- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,341,970

Lưỡi Bén

09 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 6963)

Vừa đến ngưỡng cửa nhìn vào trong phòng khách đợi, chị Thìn hơi giật mình khi thấy một thân hình cao lớn lực lưỡng, cao hơn chị cả một cái đầu, một mái tóc quăn tít cắt ngắn sát da đầu, một khuôn mặt da đen bóng nhẩy. Chùn chân, chị đã vào trong không thể quay lưng bỏ đi. Một người khách da đen đúa đang đứng sừng sững giữa phòng một tay cầm lon bia tay kia thọc túi quần. Vừa thấy chị đi vào, hắn bước lại gần gật đầu thật lịch sự rồi lên tiếng chào, giọng nghe rất ấm, rất tự nhiên như là đã quen trước kia.

- Hi, honey.

Chị mỉm cười gật đầu không nói gì, chị không biết tiếng Mỹ.

Bà chủ từ nhà trong đon đả đi ra nói khách chờ chị nãy giờ và muốn đi chị bằng được. Bà kêu mấy cô khác cho hắn nhưng hắn nhật định đòi chị. Chị Thìn lắc đầu nói không muốn đi với người ngoại. Bà chủ nói gì đó với người khách da đen, đến lượt hắn lắc đầu quầy quậy xong chỉ chị Thìn rồi đáp lại một tràng thật dài. Quay sang chị, bà nói khách mai phải về lại Sài Gòn để lên máy bay về Mỹ, khách chịu trả gấp ba. Nghe “gấp ba”, chị lưỡng lự một lúc rồi quay sang người khách da đen nói một chữ Mỹ duy nhất mà chị biết.

- OK!

Cười nhe hàm răng trắng ởn, khách lấy ví ra móc mấy tờ đô la xanh đưa cho bà chủ. Bà nhét một tờ vào túi, còn lại đưa hết cho chị Thìn. Chị làm tính nhẩm cộng thật nhanh những con số trên những tờ giấy xanh xám có hình mặt mấy người da trắng. Hình ảnh mấy bộ quần áo mới cho thằng con trai sắp tới ngày tựu trường, những tô bún tô phở thơm phức cho anh Thìn, khuôn mặt đanh đá của bà chủ nợ hàng xóm hiện lên nhanh trong óc chị. Bà chủ nói chị đưa khách lên phòng trên lầu, phòng đặc biệt dành cho khách sộp. Bà nói giường đã được trải khăn mới giặt, bà còn dặn chị lấy bia trong tủ lạnh cho khách.

Đi trước dẫn đường lên cầu thang, chị Thìn chờ những cái sờ soạng rờ rẫm trên đùi trên mông hay giữa háng như chị thường bị bởi mấy tay khách khác nhưng người khách da đen ngoan ngoãn im lặng đi sau. Tự nhiên chị thấy vững tâm trong lòng dù đây là lần đầu chị đi khách nước ngoài, nhất là một tên đen cao lớn như vầy.

Vào trong phòng, chị Thìn mở tủ lạnh lấy một lon bia đưa cho khách. Hắn đỡ lấy, nói thank you xong nhìn quanh. Một căn phòng trông khác những phòng ăn chơi mà hắn đã từng ra vào từ ngày đặt chân lên đất nước này hơn hai mươi năm về trước cho đến ngày hắn về nước rồi trở lại đây mười ngày trước, từ những phòng ngủ khang trang máy lạnh chạy rì rì suốt ngày tại các khách sạn sang trọng trong trung tâm thành phố cho đến những căn phòng chật hẹp nhơ nhớp ẩm thấp của các nhà thổ rẻ tiền nằm trong các ngõ hẻm tối tăm.

Hớp một ngụm bia xong, người khách bước lại giường ngồi xuống cạnh chị Thìn. Chỉ vào ngực mình, hắn nói chậm dằn mạnh từng chữ:

- Jimmy, Jimmy. (Chỉ vào chị) Your name?

Đoán hắn hỏi tên mình, chị đáp:

- Thìn.

- What? Tin? Like Tina? Tina (gật gù đầu) I like that.

