- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Tan Vỡ

20 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 40495)
blankLTS: Tăng Văn Chung sống và làm việc tại Quảng Nam- Đà Nẵng, lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu, anh có lối viết lạ và đẹp như thơ. Mời qúi độc giả ghé thăm thị trấn có dòng sông trôi ngang và cuộc tình trong "Tan vỡ" của anh.

Tạp Chí Hợp Lưu

 

 

1. Thị trấn có dòng sông trôi ngang. Sông lững lờ trôi sau lưng ngôi trường tôi dạy. Phòng trọ tôi ở bên kia, qua chiếc cầu nối hai bờ thị trấn. Đêm không ngủ được nằm nghe sông trôi lặng lẽ. Nghe cả ngọn gió từ phương nào thổi nhẹ trên sông. Có đêm mưa về, nhìn qua cửa sổ thấy mưa xiên xiên trong ánh điện đường. Mưa quất miên man trên mặt sông. Có chuyến phà nào về xuôi trong mưa. Nằm vẩn vơ nghĩ. Chuyến phà của riêng mình sẽ trôi bao nhiêu năm nữa? Sẽ còn trôi qua bao nhiêu đêm nữa trong phòng trọ sáu mét vuông này?

Quỳnh hay nhắn tin: Café. Rồi đợi tôi trên chiếc cầu nối đôi bờ thị trấn. Tôi ít khi để Quỳnh đến phòng trọ. Căn phòng sáu mét vuông. Hai trăm nghìn một tháng. Chỉ có sách và sách. Tranh La Giocon trên kệ cười bí hiểm, mỉa mai. Nghèo mà sĩ. Tôi mua bốn bức tranh khổ to in hình sóng biển dán kín bốn vách. Không gian mênh mông hơn. Bốn bề là biển. Tôi ở giữa sóng gió mà tự do cô đơn, mơ mộng. Cũng có lúc nằm nghĩ, mình đang chìm xuống đáy đại dương.

Nghỉ hè. Tôi vẫn ở trọ lại để đi dạy thêm. Dạy thêm Văn không được mấy đứa nhưng cũng phải dạy. Thời gian rỗi nhiều hơn trong năm học. Lại nhiều lần hơn trong năm nhìn sông trôi, nghĩ về những chuyến phà, thả mình giữa biển…

Nghỉ hè. Quỳnh hay nhắn tin: Café. Tháng sáu, nắng vàng. Những giậu hoa ven đường cũng vàng lên rực rỡ. Như mơ. Tôi chở Quỳnh đi trong sắc vàng mộng mị. Hai đứa thường trốn vào quán café vườn nào đó ven sông. Nhìn sông trôi lặng lẽ. Giọng Khánh Ly trễ nải. Có một dòng sông đã qua đời… Tôi hay nhìn Quỳnh đưa tay vuốt tóc rồi để nguyên thế. Năm ngón trắng gầy vùi trong tóc đen. Gió từ sông hắt lên tóc Quỳnh. Tôi nghĩ: Dũng gan quá. Lo đi giữ công trình ở đâu mà không lo giữ công trình này. Tay này, tóc này không mất mới lạ.

Dũng đi làm công trình cách bảy trăm cây số. Năm về hai, ba lần. Quỳnh bảo: "Mình với Dũng giống như Ngưu Lang - Chức Nữ". Tôi đùa: "Ngưu lang – Chức Nữ trời đày…". Quỳnh bảo: "Bọn mình tiền đày". Quỳnh bảo: "Dũng nói chờ vài năm nữa. Không thể bỏ việc, bỏ tiền. Một năm gặp nhau mấy ngày, mất mấy ngày hờn dỗi. Thế mà hai năm nữa là mình ba mươi rồi đấy".

Tôi nghĩ: Thế là hai năm nữa mình ba mươi rồi đây.

