- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THƠ CỦA QUỲNH

22 Tháng Năm 201910:59 CH(Xem: 20162)
nNguyetQuynh 5
Chân dung Nguyễn Dạ Quỳnh 2019





LTS:  "Thơ  của Quỳnh"  là tên thường được ghi dưới những bài thơ của Nguyễn Dạ Quỳnh trên blog và Face Book, cô sinh năm 1994 ở Sài Gòn, hiện đang sống và làm việc ở Swansea, United Kingdom  trong lĩnh vực Art & Design, đã kết hôn. Thơ của Quỳnh nhẹ nhàng hồn nhiên và sâu lắng. Với  thơ của Quỳnh bạn có thể sẽ tìm thấy chính mình đâu đó ở một thời tuổi trẻ.

Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu những thi phẩm của người thơ mang tên Nguyễn Dạ Quỳnh.

Tạp Chí Hợp Lưu

 



NƠI CHỈ CÓ ANH VÀ EM

 

có những ngày buồn

ngày những dòng sông rủ nhau đi chết

và biển cũng buồn nên chết theo sông

 

có những ngày hoang mang

lũ chúng em đứng bên bờ hư thực

những đứa trẻ biết tìm gì trong trang sách

bốn ngàn năm ...

 

có những ngày mênh mang

đứng bên bờ Đại Tây Dương sóng vỗ

tha thiết nhớ Thái Bình Dương của Mẹ

của Ba

của Anh - người đàn ông xa lạ

mà em rất đỗi yêu thương

 

 đất nước có những ngày buồn

những ngày hoang mang

 

em thu mình như con ốc nhỏ

nghe tiếng Anh từ phương ấy vọng về

 

có một nơi vượt qua không gian và thời gian thao thức

vượt qua những lằn ranh hư thực

nơi chỉ có Anh và Em

và Tình Yêu

nhón chân nhẹ nhẹ bước vào

 

nơi ấy

phải không Anh?

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 


KHI NGHE AI HÁT CỎ HỒNG

 

cỏ hồng vì mặt trời hồng

nóng ấm từ trong đáy mắt

anh dắt em lên đồi thông

buổi chiều nắng chia đỏ rực

 

chạy từ lưng đồi chạy xuống

tóc bay như một làn mây

cỏ níu lưng chừng cuộc mộng

em níu anh rồi buông tay

 

buông tay lăn cù xuống đất

giọng cười trong vắt pha lê

cỏ bỗng giật mình đánh thót

nghiêng đầu im lặng lắng nghe

 

"cỏ hồng vì mặt trời hồng"

bướng bỉnh cãi hoài như thế

anh cười - đáy mắt mênh mông

mùa xuân ngập ngừng tới trễ

 

có lần em đòi cỏ tím

pha màu anh vẽ được không

mặt trời lim dim đôi mắt

tặng em bảy sắc cầu vồng

 

chuyện của tụi mình như vậy

mai này anh nhớ em không

khi qua lưng đồi kỷ niệm

bao la một sắc cỏ hồng

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

30.3.17

 

 

ĐẠI CA VÀ TIỂU MUỘI

 

thì chỉ là giấc mơ

đại ca và tiểu muội

chết sặc mùi tiểu thuyết võ hiệp kỳ tình kỳ cục

làm anh mắc cười với những lần con nhóc đòi giơ chân đá ai đó lên mặt trăng

ngồi mơ tưởng chú cuội với chị hằng

 

anh nói nếu em là phi hành gia thiệt sự có lần bay vào vũ trụ

sẽ thấy chị hằng mặt rỗ chằng rỗ chịt

sẽ chẳng có chàng si tình nào mang tên chú cuội

chỉ là lời nói dối

huyền thoại xưa con nít bị lừa

 

đại ca là một bài hát vui cho một ngày mùa

lúa chín vàng đồng bầy sẻ bay về nhặt dùm hạt thóc

cô Tấm xưa đi cột võng xoan đào

 

tiểu muội chỉ là đoá hoa thẹn thùng không dám chạm mặt trời

nở vào đêm

để làm gì

chẳng biết

thiệt vô duyên ...

