- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,538,430

LỤC BÁT CỦA QUỲNH

29 Tháng Tám 20197:20 CH(Xem: 5413)
NguyenDaQuynh 2019
Thi sĩ Nguyễn Dạ Quỳnh 2019



LỤC BÁT MÙA

 

người dưng trong mắt người dưng

để mùa nay

một rưng rưng

mùa về 

 

mùa về ai thả tóc thề

để ai luyến một bộn bề

mùa xưa

 

có nhiều không 

những cơn mưa

từ trong ký ức

ướt mùa

chiều nay

 

(lục bát của quỳnh)

 



LỤC BÁT NỤ CƯỜI

 

đêm nghe có tiếng thở dài

dường như chiếc lá chao ngoài hiên mưa

 

trăng ngồi giấu mặt - buồn chưa?

nghiêng đầu em nhớ - mùa xưa - có người ...

 

có người bán một nụ cười

anh mua dành để một đời tặng em

 

(lục bát của quỳnh)

 

 

NHƯ MỘT LỜI HÁT RU

 

ngàn xa gió hát lời ru

dỗ em say ngủ

giấc mù mịt,

đêm!

 

gối thơm trải vạt tóc mềm

trăng rơi mấy sợi

trăng chìm trong mơ

 

ru em

có một người khờ

bên cung nguyệt hát

chờ kiếp sau

 

ru em

tình cuối

tình đầu ?

dường như vô thuỷ

lẫn vào

vô chung

 

ru em

tiền kiếp ngại ngùng

mai em về

biết có không

một lần?

 

(lục bát của quỳnh)

 

LỤC BÁT TÍM

 

ngón tay tím giọt mực

em thơ dại đã bước qua tuổi hồng

tóc dài thả một chiều sông

có người níu sợi bềnh bồng

mây trôi

ngày em thêu áo theo người

hoa mua vườn cũ rã rời

tím xưa

 

(lục bát của quỳnh)

 

 

LỤC BÁT ĐƯA NGƯỜI

 

đưa người 

ngày xưa qua sông

hoàng hôn tím, tím hoàng hôn 

ngập ngừng

ô hay mắt chợt buồn rưng 

vài ba giọt ngọc lưng chừng mi thơm

 

đưa người

tay hững hờ buông

tay người dưng cũng bâng khuâng chút gì

một mai vẫn cõi đi về 

mà sao nghe nặng câu thề cùng ai 

 

đưa người 

qua ngõ trăng cài 

song thưa mấy độ rạc roài vóc hoa

bao nhiêu tuổi đã buồn qua 

vẫn trơ trọi mãi một tà áo mơ

 

đưa người 

về lại ngẩn ngơ 

mất đâu cái thuở dại khờ nguyên trinh

tình ơi xa xót là tình 

đưa người

mình lại khóc mình

tình ơi 

 

NGUYỄN DẠ QUỲNH

 

Ý kiến bạn đọc
20 Tháng Chín 20193:27 CH
Khách
Cảm nhận từ thơ của thi sĩ Nguyễn Dạ Quỳnh.
Lê Miên Khương lemienkhuong@yahoo.fr

" Chào em lục bát người dưng / Bầu trời tiêu diệu rưng rưng mùa về / À ơi vô thủy câu thề / Mi thơm giọt ngọc tôi về tịch liêu "

Ai từ lục bát bước ra
Thân dung yểu điệu đôi tà áo bay
Hôm qua và cả hôm nay
Còn nhiều hôm nữa tôi say vì người

Đừng hờ hững, xin mỉm cười
Mến mùa hoa tím, tôi làm người dưng
Xin ai không bảo tôi đừng
Làm người … tình cuối ai từng yêu thơ !

Dù ai có nói tôi khờ
Vẫn xin … lục bát, mộng mơ … tóc thề
Tôi từ miên viễn chân quê
Sáng hồng chiều tím : cõi về tôi thương

Cho tôi luyến quyện mùi hương
Dẫu cho xa lắc trên đường nguyên trinh
Mặc cho người cứ vô tình
Làn hương tôi giữ … một mình cho thương

Lê Miên Khương 20/09/2019
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 3971)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 11033)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 194)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau
03 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 220)
Những giọt sầu rơi xuống / hay nốt thăng ngân lên / những bàn tay lần sờ bia mộ cũ / hay những bàn chân tìm giày, dép bóng lộn, đạp ga xe xịn, xả khói vút trời trên phố tìm cơn vui / ngóng pháo hoa trong lòng?
28 Tháng Tư 202111:30 CH(Xem: 514)
khi nhìn gương chính mình / mới hiểu buổi sáng là ân huệ / cuộc đời trăm ngàn cảnh / gửi núi đồi và mây trắng / chút nỗi niềm thao thức năm canh
26 Tháng Tư 20215:05 CH(Xem: 497)
Thế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư. {Bây giờ} Qua hai câu thơ đó Nguyên Sa đã diễn tả tâm trạng của thế hệ ông, thế hệ của những người trai trẻ ở miền Nam thời 1954-75, đã nuôi nhiều kỳ vọng cho tương lai đất nước, nhưng chẳng bao lâu đầy tuyệt vọng trong một quê hương khói lửa.
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 643)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)
21 Tháng Tư 202110:34 CH(Xem: 671)
Sáng ngày 22, toàn bộ các lãnh đạo, y bác sỹ, y tá, hộ lý , kể cả nhân viên xét nghiệm, điều dưỡng v.v… đều được huy động xuống phòng họp của bệnh viện phụ sản, theo lệnh Ban giám đốc, chỉ trừ ê-kíp trực đang chờ các cuộc lâm bồn mới. “Đề nghị báo cáo số trẻ sinh ngày 22 đến giờ này và tôi cần một vài bé sinh đúng 0h00 giờ”, ông Giám đốc bệnh viện phụ sản nói. / “Dạ, báo cáo đồng chí, rất tiếc là tới giờ, không hiểu sao vẫn chỉ có một trẻ thôi, không có nhiều hơn, và không có trẻ nào sinh vào giờ đồng chí cần ạ,” bà Phó Giám đốc nói. “Thế à, khỉ thật! Đúng lúc mình cần thì các bà không đẻ cho. Bình thường thì đẻ như gà!”, Giám đốc bực và có vẻ hơi lo. / Đâu đó có tiếng cười khúc khích, hình như trong đám cán bộ, y tá, điều dưỡng trẻ.
21 Tháng Tư 20216:54 CH(Xem: 621)
Núi sông này biết thấu nguồn cơn / Bốn mươi năm âm thầm phố lạ / Sầu tháng Tư mất cả môi cười / Triệu người buồn triệu triệu chẳng vui
20 Tháng Tư 20216:03 CH(Xem: 637)
Mỗi buổi sáng, tôi chạy xe trên cánh rừng. Bây giờ là những ngày mùa đông, âm 16 độ F miền Đông Bắc. Bầu trời luôn sắp đặt nhiều mảng bố cục xám kết nối lộn nhảy chung quanh tôi. Tôi vẽ lên mặt kính những ý tưởng thô kệch. ngón tay với gắp từng mạch chữ đang ứa nhựa. Chúng là chất đạm cho một bữa điểm tâm dã chiến.