- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,342,786

NGÀY THÁNG CŨ

19 Tháng Chín 20188:50 CH(Xem: 4027)



HuongNoiNho-dh
Hương Nỗi Nhớ - ành đh

 

NGÀY THÁNG CŨ

 

Bên bếp lửa chiều mùa hạ cũ

Em bắt cơm làm cá để anh kho

Cái vị miền trung sao mặn quá

Anh mặn mà em ngọt hết tình cho

 

Mời nhau chung rượu mâm cơm muộn

Em nhấp cho anh một chút nồng

Ăn cơm xong ta chờ đêm xuống

Anh thấm vào em giọt vợ chồng

 

Có một hôm buồn ta giận dỗi

Anh ra sân hút thuốc một mình

Cái vị mặn bây giờ thêm chút đắng

Hai người nằm hai cõi lặng thinh

 

Những kỉ niệm xem chừng đã cũ

Sao vẫn hoài sống mãi ở trong em

Có nhiều nơi anh từng đưa em đến

Có dịp về ngang đó dễ hồ quên

 

Anh xa quá bây giờ xa xôi quá

Mà dường như tình cũng nhạt nhoà

Em soi mặt mình trong gương tối

Cảm nhận buồn năm tháng dần xa

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

MƯA


Mưa cứ mưa hoài buồn quá đổi

Rượu bày đây mà chẳng có mồi

Thiếu hơi tri kỉ chung rượu nhạt

Nâng lên để xuống nhấp hoài môi

 

Mưa cứ mưa hoài chiều ướt áo

Ta co ro giữa phố cùng nhau

Bàn tay hai đứa mình đều lạnh

Vuốt mặt nhìn một phía xanh xao

 

Mưa đến rồi đi mưa quá vội

Người đứng lên ta chẳng kịp ngồi

Ta còn say mà người đã tỉnh

Duyên cớ gì mưa mãi mưa ơi.

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 


NHỚ NHỮNG ĐÊM MƯA SÀI GÒN

Mưa tạnh lâu rồi mà không biết

Tay người đã lạnh buổi xưa nào

Mưa vẫn rơi hoài trong tiềm thức

Đào nguyên còn hừng hực giấc chiêm bao

 

Người đã xa người từ dạo nọ

Sài gòn từng vết cấu phân ly

Dấu chân rêu phủ xanh thềm nhớ

Những mặn nồng vỗ cánh bay đi

 

Mưa vẫn rơi xuống từng góc phố

Vào đêm sâu giấc ngủ vợ chồng

Mưa đã tạnh trong lòng người buổi trước

Sao ta còn run rẩy những hoài mong

 

