- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
265,472

HUẾ THẢ BUỒN VÀO TRÁI TIM EM

22 Tháng Mười 20185:05 CH(Xem: 15176)
Mua -internet
Mưa - ảnh Internet


thơ Huy Uyên

MƯA Ở QUẢNG TRỊ

 

Những cơn mưa bên ngoài nhà thờ

Cuối mùa thu vội về cùng phố

Em còn đó hay đã đi

Guốc mộc hè người nhịp gõ

 

Đầu sông đôi tình nhân lặng lẽ

Mắt nhìn ai buồn hiu

Môi hôn xa giọt mưa sao buồn thế

Quảng Trị nhớ ai trời chiều

 

Mây ngủ lại bên kia Nhan Biều

Từ La Vang ầm ào lời gió

Cuối phố không còn người quay về

Thương ai Long Hưng rưng mắt lệ

 

Liêu xiêu đổ hàng cây xuống thấp

Giá chiều nay có em

Hóa trang tôi người khách lạ

Cầm giữ trong tay một chút tình

 

Phải mưa làm Quảng Trị dịu dàng

Giữ lại trong người nỗi nhớ

Con đường Thạch Hãn sang sông

Tôi một đời hoang mê giấc ngủ

 

Còn đâu bàn tay em vẫy

Mông lung dãy phố mù sương

Quanh đây sông hồ và núi

Níu lại trong tôi một Quảng Trị buồn ...

 

Huy Uyên

(11-9-2018)

 

 

 

 

HUẾ THẢ BUỒN VÀO TRÁI TIM EM

 

Đã về lâu rồi mùa trở gió

Quán cà phê từng giọt mưa buồn

Vườn ai lao xao từng cánh lá

Hình như trời đất Huế xa hơn.

 

Bây giờ em  nhớ Huế hay không

Đã lâu rồi đền đài rêu mọc

Lối chợ Đông Ba nép bóng dòng Hương

Về cồn Hến sao sầu muốn khóc.

 

Bao nhiêu năm rồi xa chân bước

Cầm trên tay ký ức ngày vui

Ngỡ người cùng lửa đêm ấm cháy

Hong đời nhau khuya sớm đi về

 

Chờ Huế lên mai giọt nắng hiên nhà

Em quay lại dỗ dành hương phấn

Ngày xưa ta đợi bến Vân Lâu

Đò qua rồi ta hoài mãi đứng

 

Hương hoa lài trong vườn thơm ngát

Từng giọt mưa mái ngói dịu dàng

Từng đóa trà mi, hải đường chớm nụ

Để lòng ai ngơ ngẩn nhớ cùng thương

 

Cuối vườn xưa mẹ còn hái nhãn lồng

Bên giếng khế còn đầy trái ngọt

Mới ngày nào cầm duyên mới qua sông

Để tôi làm loài chim tắt giọng hót

 

Đêm Huế bên này cầu Gia Hội

Thả đò trăng Vĩ Dạ bóng người xưa

Mùi cốm non, ngát thơm tình duyên mới

Đường thôn ai còn hong mái tóc thề

 

Huế thả buồn vào trái tim em

Cả đời ôm mối tình tuyệt vọng

Ngày đứng bên cầu ta trao nụ hôn

Mãi đến giờ vẫn còn cháy bỏng

 

Vừa đi vừa nhìn trời đất Huế…

 

Huy Uyên

(2017)

 

 

 

ĐÊM UỐNG RƯỢU VỚI NGƯỜI XƯA

 

Thôi em về đi ta chén cuối

Bao năm huyền thoại đã xa rồi

Ngồi Đập Đá sầu trôi Vĩ Dạ

Đoạn cuối cùng ta chia tay thôi

 

Hình như trong mắt em cười

Sao lệ nhỏ làm hồng thêm đôi má

Nước dưới chân cầu mãi vờ trôi

Tình đã bỏ đi xuôi theo biển cả

 

Ta rượu say giọt buồn cố xứ

Bạn bè ra đi nào có quay về

Giọt  sầu trôi hoang ngày tháng cũ

Mặt đăm buồn cạn chén ly bôi

 

Đêm trôi nghiêng em đứng nhìn sông

Hồ em dấu chuyện tình mà lệ nhỏ

Những cặp tình nhân hôn nhau cuối đường

Quên hết cả đất trời của Huế

 

Em gởi về Thuận An nỗi nhớ

Bên đồi Tuần trời tím vàng thu

Đã lâu chôn tình sâu nấm mộ

Để đêm say biết mấy cho vừa

 

Giá đừng gặp nhau ở Huế khi về

Trên bàn còn sót ly rượu độc

Tuổi thanh xuân ngày tháng qua đi

Cuối cuộc say hình như muốn khóc

 

Gởi lại em nữa đời với Huế

Đêm nay ngồi uống rượu với người xưa.

 

Huy Uyên

(2017)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Sáu 20224:49 CH(Xem: 2453)
Dù sao em vẫn cảm ơn anh. Nếu quay lại từ đầu, em vẫn làm như vậy. Em đã sung sướng đến nhường nào khi được cùng anh bay lên miền hạnh phúc. Anh biết không, giờ đây, trong từng hơi thở, trong mỗi giấc mơ, em vẫn đang bay lên, bay lên cùng anh khi em sống lại những giây phút đó.
22 Tháng Sáu 202210:32 CH(Xem: 2486)
Này con / còn vụ viết lách, báo chí kia / các ông, các bác đã dựng mốc / cho con ngồi xe "102, 103 city" thỏa chí rong đường 216 thần tốc / vậy cứ thế mà phi / miệng ngậm, tay đếm tiền / chân thọc đất vàng / bụng bị, bút múa, / tà tà tiến, phải đạo sẽ ôke / chớ đừng lăn tăn / làm phận cừu dolly / trăm đứa ăn cùng một đầu vào / thành đầu ra phải thế
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2205)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 2109)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 2479)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2208)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 2135)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 2232)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 2640)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 1802)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.