- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,267,468

VẾT THƯƠNG

02 Tháng Mười 20189:00 CH(Xem: 2647)



SONG NUOC - photo UL
Sông Nước - photo UL

ĐỈA TRÂU

 

Núi đồi trống rỗng bơ phờ trước khi cướp mất sự sống nhiều người

yêu dân làm gì có

tình yêu bị kẻ từng vuốt ve bức tử

tức tưởi không kịp giãy giụa

chìm sâu dự án tầng cao

sa đọa luôn lắm tiền

uống cả vi chất trong máu ngày

miệng những kẻ ít khi lộ diện

kỳ thực họ xuất hiện hàng ngày trước màn hình

làm gì biết cảm giác chết ngộp

của sự sống tuốt hết da thịt

quằn quại đớn đau trên đường đời

tủy xương còn thì cảm nhận

mỗi ánh mắt là vòi hút bầy đỉa trâu lúc nhúc.

 

 

Nguyễn Đăng Khương

 

VẾT THƯƠNG

 

Nàng ấy trẻ từ rất lâu giờ quay lại làm thơ ca ngợi tuổi già

Cái chết của những thằng đáng chết

Nó uống hết máu người những năm tám mươi

Cho dòng tộc chúng vinh danh phì da

Năm mươi bốn bàn tay bóp ngang cổ không được chửi

Có ích gì

Có công gì

Chẳng ai được thấy.

 

Nguyễn Đăng Khương

 

 

VÀO KHU VƯỜN LẶNG SÂU

 

Trên đường cao tốc hồi ức trở về
linh hồn lá non rung rinh 
giọng nói mấy bà ấy chan chát
bùn đất đùn ra từ lớp học

 

Sự khốn nạn ngự trị khắp nơi
từ tài xế đến thằng nhóc học trò đều muốn làm ông có nội
bầu trời một màu vô đạo

mọi cái đều thực nghiệm
chuẩn mực lệch qua sao hỏa

 

Mạng chó, xác người
vì không ăn thịt được
có uổng phí không

 

Rắn độc trườn qua chân, may ra
kiếp nạn cố ngồi im
sự thật không ai tin…

 

Đám buôn lưỡi dối trá.

 

Nguyễn Đăng Khương

 

 

GIỚI HẠN

 

Viên đạn mong bay cao hơn đời chim
bầu trời nghiệt ngã
tự khả giác khoảnh khắc né tránh

 

Phương đó có vô vàn ý nghĩ, tại sao
sỏi đá trơ xương hai lăm ngàn đô
cho một lần khoái lạc

 

Đoản khúc nện xuống long đong
cơn mê năm ngàn năm trước
xuyên mắt bão theo đoàn người dằng dặc
đủ nuôi sống một cơn đau.

 

Nguyễn Đăng Khương

 

 

CAMMERA NHÀ NGHỈ Ở QUÊ

 

Các chậu cây cảnh vài lần đứng yên
xanh xén thẳng bóng qua lại
sáng trưa chiều tối khuya

 

Tin yêu quay quắt đến trước
bạc tình đến sau
người đàn ông đến trước
người phụ nữ đến sau
tất đều đeo khẩu trang, bịt mặt
hành động nhanh dứt khoát

 

Cặp nhân tình thứ nhất
cặp nhân tình thứ hai
cặp nhân tình thứ ba
cặp nhân tình bất tận…

 

Có điều họ không ngờ tới
kẻ lén lút quay lén
là thời gian.

 

Nguyễn Đăng Khương

 

TÌNH CẢM CON BÙ NHÌN

 

 

Rông ruổi trên nhiều chân trời 
sự cướp phá của bầy chim du cư phương nam không lúc nào ngơi nghỉ
vẫy sứt tay không thấy cánh đồng khác
người bạn nào đến với ta

Người ban cho trách nhiệm quá to tát
xua đổi bầy chim phải chạy một đời
các trại cải huấn không còn chỗ
các chìa khóa được cắm sẵn

Không sắc xuân chỉ dáng hình gãy đổ
dục vọng của khối đá sừng sững trước làng
hát múa và khè