Quỳnh bảo: "Khanh cưới vợ đi". Tôi nghĩ: Ừ, sẽ cưới vợ. Nhưng lúc nào không còn nằm giữa biển kia. Tôi bảo: "Vợ đâu?". Quỳnh bảo: "Hồng đó". Tôi cười: "Hồng là kế toán. Mình thì mênh mông". Quỳnh không nói gì. Tôi biết Quỳnh đang nghĩ gì. Quỳnh hỏi: "Vẫn yêu chứ?". Tôi bảo: "Yêu chứ!". Quỳnh vuốt tóc nhìn tôi. Mắt rợp. Năm ngón trắng gầy vùi trong tóc đen. Quỳnh hỏi: "Khanh hay đi với mình, Hồng giận không?". Tôi nghĩ: Ừ, chắc có. Mà cũng không biết nữa. Tôi bảo: "Mình với Quỳnh giống nhau. Hay buồn. Nỗi buồn vặt vãnh. Hồng không có nỗi buồn như thế". Tôi hỏi: "Tôi đang làm khổ người khác phải không?".

2. Đêm về với thế giới của mình, tôi bật đèn ngủ màu xanh nhạt. Biển bốn bề xanh lên màu của biển. Mười năm trước, khi còn là sinh viên, nhiều lần tôi ngồi hàng giờ trước màu xanh ấy. Nghĩ mình như biển. Bình yên thì bình yên quá đỗi. Dữ dội thì dữ dội vô bờ. Hồn nhiên giận. Hồn nhiên yêu. Hồn nhiên vẫy vùng, khao khát. Mười năm sau, nằm đây, nhìn biển trên vách mà ứa nước mắt. Lòng không còn trong trẻo nữa rồi.

Hồng nhắn tin cho tôi: "Hiểu Khanh rồi. Khanh thích uống café. Khanh thích ngồi với Quỳnh nhìn ra sông hóng gió. Đúng không?". Tôi nằm sấp trên giường, bỏ biển nhìn sông qua ô cửa. Để di động trước mắt. Chờ. Chắc sẽ có thêm vài lời tương tự. Mười mấy chuyến phà trôi xuôi. Vẫn không có thêm tin nhắn. Chắc bên kia cũng chờ. Tôi đọc lại mấy tin đã lưu. "Có phải tụi mình yêu nhau không?" "Hồng phải đợi bao nhiêu năm nữa?" "Khanh bị bệnh tưởng. Cuộc sống có gì phải nặng nề như thế?". Còn nữa. "Đi uống café với Hồng. Khanh ít nói. Không nói gì. Không phải Khanh". Còn nữa. "Tôi không hiểu nổi Khanh". Chưa hết. Nhưng thôi. Hồng nói đúng.

Tôi nhắn lại: "Khanh xin lỗi. Rồi Hồng sẽ không buồn nữa đâu". Mình tệ thật. Quen nhau cả năm trời mà Hồng không hiểu nổi mình.

Hồng không có nỗi buồn vặt vãnh. Hồng đã vẽ ra cho tôi một bức tranh tương lai. Cưới rồi, tôi sẽ ở nhà Hồng – biệt thự nhỏ xinh nhìn ra sông trước mặt. Tha hồ lãng mạn để viết. Tôi không cần dạy thêm, vì không bằng Hồng làm thêm. Chỉ có tôi, thế là đủ. Và Hồng cũng đã định không mời ai trong đám cưới. Tôi điểm vào bức tranh tương lai ấy những nụ cười. Có lẽ Hồng thấy nụ cười tôi rất thật. Nhiều người đã mắc bẫy cái cười của tôi.

Có lần tôi nói với Quỳnh rằng: Hồng không như biển, không như sông, mà như cái hồ trong veo. Đã có lúc tôi thấy bình yên bên bờ hồ. Nhưng càng ngày đau đớn nhận ra rằng hồ thì trong mà sao soi mãi vẫn không thấy bóng mình trong đó.

