- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
286,246

Thơ Tháng Bảy Ngô Quốc Phương

28 Tháng Bảy 20225:39 CH(Xem: 2763)

 

tranh LeMinhPhong
Tranh Lê Minh Phong



 THƠ THÁNG BẢY

Ngô Quốc Phương


TRÊN QUÊ HƯƠNG CỦA DỐI TRÁ

 

Trên quê hương của dối trá

tự do mang hình của lưỡi dao

ngọt và sắc

đâm trước

chém sau

lưỡi vẫn ngọt như đường

 

trên xứ sở của dối trá

công lý đội chiếc mũ tàng hình

quan tòa làm xiếc

đi dây trên núi tiền loảng xoảng

và thay vì tiếng vỗ tay

ngày cũng như đêm

là tiếng khóc của dân lành

áo in hai chữ oan khiên

 

trên mảnh đất độc tài gọi tên

trùm độc tài tóc bạc, miệng trơn tru

gọi chúng dân một ngày và bảo

nay ta cho các con được nói sự thật

và chỉ sự thật mà thôi

liệu các con có yêu ta?

liền thấy nơi nơi mặt nở mày hoa

tiếng vâng dạ,

dạ vâng

cất hoan hỉ

khắp trời!

 

(Nhân ngày quốc tế của "Độc tài và dân chủ bảo ban" sắp tròn trăm năm, nơi xứ sở hoa cỏ nở cúi đầu!)

Ngô Quốc Phương, London, 03/7/2022

 

 

 

NGỤY QUÂN TỬ

 

Khi triết gia kia vuốt ve kẻ độc tài, toàn trị

mi giở hết võ nhà nghề, xoắn lưỡi múa môi

mi liếm sạch những tì vết độc tài vương vãi

chửi rủa cả Chúa Trời

mắng mỏ nhân dân

mi cảnh cáo thơ văn là vớ vẩn

nhưng để cao triết cánh Tả thân độc tài

 

và chưa hết

mi kéo bè, kéo cánh

đánh đập nhân dân

khủng bố tinh thần

mi đem chữ nghĩa như tàu to, súng lớn

trích dẫn liệt kê dằng dặc tổ tây tàu

để khi dân lầm than còn chưa kịp mở miệng

đã lấy cả lời lấp chặn tiếng oán than

 

hỡi triết gia cánh tả thân độc tài ác gian

ngụy quân tử thời trong mi đã rõ

mi càng nói, miệng lưỡi mi càng đỏ lòm máu nhân quần đang nhỏ

mỗi chữ mi nâng bi độc tài, mỗi đá tảng đè dân

mi bảo đối với độc tài, toàn trị phải nói vòng, nói vít

để họ nghe, đặng giải phóng nhân dân?!

 

thôi xin mi

lại thêm trò ngụy biện

bịp bợm nhân dân

tưởng thiên hạ toàn mù?

này triết gia ngụy quân tử ác, ngu

sẽ tới ngày dân lớn khôn, vùng dậy

trí tuệ nhân dân sẽ mạnh mẽ khôn cùng

cùng chân lý đồng hành, họ sẽ vung chổi quét

quét sạch trơn bọn quan triết trá hình,

dù các người đang đắc thắng, khỉnh khinh!

 

(Cho những kẻ đang múa lưỡi trong, ngoài và đang đùa với dân cùng lịch sử)

Ngô Quốc Phương, London, 03/7/2022)

 


CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC

 

Các anh đi

các chị đi

các ông bà, chú bác

các bậc tiền bối nối bước nhau đi

đi xuyên ngày,

xuyên đêm

xuyên thế kỷ

xuyên lịch sử

trên con đường

đầy gai góc

bom đạn

súng mìn

 

các anh đi

các chị đi

mọi người đi

ngẩng đầu

vươn tới

dù thập giá vác nặng

dù xiềng xích kềm khóa

dù roi vọt

dù gông cùm

dù nhục hình

dù lính kín

dù lính ngục

dù quan tòa

đứng chật hai bên đường

đe dọa ngày đêm

 

xiềng xích cứ xích

gông cùm cứ cùm

đoàn người cứ bước đi

thập giá cứ vác

hết người này

lại người khác

hết ngày này

lại ngày khác

người này ngã

người kia vươn

đầu không bao giờ cúi

trên con đường của ánh sáng, khai minh

mở sinh lộ

cho con cháu muôn đời!