Ai dạy thế cho cô giáo đi mổ u nang lành tính
triệu chứng ban đầu tăng - đau - nhứt

Đây ngưng lặng của năm
mặt trời mở cửa qua bên kia thế giới
không gì tồn tại trong ngôi nhà trống rỗng
cặp vợ chồng ly dị
bảy tháng trôi qua hôn mê
ánh sáng biến mất
đôi mắt tượng đài

Đừng ngăn cơn say của hàng xóm
qua ngũ tuần
tôi làm bạn với cái bóng cô độc
Cơn bão chán ngán
hỷ nộ của nước
ánh đèn đường lẩm bẩm nguyền rủa người đang bập bùng ngược sóng

Muốn đổi đời
họ cho rằng ta không có lương tâm
chỉ có mồi lửa
cho số phận của cái vỏ chanh

 

Nguyễn Đăng Khương

 

 

THÔI ĐỪNG HOÀI VỌNG CỐ HƯƠNG

 

 

Không sống sót nét đẹp ngày thơ
Bức họa đồ nát bấy
Ruột núi non trống rỗng
Lòng người
Bọn ấy chuyển thành lâu đài biệt phủ

Đừng đem khoa học trở về một đất nước mù
Học thuật không cần thiết
Việc làm theo văn bản điều hành cảm tính
Ngoại giao ăn nhậu hữu xung
Cần ai có sức khỏe tốt

Bước ra hỗn loạn
Đường sá bệnh viện trường học
Nộc độc tan chảy nơi nơi...

Thôi đừng hoài vọng cố hương.

 

Nguyễn Đăng Khương

 

 

 

 

TÂM SỰ 

1. Với cây

 

Mi buồn gì mà thất bát mùa màng
ra hoa vỗ về ong bướm
rồi trơ chìa khơi khơi

Học mi sự chịu đựng
mặc rêu mốc bám đầy thân thể
sự bất cần hiên ngang

Muốn rũ bỏ về quanh quẩn với mi
sẽ thương ta trúng đậm
ở mùa sau?

 

2. Với con mèo già

 

Bao nhiêu thịt mỡ thời trẻ đi đâu
mà gầy còm xương xẩu
mi sống về quá khứ
hay phía ban mai
sao kèm nhèm đôi mắt

Ta muốn gửi lá đơn
xin thôi việc
vì lực ép không chịu nổi
cổ máy ăn linh hồn

Móng vuốt mi mòn
đám chuột cống ngày xưa
giờ đến bầy cháu chắt

Ôm mi trong lòng
nước mắt trộn vào nhau.

 