3. Vẫn còn tháng sáu. Tôi thường thức dậy sau nắng. Mở mắt ra đã thấy nắng vàng trước cửa. Những giậu hoa ven đường cũng vàng lên rực rỡ. Như mơ. Sông lặng lẽ trôi ngang thị trấn trong sắc vàng mộng mị. Thêm một ngày mình cũng lặng lẽ trôi. Vậy mà hai năm nữa mình ba mươi rồi đấy. Vậy mà tay mình vẫn còn trắng đấy. Và, vẫn còn trôi như sông.

Ngược dòng sông này hơn ba mươi cây là quê tôi. Phải qua sông mới về nhà. Mỗi lần về quê, đứng bên này sông nhìn về làng mình thấy mấy cụm nhà xa vắng. Buồn hiu hắt. Mẹ bảo: "Sao lại buồn?" Tôi bảo: "Khi nào con…kiếm được nhà, mẹ sẽ ở với con". Mẹ không nói gì. Nơi này mẹ đã có một thời thiếu nữ, một thời góa bụa. Nơi này có ngôi mộ cha tôi, mà khi xây mộ, mẹ đã cho bọc móng một phần bên cạnh… Nằm vẩn vơ nghĩ. Nhưng bao giờ sẽ chia tay với căn phòng sáu mét vuông này. Hàng ngày tận dụng từng giờ để chạy sô dạy thêm ở các trung tâm. Giảng văn bổ túc cấp 3 cho các lớp học nghề kế toán, điện, marketing. Nhiều lúc ngồi nhìn học trò nghĩ tiền đâu chẳng thấy, chỉ thấy mình đang tự sát từng ngày. Vậy mà hai năm nữa mình ba mươi rồi đấy. Chỉ sợ một ngày, tuổi mẹ đã lớn, khi mở cửa ra mẹ đã không còn dậy nữa. Chỉ sợ một ngày, nỗi buồn sẽ lớn, khi mở cửa ra tôi đã không còn dậy nữa. Gió thì vẫn thổi lá khô xạc xào trên mái.

Làm sao Hồng bắt được ý nghĩ của tôi. Hồng không có nỗi buồn vặt vãnh.

Tôi nhắn tin cho Quỳnh: café. Tháng sáu, nắng vàng. Tôi chở Quỳnh đi trong sắc vàng của hoa, của nắng. Thị trấn bình yên quá đỗi. Ước gì những con đường thị trấn dài hơn thế. Để tôi trôi trong sắc vàng mộng mị kia không phải chỉ một mình.

4. Quỳnh bảo : « Đêm qua mình mất ngủ. Dũng gọi điện sắp về chơi ». Quỳnh bảo : « Không phải mất ngủ vì Dũng. Mà nằm nghe tiếng ghita nhà bên rơi từng tiếng. Lâu lắm rồi mới lại được nghe tiếng ghita trong đêm như thế. Ừ, từ hồi sinh viên kia. Mình bật khóc. Cũng không biết vì sao như thế… »

Nhìn sông trôi lặng lẽ. Giọng hát Khánh Ly trễ nải. Có một dòng sông đã qua đời… Tôi biết mình sẽ im lặng trong cuộc đối thoại này. Tôi lại nhìn năm ngón trắng gầy vùi trong tóc đen. Quỳnh bảo : « Dũng không thích nghe nhạc. Dũng không bao giờ đọc sách. Có lần Dũng bảo : bỏ tiền ra mua cuốn sách để đọc thì cuốn sách đó phải giúp mình kiếm lại tiền kia ». Quỳnh bảo : « Trời ơi, cái gì Dũng cũng cười là xong chuyện. Mình đã phải tập sống chung với cái cười ấy mấy năm nay rồi. Dũng buồn vui hờn giận gì cũng bằng một cái cười ấy. Mình thì thèm được san sẻ biết bao nhiêu ».

