- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,560,412

Tình Mail

08 Tháng Giêng 20152:37 SA(Xem: 20292)
 
 
MotMinhToiVe-PhamAnhDung
Một mình tôi về- ảnh Phạm Anh Dũng
 
Hộp thư đi.
 
      Em.
 
     Anh đường đột gửi mail cho em, vì, anh không thể nào chịu đựng được sự giày vò hơn nữa. Từ hôm gặp lại em đến nay, biết hoàn cảnh của em hiện giờ, tự nhiên anh thấy trong người làm sao ấy. Ngày trước, khi mình có quen biết nhau qua một vài công việc, anh đã thấy có cảm tình với em. Một cô gái dịu dàng, chu đáo và có vẻ hơi tất bật. Nhưng cái làm anh nhớ nhất, chính là đôi mắt em. Hơi u uẩn. Có cả một chút hoang mang…Anh đã định hỏi. Nhưng anh nghĩ, mình là cái gì mà định mon men. Mặc dù lúc đó thấy em hiền hiền, tội tội, khi tất tả đạp xe đi mua thuốc cho ông sếp đoàn anh ốm đột xuất. Thấy thương. Nhưng rồi cũng không dám nói gì. Rồi qua đi.
       Em. Tình cờ gặp lại. Và cũng tình cờ biết hoàn cảnh của em. Anh bàng hoàng cả người. Anh cứ suy nghĩ mãi. Anh vẫn nghĩ em là một cô gái ngoan hiền, đáng được hưởng hạnh phúc ấm êm. Vậy mà. Anh nghĩ đến tình cảnh của mình bây giờ. Và anh nghĩ, hay là giời đã cho mình gặp lại em, như một sự tình cờ có chủ đích của ngài. Thì có lý do gì mà hai người cô đơn lại được ngài cho va vào nhau trong mớ hỗn loạn của thời nay?
       Em. Em có tin là có số phận không? Anh thì tin. Và anh tìm hiểu số điện thoại, địa chỉ hộp thư điện tử của em. Anh quyết định thử xem số phận mình ở đâu.
 
-Anh đến lâu chưa?
-Ngồi đợi em đúng ba mươi phút. Em uống gì?
-Cho em một ly cam ép.
-Em ơi- hắn gọi cô bé chạy bàn quán cà phê- Cho anh một nâu đá, một cam ép nhé.
-Em có đúng mười năm phút với anh. Nào, anh định nói với em điều gì?
-Anh…anh không có gì để nói với em! Anh chỉ định nhìn lại em sau mấy năm mới gặp. Hôm trước gặp lại, lúc em chào, anh không nhận ra. Em khác quá.
-Già hơn, xấu hơn…đúng không?
-Không… Nhưng mà em gầy hơn trước nhiều quá. Anh không nhận ra nữa. Thấy quen quen mà không nhớ nổi là ai. Nói thật là khi người quen nhắc. Nhớ ra. Anh thấy xót xa…
        Im lặng. Tiếng thìa lanh canh khuấy trong lòng cốc. Trời đang ngả về chiều. Đường phố bất thình lình như có dòng lũ người ở đâu đổ ập ra. Ào ào xe máy. Lầm lừ ô tô. Chen chúc. Lì lợm. Như muốn lao thẳng vào nhau. Ăn tươi nuốt sống nhau. Cuộc chiến trong mê lộ giao thông Hà Nội.
-Đã hết mười năm phút! Em phải về với con bé. Chỉ cần chậm mấy phút là nó đã nước mắt ngắn dài mếu máo, mẹ định bỏ con…
-Khoan đã, cho anh thêm một phút. Anh muốn ngồi nhìn em một chút nữa.
-Tán tỉnh em đấy à? Em là người đàn bà trưởng thành, hai con rồi nhé. Mọi lời của đàn ông đều bị em nghi ngờ xét nét đấy.
-Không. Anh nói thật lòng, không tán. Đã rất lâu anh không có cảm giác chờ đợi một người con gái nào.
       Nàng ngước mắt nhìn hắn. Đôi mắt vẫn u uẩn như xưa. Nhưng có vẻ cứng rắn hơn. Không hay nhìn xuống cam chịu như trước nữa. Khoé miệng, khoé mắt nàng đã mơ hồ có những nếp nhăn. Nhưng giời ạ, nàng vẫn duyên. Cái nét duyên thầm đã làm hắn, ngay buổi đầu đến chỗ nàng làm việc, phải chú ý đến.
       Nàng chào hắn rồi tan biến vào dòng xe máy bất tận trên đường phố. Trước khi phóng đi, nàng mỉm cười. Hình như trong mắt nàng khi ấy, hắn thấy ánh lên lấp lánh. Vui? Hay là do lúc đó nắng chiều chiếu thẳng vào, làm mắt nàng phản xạ lại khiến cho hắn nhầm?
 