Chị thấy người khách đen cứ lầm bầm Tina Tina trong miệng trong khi nhìn chị đăm đăm, một cái nhìn thật buồn. Chị có cảm tưởng cái nhìn buồn bã đó đang tìm kiếm một cái gì trong mắt chị, một cái gì đó chị không biết nhưng đoán khách có tâm sự gì không nói ra. Chị vuốt ve tay hắn, chị không muốn thấy nét buồn bã tư lự trên mặt khách. Tự nhiên chị thấy có cảm tình với người khách ngoại quốc da đen này từ lúc nghe hắn chào chị dưới lầu với một giọng thật ấm. Chị thích điệu bộ dịu dàng của hắn, không sỗ sàng nham nhở như các người khác. Hắn cầm tay chị lên. Chị ngồi yên cho hắn vuốt ve mơn trớn. Nước da chị đen, gần đen như da hắn. Hắn chỉ vào làn da xậm của chị rồi làn da đen bóng của hắn.

- Black, black.

Không hiểu khách nói gì nhưng chị đoán hắn nói chị và hắn da đen như nhau. Chị cười, gật đầu. Chị biết chị đen nhưng không đen nhiều như hắn. Chị thấy sự so sánh của người khách da đen là cái gì trẻ con và buồn cười. Chị bật cười lên. Tiếng cười của chị làm khách cười theo. Đến lượt hắn thấy cái cười của người đàn bà nghe ngô nghê. Hắn thấy có gì vui vui trong lòng, một niềm vui tuy nhỏ nhưng hắn ít khi được có đã từ lâu lắm, dễ chừng đã hai chục năm qua.

...

Hai chục năm trước, hắn hậm hực bước chân xuống phi trường Biên Hòa để đi tour quân dịch đầu tiên, trong lòng đầy bất mãn. Cưới vợ chưa được bao lâu, hắn bị động viên và đưa sang một cái nước nghèo nàn nửa vòng trái đất. Sự bất mãn trong hắn vừa lên đến tột cùng thì bị thay thế bởi nỗi đau đớn rồi chán chường khi hắn được tin người vợ trẻ bên quê nhà đã bỏ đi theo một người đàn ông khác. Người đàn bà mà hắn đếm lịch từng ngày chờ lúc hội ngộ để gặp lại ôm ấp đã không muốn chờ hắn. Hận đời, hắn tình nguyện làm thêm một tour rồi thêm một tour nữa. Nếu không có lệnh rút quân thì có lẽ hắn làm thêm vài tour nữa hoặc ở lại luôn.

Hồi hương sau sáu bảy năm xa quê, tất cả đối với hắn đều xa lạ nhưng thái độ của đồng hương đối với những người trở về như hắn còn xa lạ hơn. Hắn cứ kể mãi về một nơi mà họ không bao giờ muốn nghe đến nữa. Họ chán nghe nói về một nơi đã giết mấy chục ngàn người của xứ họ mà đến ngày nay vẫn còn chưa tìm ra hết hài cốt, một nơi trả về cho gia đình họ những cha, anh và em mất tay mất chân hoặc mất trí. Họ muốn quên ngay đi một nơi gây phân hoá dân tình của họ, một nơi đã cho xứ họ một chiến bại đầu tiên trong lịch sử từ ngày lập quốc của một nước siêu cường. Họ bảo hắn quên đi dĩ vãng đen tối đó và làm lại cuộc đời, lấy vợ sinh con, đi học lại, tìm việc làm. Hắn đã cố làm thế nhưng làm sao được khi mà hắn không thể dứt khoát được với Việt Nam, nơi dù hắn chỉ ở vài năm nhưng trải qua rất nhiều khiến tưởng như ở gần cả của cuộc đời, những lần bị công đồn, những cuộc hành quân, những đợt pháo kích, những ngày đi phép về Sài Gòn la cà các bar rượu say sưa la hét, những buổi chiều chạng vạng ngồi trên tháp canh trên núi nhìn xuống thung lũng rừng lá xanh rì mà lòng chùng xuống nghĩ về người vợ trẻ đã bỏ đi để đầu ấp tay gối người khác. Những trôi nổi làm hắn cảm thấy gắn liền với giải đất khói lửa nghèo nàn đó, hòa nhập vào những âm thanh, màu sắc, hình thái của vùng đất gần như là quê hương thứ hai và ngược lại hắn cũng đã để những âm thanh, màu sắc, hình thái ấy thấm sâu vào hắn, chi phối cuộc sống mà sau khi về nước hắn cố nối tiếp.