Quỳnh chống tay nhìn ra sông nắng. Mắt rợp. Sông chở nắng trôi về biển xa như là ngái ngủ. Quán cafe yên tĩnh. Sân vườn yên tĩnh. Lá thì xanh mà nắng thì vàng. Chỉ có giọng Khánh Ly đằng kia trễ nải. Có một dòng sông đã qua đời… Tôi khuấy cafe nghĩ : Kiểu này mắt ấy sẽ khóc. Quỳnh bảo : « Đi với Dũng mình không cần nói nhiều nữa. Không còn nhu cầu nói nhiều nữa. Không đùa không giỡn. Mình lịch sự với Dũng vô cùng. Chưa thấy tình yêu nào lịch sự như bọn mình. Tại sao Dũng không hề hài hước ? ». Làm sao tôi biết được. Chỉ biết tôi sẽ im lặng trong cuộc đối thoại này. Quỳnh bảo : « Dũng yên tâm về mình lắm. Nhưng nhất định là lần này mình sẽ chia tay với Dũng. Nhất định. Mình càng ngày càng thấy hợp với anh ấy. Anh ấy có một phần của Khanh, một phần của anh ấy, nhưng không có phần nào của Dũng ».

Tôi lạnh mình. Tôi đọc được sự nhất định ấy trong mắt của Quỳnh, trong khóe môi của Quỳnh. Làm sao Dũng biết được những ý nghĩ của Quỳnh như hôm nay. Quỳnh úp mặt vào tay. Gục mặt vào tay. Bất động. Từ nơi sâu thẳm nào trong tôi bỗng vang lên những câu thơ một thời tôi đã đọc : « Khi em quay mặt đi, tóc lòa xòa gáy lạnh – Anh biết đâu kia còn những giọt nước mắt – Nỗi đau buồn xói lở những dòng sông – Khi em ra đi, anh biết có con đường đang dẫn về phía trước – Khi em soi vào tấm gương, anh biết cuộc đời ta là một dấu hỏi dài » ()

Tôi buồn rã rượi. Cũng không biết buồn cho ai, vì điều gì cụ thể. Tôi không biết nói gì với Quỳnh thật. Tôi biết lâu nay Quỳnh đi chơi với người đàn ông khác. Có lần tôi nhắn tin rằng : « Quỳnh phải chọn một người biết thức đêm để nhìn Quỳnh hé nở ». Rồi thôi, không nói gì thêm nữa. Tôi thật sự không biết nói gì. Không biết phải bảo Quỳnh dừng lại hay bước tiếp, lựa chọn người này, hay từ bỏ người kia. Quỳnh ngẩng mặt nhìn tôi : « mình ở bên anh ấy mới thật sự là sống. Anh ấy là lửa để đốt mình. Anh ấy là biển để cuốn phăng mình xuống đáy ». Rồi Quỳnh khóc : « Mình sẽ chia tay với Dũng. Nhưng biết nói sao đây. Sẽ lấy lý do nào để hết ? Mình làm như thế là tội lỗi lắm phải không ? »

5. Đoạn kết

Loay hoay rồi hè cũng hết. Nắng vàng đã bay đi đâu để cho những cơn mưa phùn giăng giăng trong thị trấn. Tôi lại tất bật với năm học mới. Vẫn chạy sô các lớp bổ túc, để rồi ngồi nhìn học trò, nghĩ mình đang tự sát. Quỳnh cũng bận rộn. Thỉnh thoảng nhắn tin : « Không rảnh phải không ? Nhớ cafe quá ». Lâu nay tôi cẩn thận, không dám hỏi chuyện Quỳnh.

Tôi sinh vào mùa mưa. Ngày sinh nhật tôi có mưa về giăng mờ thị trấn. Học trò tôi chủ nhiệm tặng bánh sinh nhật bắt thầy phải mang về thổi nến với người yêu. Quỳnh chắc là không nhớ. Tôi về nhà trọ đã thấy hoa và thiệp chúc mừng của Hồng nằm bên cửa sổ. Mưa phùn bay vào ô cửa. Thiệp và năm đóa hồng mong manh trong mưa. Nhất định tôi sẽ gọi điện mời Hồng đến phòng cắt bánh sinh nhật cùng tôi. Nhưng sau đó mới biết sẽ không thể nào gọi nữa. Vì trong thiệp có một bức thư.