     
Hộp thư đến.
 
      Anh.
 
      Thật sự là em rất cám ơn về những tình cảm của anh dành cho em. Không cần anh phải nói ra, thì đến cái mail thứ ba là em đã biết anh muốn gì. Nhưng em không thể đón nhận những tình cảm ấy. Với hoàn cảnh của em bây giờ, một người mẹ đơn thân, hai đứa con phải gửi cả cho bà ngoại trông vì chưa có nhà riêng. Em không cho phép mình nghĩ đến điều gì khác ngoài công việc và kiếm tiền. Các con em đã phải thiệt thòi. Em cần phải bù đắp cho chúng. Em phải bằng mọi cách để con em có cơm ăn, nhà ở. Chúng phải được chăm sóc chu đáo. Nhưng phải bằng những đồng tiền từ sức lực và trí tuệ của mẹ nó. Em quá sợ những đồng tiền phi nghĩa. Những đồng tiền giời ơi từ đâu rơi xuống. Tanh tưởi. Những đồng tiền đó đã phá vỡ gia đình em. Em đã hiểu cái câu bây giờ người ta hay nói, tiền có thể đè chết người.
Trong những đêm khuya thanh vắng, có lúc em đã thèm một bờ vai, một lồng ngực đàn ông vững chãi để dựa vào. Em thèm một chút tình. Nhưng sáng hôm sau, khi em dậy sớm, băng băng phóng xe trên đường đến chỗ làm, đồng hành cùng với các bà hàng rau, hàng cá cũng trên đường đến chợ, em thấy những suy nghĩ hồi đêm thật là vớ vẩn. Tình là cái chi chi. Em đã khốn khổ vì một mối tình được ngợi ca, gọi là thanh mai trúc mã. Một mối tình thơ ngây trong sáng từ lúc hai đứa còn mặc quần thủng đít sang nhà nhau chơi. Rồi lớn lên cùng nhau, yêu nhau, trao cho nhau những rung động đầu tiên. Bố mẹ hai bên, họ hàng xóm phố, bạn bè thày cô, nhiệt liệt tác thành…Thế mà rồi ở với nhau mươi năm, nát như tương. Không, không thể gọi là nát được, mà là thối tha dậy mùi không có cái hũ nào bịt nổi! Càng lâu càng nặng mùi.  Sao vậy anh nhỉ? Sao cuộc đời em lại phải trải qua những khúc đoạn đắng lòng vậy. Những khúc đời mà bây giờ em không muốn nghĩ tới nữa. Từ  xưa cho đến bây giờ, đó vẫn là tình yêu duy nhất của em. Em đã từng run rẩy cả đêm không ngủ được vì một cái chạm vội vã lúc chia tay buổi tối học thêm về muộn. Em cũng đã từng rung lên trong niềm hạnh phúc tột cùng của đê mê dâng hiến. Nhưng rồi em cũng từng có những giây phút nhắm mắt, nghiến răng lại chịu đựng đau đớn của sự giày vò nhân danh chữ tình…Vậy, tình là cái chi chi hả anh. Có phải đấy là cái tình anh định trao cho em không?
 
