- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,539,014

TA MUỐN VỀ CAO NGUYÊN ĐÓN TẾT

28 Tháng Mười Hai 201911:03 CH(Xem: 4120)

nha tren rung 2- le minh phong
Nhà Trên Rừng - tranh Lê Minh Phong

LỤC BÁT THÁNG MƯỜI HAI

 

Người ơi vạt nắng đã gầy

Chiều nay có kẻ ngồi đây nhớ rừng

Con đường nhớ một bàn chân

Áo hoa nhớ lại một lần ướt mưa

 

Bây giờ hơi hướm đã xưa

Có ai khơi lại chuyện lừa lọc ai

Tóc mai từng sợi u hoài

Lòng tôi giữa tháng mười hai đãi đần

 

Người ơi cách nửa chừng xuân

Trái tim bất chợt đôi lần ốm đau

Áo hoa lại ướt mưa rào

Trăm năm ai khiến vào nhau để rồi

 

Tôi về dò dẫm bóng tôi

Vuốt ve bờ ngực hững hờ chia đôi

Tôi dan díu với cuộc đời

Còn ai dan díu với người đến  sau

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

TA MUỐN VỀ CAO NGUYÊN ĐÓN TẾT

  

Ta muốn về cao nguyên đón tết 

Ăn cơm hoa uống mộng thay trà 

Đi trên đồi xanh đọc kinh cứu khổ 

Chiều công phu đối ẩm với di đà 

 

Tay áo nâu người nhốt ta một kiếp 

Đại hồng chung một thuở còn vang 

Đoá vô ưu rùng mình từng cánh 

Linh hồn ta vật vưởng ở niết bàn 

 

Đêm cao nguyên một bài thuyết pháp 

Con sẻ nâu tơ tưởng cội hoa vàng 

Ta muốn hóa thành Duy ma Cật 

Không xuất gia mà thánh đã ngang hàng 

 

Lòng xanh xao như đồi cỏ biếc 

Cao nguyên chiều khép lại mắt mù sương 

Bên kia là muôn trùng duyên nghiệp 

Trong lòng ta đã đóng cửa thiên đường 

 

Ta muốn về cao nguyên đón tết 

Ngồi bên người nghe kinh pháp hoa 

Nằm ngủ say dưới vầng trăng hư huyễn 

Quên trăm năm thệ nguyện cõi ta bà 

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 

 

ĐI LÀM VỀ KHUYA

 

Căn phòng tối 

Chỉ có tiếng rè của chiếc quạt máy cũ 

Tôi ngã xuống tấm nệm mỏng 

 

Cái váy ngủ không nội y 

như bay lên 

 

Với tay lấy cái điện thoại 

mở vào trang 

không có trong danh sách bạn bè 

để tìm gì không hiểu 

 

Trống rỗng 

Ước gì như hồi hai mươi tuổi nhỉ..... 

 

Nguyễn thị Bạch Vân 

 

NỖI BUỒN THÁNG MƯỜI HAI

 

Tháng mười hai không có ai hò hẹn 

Bệnh giả đò giống kẻ tương tư 

Buồn chạy dọc theo lưng cột sống 

Con dế mèn cũng hết muốn phiêu lưu 

 

Tháng mười hai kiểm lại tình còn mất 

Thấy mùa đông vật vã bởi mùa thu 

Những bước chân suốt mùa hè rạo rực 

Tình cuối năm còn lại chút sương mù 

 

Tháng mười hai thức ru tình đã cũ 

Lời không tròn câu chữ cũng không ngay 

Tôi tỉnh giấc giữa lưng chừng mộng mị 

Thấy dường như số phận đã an bài 

 