Hồng nói lời chia tay. Nhất định chia tay. Kết quả của những đêm dài suy nghĩ. Tình trạng này đã kéo dài lâu quá. Tôi nhận ra sự nhất định ấy trong từng nét chữ, từng dấu câu, dấu chấm xuống dòng quyết liệt. Hồng bảo tình yêu của tôi dành cho Hồng gần như một sự xúc phạm.

Tôi khóa cửa. Nhốt bánh và hoa và thiệp trong căn phòng sáu mét vuông trập trùng sóng biển. Nhốt vào đó một sinh nhật u buồn. Tôi chạy xe về quê. Tôi chạy ngược dòng sông này ba mươi cây để về quê mẹ. Mưa phùn bay ngược vào tôi. Tôi không cảm giác gì. Tôi nhẹ nhàng hay u buồn ? Buồn hay không buồn ? Bất ngờ hay đau đớn ? Tôi cũng không biết rõ ràng. Chỉ biết trong mình đang miên man những cơn mưa…

Tôi ngồi bên này sông, thấy mưa bên kia sông giăng mờ mấy cụm nhà xa vắng. Đò đang nằm đợi khách ở bờ kia. Không hiểu sao mỗi lần u buồn hay lòng hờn dỗi tôi lại chạy về nơi đây. Nhìn sông trôi lặng lẽ. Này sông, nhờ đâu mà mấy ngàn năm qua, sau bao nhiêu thác lũ, sông vẫn chảy yên bình ?

Điện thoại reo. Quỳnh gọi : « Đang ở đâu ? » Quỳnh bảo : « Mình buồn lắm. Sau bao nhiêu suy nghĩ, mình quyết định rồi. Mình không thể nào chia tay với Dũng được. Mình không thể chia tay với người yêu mình hồn nhiên như thế. Gần anh ấy mình mới thực sự được sống. Nhưng cuốn theo anh ấy mình thấy vừa phiêu lưu vừa tội lỗi. Hai năm nữa mình ba mươi rồi đấy. Có lẽ mình chỉ cần một người yêu mình như Dũng để rồi yên ổn ». Im lặng rất lâu trong điện thoại. Quỳnh bảo : « Đêm qua mình nói hết với anh ấy rồi. Phải chấm dứt tình trạng này thôi. Mình có tội với người yêu của mình. Mình là đứa con gái không ra gì. Người yêu mình thương mình như thế. Anh ấy bảo đợi đến khi nào mình hết với Dũng, sẽ cưới. Trời ơi, Dũng biết tất cả mà vẫn cứ bình thường ».

Thổn thức rất lâu, rồi Quỳnh tắt máy. Tôi ngồi rất lâu bên sông. Tôi ngồi rất lâu trong gió mang mưa phùn bay ngược vào tôi. Mưa giăng mờ trên sông. Sông vắng. Sông lặng lẽ chở mưa trôi xa về biển. Tôi muốn hét một tiếng cho vỡ òa lai láng. Này sông, nhờ đâu mà mấy ngàn năm qua, sau bao nhiêu thác lũ, sông vẫn cứ chảy yên bình như thế ?