 

Ngô Quốc Phương, London, 07/7/2022

(Tặng Kỹ sư N.L Thắng, Nhà báo Đ. Trang, Tiến sỹ P.C. Dũng, Nhà báo N.T. Thụy, Doanh nhân T.H.D. Thức và bao Anh, Chị, Cô Bác, các bậc Tiền Bối, hàng hàng lớp lớp đã, đang vác thập giá hộ cho bao người!)

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Bảy 202211:16 CH(Xem: 3042)
tôi cần hai người tình / một cho lúc vui một cho lúc buồn / tôi có hai chiếc bình. đong / niềm vui trong một, trong chiếc kia nước mắt / tiếng cười bay lên. bao xa là tầng khí quyển / tiếng thở dài rơi vào lòng đất. bao sâu / là nơi mọi thứ sẽ bị đốt tan /
03 Tháng Bảy 20222:06 CH(Xem: 2609)
Cám ơn bạn hữu gần xa, những người yêu mến nhạc và cả con người Phạm Duy,trong sự tin cậy,đã gửi và cả cho phép sử dụng các nguồn tài liệu quý giá trong đó có những thư từ trao đổi riêng tư với Phạm Duy cách đây cũng đã ngót30 năm,không ngoài mục đích giúp người viết có chất liệu –đủ cho một cuốn sách,nhưng đó là công trình của tương lai. Đây chỉ một bài viết ngắn, nhưng cũng mong phác thảo được đôi nét chân dung của một nghệ sĩ lớn Phạm Duy -- thần tượng của nhiều người qua nhiều thế hệ,với một cuộc sống đầy cảm hứngnhưng cũngrất phức tạp.Phạm Duy đã sống qua hai thế kỷ,“khóc cười theo vận nước nổi trôi”trong suốt chiều dài của một bi kịch Việt Nam cận đại,vừa hào hùng và cũng vô cùng bi thảm.(NTV)
03 Tháng Bảy 202211:33 SA(Xem: 2757)
Ở nhà thường gọi là chị Xíu. Tên của chị là Lan Vy - chị họ của tôi. Chị em tôi chơi thân với nhau như chị em ruột. Tôi không có chị gái nên hình mẫu của tôi chính là chị để mà học hỏi. Chị nổi tiếng xinh đẹp và hiền thục ngay từ lúc còn là nữ sinh đệ nhất cấp. Khi vào lớp đệ thất (lớp 6 bây giờ) bác tôi có mời một anh sinh viên tên là Vinh về kèm cho chị học. Anh ấy nhiệt tình, kiến thức vững và tính cách cũng đàng hoàng. Năm tháng trôi đi học xong đệ nhất cấp, chị thi đỗ vào trường Nữ trung học Thành Nội. Mẹ chị là một người phụ nữ đẹp, phúc hậu và đặc biệt là có giọng hát ru và những làn điệu dân ca xứ Huế rất hay. Ngoài giờ học chị được mẹ kèm cặp, nữ công gia chánh như đan lát, thêu thùa, làm các loại bánh trái, nấu được những món ăn đặc trưng xứ Huế rất ngon.
29 Tháng Sáu 20227:35 CH(Xem: 2663)
Thuở nhỏ, tôi cứ đinh ninh họ Phan nhà tôi toàn là người bên lương, không có ai và không có nhà nào theo đạo Thiên chúa. Đối với tôi, những người bên đạo rất xa lạ bởi không cùng tín ngưỡng thờ cúng ông bà tổ tiên như mình, mặc dù làng tôi rất gần hai giáo xứ lớn của tổng Trung Châu, phủ Diên Khánh xưa: Giáo xứ Đại Điền và giáo xứ Cây Vông.
29 Tháng Sáu 20226:56 CH(Xem: 2710)
