- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,494,371

CA DAO EM VÀ TRĂNG

13 Tháng Hai 20207:42 CH(Xem: 2549)

doi mat quynh
Đôi Mắt Quỳnh

MÙA THƠ CŨ

“Tháng Ba ngô kết trái

Một mình ta giận thay “

                     (Trần Dạ Từ)

 

hôm nay qua nhà ai

chạnh lòng thương nhớ quá

nhặt một cánh hoa rơi

đặt vào trang sách cũ

 

anh có còn bên em

như thuở đầu vụng dại

mùa ngô chưa kết trái

sao chúng mình chia xa

 

ngày thơ và tình thơ

có một thời như đã

chìm khuất vào cơn mơ

rong chơi bờ bến lạ

 

trở lại con đường xưa

đọc bài thơ năm cũ

hát câu tình phân ly

nghe có gì rạn vỡ

 

nghe một thời thương nhớ

đã xa rồi

xưa ơi !

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

CA DAO EM VÀ TRĂNG

 

khi người thức đợi bóng trăng

có con bướm nhỏ

chợt ngần ngại bay

tơ trời theo gió nhẹ lay

để em kết lại

nối ngày thành đêm...

 

một hôm

có thật là gần

hai hôm

sao bỗng bâng khuâng nhớ người

ba ngày

môi vắng nụ cười

chờ ban đêm đến

ngỏ lời

với trăng

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

 

THIÊN ĐÀNG BUỒN LẮM PHẢI KHÔNG ANH

 

thiên đàng buồn lắm phải không anh

hiu quạnh vì ta chỉ một mình

cho nên nhỏ sẽ không thèm đến

thà làm yêu quái cõi nhân gian

 

rồi nhỏ sẽ già theo tháng năm

yêu thương cung bậc chuyển sang trầm

anh vẫn đem thơ tình tặng nhỏ

vẫn thấy cây đời xanh biếc xanh

 

thiên đàng hãy để cho người khác

nhỏ quyết cùng anh tay nắm tay

dù có những khi buồn muốn khóc

cũng là thêm muối mặn gừng cay

 

thiên đàng đâu có phải không anh

chỉ có nơi đây chuyện chúng mình

bỗng thấy trần gian sao đẹp quá

khi sánh vai

mộng dưới trăng

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

VẤN THẾ GIAN TÌNH THỊ HÀ VẬT

 

câu hát cũ một ngày xưa cũ

nhỏ đi về, tóc xõa ngang vai

giàn hoa tím, căn nhà cuối phố

anh ôm đàn, bối rối so dây

 

nhỏ không hiểu thế gian tình luỵ

rồi một ngày khi chợt lớn lên

câu hát cũ một lần trở lại

hỏi thế gian

rồi hỏi lòng mình

 

anh đã biết thế gian tình ảo

sao nỡ đành để nhỏ ... vấn vương

giàn hoa tím bên rào đã héo

nhỏ bây giờ

thương nhớ người dưng

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

CỔ TÍCH BÉ VÀ ANH

 

một mùa hạ cũ trở về đây

phượng đỏ rưng rưng khóc cuối ngày

anh dẫu mù xa từ dạo đó

bé mãi tìm theo

bong bóng bay

 

bé mãi tìm anh ở góc trời

ngút ngàn xa ngái

dấu yêu ơi

rồi chớm đông về trên xác lá

vỡ cuộc tình buồn

thôi thế thôi.

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

Ý kiến bạn đọc
10 Tháng Ba 20202:21 CH
Khách
Như một ngẫu nhiên, Lê Miên Khương xin mạo muội gởi đến nữ sĩ Nguyễn Dạ Quỳnh một bài thơ đã đăng.

Đôi Mắt Ấy

Tôi đã phải lòng đôi mắt ấy
Giây phút đầu tiên ôi nhiệm mầu
Lụy trong ánh mắt nhìn sâu thẳm
Đã xuyên hồn tôi xanh lá cây

Và tôi thấy tim mình loạn nhịp
Tưởng chừng trái đất sắp ngừng quay
Thời gian một phút dài ngất ngây
Không gian tôi xám bỗng tươi màu !

Ai đo hạnh phúc bằng năm tháng
Hạnh phúc tôi đo bằng phút giây
Cái nhìn người tặng tôi hôm đó
Là một trời thơ lúng liếng đầy

Xin là dây oan người buộc chặc
Muốn tắm trong mắt hồ thu ấy
Dẫu chết đuối tôi cũng vui lòng
Miễn là được biết cõi mênh mông !