Nguyễn Đăng Khương

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20192:35 CH(Xem: 1227)
Việt Nam cổ thời chỉ được ghi phụ chép trong cổ sử Trung Hoa như các xứ man di phương Nam rồi Tây Nam từng đến xin cống lễ, hay liên quan đến chiến công xâm lược, thực và giá lẫn lộn, của các triều đại—dưới các chiêu bài giáo hóa, phép thờ nước lớn, và/hay chinh phạt. Lịch sử thành văn của Việt Nam thỉ chỉ xuất hiện từ đời Trần (10[20]/1/1226-23/3/1400)—tức Đại Việt Sử Ký (1272) của Bảng Nhãn Lê Văn Hưu (1230-1322)—nhưng đã tuyệt bản, chỉ còn những mảnh vụn sao chép và sửa đổi theo ý thích của các dòng họ cai trị mà Phó bảng Phan Chu Trinh từng chỉ trích là “hủ Nho” [ultra conservative confucianist].
30 Tháng Mười Một 20187:32 CH(Xem: 3669)
Pétrus Key (sau này trở thành Trương Vĩnh Ký) thường được ca ngợi là một học giả lớn miền Nam. Ông có công quảng bá loại tiếng Việt mới, tức quốc ngữ hiện nay mà các giáo sĩ Portugal và Espania đã sáng chế vào thế kỷ XVII. Tuy nhiên, Petrus Key cũng đóng một vai trò đáng kể trong cuộc xâm lăng Việt Nam của Pháp. Ông là một trong những thông ngôn người Việt đầu tiên hợp tác với Pháp, bên cạnh những giáo sĩ thuộc Hội Truyền Giáo Hải Ngoại đã tiềm phục trong vương quốc Đại Nam từ nhiều thế kỷ.
17 Tháng Tư 20197:44 CH(Xem: 184)
Tám bài thơ viết về Khuất Nguyên hoặc có liên quan tới Khuất Nguyên mà chúng tôi đã/ sẽ khảo sát đều được đại thi hào Nguyễn Du viết khi chu du trên sóng nước Tiêu Tương, vùng Hồ Nam - nơi nổi tiếng với “Tiêu Tương bát cảnh” từng thu hút cảm hứng vô hạn của bao thế hệ văn nhân, nghệ sĩ Triều Tiên, Nhật Bản, Việt Nam…
17 Tháng Tư 20197:36 CH(Xem: 220)
Sau năm năm tám tháng trong cái án tám năm tù vì tội giết người Sơn trở về xóm nhỏ của mình. Nhà vẫn còn nhưng rêu phong. Những vài năm không người chăm sóc thì cũ như trái đất là phải rồi. Nó phải như một người tù cải tạo tốt thì nhanh chóng trở lại đời thường vì giảm án. May cho Sơn là tay luật sư đã nêu ra những luận cứ hết sức thuyết phục nên chỉ ngộ chứ không cố sát. Anh ta còn khuyên Sơn làm đơn xin kháng cáo. Hy vọng khi phúc thẩm có thể giảm được chút đĩnh nào đó chăng? Nhưng Sơn không. Suốt buổi xử Sơn thừa nhận bằng một thái độ hơn cả hối hận. Cứ như anh ta muốn toà tuyên cho mình cái án tử cho rồi.
11 Tháng Tư 201910:13 CH(Xem: 725)
hoa nở dồn trên sóng \ sóng đập vào thời gian \ tự cái vuông ô cửa \ chợt thấy mình mong manh.
11 Tháng Tư 20199:19 CH(Xem: 509)
Đi từ câu mẹ ru nôi / Em qua trăm nẻo đường đời nắng mưa / Lâu rồi em đã về chưa / Dòng sông vẫn giữ ngày xưa em hiền /
11 Tháng Tư 20198:38 CH(Xem: 669)
Thật ra thì Hiên chưa bao giờ là con nhang đệ tử cửa Phật. Nhưng Hiên rất chăm đi chùa. Mà chả cứ chùa, nghe chỗ nào có đền thờ miếu mạo linh thiêng là mang lễ vật đến. Đến chỗ nào Hiên chỉ cầu xin có một thứ, ấy là tiền.
08 Tháng Tư 201910:51 CH(Xem: 630)
Chiều tiễn anh như chiều tiễn nắng / Nắng vẫn chờ sau liếp hoàng hôn / Sông không chảy để lòng lưu bóng nắng / Và nỗi đau cũng đã hoá tâm hồn
08 Tháng Tư 20199:47 CH(Xem: 476)
Khoảng thời gian ba thế kỉ XVII-XVIII-XIX là thời thịnh của thể loại truyện nôm. Các nhà văn thời này đều có chấp bút và đã lưu lại nhiều tác phẩm văn chương lôi cuốn nhiều thế hệ người đọc. Truyện Phan Trần là một truyện nôm ra đời trong thời kì này, cụ thể là khoảng cuối thế kỉ XVIII, trễ lắm là đầu thế kỉ XIX.
08 Tháng Tư 20199:11 CH(Xem: 659)
"...một người bạn thân thiết nhất, gần như “con chấy cắn đôi”, đã rạn nứt khó có cơ hàn gắn; lạm dụng từ ngữ của giới kinh tế - chính trị, là phá sản! Và sự phá sản đau đớn này, không ngờ lại có liên quan, theo quy luật quả báo của đạo Phật, tới những chùa và biệt phủ ở một tỉnh miền núi vẫn phải xin Trung ương cấp gạo cứu đói..."