- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

TIỄN HOÀNG HÔN

11 Tháng Mười Hai 201710:17 CH(Xem: 24642)
24993327_570733199925213_5133594449499362181_n
Hoàng hôn - ảnh UL


Rượu tiễn

 

Hoàng hôn đã rớt xuống đầy
Xin anh hãy cạn chung này rồi đi
Một chung quá tuổi xuân thì
Một chung nữa tiễn người đi không về

 

Này anh đêm xuống từng phần
Cạn chung này nữa nhớ lần ái ân
Rượu ngâm bằng cả xác thân
Uống đi mai nhỡ lúc cần đến em

 

Rung lên vài nhịp con tim
Khẽ rên vài tiếng rồi im lặng buồn
Chung này em tiễn hoàng hôn
Đêm say xô ngã dỗi hờn ngãi nhân

 

Vết cào làm dấu trên lưng
Để mai còn nhớ đã từng có em

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

 

Mật ong hay thạch tín

 

Anh nói với tôi tình yêu là mật ngọt
là thiên đường
Tôi nói tình yêu là thạch tín
là hoả ngục

Anh vẫn ôm tôi mỗi đêm
một vòng tay không còn chặt nữa

Mỗi lần nghĩ đến người thứ ba
tôi muốn vùng dậy
chạy vào bóng tối
Để tìm lại người đàn ông chuẩn mực

Và cứ như thế
Chúng tôi trở thành hai con người dị mộng

 

Không hiểu sao
Một thời gian oằn mình
giống như chấp nhận sống với lũ

Tôi chợt nhận ra
Tình yêu là mật ngọt
Chứ không phải là thạch tín

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

Phù vân một giấc chiêm bao


Cây không còn trổ ra hoa
Cội xưa nhìn thấy ta già mà thương
Đôi chân buồn với con đường
Rong rêu giữa cõi vô thường xanh xao

 

Phù vân một giấc chiêm bao
Mây bay có biết phương nào dừng chân
Gió lay biết mấy mươi xuân
Chút duyên hạnh ngộ bạc phần như vôi

 

Tô son lấy lại nụ cười
Ngã lưng xuống ngủ bên đồi chân không

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

Khúc sáng

 

 

Sáng nay chim hót như tha thiết
Vọng xuống lòng ta một nỗi buồn
Ngày sẽ ngày qua rồi ly biệt
Đưa tay vuốt tóc đã hoàng hôn

 

Sáng nay ta thấy như ta sẽ
Cưa sừng làm nghé để tìm non
Tìm đến bên bờ thời hoang trẻ
Giận dỗi thời gian quá đổi hờn.

 

Sáng nay ta thấy mình còn thức
Mĩm cười đánh đố với vô minh
Thiên hạ đua nhau tìm rạo rực
Ta vẫn thênh thang một chữ tình

 

Sáng nay chim hót lời ong bướm
Vọng xuống lòng ta một chút hương
Người có còn dang tay mở đón
Ta ngã người nghiêng mọi nẻo trườn

 

Sáng nay xin hãy bình yên nhé
Rảo bước nhặt tình rơi rớt quanh

...


Nguyễn thị Bạch Vân

 