Tăng Văn Chung

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Chín 20231:30 CH(Xem: 8334)
Kể từ lần đó, chúng tôi quay trở lại và coi quán Eden như điểm hẹn hàng ngày. Thi thoảng, em sẽ đến sớm hơn tôi, vẫn dáng vẻ im lìm nhắm mắt hút thuốc không hề để tâm tới xung quanh ấy. Em thích những bản nhạc thê thiết vẫn nhả lời rầu rĩ ở quán. Lý do mới thật sự đơn giản làm sao.
04 Tháng Chín 20238:36 CH(Xem: 7980)
Dáng đi cô gái làm tôi bâng khuâng ngưỡng mộ như chứng kiến một tuyệt tác tạo hóa vừa ban tặng cho nữ giới. Vóc người cao cao, thanh mảnh với những bước chân bắt chéo uyển chuyển, nhẹ nhàng. Điều tôi muốn lưu ý: Cô ấy đi rất tự nhiên, không như các cô người mẫu luôn luôn sượng sùng vì cố phô trương những điều khác, hơn các bước đi được mẹ thiên nhiên ban tặng...
15 Tháng Tám 20236:52 CH(Xem: 8492)
Chẳng biết tôi có tưởng tượng hay không, nhưng hôm nay rõ ràng là mặt biển nhìn cao hơn bờ, dù hãy còn thấp thoáng từ xa lắm. Trời trưa nắng gắt, lối đi dẫn xuống bãi biển dường như cứ tiếp tục trải dài thêm theo từng bước chân của tôi. Chưa thấy nhà của ông Morpheus ở đâu cả. Hai bên đường là những cụm xương rồng tua tủa trông dữ tợn, nhưng lại lác đác điểm những bông hoa màu sắc rực rỡ. Gió biển khô khốc, nồng nồng trong mũi tôi. Tiếng sóng vỗ nghe chập chờn từ tít ngoài xa. Tôi cố nhìn xem có những dấu hiệu gì đặc biệt hai bên đường để khi quay về có thể lần theo ra lại đường cái. Toàn là xương rồng và xương rồng, không có lấy một cái cây cao hay một mỏm đá. Dưới chân tôi là cát trắng lẫn vào sỏi đá, khiến đường đi thấy gập ghềnh, không mời gọi.
18 Tháng Sáu 20235:32 CH(Xem: 8225)
“Lễ tang của cậu qua đi đã lâu nhưng không khí trong nhà tôi vẫn chùng xuống. Không ai biết phải làm gì để tiếp tục sống, ngoài số tiền ít ỏi của cậu dành dụm được khi trước. Sau cuộc chiến “Bão sa mạc” với Mỹ cùng các nước đồng minh, Iraq thất thủ, bị cấm vận. Bao phủ Baghdad là một bầu không khí ngột ngạt, không có bất cứ việc gì để làm. Dù không quá sung túc, nhưng chẳng bao giờ chúng tôi để thức ăn thừa từ bữa trưa sang bữa tối, mà đều phải vứt đi. Các chủ gia đình sẽ lấy làm xấu hổ nếu họ mua dưới 50 cân gạo một lần, thường đặt hàng cả con cừu, thịt tại nhà và ăn tươi. Tiết kiệm là tính từ không khi nào xuất hiện trong tiêu dùng của người Baghdad. Và bây giờ thì chúng tôi ăn khoai tây, chà là, bánh mỳ làm từ bột mỳ đen vốn chỉ dành cho gia súc. Thế nhưng vẫn có những gia đình còn tệ hơn. Thuốc men hạn chế, đồ ăn không có. Đói. ..."
18 Tháng Sáu 20235:12 CH(Xem: 8347)