Sau những năm tháng nhắn tin rồi lùng tìm người vợ bạc tình không thành, hắn lấy vợ một lần nữa. Tuy trong lòng còn níu giữ hình ảnh người tình đầu với những hy vọng mong manh tìm lại được pha lẫn với nỗi căm hờn bội bạc, hắn cố sống ổn định như những người khác. Cố gắng thế nhưng những kỷ niệm xưa không tha hắn, chúng cứ bao chụp lấy hắn ngày lẫn đêm, cô lập hắn ra khỏi thế giới thực tại. Bị làm tù nhân cho dĩ vãng, hắn không vùng thoát ra được. Hắn đã kể lể cho các viên bác sĩ thần kinh của VA (Veterans Administration). Họ cho hắn đủ loại thuốc để uống, họ khuyên nhủ hắn, họ bảo đã có nhiều cựu quân nhân đi Việt Nam về như hắn nay tái hội nhập vào đời sống dân sự. Hắn gật gù, nói sẽ cố gắng. Rồi người vợ thứ hai không chịu được tình trạng thần kinh khi căng thẳng khi bạc nhược của hắn, bà chúc hắn mau lành rồi xếp va li ra đi.

Vài năm sau, những đợt người tị nạn bắt đầu đổ vào Mỹ rồi các chợ búa Việt mọc lên. Thấy lại những hình ảnh, nghe lại những âm thanh quen thuộc, hắn cảm thấy như sống lại những ngày xưa. Từ ngày đó hắn cứ la cà những khu chợ, những hội hè của người Việt hòng mong thấy lại được một ít của những gì đã ra đi nhưng còn để lại nhiều vết thẹo sâu trong tâm khảm hắn. Hắn nhìn những gia đình lũ lượt đi chợ, những cặp khoác tay nhau đi dạo. Hắn lóng nghe họ nói chuyện với nhau trong cái âm thanh quen thuộc và hắn đến gần gợi chuyện với họ nhưng trước một thân hình to lớn khổng lồ đen đúa với một nụ cười trông đáng nghi, họ tỏ ra rụt rè e ngại rồi tìm cách thoái thác rút đi. Những ai đứng lại nói chuyện với hắn cũng chỉ lắc đầu đáp I don’t know khi hắn đưa ra điạ danh của những nơi hắn đã đóng quân. Không bao lâu sau, hắn kết luận những siêu thị Việt Nam với các bãi xe Nhật đậu đầy ngập, những tiệm cho mướn vidéo treo đèn nê-ông xanh đỏ, những hộp đêm nhạc kích động xập xình, những hội hè với đám người ăn diện diêm dúa, những vẻ e sợ lạnh nhạt của dân tị nạn đối với hắn cho hắn một thất vọng lớn lao, con đường thăm viếng dĩ vãng nhạt nhoè đi như là một ảo tưởng. Hắn buồn nhưng lại cảm thấy trong lòng thôi thúc thêm. Bây giờ đã gần năm chục và thật cô đơn, hắn muốn trở lại thăm viếng cái giải đất có thời gần giết hắn mấy lần nhưng đồng thời gieo vào trong lòng hắn một cảm giác dai dẳng, có khi bùng lên vào giữa đêm làm hắn giật mình thức giấc người đầm mồ hôi miệng khô đắng.

...

Tay vẫn cầm lon bia thỉnh thoảng đưa lên miệng tay kia trong túi quần, người khách đen đi lại cái bàn tròn có hai chiếc ghế gỗ xung quanh trên có một ấm trà và hai cái cốc con. Hắn đi lại bàn, lưỡng lự một lúc rồi đặt lon bia xuống, rót trà vào cốc, bưng lại chị Thìn đang ngồi trên mép giường chờ hắn. Chị cầm lấy cái cốc nhưng không uống.

- Back at home, I always thought you liked tea.

Người khách nói mặt có vẻ hơi ngạc nhiên. Không hiểu gì, chị Thìn cúi đầu. Khách nâng cằm chị lên, trong cái nhìn ném xuống mặt chị bớt đi nét dịu dàng lúc nãy.