 

chỉ là em cũng muốn có một lần

tụi mình như đại ca và tiểu muội

hát khúc tiếu ca và phiêu lãng giang hồ

đừng như đêm lạnh chùa hoang chứa đầy nước mắt

 

chỉ là em muốn có một lần

đòi hết nợ của một người lỡ hứa

để mang về

cất đó

để mang về

mà chẳng để làm chi...

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

16.01.17

 

 

VẼ MỘT MÙA THU

 

em vẽ mùa thu như trong thơ

Hội An qua cửa Đợi mà chờ

anh về biết có còn gặp lại

trắng áo ngày em vẫn học trò

 

em xõa tóc dài qua phố Hội

bất chợt con đường thơm hoa chanh

lung liêng mắt bỗng dường như nói

mắt nhớ anh mà ... không nhớ anh

 

áo bay mát một trời thu cổ

vạt trắng mành trăng thả xuống đêm

ai thắp lồng đèn giăng khắp phố

ai thả sao trời trong mắt em

 

Hội An dường cứ ở trong thơ

mùa thu em vẽ bến sông chờ

vẽ mưa trắng phố ngày em đến

vẽ một ai về trong giấc mơ

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 




nNguyetQuynh 1
Ground Zero-NY 5-2019- Nguyễn Dạ Quỳnh





DƯỚI TÁN HOA TỬ KÍNH

 

một nơi nhìn qua toà tháp đôi đã từng vươn mình ngạo nghễ

vòm trời xanh

xanh ngắt

chùm mây trắng

trắng như mây

 

em vói tay chạm vào tím

tím rất xa

em vói tay chạm vào hoa

hoa rớt nhẹ

trái tim non

và tình bỗng rất già

 

