- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,494,039

THƠ CHO PHAN

08 Tháng Hai 202012:06 SA(Xem: 2622)

HOI AN - photo UL
Hội An- ảnh UL

BÀI THƠ CHO NGÀY XƯA

 

Chỉ còn sót lại nơi đây

Một bài thơ nhỏ ngày này năm xưa

Nồng nàn sao lúc mới vừa

Gió tán tỉnh được cơn mưa cuối mùa

 

Hai mình như buổi chợ trưa

Ngó quanh chỉ thấy tình thưa thớt tình

Nửa ngờ với một nửa tin

Nửa như yêu thế nửa hình như không

 

Níu, buông cũng hết nửa vòng

Một ngày phó thác mặc lòng ai đi

Cảm xúc qua một chu kỳ

Riêng bài thơ nhỏ còn ì trong tôi

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

THƠ CHO PHAN

 

xứ người Phan có lạnh không Phan

Chắc quanh năm hiếm gặp  nắng vàng

Ở nơi ấy có con trăng mười sáu

Cả nỗi buồn chưa kịp quá giang?

 

Phố ở đây tôi vẫn bình an

Đôi lúc cô đơn lại thấy dở người

Chiều băng qua đời nghe vội vã

Đâu cái thời khao khát đôi mươi

 

Nửa cuộc đời mây gió đâm hơi

Gác trán lo toan cũng muộn rồi

Một hôm hương phấn suồng sả gọi

Cuối chân trời nghe gió thổi  Phan ơi.!

 

Ai rét sầu loan, ai ấm đôi

Câu trăm năm đánh mất từ hồi

Lời lẽ không chấp vào đôi cánh

Lá buông mình than vãn với chiều rơi

 

Trời bên này buồn lắm Thế Phan ơi!

Gió cứ lao xao ,mây cứ trôi

Mùa xuân lần lượt thay áo mới

Cú đêm sầu kêu mãi cũng tàn hơi

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

GỌI TÔI

 

Gọi tôi ngày nắng quái

Gọi tôi ngày mưa mau

Đêm trở mình cười khóc

Lòng thức giấc khi nào

 

Gọi tôi chiều rai rứt

Gọi tôi đêm xanh xao

Tay đã đầy nỗi nhớ

Ôm trọn giấc chiêm bao

 

Gọi hoàng hôn đã tím

Trên môi người năm xưa

Trút nỗi buồn xiêm áo

Trùng lai, trùng lai...mưa

 

Vỗ về bàn chân mỏi

Vuốt ve bờ vai gầy

Tôi chờ, tôi chờ mãi

Trăm năm là đêm nay

 

Gọi tôi chiều đã xuống

Gọi tôi tình như sương........

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

2019

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 80893)
Người đang đứng trên sân khấu, hay đang đứng trước màn hình với bao ngọn đèn sáng chói nhất không phải là D của quãng trời thơ ấu mà là Don Hồ. Hai người khác biệt nhau lắm! D mà Trúc quen biết khi xưa, rất nhút nhát và... ít nói.
28 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 114476)
Lũy bắt Phượng Vỹ "làm tình với Lũy như một con điếm"
25 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 104937)
Đợi thằng bồ Tây hôn hít xong, khi cánh cửa vừa cài trên cài dưới cẩn thận xong, cô mang xấp thư tình ra xếp thành ba xứ sở khác nhau: Mỹ một bên, Gia Nã Đại một bên, Úc một bên.
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 94209)
Tôi về chợt thấy em tôi Môi son má phấn thẹn lời chào nhau Nắng hồng – em ửng trăng sao Lá hoa cười cợt lẻ nào tôi quên
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 97579)
Vòm trời vỡ vụn Bầy ngựa hoang đói khát tuyệt vọng trước bụi xương rồng Những chiếc gai nhọn sắc tứa ra giọt giọt sữa độc Chiếc lưỡi đói cỏ làm sao có thể chạm vào? Màu trắng quay cuồng họng khát.
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30997)
Người đàn ông sẽ đi qua như một cơn gió / thổi tung đống giấy tờ công văn hôn thú / đảo lộn mọi trật tự / và làm em đau.
30 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 60923)
1 / Là người cầm bút mà chức năng đầu tiên là viết ra giấy những suy nghĩ trung thực của mình, anh/chị nghĩ gì khi có quan niệm cho rằng: vì thể hiện trong ngôn ngữ Việt, văn chương Việt Nam không thể tách rời khỏi định mệnh dân tộc?
27 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 65937)
Chuyện một cơ quan chức năng ở địa phương nọ yêu cầu kiểm điểm một nhà văn đang cư trú tại địa phương mình vì nội dung một tác phẩm mới xuất bản của nhà văn ấy, chẳng hiểu sao cứ từng lúc từng lúc gợi thức trong tôi nhiều việc cũ, nối lại nhiều suy nghĩ vẫn bỏ dở, những điều tưởng chừng rất ít liên quan nhau.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 75508)
Tôi là kẻ lọc lừa. Từ bé, tôi đã lừa những đứa trẻ khác để lấy đồ chơi của chúng. Đến tuổi đi học, tôi lừa thầy, phản bạn. Tôi gạt gẫm cả cha mẹ, anh em. Đi đâu tôi cũng được ưu đãi vì cái bề ngoài hào nhoáng của mình.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 71534)
Nhìn những mảnh gương vỡ và cái khung mạ vàng nằm dưới đáy thùng rác trong góc phòng tắm, Thúy không cảm thấy một mảy may tiếc nuối. Cái gương nhỏ này là món quà đầu tiên Dave tặng khi mới quen.