Bút hiệu, một ẩn khuất của định mệnh, vô hình chung đã gắn bó cùng tác giả cho đến hết một đời người. Nói thế chẳng có nghĩa là tôi đã duy tâm, nhưng phải nghiệm theo cách đó mới giải thích được "Sao Trên Rừng" của ngàn thông trên vùng thâm u Phương Bối. Từ balcony của căn chung cư nhỏ, tôi hay đứng ngó mông ra xa nhìn chút nắng nhạt nhoà trên những tàn cây thấp rất xanh, chi chít mọc dọc theo bờ sông bên kia, nơi có con đường mòn rất dài, loanh quanh dẫn qua Làng Báo Chí.
29 Tháng Sáu 20226:22 CH(Xem: 2720)
...lần nầy bà quyết tâm bỏ nhà ra đi. Mà đi đâu? Tới nhà con trai thì ngại với dâu. Tới nhà con gái thì ngại với rể! Suy đi tính lại, bà quyết định sẽ đi share một căn phòng, ở một mình cho sướng cái thân. / Thôi thì ráng chịu đựng đêm nay. Chỉ một đêm nay thôi. Rồi sáng mai bà sẽ đi mua mấy tờ báo kiếm phòng thuê. Bà sẽ kiếm cái nhà nào gần chợ Việt Nam cho tiện. Người bạn thân của bà, có lão chồng tòng teng bồ bịch ở Việt Nam, tức mình bỏ ra ngoài share phòng ở, đã hùng hồn phát biểu rằng sướng như tiên. Người ta làm được, mắc gì bà không làm được. Sáng bà sẽ đi bộ với mấy người bạn, rồi tiện ghé chợ. Chiều coi ti vi. Tối đọc sách. Tự do thoải mái, không bị vướng bận gì hết. Khỏe ru rù rù.
29 Tháng Sáu 20225:07 CH(Xem: 2686)
Quên bớt dần đi sẽ thấy tổn thương mình bé lại, thấy cuộc đời nhẹ nhàng hơn, thấy oán hận phôi pha theo ngần ấy thời gian không còn trong tâm tưởng. Đa phần những người quên mất dần mọi thứ dần trở nên hiền hòa hơn, tôi thấy như vậy đó. Sư Giác Nguyên giảng mình càng đau đớn, khổ đau hơn vì mình còn ham muốn nên tiếc nuối hoài những gì đã mất. Đi về phía cuối rồi cũng rơi rớt mất dần chẳng còn gì. Nếu ta có một tôn giáo để tin mà nương tựa thì tuổi hoàng hôn sẽ được an bình.
23 Tháng Sáu 20224:49 CH(Xem: 2884)
Dù sao em vẫn cảm ơn anh. Nếu quay lại từ đầu, em vẫn làm như vậy. Em đã sung sướng đến nhường nào khi được cùng anh bay lên miền hạnh phúc. Anh biết không, giờ đây, trong từng hơi thở, trong mỗi giấc mơ, em vẫn đang bay lên, bay lên cùng anh khi em sống lại những giây phút đó.
22 Tháng Sáu 202210:32 CH(Xem: 3097)
Này con / còn vụ viết lách, báo chí kia / các ông, các bác đã dựng mốc / cho con ngồi xe "102, 103 city" thỏa chí rong đường 216 thần tốc / vậy cứ thế mà phi / miệng ngậm, tay đếm tiền / chân thọc đất vàng / bụng bị, bút múa, / tà tà tiến, phải đạo sẽ ôke / chớ đừng lăn tăn / làm phận cừu dolly / trăm đứa ăn cùng một đầu vào / thành đầu ra phải thế
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2738)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.