Cũng như căn phòng này, người đàn bà Việt sắp bán thân cho hắn khác những người đàn bà con gái khác mà hắn đã từng đi trước kia, từ những đứa con gái bán bar phấn son lòe loẹt thời hắn còn đi tour cho đến những đứa choai choai ăn mặc hở hang táo bạo chào đón hắn trên những con đường lớn bên ngoài các khách sạn bốn năm sao. Nhìn người đàn bà ngồi khép nép trên mé giường, hắn thấy lại người vợ đầu tiên, người mà đã bỏ hắn để đi theo người tình. Tina cũng có một màu da đậm như người đàn bà Việt này, không đen bóng như hắn, chỉ xậm thôi. Hắn biết trong Tina có giòng máu Á châu vì bà ngoại nàng từ Tàu sang. Mắt Tina tuy to hơn mắt người đàn bà Việt nhưng hai đuôi mắt cũng hơi xếch lên, cũng cặp môi dày và mái tóc quăn tít. Buổi chiều đi trên đồi về, hắn đã ngỡ ngàng khi thấy chị Thìn ngoài phố. Một người đàn bà trông không giống những người đàn bà khác ở đây. Người đàn bà này da đen gần như hắn, tóc quăn như tóc hắn. Một phụ nữ đen từ đâu lạc đến xứ này? Nhìn kỹ hơn, hắn lại ngỡ mình thấy Tina của ngày xưa. Không ngờ bên này bờ đại dương lại có người trông giống người vợ cũ bạc tình đến thế. Những uẩn ức lắng đọng từ bấy lâu nay chợt bùng lên mãnh liệt. Thấy khách chăm chú nhìn người thiếu phụ da ngăm ngăm đứng lảng vảng với một đám con gái dáng điệu ngả ngớn trên con đường dẫn vào thị trấn, người lái xe thuê bảo anh ta có thể dàn xếp để hắn “đi” với người đàn bà đó.

Tên đen nâng cốc trà lên môi nhắc chị Thìn cùng uống với hắn. Chị chỉ mỉm cười uống một ngụm nhỏ chiều khách. Hắn vòng tay qua vai chị, kéo chị sát vào để đầu chị tựa lên vai. Qua cái vòng tay siết ấy, chị cảm thấy một tấm thân rắn chắc sau làn vải sơ mi. Nhìn thân thể cao lớn của tên đen, chị Thìn đâm lo, chị không biết lát nữa sẽ có những đau đớn dằn vặt thể xác nào không. Chị muốn tất cả qua nhanh cho xong. Chị chỉ vào áo hắn ra dấu cởi. Hắn cau mày nói- Can we talk first? xong móc ví lấy một tấm ảnh màu đã cũ có vài vết hoen ố đưa cho chị xem. Đặt tấm hình vào tay chị, hắn chỉ người đàn bà da đen trong ảnh.

- Tina, Tina.

Chị Thìn thấy người đàn bà da đen trong hình có vài nét giống chị, tự nhiên chị đưa tay lên vuốt mái tóc quăn của mình.

- Yes, yes! Same hair, same smile!

Lật ngửa tấm hình lên, hắn chỉ vào giòng chữ mực xanh nguyệch ngoạc trên mặt sau.

- 1967.

Cầm hình lại gần hơn, chị Thìn chỉ vào người trong hình xong chỉ hắn. Chị thấy một nụ cười buồn cay đắng trên môi tên đen. Chị đoán có lẽ hai người không còn với nhau, có lẽ người đàn bà đen chết đã lâu bỏ hắn một mình trên cõi đời. Chị chợt thấy buồn, buồn cho người khách và cho thân phận chị. Chị có chồng mà cũng như không. Chị cố dằn nỗi tủi thân của mình xuống. Nơi đây không phải là chỗ để phơi bày tình cảm. Chị biết việc mình phải làm. Chị cúi mặt cởi khuy áo. Tên đen nhìn những ngón tay đẩy những cái khuy ra khỏi khuyết, hai vạt áo hồng nhạt từ từ hé mở. Hắn chợt thở dài đứng lên đi lại cửa sổ nhìn xuống những con đường bên dưới, miệng nói bâng quơ:

- It’s getting dark.