Mưa đã tạnh lâu rồi mà không biết

Ta đưa tay hứng giọt lệ nồng

Lòng tự hỏi bao giờ mưa trở lại

Đêm Sài Gòn đầy rẫy những bao dung

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 98)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
20 Tháng Tám 201910:22 SA(Xem: 133)
Trước năm 1996, nhiều người tin rằng Petrus Key chỉ bắt đầu làm thông ngôn cho Pháp từ ngày 20/12/1860. Lá thư đến tay Trung tá Jauréguiberry vào đầu tháng 4/1859 và một số tư liệu khác do chúng tôi phát hiện trong dịp làm việc tại Văn Khố Hải Quân Pháp tại Chateaux de Vincennes năm 1996 không những phủ nhận niềm tin này mà còn khiến chúng ta phải xét lại đoạn đời “tham chánh” của Petrus Key dưới một ánh sáng khác.
19 Tháng Tám 20193:54 CH(Xem: 270)
Tôi đứng một mình bên cửa sổ. Đêm lặng. Ngọn đèn hành lang rọi xuống chậu cây chi mai đang nở hoa trắng, tạo thành một quầng sáng đơn độc. Tôi vốn có thói quen đọc sách khuya. Những lúc đêm khuya thanh vắng, khi người đời đã chìm trong mộng mị, là lúc tôi thả hồn mình lang thang với những con chữ. Đọc đến một lúc nào đấy, cảm thấy đầu mình u mê, tôi hay tới bên cửa sổ, đứng khoanh tay nhìn ra ngoài hiên. Tôi thường hay nhìn một cách vô định vào bóng cây sấu già đang chập chờn cô đơn khua lá. Như là một phép dưỡng sinh cho mắt. Từ hôm có chậu chi mai thì hồn tôi trút cả vào chậu cây nhỏ xinh đang nở hoa trắng xoá. Tôi say mê ngắm. Tôi đang mê đắm vẻ đẹp của một loài hoa đã từng được bao thi nhân từ cổ chí kim ca tụng…
16 Tháng Tám 201910:07 CH(Xem: 570)
Gần 5 năm mới nhận được tác phẩm thứ hai của Nguyễn Trung. Truyện của ông rất đặc biệt, với lối hành văn cuốn hút, mạch truyện chuyển đổi gọn nhanh như những đoạn phim ngắn. Không khí truyện huyền ảo nhưng rất gần với xã hội chúng ta đang sống. Mời quý độc giả và văn hữu cùng vào không gian truyện “Rắn xanh chấm đỏ” của nhà văn Nguyễn Trung. Tạp Chí Hợp Lưu
16 Tháng Tám 20192:09 CH(Xem: 531)
Làm sao mà anh biết / Em như loài cỏ may / Giọt ân tình len lỏi / Yêu thương ngụm trả vay /
15 Tháng Tám 20196:00 CH(Xem: 501)
Hiểu nỗi buồn của em nên anh không gặng hỏi / anh muốn mang mùa thu về trên vai em / em đừng khóc vì ai nữa nhé / chỉ khóc vì anh và những lúc có anh thôi.
14 Tháng Tám 20199:09 CH(Xem: 735)
Mẹ tôi có tính tiết kiệm, ăn uống lúc nào cũng nhường món ngon cho chồng cho con ăn. Khi ba tôi mất, quần áo mới mẹ cứ cất tủ cho đến khi mất còn mới tinh, có cái mẹ chưa mặc. Tôi bây giờ y chang như mẹ, lâu rồi tôi cứ nghĩ rằng mình không có chồng có con nên đâu cần chưng diện làm gì. Con gái tôi thương mẹ nên nó sắm cho mẹ toàn bộ quần áo, son phấn... Tôi đơn giản không phấn son chưng diện... Nên đến hôm tôi dọn nhà tôi lôi ra đồ mới còn quá nhiều, áo quần đẹp, cả đồ lót phụ nữ còn nguyên lố lố mới kít. Tôi không thể mang hết vào SG nên tôi cho từ thiện hết toàn bộ. Tôi liên tưởng đến mẹ. Nếu tôi chết, con tôi nó sẽ chôn hết đống đồ này theo tôi như mẹ.
13 Tháng Tám 201910:32 CH(Xem: 470)
Nhiều lúc con mong đêm dài ra mãi / Vì bóng đêm dịu dàng như tiếng Má hát ru / Con sợ lắm khi bình mình ló dạng / Là một ngày mới bắt đầu với đầy những bất an / Như chim non bay trong cơn giông bão / Con lao đao một mình / Chỉ một mình con...
13 Tháng Tám 201910:08 CH(Xem: 460)
Chiếc xe thổ mộ chở hoàng hôn tím sẫm trôi vào lô nhô đồi trắng / Liễu dương ứa máu bơ vơ / Ngọn gió hồng hoang lồng lộng thổi về rưng rưng lạnh / Người đánh xe quất ngọn roi thinh không não nùng buông tiếng ca
12 Tháng Tám 20198:47 CH(Xem: 679)
Rồi cũng đến mùa thu / gió nhẹ nhàng gọi lá / em về miền đất lạ / mùa thu bỗng bâng khuâng...