- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THƠ NGUYỄN NHỰT HÙNG

01 Tháng Chín 201512:51 SA(Xem: 32665)

NGUYEN NHUT HUNG
Nguyễn Nhựt Hùng -Vũng Tàu 2015




LTS: Cuối tháng 8, Hợp Lưu nhận được chùm thơ gởi từ  Nguyễn Nhựt Hùng, một người làm thơ hiện đang sinh sống tại Vũng Tàu. Mặc dầu còn rất trẻ, anh sinh năm 1989. Nhưng thơ anh mênh mang như sóng biển của thành phố anh đang ở. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí văn hữu và độc giả những thi phẩm của Nguyễn Nhựt Hùng

Tạp Chí Hợp Lưu




 

OUTRO MÙA THU

Bản concerto đi ra ngoài ô cửa
mùa Thu khép lại một hàm ý cuối cùng
về cơn mưa nhút nhát
đã mê man trong dị bản mùa màng

Đóa thược dược tỉ mẩn đọc màu đỏ
trên kí họa tháng Mười mẫn tuệ
những ý nghĩa phù phiếm của cơn mơ
mọc lên khắp mái đầu kỷ niệm
nơi đám mây nhễ nhại những thể nghiệm
bài thơ băng hoại, những dấu phẩy biến hình thành cơn bão

Em mở ra từng giọng nói trắng
được lưu cữu trong thỏa hiệp bóng tối
những người đi mua chuộc niềm tin
về giấu mặt nằm vạ trên cánh đồng
giai điệu cuối cùng bị ám sát, le lói sáng một dư vang

Hãy kết thúc mọi dung dưỡng sắc màu
đàn chim chết giữa bầu trời trong suốt
cơn mưa không thể biện minh
cuộc rơi không cú pháp
trong vòm cây phế tích những chiếc lá thèm lên cơn sốt

Cuối cùng còn một sự nao núng
tôi xòe tay cho giấc mơ quá cảnh
hương thơm trên ngực em đơn điệu
không thể nở trọn vẹn một lời hứa.

 

 

CÓ NHỮNG BUỔI CHIỀU EM

em biết chứ, những con chim mặt đầy vết thâm
rủ rê nhau tìm giọng hót trong tiếng chuông của một tu viện vắng
đó là mùa Đông của xứ sở
nơi chúng ta chảy đi như ánh sáng
những đốm cúc vàng vọt
và con mèo kêu đau trong hội chứng mất ý thức tạm thời

cơn bão nào cười nhễ nhại trong mưu toan

những mặt hồ tối đi một bức chân dung mực xám
hàng cây đầy vết thương chớp mắt chậm rãi
cơn tai biến của đám mây mềm như một sợi tóc
em biết chứ, một hàm ý về mùi hương
hành hạ anh nơi nóc nhà của căn nhà cuối phố
anh trở mình trong nỗi nhớ đầy hơn

sau tiếng nói mệt mỏi của một cái bóng đi vắng
cơn buồn ngủ của bài thơ được ân sủng 
nhắc nhở anh im lặng
vị cà phê nhiễu loạn ở yết hầu
buổi chiều là chiếc lưới trùm lên đôi mắt nhắm
những con cá vàng mang mật ngữ ngày
khóc trong cơn bất tỉnh của lời hứa

chúng ta về đậu như một loài chim lạ
tả tơi buồn vì chiều qua rất thực
bầu trời rụng bên ô cửa hình ô van
những hình dung được mổ xẻ kỹ càng
có những buổi chiều em là sợi chỉ
khâu lại anh một ám ảnh đã già.