Thành phố lúc này như một con quỷ dạ xoa hồi sinh khi ánh mặt trời chết dần. Tiếng kèn xe, tiếng người từ xa vọng đến. Căn nhà lầu hai tầng hắn đang ở trong nằm khuất gần cuối một con đường cụt xa hẳn những ồn ào náo nhiệt của những con đường lớn của cái thị trấn mà cách đó không xa vào hai mươi năm trước vào một buổi chiều trời chạng vạng tối cũng như buổi chiều hôm nay, đồn hắn đã bị tấn công sau hơn một tuần bị bao vây. Hắn và đồng đội tử thủ trong đồn tưởng sẽ chết tan thây nếu không dưới những đợt pháo kích cầy nát từng thước vuông đất trong chu vi đồn thì bị bằm thây dưới những lưỡi mã tấu đen đủi hươi cao hay những mũi lưỡi lê bóng loáng chĩa thẳng. Hắn lắc đầu cố xua đuổi những di ảnh khủng khiếp. Hắn đã làm như thế mỗi ngày trong hai mươi năm qua nhưng hình như càng làm thì các hình ảnh đó càng mọc thêm rễ bám sâu vào óc hắn rồi một hôm một bác sĩ thần kinh của VA đưa cho hắn xem những bài báo nói về những chuyến đi Việt Nam của các cựu quân nhân Mỹ đã từng đi tours bên đó. Tuy người bác sĩ không nói ra, hắn nghĩ có lẽ ông ta khuyên hắn nên đi một chuyến để trục cái con ma Việt Nam ra khỏi đầu óc hắn. Hắn cố liên lạc lại với các đồng đội cũ để rủ đi nhưng chỉ tìm được một vài người rồi còn bị họ mắng là đã đem cơn ác mộng trở lại cho họ. Rốt cuộc hắn bỏ việc, xin chiếu khán rồi khăn gói đi một mình.

Dù đã chuẩn bị tinh thần trước, đến thủ đô cũ nỗi hồi hộp bất ổn trong lòng hắn tăng lên cao. Hy vọng tìm lại những dấu vết của thời xưa có lẽ chỉ là một ảo tưởng? Hắn nằm liệt trong phòng khách sạn hai ngày đầu không dám đặt chân ra ngoài, chỉ gọi nhân viên đem thức ăn lên phòng. Sáng ngày thứ ba hắn lò mò xuống dưới nói chuyện với viên quản lý. Hắn nói vào tai viên quản lý cái địa danh nơi hắn muốn đến. Ông này nói sẽ tìm cho hắn một người lái xe đưa về thị trấn gần nơi khi xưa hắn đóng đồn chặn đường mòn đi B của bộ đội Bắc Việt. Hôm sau người ta tìm được một người lái xe cho hắn và hôm qua hắn trở lại cái đồi mà hắn và các bạn trong đơn vị đặt tên là Tommy’s Hill để tưởng niệm người đồng đội đầu tiên tử trận tại đó.

Xe mới đến chân đồi hắn ngỡ ngàng khi thấy những bãi đất trống bao bọc xung quanh đồn trước kia căng đầy những lớp hàng rào kẽm gai bây giờ là một công viên với những hàng cây trồng thẳng tắp và các vườn hoa đủ màu sặc sỡ. Con đường đi lên đồn thường lầy lội trong những tháng mưa dầm dề được nới rộng và thay thế bằng những bậc thang cấp xi-măng tươm tất. Leo những bậc thang lên đến trên, hắn thấy cả một đỉnh đồi đã hoàn toàn lột xác. Những hình ảnh mà hắn giữ sâu trong tâm khảm hai mươi năm qua chờ lúc được thấy lại trong khoảnh khắc đã biến đi đâu hết. Tất cả đó bây giờ là một khu chợ trông như mới xây lên. Như một người điên, hắn ôm đầu đi tới đi lui cố tìm lại một vài cái gì khả dĩ trông quen thuộc nhưng hắn thất vọng. Không còn những lô cốt với những ngọn đèn pha sáng rực, những giao thông hào hố cá nhân với những bao cát đắp xung quanh, đồn chỉ huy với mái tôn lỗ chỗ lỗ đạn. Thay vào đó là những cửa tiệm nho nhỏ xinh xắn, những quán ăn người ta ra vào tấp nập, những bích chương quảng cáo sặc sỡ mầu. Những tiếng cười nói gọi nhau của người người xung quang pha lẫn trong tiếng nhạc vọng đến nghe không giống như tiếng kèn đồng thúc quân của địch vây quanh đồn hay tiếng đạn đại pháo rít lên trong màn đêm kéo căng bộ não hắn chỉ một tích tắc trước khi tiếng đổ ầm như muốn làm nổ tung bộ óc. Mùi thịt nướng, mùi thức ăn từ các quan ăn quá thơm so với mùi thuốc súng nồng nặc mùi da thịt người cháy khen khét. Khác hết, mất hết!