Tiết học đầu tiên ở trường Võ Tánh, tôi gặp thầy Đỗ Đức Trí. Hôm ấy thầy trông đạo mạo, mẫu mực, áo quần chỉn chu, thẳng nép chứ không luộm thuộm, nhếch nhác như những lần gặp ở trường Kim Yến. Gặp lại tôi, thầy có vẻ đồng tình là tôi theo nghiệp văn chương, cố nỗ lực để được vào học ở trường công lập. Đối với ông Sáu, thành tích của tôi được vào trường công lập, không kinh qua lớp đệ tam, điều đó ông không quan tâm chút nào. Điều quan tâm của ông là thân xác tôi ngày càng phát lớn, trổ mã trông thấy, cái giọng ồ ề, sức vóc phổng phao như con gà trống đã gây phiền toái cho ông Sáu . Nhà có hai gã đàn ông đang vào tuổi lính tráng là đầu mối cho mọi sự dòm ngó của những con mắt cú vọ, đôi tai thính của những “con chó săn” . Đó là những kẻ mà ông ám chỉ cho những tên cạo giấy, bọn ngồi mát ăn bát vàng, bọn tham nhũng đầy rẫy ở phố phường hoa lệ này.
09 Tháng Sáu 20234:17 CH(Xem: 9084)
Thằng anh ngồi trên bậc thềm ngó mông lung về ngọn núi phía bên kia cánh đồng. Mặt trời dần sụp xuống, những ngọn cỏ chuyển sang màu tím thẩm, gió nồm Nam thổi về lồng lộng. Thằng em khe khẽ ngồi xuống bên cạnh, cả hai cùng lắng nghe tiếng bò hụ từng hồi trên con đường trở về chuồng. Ba, mẹ nó đã từng ngồi như thế…
19 Tháng Năm 20234:11 CH(Xem: 7785)
Ngày chị Tư gặp tôi ở San Jose, chị mừng ứa nước mắt hai hàng. Vừa lấy tay quẹt ngang mắt, cái điệu quen thuộc i như ngày xưa, chị vừa cười: - Gặp cô ba tui mừng quá à. Lâu lắm rồi tui mới khóc được. Vừa khóc mà vừa cười. Tôi nhìn chị trân trân. Chị Tư Trợn da đen nhẻm ẳm tôi ngang hông ngày xưa bây giờ trắng da dài tóc, không hẹn nhau trước chắc tôi không thể nhận ra. Lúc chia tay chị, tôi hỏi: - Em kể chuyện của chị được không? - Chuyện đời tui có chi đâu mà kể, dị òm. - Em kể chuyện mộ gió nha. - Ờ, cô ba còn nhớ chuyện mộ gió hả- mắt chị chợt buồn xa xăm- tui thì quên lâu rồi. Sao mà tôi quên chuyện mộ gió được.
30 Tháng Tư 20233:45 SA(Xem: 9116)
Con gái hắn, ở tuổi 17 đã hỏi sau một giờ học môn lịch sử: “Bố ơi, thế điều gì có tính quyết định khiến ông Nguyễn Thái Học đứng ra thành lập tổ chức Việt Nam Quốc dân Đảng ạ? Sao còn trẻ thế mà ông ấy lôi cuốn được nhiều người vậy? Bí mật gì, hở bố?”.
12 Tháng Tư 20239:53 CH(Xem: 8214)
Có lẽ, phải vào lúc sống một mình giữa không gian tối tăm, sau hai ngày cả mấy cha con bị xích tay vào trại tạm giam, ông mới sực láng máng nhớ đến cái khái niệm “Tư tưởng của Ruồi” mà một nhà báo nhà văn có số má từng nói với ông gần 10 năm trước. Nó được thốt ra, đúng hơn là được nhắc lại, giữa men rượu Tây hảo hạng do ông chiêu đãi tại một restaurant sang trọng bậc nhất Sài Thành, giữa các nhà văn nhà báo ông sưu tập được qua mấy năm kinh doanh vào quy mô khủng, mà trung tâm là tay nhà văn cộm cán từng kiếm nhiều tiền nhất của gia tộc ông và các doanh nghiệp nổi như cồn, có biệt danh “Ruồi Trâu” do anh ta tự đặt.
20 Tháng Ba 20235:55 CH(Xem: 7683)
Lần đầu tiên anh đến, Mẹ chỉ nhìn anh một lần, từ góc nhà rồi im lặng.Trong khi cô quấn lấy anh, mắt môi ngơ ngơ chìm đắm. Đêm đó, nằm cạnh cô, mẹ khẽ khàng nói; - Khí chất nồng nàn, nhưng tính cách rất lạnh. Mắt rất lạnh nhưng tia nhìn lại giấu kín. Tia nhìn giấu kín, nhưng sắc bén như dao, xuyên thấu tâm can người khác. Con mắc nợ tiền khiên với người này.