên trong, bây giờ đã thấy trong người nhẹ nhàng đôi chút. Tôi bỏ lại cả cơn đau và cơn say, lướt đi như không chạm đất, lần về phía cái cầu thang gỗ dẫn lên căn gác xép. Mùi ẩm mốc của nơi ít người lui tới tràn ngập căn gác tối. Tiếng mưa vỗ trên nóc nhà nghe rõ mồn một. / Tôi bắt đầu lục lọi những món đồ đã từ lâu không đụng tới, không biết mình đang tìm kiếm gì. Mấy cuốn sách cũ bay mùi ngai ngái. Vài tập nhật ký bám đầy bụi. Những album ảnh dày cộm, chất chứa biết bao nhiêu nhân vật trong đó, người còn, kẻ mất. Tôi thẫn thờ lật qua vài trang bất chợt, những quãng đời đã qua như từng phân đoạn trong một cuốn phim dài, lúc thì đen trắng, lúc thì nhiều màu sắc, hiển hiện như chưa bao giờ mất đi. Cơn mưa hiện tại vẫn còn rạt rào trên mái.
17 Tháng Tám 202110:48 CH(Xem: 915)
Vòng quay trái đất hai mươi bốn giờ một ngày, ba trăm sáu mươi lăm vòng một năm, ba ngàn sáu trăm năm mươi vòng mười năm. Vòng quay thời gian nhớ thương, đợi chờ, tuyệt vọng. Vòng quay bánh xe ra đi chắc nàng còn ngủ say, vòng quay bánh xe trở về không biết nàng giờ ra sao.
04 Tháng Tám 202111:49 CH(Xem: 1238)
Tần Cuồng ngồi đó, mắt láo liên, môi tím ngắt, nhưng khóe miệng ngạo nghễ, không rõ là cười ruồi, cười đểu, cười khẩy hay đang suy nghĩ, âm mưu, dự tính hoặc đắc thắc việc gì. /Mọi người chửi Đ. M. thời Covid, có kẻ phát điên lên, mất trí vì căm ghét, thù hận, nhưng Cuồng thì đắc trí, và đắc trí như giới thượng cấp của y.
26 Tháng Bảy 20219:22 CH(Xem: 940)
Đó là vào những ngày mùa thu Canh Thìn, năm Minh Mạng thứ nhất (1820), "dịch phát ở Hà Tiên rồi lan ra toàn quốc" (Đại Nam Thực lục). Khi vua bảo các quan: "Theo sách vở chép thì bệnh dịch chẳng qua chỉ ở một châu một huyện, chưa có bao giờ theo mặt đất lan khắp như ngày nay", triều thần Phạm Đăng Hưng đã tâu rằng: "Thần nghe dịch bệnh từ Tây dương sang", nghĩa là triều đình đã có nhiều người biết dịch bệnh truyền qua các thuyền buôn đến từ Ấn Độ, và dịch tràn lan do khí độc (lệ khí) phát tán. “Thực lục” còn viết: "Vua lấy bạch đậu khấu trong kho và phương thuốc chữa dịch sai người ban cấp", cho ta biết đây là một trận dịch tả.
14 Tháng Bảy 20215:45 CH(Xem: 1059)
Cái loa phường treo trên trụ điện đọc tin ra rả, ngày ba buổi. Sáng, trưa, chiều. Tin tức luôn sốt dẻo có từ trung ương tới địa phương, nhưng mấy ngày rày, thời lượng tin dành phần lớn nói về tình hình bệnh dịch cúm cô vi – Vũ Hán. Sau một năm, tình hình bệnh dịch tạm thời lắng xuống, theo lời từ cái loa phường phát ra trên trụ điện, đó là chiến công hiển hách của các cấp chính quyền từ trung ương đến địa phương, chống dịch như chống giặc. Những thành quả gặt hái được năm qua như mặt trời luôn tỏa sáng ở xứ ta, như cái trụ điện ở Mỹ nếu nó biết đi, nó cũng cố lết về. Câu ví von của cấp lãnh đạo làm nức lòng mọi người.
15 Tháng Sáu 20211:10 SA(Xem: 1672)
Tin tay lái xe của văn phòng Bộ dương tính covid, đưa về cơ quan lúc cuối giờ chiều. Choáng váng. Chưa ai kịp định thần xem nên làm gì thì xe cấp cứu 115 đã hú còi inh ỏi, lao đến trụ sở Bộ nhấc ngay đi điều trị tập trung. Công an, dân phòng rầm rập đến theo sau, kéo dây thép gai, dựng hàng rào phong tỏa cách ly luôn tòa nhà trụ sở Bộ nằm trên một con phố sầm uất nhất thủ đô.
05 Tháng Sáu 202112:24 SA(Xem: 1613)
Có tiếng huyên náo, ầm ĩ ở ngoài sân, hai bệnh nhân nặng trong lúc nhân viên chăm sóc sơ hở đã lẻn ra ngoài sân choảng nhau. Kẻ ra đòn là một bệnh nhân gày nhom nhưng sức mạnh thì phi thường, gã giáng những cú đấm như trời giáng vào mặt bệnh nhân cao to, lực lưỡng, máu me be bét cả mặt nhưng bệnh nhân cao to lại không chống đỡ mà miệng còn cổ vũ cho đối thủ đánh nữa đi, đánh mạnh vào, cứ như thể càng được đánh thì càng lấy làm sung sướng lắm !