- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,250,662

Thơ Biển Cát

24 Tháng Mười Hai 20185:36 CH(Xem: 1251)



BAI NAM -UL
Bãi Nam - ảnh UL

DẪU CHẲNG CÒN NHAU

Xin người nghiêng xuống bờ vai

Để tôi tựa hết một ngày bình yên

Thả trôi đi những muộn phiền

Một đời đã lắm truân chuyên ngậm ngùi

 

Xin người chỉ một lần thôi

Về đây lặng lẽ và ngồi bên hiên

Ru tôi ngủ giấc an nhiên

Ngoài vườn chim ríu rít chuyền trên cây

 

Lời ru có gió và mây

Có ngày hạnh phúc có đầy xót xa

Có lời yêu rất thật thà

Mà ai đánh rớt hôm qua bên trời

 

Xin người còn lời đãi bôi

Để tôi vẫn giữ trên môi nụ cười

Đêm nghe tiếng sóng chơi vơi

Lòng không khắc khoải bời bời chênh chao

 

Dẫu rằng đời chẳng còn nhau

Dẫu rằng nước đã trôi mau qua cầu.

 

Biển Cát

 


ĐỔ XUỐNG MÊNH MÔNG
 

Lạc ta vào những nỗi buồn

Lao xao là những cánh chuồn mong manh

Bay ngơ ngác giữa trời xanh

Nhẹ nhàng điệu vũ xoay quanh rã rời

 

Rơi nhanh trong gió bời bời

Nước mắt tràn chảy cho vời vợi đau

Bàn tay nào níu xanh xao

Lướt trên những phím đàn xao xác gầy

 

Tim ta vết cắt đã đầy

Bao đa đoan cõi đời này còn không

Nghiêng vai đổ xuống mênh mông

Một ta lặng lẽ giữa chông chênh ngày.

 

Biển Cát

 


BUÔNG NỖI NGẬM NGÙI

Vàng lá rụng mùa lắt lay nỗi nhớ

Mây chùng nghiêng rũ xám tháng mười hai

Xao xác gió đuổi nhau trên cỏ úa

Ngỡ bước chân ai về đó bâng khuâng

 

Để ta mở tung cửa đứng ngại ngần

Chỉ có gió và mênh mang gió

Thềm rêu phủ ngập ngừng ta ngồi xuống

Muộn màng nghe một mùa lại đi qua

 

Se sắt lạnh run run bờ vai mỏng

Mắt dõi cuối chân trời chỉ thấy bóng chim xa

Thôi đành nhủ chẳng còn gì sót lại

Cánh buồm nâu đã dong ra biển lớn mù khơi

 

Cho buồn ta cứ mãi đầy vơi

Ôm quên nhớ chắt chiu cùng dĩ vãng

Tháng mười hai có ai quên lãng

Những trái thông khô lăn lóc giữa đồi hoang

Không ai về thắp lại đóm lửa tàn

 

Trời lạnh lắm

Sương mờ giăng giăng phủ

Đôi khi chập chờn giấc ngủ

Nghe tiếng cành khô khua âm điệu buồn tênh

Buông nỗi ngậm ngùi rớt xuống chông chênh

 

Có dòng nước mắt chảy tràn đêm quạnh quẽ

Còn lại đây những ngày đông lặng lẽ

Không chút mặt trời sưởi ấm tháng mười hai

Không có ai ngoài những tiếng thở dài

Và tiếng gió rít từ vực sâu hun hút...

 

 