 

 

CHO NHỮNG NGÀY TRỐNG RỖNG ĐÃ QUAY VỀ

1. em vớt cùng tôi một cái bóng đã già nua, đem về ép dưới những trang sách đã ngả màu xưa cũ. nơi những người mặc áo choàng đen, mang bộ mặt của phù thủy đau ốm với những cơn ho kéo dài, mùa xuân họ thức dậy từng chùm trên từng chồi non chứa đầy độc tố của gió chướng. chúng ta bắt đầu im lặng sau hồi chuông đánh thức cơn mộng mị của bầu trời, những đám mây phù phiếm cứ thay hình đổi dạng liên tục, khiến chúng ta đau khổ và nhầm lẫn giữa những nỗi buồn của chính mình. thật chậm rãi, bắt đầu từ dòng sông thứ chín trên ngón tay, màu vàng của mặt nước và phù du của rong rêu tỏa ra khắp. làm sao để những thanh xuân quay về, tro tàn của ngọn núi đã ám đen khắp thân thể chúng ta, và âm thanh về điều bí mật của thời gian giờ ảm đạm như màu xám phía trước, những con đường đổ đốn, cỏ dại u buồn, cứ thế mọc đầy trong bọng mắt của cánh cửa đã khép lại.

2. chỉ còn lời tiên đoán về cơn mưa mang bầy cá gieo trứng vào lòng đất, những ngọn mầm của trí tưởng lưu cữu suốt nhiều tháng năm mỏi mệt. giữa căn phòng lang thang ấy, những đồ vật mê sảng đã không còn nói với nhau về buổi ẩm mốc bị khước từ. những vết ố còn nằm mơ trong tuyết, sự giá lạnh của bông hoa chảy tràn lên cuống, và những màu sắc hồi hộp nở ra làm đau nhức nhiều những câu chữ bị ẩn dụ khéo léo. cứ thế, những ngày trống rỗng quay về, trên phiêu bạt của mùi hương đã không còn gần gũi, điều thân thuộc nào đó nhắc nhở về đau đớn bị lãng quên, người đánh mất sự tồn đọng ký ức quay mặt xuống định đoạt bóng tối. tôi đã nín thở thật nhiều trong mụ mị về chỗ ngồi bị xâm lấn, gió và cát ở lại trong túi áo, đại dương đã khô dần bong ra từng lớp vỏ đầy gân xanh. tôi đã thấy những người nằm dưới tàn cây, mùa quả chín với dư hương mục nát từ thân rễ, lá cành, vuốt ve nhau và không một lời an ủi. những buổi chiều đùn lên từ nếp gấp rèm vải, tôi về đậu và hót lên thầm thì, cho những lần mất dấu của chúng ta.

 