cách một biển xa có người ngồi nghe gió hát

cách một biển xa nỗi nhớ bỗng vỡ oà

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

12.5.19

Ý kiến bạn đọc
12 Tháng Bảy 20197:42 SA
Khách
Con cảm ơn chú Levanluc và cô Thuy Tran đã ghé đọc thơ và gởi lời động viên con ạ. Love you all
13 Tháng Sáu 20198:17 SA
Khách
Cháu chỉ hơn con gái nhỏ của cô 1 tuổi , thơ cháu nhẹ nhàng ,trong sáng và cũng không thiếu tâm tư của thế hệ các cháu . Thơ hay quá cháu ạ .
04 Tháng Sáu 20192:27 SA
Khách
Cháu làm Thơ rất hay ,không cầu kỳ dễ hiểu ,Chúc Cháu có thêm Thơ mới ./
26 Tháng Năm 20192:45 CH
Khách
Em cảm ơn Dien Tran đã ghé đọc thơ và để lại lời khen làm em ...thích quá chừng, hihi <3
24 Tháng Năm 20191:58 SA
Khách
Thơ hồn nhiên, tươi mới, thanh tân, diễm tình! Được đọc những bài thơ của em giống như đang đi ngoài trời nắng hạ bỗng gặp được một tán bóng cây che mát...
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 33812)
R ồi cũng đến lúc không còn để nói câu tiên tri nở trắng cánh phù dung rồi cũng đến lúc không còn để đợi khúc tình xa rớt lại giữa lưng chừng
22 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 33524)
B ạn tôi dậy cho tôi viết ca khúc Sau 3 tuần bắt tôi viết 8 tiểu đoạn Tôi ghi note cho từng tiểu đoạn Tất cả đều không có gì sai Bạn dạo những note kia bằng dương cầm Tôi nghe những âm thanh là lạ Bạn nói với tôi  Cái này không phải nhạc Hiền ơi…
21 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 31714)
MKDSNM được phát hành vào một thời điểm rất ý nghĩa, ngay sau Hội nghị Thượng Đỉnh Mekong II / MRC Summit II vừa diễn ra tại Thành Phố Sài Gòn ngày 5 tháng 4, 2014. Hội nghị này đã được giới quan sát quốc tế và các nhà hoạt động môi sinh đánh giá như một thất bại về phía Việt Nam trong nỗ lực bảo vệ sự phát triển bền vững hệ sinh thái Sông Mekong, và ĐBSCL, cũng là mạch sống của ngót 70 triệu cư dân sống trong lưu vực.
21 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 36193)
K hi về đã lạnh vườn xưa Chỉ nghe giá rét sang mùa mà thôi Giờ em heo hút phương trời Biết chăng đây có một người nhớ thương
19 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 34562)
Q ua một loạt truyện gởi đến độc giả Hợp Lưu gần như liêu trai và siêu thực, Uyên Lê tâm sự: “ Em chỉ thích viết về quê hương này, về Việt nam, có những điều đẹp như hoang đường ... Chỉ có yêu thật lòng người ta mới thấy cái đẹp của người mình yêu. Em viết về Phan Thiết và nước mắm rất nhiều, em cho đó là cái đẹp và tình! Em cũng viết nhiều về Huế… em không biết HL có thích chất tự tình quê hương đó của em không…” Chúng tôi xin gởi đến quí bạn đọc một bài viết về Phan Thiết của tác giả Uyên Lê.
18 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 37170)
C hỉ còn một góc phố Và một ngã tư chơ vơ không người chờ đợi Em đi qua hôm nào anh đâu biết Một nửa tình buồn lạc nhịp ngoài đêm
18 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 32135)
Đ ồng hồ cũng dừng lại đối với những người phải bỏ nước ra đi, sau khi ông Trần Mai Hạnh và bạn bè của ông vào Sài Gòn. Họ ra đi từng đợt: đợt di tản, đợt thuyền nhân, đợt đoàn tụ gia đình, đợt H.Ọ Mỗi đợt ra đi mang theo một loại quê hương, và trong hoài niệm, không ai muốn thay đổi hình ảnh thân yêu ấy. Bạn bè, nhà cửa, phố xá, tên đường tên đất, cả đến ngôn ngữ trao đổi thường ngày...giống như một cuốn phim đột ngột bị đứt, ngưng lại, thành tĩnh vật.
18 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 37627)
T hế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư. {Bây giờ} Qua hai câu thơ đó Nguyên Sa đã diễn tả tâm trạng của thế hệ ông, thế hệ của những người trai trẻ ở miền Nam thời 1954-75, đã nuôi nhiều kỳ vọng cho tương lai đất nước, nhưng chẳng bao lâu đầy tuyệt vọng trong một quê hương khói lửa.
18 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 34548)
T ôi mãi bước trên con đường uốn cong chữ S móc nhau nối xích lại gần để biến dạng một hình lưỡi câu đu đưa trước cuống họng khát giữa tiếng rền than
17 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 35105)
LTS: Một năm rưỡi trước khi từ trần, tướng Trần Độ đã hoàn thành một tập nhật ký mà ông đặt tên là Nhật Ký Rồng Rắn: bắt đầu từ cuối năm 2000, viết xong tháng 5 năm 2001. Nhật ký Rồng Rắn là một bút ký chính trị trong đó, với tất cả tâm huyết, tác giả trình bày suy nghĩ của mình về các vấn đề chính trị của đất nước. Tháng 6.2001, Trần Độ vào Sàigòn thăm con và nhờ người đánh máy bản thảo. Ngày 10.6, ông đi lấy bản thảo, bản vi tính và sao chụp thành 15 bản. Trên đường về nhà, ông bị tịch thu toàn bộ các bản thảo và bản in chụp, xem là "tang chứng" của tội "viết và lưu hành tài liệu xấu". Cho đến ngày từ trần 9.8.2002, tướng Trần Độ không được trả lại nhật ký của mình. Trích đoạn dưới đây là một phần của nhật ký này. {theo tạp chí Diễn Đàn}.