- What happened to the base here, the American base? Hắn lắp bắp hỏi.

- Don’t know ... but twenty years already, người lái xe đáp.

- Twenty years, twenty years, hắn lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại trong miệng.

Hai mươi năm rồi còn gì! Cái gì cũng thay đổi theo thời gian ngoại trừ hắn.

Hắn hỏi người lái xe đã có ai như hắn trở lại đây tìm cái đồn cũ. Anh ta lắc đầu đáp don’t know. Những đồng đội của hắn bây giờ đã phiêu bạt nơi nào, đã có ai đã gột rửa được ra khỏi đầu óc những hình ảnh kinh hồn của những ngày tháng khói lửa ở đây để tái hội nhập đời sống dân sự bình thường, hay là họ đã vào dưỡng trí viện cả hoặc sống một cuộc đời vất vưởng không gia đình không nhà cửa lây lất trên các vỉa hè tay ngửa xin tiền tay kia cầm lon bia. Chỉ có một mình hắn trở lại nơi này, ngỡ ngàng đứng trên đồi cố tìm lại những gì còn lại để chắp nối với những mảnh vụn trí nhớ. Để làm gì? Hắn không biết nữa.

- No more war!

Tiếng người lái xe nghe như tiếng vọng lại từ xa.

 - No more war!

Hắn lập lại câu đó mà thấy tiếng mình nghe cũng như từ đâu vọng lại.

...

- Dim-my.

Tiếng gọi nhẹ nhàng sau lưng lôi người khách đen trở về thực tại. Trong ánh sáng vàng vọt hắt xuống từ hai ngọn đèn cao có chân đứng hai bên đầu giường, chị Thìn vẫn ngồi trên mép giường chờ đợi, toàn thân lõa lồ với những đường cong thanh tú nổi hằn trên làn da nâu xẫm như thỏi kẹo xô-cô-la. Khách bước lại gần hơn để chiêm ngưỡng tấm thân nhỏ nhắn ấy. Tina của hắn ngày xưa cũng nhỏ nhắn như vầy, cũng nước da nâu xẫm mịn màng không một tì vết gì từ đầu xuống chân. Hắn vuốt má chị Thìn rồi cái nhìn ngây dại đi theo hai bàn tay xuống đôi vai tròn trĩnh, cái hông thon, cặp mông tròn và chắc.

- Tina, you still look beautiful.

Dưới cái nhìn của người khách như khám xét từng phân da thịt mình, chị Thìn ngượng chín người. Chị vẫn còn mắc cở mỗi khi trần truồng trước mặt đàn ông còn mặc quần áo. Thật trơ trẽn! Chị chỉ vào chiếc áo trên người khách đen một lần nữa. Lần này hắn không phản kháng, cởi áo vắt lên thành ghế. Một tấm thân lực sĩ như pho tượng đồng đen dần hiện ra trước mắt chị với những bắp thịt tay, bụng, vai và ngực. Nhìn tấm thân lực sĩ ấy mà chị Thìn thấy trong lòng dấy lên một nỗi buồn. Anh Thìn, chồng chị, trước kia cũng có một thân hình đẹp như vậy. Mỗi chiều anh đi làm từ công trường về, chị thích nhìn anh cởi quần áo đi tắm trước khi ăn cơm tối. Nhìn bắp thịt cuồn cuộn trên ngực trên lưng anh, chị thầm cám ơn Trời Phật. Không học thức, chồng chị chỉ có những bắp thịt đó để đem cơm ăn áo mặc cho chị và đứa con trai đầu lòng, bảo đảm một cuộc sống nghèo nhưng ổn định và hạnh phúc. Chị cũng không quên những bắp thịt săn chắc đó trong những nửa đêm chị bị đánh thức dậy để rồi sau đó phải bậm môi để không buông ra những tiếng rên rỉ khoái lạc, những móng tay bấu vào tấm lưng bắp thịt cứng như sắt nguội của chồng cào sướt da đến rịn máu, những buổi sáng sớm khi những tia mặt trời ban mai còn yếu ớt chị trườn người lên xuống trên bụng anh Thìn. Không thể quên được những kỷ niệm trước đây nhưng càng nhớ lại càng thấy sót sa.

