- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

TIẾNG PHƯỢNG HOÀNG

29 Tháng Bảy 202012:55 SA(Xem: 15251)
Tọa thiền-ảnh Dang Hien
Tọa Thiền - ảnh Đặng Hiền

 

TIẾNG PHƯỢNG HOÀNG

Dường như có tiếng phượng hoàng

Còn bay trên những đạo tràng cổ xưa

Có dăm hạt thóc cũng vừa

Đơm bông trên đỉnh thượng thừa đêm qua

Chúng sinh đại địa sơn hà

Theo nhau bước xuống chuyến phà đại bi.

 

Lý Thừa Nghiệp

 

DÁT MÕNG

Lòng ta dát mõng  cùng trời đất

Yêu cuộc đời từng giọt nắng tinh khôi

Soi óng ánh những gam màu chơn thật

Tận góc đời tăm tối nhỏ nhoi.

*

Ôi những mãng bè trôi vô xứ

Chếch choáng xương da cuộc nổi chìm

Bào ảnh pha chi đôi mắt ướt

Bạc thếch quê người một tấm thân.

*

Gió trút hơi dài nghe rát ruột

Những thềm mây trắng cứ sang trang

Đất bụi rơi đều nghe thảng thốt

Ngã pháp hoạnh sanh gió bạt ngàn.

*

Sư tử hống, thuyết vô úy (*)

Rừng xưa gom lại lũ chim trời

Trần gian thanh bạch từ vô thỉ

Đất bùn bỗng lạnh tiếng gươm đưa.

(*) Sư tử hống, thuyết vô úy. Thơ thiền sư Huyền Giác, thế kỷ 15.

 

Lý Thừa Nghiệp

 

KHÔNG QUA SÔNG

Đường tăng, đường tăng không qua sông

Tiếng hống đâu vang cả núi rừng

Thân phận rơi vèo trang giấy mõng

Cánh đồng không nắng gió mênh mông.

*

Lũ én vòng quanh chờ lúa chín

Người cứ vòng quanh đợi tử sinh

Đò ngang vẫn đợi mưa từng chuyến

Cỏ dại ven bờ đợi đảo điên.

*

Chim quyên xuống đất không về nữa

Đêm dài đèn đóm cháy bâng khuâng

Nhà trống trăng treo đời góa bụa

Tiếng hạc kêu sương đã mịt mùng.

*

Đáp xuống nằm yên không bay nữa

Người cũng nằm im không nói năng

Gạo vẫn sôi lên cơm từng bữa

Ngàn trùng ai thắp một vầng trăng.

Lý Thừa Nghiệp

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 94860)
...Người khách đầu tiên tìm đến là một gã đàn ông lùn tè lùn tẹt, gã hỏi mẹ chị đi ”tàu nhanh” giá bao nhiêu? Mẹ chị ngớ người không hiểu, hỏi lại gã tàu nhanh là gì? Gã văng tục:” Đ... mẹ, làm đĩ mà không biết tàu nhanh!”. Mẹ chị nói với gã lần đầu tiên đi bán mình nên chưa biết, gã giảng giải cho mẹ chị, đi tàu nhanh nghĩa là “làm” một cái thôi, giống như ăn bánh trả tiền, còn đi” tàu chậm” là qua đêm, “làm” bao nhiêu cái thì “làm”...
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 114270)
đêm phố cổ tạ ơn một nàng thơ cuối cùng vẫn còn biết giật mình trước mắt đêm chai lì như mắt loài chuột cống
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 87861)
“Theo Trần Trọng Kim nhận rằng thơ là của Lý Thường Kiệt. Nhưng nói chắc là Thường Kiệt làm được thơ thì không có gì làm bằng cứ”[15]. Sau này, Bùi Văn Nguyên phân tích các cứ liệu và đoán định rằng: “Như vậy tác giả bài thơ “thần” này là khuyết danh”[16]. Bùi Duy Tân tiếp tục hướng này và chủ trương rằng “bài thơ này nên để khuyết danh tác giả”[17]...
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 74828)
Hắn tỉnh lại đột ngột. Bốn năm người thanh niên đang kéo hắn ra từ dưới lườn xe. Hắn nếm được vị mặn và máu, một đầu gối bị đau, và khi bị nhấc bổng, hắn phát rên, không chịu nổi sự đụng chạm trên cánh tay mặt. Những tiếng nói như không thuộc về những khuôn mặt treo ở trên hắn đang bông đùa vỗ về và bảo hắn yên tâm.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 83185)
Khi tòa báo đề nghị tôi tham gia viết về các nhà văn mà giá trị được cường điệu cao hơn giá trị thật của chính họ, tôi đã nghĩ sẽ từ chối. Tại sao phải tự mình tạo thêm kẻ thù một cách miễn phí? Rồi Robbe-Grillet xuất hiện trong đầu.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 91674)
Sư thày trụ trì ngôi chùa làng là người có học. Chẳng bao lâu hắn đã có thể trò chuyện như một người bạn tâm giao. Giáo lí nhà phật trong nhiều năm đã trở nên mờ nhạt với tuyệt đại đa số những con người tất bật với cuộc sống hôm nay. Cái hiểu biết về đền chùa miếu mạo của hắn cũng chỉ dừng ở mức không nhầm lẫn giữa nơi này với nơi khác. Bởi thế được trò chuyện với sư thày mỗi tháng vài lần là điều làm hắn vô cùng thích thú.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 110951)
Một cái chức nhỏ nhẹ Một cái chức lăn như cỏ lông chông Mơ đeo vào tay xòe ra giữa nắng Mơ đeo vào gót chân mỗi bước mỗi khua vang rổn rảng
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 100372)
Hoa ôm cứng lấy tôi. Hoa bảo: Hãy yêu Hoa đi. Nắng buổi chiều chiếu rọi xuyên qua bản vẽ làm rách nát từng đường trên cơ thể Hoa. Tôi nằm dát người trên chiếu, nghe tiếng súng nổ và hiểu Đà-nẵng đang cơn hấp hối.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 109521)
một con thuyền dính bùa ngải của sông ý nghĩ găm đầy tháng năm mắc cạn em cố quên làm gì! khi ngay cả cánh tay anh cũng ảo
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 86914)
Đầu thập niên 60 của thế kỷ trước, Ngô Thế Vinh còn là một sinh viên y khoa, đảm nhiệm chức vụ chủ bút cho tạp chí Tình Thương, tờ báo của những người sinh viên áo trắng. Trong thời gian này tôi là một sĩ quan rất trẻ của QLVNCH. Cả Ngô Thế Vinh và tôi bị cuốn vào một biến động làm rung chuyển rừng núi Tây Nguyên: vụ nổi loạn đòi tự trị của những sắc tộc thiểu số, mà báo chí thời đó gọi là FULRO.