- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,520,001

Thơ Biển Cát

24 Tháng Mười Hai 20185:36 CH(Xem: 7072)



BAI NAM -UL
Bãi Nam - ảnh UL

DẪU CHẲNG CÒN NHAU

Xin người nghiêng xuống bờ vai

Để tôi tựa hết một ngày bình yên

Thả trôi đi những muộn phiền

Một đời đã lắm truân chuyên ngậm ngùi

 

Xin người chỉ một lần thôi

Về đây lặng lẽ và ngồi bên hiên

Ru tôi ngủ giấc an nhiên

Ngoài vườn chim ríu rít chuyền trên cây

 

Lời ru có gió và mây

Có ngày hạnh phúc có đầy xót xa

Có lời yêu rất thật thà

Mà ai đánh rớt hôm qua bên trời

 

Xin người còn lời đãi bôi

Để tôi vẫn giữ trên môi nụ cười

Đêm nghe tiếng sóng chơi vơi

Lòng không khắc khoải bời bời chênh chao

 

Dẫu rằng đời chẳng còn nhau

Dẫu rằng nước đã trôi mau qua cầu.

 

Biển Cát

 


ĐỔ XUỐNG MÊNH MÔNG
 

Lạc ta vào những nỗi buồn

Lao xao là những cánh chuồn mong manh

Bay ngơ ngác giữa trời xanh

Nhẹ nhàng điệu vũ xoay quanh rã rời

 

Rơi nhanh trong gió bời bời

Nước mắt tràn chảy cho vời vợi đau

Bàn tay nào níu xanh xao

Lướt trên những phím đàn xao xác gầy

 

Tim ta vết cắt đã đầy

Bao đa đoan cõi đời này còn không

Nghiêng vai đổ xuống mênh mông

Một ta lặng lẽ giữa chông chênh ngày.

 

Biển Cát

 


BUÔNG NỖI NGẬM NGÙI

Vàng lá rụng mùa lắt lay nỗi nhớ

Mây chùng nghiêng rũ xám tháng mười hai

Xao xác gió đuổi nhau trên cỏ úa

Ngỡ bước chân ai về đó bâng khuâng

 

Để ta mở tung cửa đứng ngại ngần

Chỉ có gió và mênh mang gió

Thềm rêu phủ ngập ngừng ta ngồi xuống

Muộn màng nghe một mùa lại đi qua

 

Se sắt lạnh run run bờ vai mỏng

Mắt dõi cuối chân trời chỉ thấy bóng chim xa

Thôi đành nhủ chẳng còn gì sót lại

Cánh buồm nâu đã dong ra biển lớn mù khơi

 

Cho buồn ta cứ mãi đầy vơi

Ôm quên nhớ chắt chiu cùng dĩ vãng

Tháng mười hai có ai quên lãng

Những trái thông khô lăn lóc giữa đồi hoang

Không ai về thắp lại đóm lửa tàn

 

Trời lạnh lắm

Sương mờ giăng giăng phủ

Đôi khi chập chờn giấc ngủ

Nghe tiếng cành khô khua âm điệu buồn tênh

Buông nỗi ngậm ngùi rớt xuống chông chênh

 

Có dòng nước mắt chảy tràn đêm quạnh quẽ

Còn lại đây những ngày đông lặng lẽ

Không chút mặt trời sưởi ấm tháng mười hai

Không có ai ngoài những tiếng thở dài

Và tiếng gió rít từ vực sâu hun hút...

 

 

Biển Cát

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Tám 20203:58 CH(Xem: 1736)
Đừng vì anh / hãy mê mải cánh chim / giông giống nụ hôn ố vàng rơi bay mùa lá /
06 Tháng Tám 20203:37 CH(Xem: 1729)
Có thể bây giờ nơi xa đó Ngày chỉ vừa lên trong nắng mai Giọt sương còn đọng long lanh ướt Và café nóng tỏa khói bay.
06 Tháng Tám 20203:32 CH(Xem: 1873)
Quên rồi em đã quên tôi / Tháng giêng qua ngõ còn cười tháng hai / Phai thu lạnh sắc trang đài / Trăng ba vòng nguyệt đau hoài cùng trăng
06 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 1894)
Trăm năm ở tạm chốn này \ Trần gian sinh ký đọa đày bể dâu \ Trầm thăng bao nỗi cơ cầu \ Nợ nần chưa dứt nỗi sầu cưu mang \
01 Tháng Tám 202012:48 SA(Xem: 2378)
tình yêu một lần có thật thức dậy từ con mắt bình minh cơn mưa đầu mùa nồng nàn cầu vòng hò hẹn
29 Tháng Bảy 202012:55 SA(Xem: 1802)
Có dăm hạt thóc cũng vừa / Đơm bông trên đỉnh thượng thừa đêm qua / Chúng sinh đại địa sơn hà / Theo nhau bước xuống chuyến phà đại bi./
23 Tháng Sáu 202011:48 CH(Xem: 3290)
tôi không một mình / thật ra có nhiều người quanh tôi / thậm chí có người luôn bên cạnh săn sóc tôi / nhưng tôi nghĩ đến anh, trong giấc mơ
10 Tháng Sáu 20205:57 CH(Xem: 2898)
Tôi không biết nói thế nào về nỗi buồn / Dưới từng lỗ chân lông có một đàn kiến đói / Ăn ăn ăn / thân xác tôi tê mỏi / Chiếc linh hồn đau nhói giữa cơn mê /
02 Tháng Sáu 202010:06 CH(Xem: 2835)
Đã từ lâu tôi có một thói quen xấu, khi đọc thơ trí não tôi tự động phân loại rành rọt. Một: loại thi ca gây cho mình cảm hứng. Hai: loại không gây cảm hứng nếu không muốn nói làm mình mất hứng. Vậy mà lật tới lật lui, đọc đi đọc lại, tật xấu không nổi lên. Thay vào đó tôi thấy mình chăm chú lắng nghe. Tôi trở lại lần tay trên bìa sách, khoảng trắng với những vân vạch to nhỏ ngắn dài của biểu đồ tần số như phát lên một âm thanh vừa rè đục vừa trong vắt. Ở một nơi chừng như trống rỗng trắng xóa, ý tưởng mọc lên giữa âm thanh nhiễu loạn. Và bài Radio mùa hè tiếp tục văng vẳng
02 Tháng Sáu 20209:59 CH(Xem: 3220)
Ve, loài côn trùng quen thuộc với tôi từ tấm bé, nhưng vì sao lại gọi là ve sầu thì tôi không rõ lắm. Mãi sau này biết sầu, mới dần dà nhận ra (!) Ngày xưa rất xưa, thời dân làng chỉ nhận tin qua giọng loa vang vang sau tiếng cốc cốc của mỏ làng vào rạng sáng hay lúc chiều sập tối, thủa tôi còn loăng quăng bám chéo áo ngoại ra vườn, tiếng ve đã in vào trí óc non nớt của tôi rồi.