Cái quần dài tụt xuống, tên đen cởi ra treo lên cái mắc trên tường. Một cái xẹo dài cả gang tay nổi trên làn da đùi đen bóng. Chị Thìn chăm chú nhìn, chị vuốt ve cái sẹo dài đó.

- Oh, just a small cut from a shrapnel!

Cười nhe hàm răng trắng, người khách làm vài động tác thể dục chân đứng lên ngồi xuống cho thấy vết thương chiến trận không thấm tháp gì. Cái cắt của miểng đạn khá sâu. Hắn còn nhớ cái miểng cạnh bén như lưỡi dao lam cắm vào đùi, nhưng nó không sâu và không đau hơn nhát chém hư vô của những giòng chữ trong lá thơ hắn nhận được tháng trước. Lá thơ vỏn vẹn mấy giòng nhưng hắn cứ mở ra đọc, đọc xong lại nhét vào túi rồi lại móc ra đọc nữa như là không tin vào những gì mắt mình đọc trong thơ. Nỗi đau từ nhát chém hư vô quá đau, nó át đi cái đau khi người y sĩ lôi mảnh đạn từ trong thịt ra mà không dùng thuốc tê.

Nhìn cái xẹo trên bắp chân tên đen, chị Thìn thấy nó đẹp, chị thèm có nó, không phải cho chị mà cho anh Thìn. Nếu chỉ bị một cái xẹo như vậy thì đâu đến nỗi nhưng hình như Trời Phật đã tìm thấy một lỗi lầm to lớn nào đó trong kiếp trước của vợ chồng chị nên quyết định phạt kiếp này. Chiếc xe cần trục khổng lồ của cơ quan công trường một hôm không biết làm sao đổ xuống đè lên anh Thìn. Khi được đưa vào nhà thương thì đã quá trễ, bác sĩ bảo họ phải cưa đi đôi chân bị đè nát của anh trên đầu gối. Nhìn chồng nằm thoi thóp trên giường bệnh, chăn phủ nửa người dưới xẹp lép, chị Thìn bặm môi để khỏi bật lên những tiếng nấc trong khi những giọt nước mắt lăn trên má rơi xuống ướt đẫm áo. Chị biết từ lúc đó trở đi, chị và anh sẽ mất mát đi rất nhiều. Anh Thìn chồng chị giờ là kẻ tàn phế, suốt ngày nằm liệt giường vì vừa thiếu chân và vì thiếu chí. Chẳng bao lâu, tấm thân cường tráng ấy trở thành một bộ xương khẳng khiu vô dụng. Suốt ngày anh chỉ nằm một chỗ với tấm chăn mỏng đắp ngang người để che dấu một thực tế đau lòng. Đang là người kiếm cơm gạo nuôi gia đình, anh trở thành kẻ ăn bám, một gánh nặng cho người vợ trẻ. Như anh, chị Thìn không có học, không như anh, chị không có tay nghề và sức lực. Tiền dành dụm chẳng mấy chốc hết sạch, tiền nợ chồng chất. Cả hai không còn gia đình thân nhân để cầu xin. Rồi một ngày chị gặp một người bạn cũ khi xưa ở cùng quê với chị sau lên thành phố tìm việc làm để khả quan kinh tế. Chị kể lại cho cô bạn cũ về nỗi khổ gia đình. Cô bạn bây giờ trông gần như lột xác dù trên mặt trên người vẫn còn vài nét quê mùa. Nhìn cách trang điểm son phấn và áo quần diêm dúa của bạn, chị Thìn đoán được bạn mình đã dấn thân vào con đường tội lỗi bán thân nuôi miệng và chị cũng đoán bạn mình sẽ rủ rê mình đi cùng đường. Trong hoàn cảnh bế tắc của chị, còn lựa chọn nào khác.

Không như cái đau đớn thể xác của chồng, nỗi đau đớn mà chị chịu đựng những vuốt ve những nắn bóp những vùi dập những ô uế và cảm giác kinh tởm lẫn tủi thân không khác gì một lưỡi bén cứa tới lui thật chậm trên da thịt. Chị phải chịu đau với cái lưỡi bén đó đã bao tháng qua để nuôi thân, nuôi người chồng tàn phế và đứa con thơ. Chị phải khắc phục nỗi đau cắt da cắt thịt của cái lưỡi bén ấy. Sau nhiều lần đi khách, cái lưỡi bén dần dà bị những lưỡi dũa trườn lên trườn xuống trên bụng chị trên lưng chị dũa mòn đi để sau cùng nó chỉ còn là một khúc sắt nguội, nó không còn cho chị một cảm giác gì mỗi lần đi với khách.