Đời cho tôi yêu những cánh hồng
Tôi biết đường đi lắm chia phôi
Còn gì giữ lại : đôi mắt ấy
Là hành trang tôi chống đơn côi

Lê Miên Khương ( lemienkhuong@yahoo.fr )
Nguồn : http://www.giaomua.com/ (nguyệt san Giao Mùa số 213, tháng 01 / 2020)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Chín 20201:27 SA(Xem: 983)
Sau em / sẽ có những người con gái khác / làm thơ cho anh / và nói yêu anh / Anh sẽ yêu họ / trái tim nguyên lành / lãng mạn / Nhưng sẽ không có ai / chép cho anh / những bài thơ của anh / trên giấy / trong ngực
23 Tháng Chín 20201:16 SA(Xem: 861)
trăng đã lặng thủy đã chờ nguyệt tận / mây bay rồi tôi cũng ngẩn ngơ trăng / thủy là nước trăng đã soi đáy nước / tôi gọi thầm thủy thủy giữa tơ măng
15 Tháng Chín 202011:54 CH(Xem: 819)
Vô cùng thương tiếc khi nhận được tin Chủ Nhiệm sáng lập của Tạp chí Hợp Lưu (1990) Nhà Văn Nhật Tiến / Vừa tạ thế ngày 14 tháng 9, 2020 / (tức 27 tháng 7 năm Canh Tý),tại thành phố Irvine, Nam California, Hưởng thọ 84 tuổi./ Xin chân thành chia buồn cùng tang quyến / Nguyện cầu Hương Linh / Nhà văn Nhật Tiến / sớm được tiêu diêu nơi miền Cựu Lạc.
15 Tháng Chín 20201:02 SA(Xem: 1348)
Truyện của Phan Nhật Bắc là bức tranh về “giao thời” ở miền Nam sau 1975, “Tôi Đi Tìm Trầm” gần như một “tự truyện” lời lẽ bộc trực không triết lý lừa mị. Với lối viết mộc mạc nhưng gần gũi và sâu sắc của tác giả đã đưa chúng ta qua từng câu chuyện, từ mạo hiểm tìm Trầm, đổi tiền, buôn thuốc Tây, đến vượt biên tìm tự do… đọc truyện của anh, như xem lại cuốn phim mà trong đó thấp thoáng bóng dáng một phần đời của chính mình trong quá khứ.
12 Tháng Chín 20204:38 CH(Xem: 928)
Những người lính đáng thương này / Phải đối diện với mặt trận thành phố / Từ rừng rú họ được đưa về thủ đô / Để bảo vệ trấn an những con người kêu gào chiến tranh / nhưng chính họ lại đứng bên ngoài cuộc chiến / Và người lính bỗng dưng biến thành con thú cô đơn / ngơ ngác giữa Mặt Trận Ở Sài Gòn
08 Tháng Chín 202010:30 CH(Xem: 934)
có những con chim bay về phía mặt trời / ngậm hạt đậu như viên kim cương trên tóc người thiếu nữ / cơn gió mùa hạ ngông cuồng thổi qua thành phố / nhiều ô cửa chưa mở ra / phía sau là những căn phòng chứa đầy kỷ niệm / im lặng
08 Tháng Chín 202010:25 CH(Xem: 876)
Tháng chín về / Không nhớ cũng không thương / Không chán mắt để thành yêu đắm đuối / Đâu bờ bến để còn rong ruổi / Chẳng tương tư cũng nhớ môi mềm
08 Tháng Chín 202010:19 CH(Xem: 965)
Để mô tả nghành tư pháp nước ta hiện nay, xin được dẫn bằng nỗi lo sợ sâu thẳm trong lòng người dân VN qua câu nói của cựu Uỷ viên Bộ chính trị Đinh La Thăng trước toà: “ Xin hãy đối xử với bị cáo như số phận một con người !”
08 Tháng Chín 20209:38 CH(Xem: 632)
Trong những ngày đang phải cố thủ tại gia một cách tuyệt vọng trước “kẻ thù vô hình” Corona virus giăng mắc, phong tỏa nơi nơi, “Mặt Trận Ở Sài Gòn” là một nguồn quên lãng lớn cơn đại dịch này. Trước hiện tại đang thêm phần đen tối không chỉ vì đại dịch Cô-Vy và nạn suy thoái/ lạm phát mà chủ yếu vì một chính tình thối nát, có khi người ta phải đi vay mượn một vài tia sáng từ quá khứ để có thể ngày qua ngày. Những câu chuyện cách đây cả 50 năm ở một nơi nay quá xa xôi bỗng dưng sống lại một cách da diết trong trí nhớ, trong con tim của mỗi chúng ta khi có “Mặt Trận Ở Sài Gòn” đặt đầu bàn ngủ (không phải gối đầu giường).
08 Tháng Chín 20209:23 CH(Xem: 888)
Mẹ là người Mường thuộc vùng sâu vùng xa của một huyện miền núi chủ yếu là cao nguyên. Làng quê của mẹ sát bên sông Đà, xa đường cái, xa thị trấn thị tứ, vào được tới đó phải vượt qua nhiều chặng sông hồ đường đất gian khổ - nhất là vào mùa mưa, mọi người kể thế... Vào thăm Bảo tàng tỉnh, thấy có ảnh mẹ. Hóa ra, mẹ là một trong bốn bà Mẹ Việt Nam Anh hùng của tỉnh này từng được Nhà nước phong tặng...