Tháng mười hai con chim tình bay đậu 

Hót thêm vài tiếng nữa rồi đi 

Có khắc khoải cũng chỉ là giả tạm 

Trên vai tôi vừa rụng xuống xuân thì 

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 63470)
(*).LTG: Bài này rút ra từ Phần II, “The End of An Era” [Đoạn Kết của Một Thời Đại], của Luận án Tiến sĩ [Ph.D.] sử học “Political and Social Change in Viet Nam between 1940 and 1946” đệ trình tại Đại học Wisconsin-Madison vào tháng 12/1984, dưới sự hướng dẫn của cố Giảng sư John R. W. Smail; và đã in trên Journal of Asian Studies [Tạp chí Nghiên Cứu Á Châu] vào tháng 2/1986, XLV: 2, pp. 293-328, với cùng tựa “The Other Side of the 1945 Vietnamese Revolution: The Empire of Viet-Nam (March-August 1945).” Phần tư thế kỷ sau, nhân dịp sinh nhật thứ 68, và kỷ niệm 65 năm cách mạng 1945, hiệu đính lại lần chót hầu phổ biến rộng rãi hơn trong giới người trẻ Việt muốn đi tìm sự thực lịch sử.
28 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 70701)
Con tàu đã trở nên ọp ẹp, mấy mươi năm còn gì. Người ta nói đây là chuyến tàu tốt nhất hiện nay. Hành khách bực dọc phàn nàn tốt gì mà tốt, như đống sắt vụn, làm như họ là kẻ trên trời rơi xuống không bằng.
23 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 72620)
Tình yêu, cũng như chiến tranh, là hai đề tài muôn thuở của con người. Văn chương ngoại quốc nói về chiến tranh, viết về những trận chiến gần, xa trong lịch sử, chúng ta vẫn thích đọc. Vậy thì tại sao, người Việt Nam viết về chiến tranh Việt Nam lại nhàm chán?
20 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 77930)
... Tôi đã từng ăn thịt chuột. Tôi ăn vụng của em tôi. Bố cấm tôi nói cho ai biết. Bố đã cho thằng em tôi ăn bao nhiêu con chuột tôi cũng không nhớ nổi. Chỉ có điều bố thích như vậy. Bố nướng con chuột lên, thế thôi. Thằng em tôi cười hềnh hệch, nước dãi chảy dài, cầm con chuột gặm như một bắp ngô nướng. Những tảng máu chưa đông rịn đỏ hai mép. Tôi thấy đầu mình ung ung. Những hình ảnh như những mảnh vỡ lộn xộn va đập vào nhau liên hồi ...
20 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 75088)
Không ai biết cuộc sống của ai đang xáo trộn. Không ai biết ai đang nghĩ gì. Người chồng không bao giờ biết người vợ vừa gối đầu lên tay mình vừa dâm hoan với sếp của ả trong giấc mơ. Gã sếp đô con, bụng cuộn lên những bó cơ và làm tình thì miễn bàn. Người chồng không bao giờ biết âm hộ của ả nóng bừng như muốn nổ tung ra. Mà biết cũng chẳng thể chết ai vì ả là vợ của anh ta.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 92182)
(Gởi anh Huy & chị Minh) Câu thơ còn trong trí nhớ Như mùa thu mỗi năm lại về Theo tuần hoàn trời đất Như đôi mắt em buồn giấu kín Chịu đựng An phận Cuộc đời mình mùa xuân đi qua Rất xa, rất xa...
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 77150)
Thành phố nằm bên một rẻo biển miền Trung yên bình và tĩnh lặng. Những ngày gầ n đây bổng nhiên được khuấy động bởi mấy chú cá mập, không hiểu vì sao lại lang thang vào bờ, chúng lượn lờ nơi bãi tắm trước khuôn viên trường, là bãi du lịch của thành phố. Thỉnh thoảng chúng lại ruỗi theo sóng nước cợt nhã với con người. Có hôm một chú cá mập con nhá vào mông ai đó, có hôm lại ngoạm vào giò của kẻ nào bơi đến gần. Bạn tôi phán: đất này “linh kiệt”. Tôi cười vui: Đất lành chim đậu, biển lành cá mập làm tổ .
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 78589)
Trong tình bằng hữu nhiều năm với Huy, được sự đồng ý của chị Cao Xuân Huy và hai cháu Chúc Dung & Xuân Dung, bài viết thiên về khía cạnh y khoa này, nói về một Cao Xuân Huy khác, người bệnh Cao Xuân Huy chênh vênh trên con dốc của tử sinh, đã can trường chống chỏi với bệnh tật cho tới những ngày và giờ phút cuối cùng và đã ra đi với tất cả “phẩm giá”. NGÔ THẾ VINH
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 66575)
Cao Xuân Huy có người cha đi kháng chiến, để lại vợ con trong thành. Rồi, 1954, ông ngoại bị đấu tố, người cậu cấp bách đem cháu, 7 tuổi, vào Nam. Mẹ ở lại Hà Nội đợi bố. Về, nhưng người cha kháng chiến, gốc tư sản, địa chủ, không thể "can thiệp" cho người mẹ khỏi diện "tự lực cánh sinh" (như đi "kinh tế mới"). Rồi họ chia nhau con cái: mẹ để lại con gái cho bố, vào Nam với con trai. Xa cách, mỗi người lập một gia đình khác, có các con khác. Huy được cậu và bà ngoại nuôi. Như một định mệnh, chuyện nhà Huy trùng hợp với chuyện đất nước, với truyền thuyết Sơn tinh Thủy tinh, với bao gia đình thời chia đôi Nam-Bắc.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 70187)
Thường, khi viết về một nhà văn, trong vai trò của một người làm phê bình, tôi chỉ quan tâm đến tác phẩm, đến văn bản. Đúng hơn là tôi quan tâm đến văn bản văn học, và cái cách mà tác giả của nó đã, cùng với các độc giả của mình, biến nó thành một tác phẩm văn chương. Tôi không quan tâm lắm đến tác giả.