...

Bế xốc chị Thìn trên tay, tên đen đưa chị lên giường. Trong vòng tay chắc nịch của người khách, chị tựa đầu lên bộ ngực rắn chắc. Quàng tay qua cổ hắn, chị ghì chặt hơn. Hắn thì thầm vào tai chị.

- Oh, Tina! I still love you!

Rồi hai thân thể ép chặt vào nhau, đi vào nhau, những ngón tay bấu vào lưng nhau, hai cặp chân cuốn vào nhau như thời anh Thìn hãy còn chân. Chị nhắm mắt để đôi bàn tay của người khách da đen xoa dịu những nỗi đau đớn trên da thịt chị, đôi môi đánh thức những cảm xúc trên từng thớ thịt chị, những lời nói nghe lạ tai vỗ về những tức tưởi trong thâm tâm chị. Những cảm xúc xác thịt mà chị tưởng đã chết từ ngày vào căn nhà này đang được hồi sinh và đòi tự do bung ra, chị để chúng chan hoà khắp thân mình. Dưới tấm thân to lớn lực lưỡng ấy, chị không cảm thấy bị đè nén hay như bị cưỡng ép. Hai tay chị không buông xuôi hai bên hờ hững như mọi lần, những móng tay bấu vào da thịt trên tấm lưng đẫm mồ hôi, hai chân chị bắt chéo quặp xung quanh hông người khách, chị muốn ép tấm thân ấy sát vào mình hơn,sâu trong mình hơn. Người khách da đen trên người chị Thìn đáp ứng cuồng nhiệt hơn. Hắn thủ thỉ vào tai chị những lời hắn chờ hai mươi năm qua để có dịp nói cho người vợ bạc tình. Hai cánh tay vạm vỡ ôm vòng sau lưng chị siết chặt lại, chặt như con trăn nước siết một con mồi vùng vẫy trong tuyệt vọng rồi yếu đi, hắt ra những hơi thở cuối cùng.

...

Tấm màn vải cửa sổ bay nhẹ trong ngọn gió chiều lùa vào phòng. Ngọn gió bay trở ra ngoài, tấm màn rũ xuống, lịm đi. Tất cả ngưng đọng bên này bức tường. Hai thân thể trần truồng bất động như hai pho tượng. Người khách da đen ngồi trên mép giường, đầu vùi trong hai bàn tay. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên lưng đen bóng loáng. Những bắp thịt chỉ mới cứng săn lên vài phút trước giờ mềm nhũn ra sau giây phút cực điểm ngắn ngủi. Tất cả những gì chứa chất dồn nén trong hắn từ hai mươi năm qua đã túa ra hết, túa ra hết trên tấm thân bất động của chị Thìn nằm đó trên giường, hai tay đã buông xuôi hai bên, hững hờ, không còn nồng nhiệt. Những uẩn ức trong hắn túa ra hết, không còn gì ở trong kéo căng những tế bào trong bắp thịt, những sợi thần kinh trong não. Tất cả chùng xuống, thư thản. Hai bàn tay hắn rớt xuống đùi. Năm đầu ngón tay vuốt ve vết sẹo. Cái cạnh của miếng thép thật bén, bén như nhát chém gói ghém trong lá thơ từ nhà gởi sang. Lá thơ đó cũng như cái miểng đạn súng cối cạnh bén hắn còn giữ ở nhà, miểng đạn giữ làm kỷ niệm nhưng lá thơ không biết để làm gì nếu không phải lúc nào cũng nhắc hắn về mối hận xa xưa.

- I am sorry, Tina, you know I still love you.

Miệng lầm bầm, người khách da đen quay lại đưa tay vuốt lên đôi mắt chị Thìn. Hai mí mắt xụp xuống. Trông chị như đang ngủ một giấc thật bình thản, không còn lo nghĩ gì về chồng và đứa con trai đang chờ ở nhà.

 

Bùi Ngọc Khôi
California

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 7236)
(Xem: 6989)
(Xem: 7089)
(Xem: 7152)
(Xem: 7042)
(Xem: 6984)
(Xem: 6750)
(Xem: 6492)
(Xem: 7842)
(Xem: 6853)