NGUYỄN NHỰT HÙNG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 90960)
G iấc mơ thổ kể chuyện một lũ người hoá điên vì ám ảnh quá khứ. Quá khứ ở trong mọi ý nghĩ, đè nặng lên từng số phận. Quá khứ hằn dấu lên ngôn ngữ, trong những lời nói đã trở thành thói quen, được phát ra như những khẩu hiệu trơ cứng, như trong câu của Quý với Vĩnh lúc đi săn rồng “ Khẩn trương lên giặc lái đến bây giờ ”. Quá khứ ở trong từng thức ăn, đồ uống, trong giải trí, trong thịt rồng, tim phượng, trong “rượu Armagnac Marquis de Caussade, đóng chai năm 71” , và trong “trận World Cup của năm 66” .
10 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 93604)
... T iếng khóc thút thít hiền lành. Tiếng khóc của Toàn thời thơ ấu. Cánh cửa sổ mở rộng, không có chút nắng nào. Tôi nhìn bầu trời, màu trời đục lờ lợ. Đột nhiên tôi nhớ lại tất cả, nhớ từng chi tiết thật kỹ càng. Nhớ từ lúc đặt chân xuống thuyền vượt biên gặp hải tặc cho đến lúc Toàn hãm tôi mới đây. Nhớ cả câu nói của người lính thủy bị bắn. Nhưng mà... Trời ơi! Chuyện gì đã xảy ra? Chúng tôi còn ở Vũng Tàu hôm qua kia mà! Tôi gục xuống, Toàn quay lại mặt đầy thẹo. Vết thẹo. Trời ơi, buổi sáng.
08 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 97710)
... Ở đây các nhà thơ đều phải bỏ tiền ra in thơ. Mà họ có giầu gì cho cam. Phải dành dụm từng đồng, bớt xén tiền ăn của cả nhà, có khi đến mấy năm mới in được tập thơ. Mà in rồi chỉ đem đi tặng cũng đủ hết hơi. Thì ra trên thế gian này, thơ văn sinh ra để làm vất vả cho con người...
08 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 118951)
Thiên nhiên vừa khe khẽ đặt xuống con như viên sỏi trắng tinh khôi trên bãi cát bình an ấm áp viên sỏi cười với ánh mặt trời
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 90005)
Hư cấu trên năm, bẩy mảnh đời cóp nhặt tạo ra những nhân vật của truyện ngắn này. Chúng không là những người bằng xương bằng thịt, tức có thật, hoặc tưởng là mình có thật, kể cả (và nhất là) nhân vật mang danh xưng Tôi trong truyện. Tôi, phần não phải, nơi điều hành tâm và tình, trong truyện này mâu thuẫn với phần não trái, nhân vật tên Th, mang chức năng sai khiến lý tính. Khi mâu thuẫn biện chứng - lý và tình - bế tắc, thực tại mang tính định mệnh, một loại tổng hợp mang nét ngẫu nhiên, có người cho đó chính là chữ Duyên trong Phật pháp. Tác giả nói quanh, xin lỗi bạn. Có lẽ bạn muốn xem hắn kể chuyện thế nào cho thành truyện, thời giờ đâu mà viển vông.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 97099)
Ở Trung Quốc, màu đỏ có thể được nhìn như màu trắng. Hoặc không màu? Khi mà tất thảy đều mang sắc đỏ, con người ta bị mù màu tạm thời. Nhìn cái gì cũng thấy xanh biếc. Trong veo. Chẳng biết vì sao trâu bò thường rất căm ghét màu đỏ? Trăn cũng vậy? Nó có thấy trong veo và xanh biếc? Không giống với môi trường mà nó đang sống? Phải liều chết tranh đấu với con người để tìm lại chỗ của mình? Đấu bò? Có lẽ vì thế Trung Quốc không thể chơi môn thể thao này? Nhưng mặc áo đỏ ở Trung Quốc? Chẳng làm ai bận tâm. Chỉ như quả ớt chín ném thêm vào hũ tương ớt.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 112607)
Sáng sớm qua sông hái bông điên điển Áo sẽ thơm mùi cỏ dại hoa đồng Khi đêm về lòng nhớ mênh mông Tâm xanh biếc cả khung trời cao rộng.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 113545)
Lần đầu tiên đến Hà Nội, hẳn bất kỳ ai, nhìn thấy điều gì cũng dễ dàng xúc động, cũng làm gợi nhớ đến những hình ảnh bàng bạc trong ký ức đã gặp gỡ ở tiểu thuyết, thơ ca... Nhưng với tôi, đáng nhớ hơn cả, đó là những cô thiếu nữ Hà Nội.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 117649)
Đêm qua anh mơ thấy biển Sóng êm đềm liếm gót chân em Gió lao xao rụng nhành dương liễu Em nhặt vội vàng xõa mớ tóc xanh Giá như mặt trời đứng yên trên biển Chắc kịp buổi anh về.
26 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 119765)
Hãy ra chỗ Thúy Tân Định lấy chai Chivas về quán Đò Đưa trên đường Trịnh Công Sơn rửa bảng tên sơn còn ướt cụng ly nhau mừng con đường mới ngồi quanh bàn có Phạm văn Đỉnh Toulouse Đinh Cường Virginia, Bửu Ý Huế cả Đặng Tiến vừa mổ tim Lê Khắc Cầm, Ngụy Ngữ…Sài gòn