Ý kiến bạn đọc
12 Tháng Mười Hai 20176:44 SA
Khách
Hay...xin cảm ơn bạn nhiều
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Chín 20149:44 CH(Xem: 30674)
“Hoàng Ngọc Thư nói về con đường văn chương chữ nghĩa của chị, cùng những nhận xét, đánh giá của hai nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng Quốc, Hoàng Ngọc Tuấn về tác phẩm của Hoàng Ngọc Thư.” (SBS)
23 Tháng Chín 20149:32 CH(Xem: 30095)
"Đến Úc lúc mới 15 tuổi, Hoàng Ngọc Thư là cây bút thuộc thế hệ 1,5, sớm chứng tỏ tài năng và đặc biệt nỗi bật với những bài thơ, những truyện ngắn, tùy bút đậm màu sắc chủ nghĩa hiện thực thần kỳ, mảnh đất chưa có nhiều nhà văn Việt Nam khai phá." (SBS)
23 Tháng Chín 20141:06 CH(Xem: 31161)
Chiều nghiêng, nghiêng sầu xuống đầy Ngồi hong sợi tóc ru tình ngủ say Một mai tình úa mộng phai Em nghiêng áo lệch ngồi hong lệ người
22 Tháng Chín 20142:00 SA(Xem: 32470)
Hiện nay con người gần như không đủ kiên nhẫn cho những cái gì hơi cũ và dài dòng. Tuy nhiên, nếu thưởng thức thơ mà bạn bảo rằng không có nhiều thì giờ thì thật tội nghiệp cho thơ...Chúng tôi hân hạnh giới thiệu những bài thơ tiêu biểu của Ngô Đại Nguyên đến với quí bạn đọc và văn hữu của Hợp Lưu.
22 Tháng Chín 20141:40 SA(Xem: 33649)
Hàng phi lao run rẩy dưới ánh trăng. Loáng thoáng hai dấu giày hằn rõ trên cát. Đặng Lân bật dậy, hú xé màn đêm như con sói cô độc. Xẻng và đá dội lên không trung những âm thanh khô khốc. Lân điên dại, hoang dã…đào mộ. Thúy hốt hoảng chạy đến, dừng tay anh… Nhìn tấm bia, rùng mình, Lân nhớ năm Kỷ Dậu.
20 Tháng Chín 20145:29 SA(Xem: 31509)
Trong số 26 con đập dòng chính Sông Mekong, thì Noạ Trát Độ / Nuozhadu 5,850 MW trên Vân Nam là con đập lớn nhất, và Don Sahong 260 MW là con đập nhỏ và quan trọng nhất thuộc địa phận Nam Lào (không kể tới Thakho Diversion, cũng của Lào, 50 MW được bảo trở bởi CNR & EDL). Bài viết là một phân tích về hai thái cực của sự huỷ hoại: từ con đập lớn nhất tới con đập nhỏ nhất trên toàn hệ sinh thái Sông Mekong.
20 Tháng Chín 20145:03 SA(Xem: 32224)
Trong đám anh em thúc bá, chỉ có mình tôi được học ở Hà Nội. Tôi học trường tiểu học Nguyễn Du, gọi nôm na là trường Hàng Vôi. Bà tôi hãnh diện lắm vì có thằng cháu học trường công nơi đất ngàn năm văn vật. Bà thường khen tôi thông minh, sáng dạ. Bà lấy ngón tay dí vào trán tôi: - Cái trán này này!… Mai sau thế nào cũng đỗ ông Nghè, ông Cống nuôi bà.
20 Tháng Chín 20144:30 SA(Xem: 36354)
Một người ngồi trong ghế bành trích từ tập Những truyện ngắn hay nhất của quê hương chúng ta, nxb Sóng, Sàigòn, 1974. Đặc điểm của truyện ngắn này là xây dựng trên đối thoại nhân vật trong một không khí Tây phương xám lạnh dưới trần mưa ám khói thuốc, và cách dứt truyện đột ngột. Truyện mang khí hậu riêng của những quán hầm lạnh lẽo và ảm đạm. . trong cùng tập truyện... [Trần Vũ]
14 Tháng Chín 201412:00 SA(Xem: 34056)
tôi thường nhớ rất viễn vông sớm nay đặc biệt nhớ ông thôi à nhớ nụ cười nhẹ như là có mang hương của loài hoa thân tình
14 Tháng Chín 201412:00 SA(Xem: 36460)
Mấy dòng viết vội và muộn màng này chỉ là những hồi tưởng đứt đoạn để gửi tới một người bạn là Nguyễn-Xuân Hoàng...Nguyễn- Xuân Hoàng lại được biết tới nhiều hơn như một nhà văn một nhà báo tên tuổi từ những năm 1970.Hoàng là tổng thư ký tạp chí Văn Sài Gòn từ 1972, tiếp nối Trần Phong Giao, cùng với những tác phẩm đã xuất bản gồm tuyển tập truyện ngắn: Mù Sương, Sinh Nhật; tuỳ bút: Bất Cứ Lúc Nào Bất Cứ Ở Đâu; tạp ghi: Ý Nghĩ Trên Cỏ; và hai truyện dài: Khu Rừng Hực Lửa, Kẻ Tà Đạo…