Biển Cát

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20192:35 CH(Xem: 570)
Việt Nam cổ thời chỉ được ghi phụ chép trong cổ sử Trung Hoa như các xứ man di phương Nam rồi Tây Nam từng đến xin cống lễ, hay liên quan đến chiến công xâm lược, thực và giá lẫn lộn, của các triều đại—dưới các chiêu bài giáo hóa, phép thờ nước lớn, và/hay chinh phạt. Lịch sử thành văn của Việt Nam thỉ chỉ xuất hiện từ đời Trần (10[20]/1/1226-23/3/1400)—tức Đại Việt Sử Ký (1272) của Bảng Nhãn Lê Văn Hưu (1230-1322)—nhưng đã tuyệt bản, chỉ còn những mảnh vụn sao chép và sửa đổi theo ý thích của các dòng họ cai trị mà Phó bảng Phan Chu Trinh từng chỉ trích là “hủ Nho” [ultra conservative confucianist].
30 Tháng Mười Một 20187:32 CH(Xem: 3026)
Pétrus Key (sau này trở thành Trương Vĩnh Ký) thường được ca ngợi là một học giả lớn miền Nam. Ông có công quảng bá loại tiếng Việt mới, tức quốc ngữ hiện nay mà các giáo sĩ Portugal và Espania đã sáng chế vào thế kỷ XVII. Tuy nhiên, Petrus Key cũng đóng một vai trò đáng kể trong cuộc xâm lăng Việt Nam của Pháp. Ông là một trong những thông ngôn người Việt đầu tiên hợp tác với Pháp, bên cạnh những giáo sĩ thuộc Hội Truyền Giáo Hải Ngoại đã tiềm phục trong vương quốc Đại Nam từ nhiều thế kỷ.
21 Tháng Ba 20198:08 CH(Xem: 101)
Trong hạt mưa sa mùa gió bấc / Em gối đầu lên những cánh diều / Đường xa sợi nắng chiều phiêu bạc / Đời thắp dùm em nổi hắt hiu.
21 Tháng Ba 20197:52 CH(Xem: 95)
Này vạt nắng vàng trước ngõ / Nghiêng về một phía đắn đo / Nỗi buồn tôi hong dạo nọ / In vào trang giấy thành thơ /
09 Tháng Ba 201910:26 CH(Xem: 589)
Hơn hai trăm năm trước, trong một cuộc “Bắc hành”, đại thi hào Nguyễn Du đã viết tới tám bài thơ chữ Hán về Khuất Nguyên hoặc có liên quan tới Khuất Nguyên. Trong “tòa lâu đài” thơ chữ Hán Nguyễn Du (Mai Quốc Liên), có một mảng thơ rất quan trọng là nói về các danh nhân văn hóa - lịch sử, đặc biệt là về các bậc thầy văn chương Trung Hoa. Tám bài thơ nói trên mà chúng tôi sẽ khảo sát có trữ lượng suy tưởng - cảm xúc cực kỳ phong phú, sâu sắc, cho thấy cả trái tim lớn của đại thi hào nước Việt dành cho một nhà thơ-nhà ái quốc vĩ đại của Trung Hoa cổ xưa, đồng thời thể hiện bút pháp siêu việt của Nguyễn Du trong khả năng khám phá chiều sâu tâm hồn bản thân lẫn đối tượng miêu tả, trong sự sáng tạo về nghệ thuật ngôn từ của một nhà văn-nghệ sĩ Việt Nam kiệt xuất thời Trung đại.
08 Tháng Ba 20194:10 CH(Xem: 539)
Không hồi sinh từ đất như hạt / miền tâm trạng đột nhiên bị phủ nhận / đường chim lãng quên /
08 Tháng Ba 20194:00 CH(Xem: 475)
Hùng lấy rừng làm nghiệp chính để phụ giúp gia đình. Nói tiếng phụ nhưng anh là nhân vật không thể thiếu trong cái nhà gồm mười một con người. Sự sụp đổ của một chính thể - mà - cha và anh của Hùng là những thành viên đã kéo gia đình rơi tự do. Bao nhiêu của nả sau hai mươi năm lính đã trôi tuột vào hư vô. Cha và anh đi cải tạo nên Hùng phải chủ trì chuyện kiếm sống và thăm nuôi. Một mình không xuể vì thế những đứa em buộc phải nghỉ học. Đứa đi bán cà rem đứa chạy chợ. Má và chị Hùng bê mỗi người một thúng bánh ít trần đi rao khắp làng trên xóm dưới.
05 Tháng Ba 20198:59 CH(Xem: 532)
Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót. Bài này chỉ viết lơn tơn – không phải với mục đích phê bình văn học hoặc tài liệu giáo khoa gì ráo – về hai tác giả mà cuộc đời và sự nghiệp có những liên hệ oái oăm về thân tộc và chỗ đứng của họ trên văn đàn và trong lòng độc giả.
27 Tháng Hai 201910:53 CH(Xem: 1135)
Anh không thể mang đóa tinh khôi / Không thể nhặt nắng hồng sưởi ấm / Không thể trao nụ cười tưới tắm / gọi tên em làm gì... /
26 Tháng Hai 20199:58 CH(Xem: 1072)
Anh từ bên trong nhà bước ra khỏi cánh cửa , anh trở thành “ Một người khác ”. Khoảng cách rằn ranh giữa bên trong và bên ngoài là hai mặt tương phản trắng đen được thêu dệt chằng chịt bằng những đường ngang dọc, dọc ngang rối rấm như một đống bùi nhùi. Chỉ có tôi mới có đủ kiên nhẫn gở từng sợi nhỏ đan chen chi chít để tìm ra một cái gì đó ẩn giấu bên trong cái đầu của anh, nhưng đôi khi tôi cũng mù mờ và không đoán được anh đang nghĩ gì sau khi anh đã trải qua quá nhiều vết thương từ sâu thẳm trong tâm hồn và thể xác.