- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

RU TÌNH ĐẦU GIÓ

03 Tháng Giêng 20199:16 CH(Xem: 20652)

HoDacAnhThi 1
Ru Tình - ảnh Hồ Đắc Anh Thi



RU TÌNH ĐẦU GIÓ

 

Có nghe không tiếng yêu người

Nhẹ như gió thoảng sao chơi vơi sầu

Người xuôi về đâu về đâu

Để còn lại những chiều vàng trôi mau

Để còn đầy những nỗi đau

Đi qua thương nhớ mà xao xác lòng.

 

 

Ta ngơ ngác giữa mênh mông

Góp nhặt từng sợi hư không, để rồi

Thả bay theo áng mây trời

Trăm năm sót lại những rời rã buông.

 

 

Rưng rưng mười ngón tay suông

Chút tình hiu hắt vương buồn lắt lay

Bờ vai buốt gió heo may

Lặng thinh một bóng hong gầy tháng năm.

 

 

Ru người rồi cũng xa xăm

Ru tình đầu gió dạt thăm thẳm mù.

 

 

Biển Cát

 

 

 

PHÚT CUỐI

 

Đường còn xa

Còn xa xôi lắm

Người có đi không hay chờ dứt cơn mưa

Nếu không vội thì ở lại đây chờ trời quang mây tạnh

Nán lại nơi này

Trong chốc lát

Cùng tôi.

 

Không gian sẽ ấm lên không phải vì máy sưởi

Và thời gian sẽ ngừng trôi trong ánh mắt người

Mưa nơi hướng South chợt đi rồi chợt đến

Dù khoảnh khắc thôi

Lòng tôi cũng đủ vui.

 

Có thể người vẫn lên xe dù mưa còn nặng hạt

Trời còn mịt mù bao phủ mây đen

Tôi vẫn biết đường còn xa lăng lắc

Nhưng người sẽ kịp ngoái đầu nhìn lại, phải không ?

Nhìn để biết tôi đang đứng lặng

Buồn trĩu đầy không vẫy nổi bàn tay.

 

Có thể người nhấn ga vội vã

Lao thật nhanh trên đường phố vắng tanh

Đường dài lắm

Có khi nào người rẽ vào exit

Châm điếu thuốc lập loè

...Và nghĩ tới tôi không ?

Có thể người sẽ quên

Còn riêng tôi vẫn nhớ

Nhưng...

Nhớ quên gì cũng thế mà thôi.

 

Chỉ cầu mong trên đường đời rong ruỗi

Nếu một thoáng tình cờ nào ta gặp lại nhau

Sẽ gật đầu chào

Dẫu là rất khẽ

Vì đã có một thời ta không phải người dưng.

 

 

Biển Cát

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 34494)
Đ ại văn hào Gabriel Garcia Márquez, tác giả cuốn tiểu thuyết danh tiếng “One Hundred Years of Solitude” và là người đã đoạt giải Văn Chương Nobel năm 1982, đã qua đời ngày 17 tháng 4 vừa qua, hưởng thọ 87 tuổi.
17 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 33011)
K hi em vừa lên 7 tuổi, anh Hai anh Ba tròn 15 tuổi, nghề trầu cau Nam Phổ hầu như suy tàn, đã qua thời kỳ cực thịnh. Vườn cau xưa san sát nhau vắt vẻo nhìn trời xanh đã thưa thớt, hàng cau già khẳng khiu trong gió. Cảnh thương lái thu mua tấp nập vào mùa cau rộ chỉ còn lại trong những câu chuyện kể chen lẫn tiếng chắt lưỡi thở dài như thạch sùng đeo dính thân cau của vú Mười hàng đêm.
17 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 30935)
Đ ặng Mỹ Hạnh là một nữ nhiếp ảnh gia của những “Xứ sở rừng mưa” như tựa một bút ký của cô. Nếu nhiếp ảnh là đam mê chính, văn chương là đam mê thứ nhì mà cô tự định nghĩa: "Tiếp cận với nghệ thuật bằng ngữ ảnh của cảm xúc và viết ra cõi lặng bên trong như một nhu cầu thở." Một cõi lặng đôi khi ngấm ngầm dữ dội, như tùy bút "Những cơn man dại của trái phá".
17 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 32026)
D ưới đây là bài “Nguyễn Hữu Hồng Minh - Nhà thơ hiện nay như con sói trụi lông...” của "Văn Chương Việt" phỏng vấn nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh. Chúng tôi xin phép được đăng lại để gởi đến quí bạn đọc của Hợp Lưu. Xin chân thành cảm ơn “Văn Chương Việt”TCHL
17 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 37981)
Nhân viên mai táng đến thật đúng giờ khiến María Dos Prazerès, còn khoác áo choàng tắm và đầu gắn các kẹp tóc, chỉ kịp giắt một đoá hồng đỏ lên vành tai để không xuất hiện quá ít quyến rũ như bà đang ấn tượng về chính mình.
16 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 36126)
Đ êm đọc những bài thơ của em Quả thật không sao giấu được nụ cười Vài ý nghĩ muốn làm một tuyển tập Gồm những bài thơ cứt thời gian
16 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 33728)
D ưới đây là bài “Trần Vũ: mỗi con người trưởng thành mang trong mình một tín ngưỡng văn chương” của Da Màu phỏng vấn nhà văn Trần Vũ. Chúng tôi xin phép được đăng lại để gởi đến quí bạn đọc của Hợp Lưu. Xin chân thành cảm ơn “Da Màu.” TCHL
16 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 33817)
A nh giới thiệu với tôi tên cô nhưng không nói cô là gì của anh, một cách ngầm bảo tôi hiểu thế nào cũng được, cô có thể là tình nhân mà cũng có thể là em họ xa (chẳng hạn). Anh cũng nói thêm cô sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, chuyến này sang Mĩ du lịch và định ở lại chơi chừng hai tháng. Cô đẹp, dĩ nhiên—tôi chưa thấy anh đi với người đàn bà không nhan sắc bao giờ—nhưng không còn trẻ nữa. Tuy thế thật khó đoán tuổi cô, có thể ngoài ba mươi, có thể hơn. Cô ít nói. Hình như cô chẳng để tâm gì đến câu chuyện giữa tôi và Quang mà chỉ ngồi trầm tư uống cà phê, phóng tia mắt ra ngoài khơi, nơi có những cánh buồn trắng dật dờ trên mặt biển như đang trôi về nơi vô định.
16 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 31074)
C on hẻm vắng người lạ kỳ dẫn cô vào một cửa tiệm u tối, ngoài cửa kính màu sắc thế kỷ thứ 18 chỉ treo vỏn vẹn một biển hiệu xộc xệch và bức tranh chân dung sỉn màu. Cô ghé lại gần nhìn kỹ và choáng váng; chân dung của chính cô, lệch lạc, méo mó nhưng đúng là đường nét Á đông của đôi mắt 1 mí cách xa nhau, sóng mũi thấp, gò má tròn dẹt và đôi môi hơi cong hai bên khóe.
16 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 30824)
H đã rời bỏ nơi chốn chúng tôi cùng rong chơi “ nơi đó sặc mùi lừa bịp – H nói những cái thớt và những đứa liếm thớt H không chịu được mùi không phải của người”