-Trời mưa to quá, em tưởng không đi nổi. Hôm nay anh đợi em bao nhiêu lâu rồi?
-Hai tiếng mười lăm phút…
-Và anh đã uống hết hai ly cà phê! Nàng vừa vuốt mấy lọn tóc bết nước mưa, vừa mỉm cười tinh quái liếc nhìn đống phin cà phê ngổn ngang trên bàn- Thì em đã nói rồi, làm bạn với em là anh phải chấp nhận đợi chờ mà.
-Anh có nói gì đâu. Được chờ em cũng là niềm vui mà.
-Thật ra em cũng không muốn anh phải như thế này. Nhưng công việc của em là vậy.
-Em vất vả quá. Em cần tự chăm sóc bản thân mình, em hơi gầy- hắn nhận xét. Hắn gọi cho nàng một cốc sữa nóng. Ngồi nhìn nàng ngậm ống hút ngon lành, môi chúm chím như trẻ con, không hiểu sao hắn lại liên tưởng đến con cò, cái cò mà đi ăn đêm/ đỗ phải cành mềm lộn cổ xuống ao
     Mà lúc ấy gần mười giờ đêm rồi. Mưa vẫn rào rạt ngoài đường. Nàng vừa đến đã kêu hoắng lên là đói. Hắn gọi thêm một ly cam ép. Nàng vừa nhấm nháp vừa kể cho hắn nghe công việc ngày hôm nay.
-Sáng nay, em dậy lúc năm giờ, nấu cháo, pha sữa sẵn cho con bé con để lúc nào nó dậy thì bà ngoại cho ăn. Làm cơm và thức ăn cho thằng lớn. Rồi lao ra đường, cắt ngang thành phố đến trường, trước giờ lên lớp khoảng mươi phút. Ăn một chút ở căng tin. Dạy đến trưa, cơm văn phòng. Chiều năm giờ tan lớp, phi xe đến trung tâm cho kịp dạy thêm lớp luyện thi đại học, chín giờ tối mới tan. Anh thấy đấy, em làm gì có thời gian rỗi rãi như anh…
-Thì anh có dám chiếm dụng nhiều thời gian của em đâu. Anh chỉ muốn thỉnh thoảng ngồi uống với em một tách cà phê.
-Em biết. Và em cũng đã có vài người đàn ông mời em cà phê như anh. Sau hai buổi, thì em hiểu là cái họ cần ở em không phải là cà phê. Giữa đàn ông và đàn bà hình như không tồn tại được cái gọi là tình bạn đúng nghĩa sao anh?
-Rất mong manh. Nhưng theo em thế nào là tình bạn đúng nghĩa?
-Là những người mà khi vui ta có thể quên. Nhưng khi buồn ta có thể đến nói, xả, họ nghe, và họ có thể cho mượn một bờ vai…
-Quá khó. Rất mong manh. Ranh giới giữa tình yêu và bạn thân khác giới rất mong manh. Chỉ một cơn gió thoáng nhẹ mơ hồ là đã có thể đẩy mọi việc sang vế bên kia ngay.
-Em cần một người bạn khác giới như vậy. Em không cần tình yêu. Em không bao giờ yêu ai nữa.
      Nhưng mà giời ạ, hắn thì không. Hắn cần tình yêu. Hắn cần một người bạn gái đúng nghĩa. Hắn cô đơn đã lâu rồi. Nàng uống hết ly cam ép, khuôn mặt không còn nhợt nhạt nữa. Đôi môi đã hồng lên, và, cặp mắt đã lại ánh lên những tia nhìn ấm áp về phía hắn…Hay hắn nhầm?
 
     
Hộp thư đi.
 
      Em
 
      Anh đã rất vui khi chiều nay được ngồi nói chuyện với em. Vì anh đã cô đơn lâu rồi. Lâu lắm anh không có một người bạn gái đúng nghĩa. Một ông bạn anh là nhà thơ đã viết thế này: “Độc thân không vợ đã buồn/ độc thân có vợ lại càng buồn hơn”*. Anh đang cô đơn, vì đủ mọi lẽ. Vợ chồng anh đã từ lâu không nói chuyện được với nhau. Anh cũng không hiểu sao lại ra nông nỗi. Ngày xưa bọn anh cũng yêu nhau, cũng nói chuyện nhiều với nhau, thâu đêm suốt sáng. Mà chả hiểu ra làm sao, khi về sống với nhau, câu chuyện, ngôn từ cứ dần dần cụt đi. Hình như thời gian nó là một thứ a xít nhẹ, êm ái bào mòn dần đi những cái gọi là tình yêu của con người. Kể thì hài hước. Nhưng thật sự là có những lúc vợ chồng làm tình, từ đầu đến cuối, không ai nói một câu nào. Kỳ quặc. Không hôn hít. Không rên rẩm. Cứ âm thầm hùng hục thao tác. Như ở xưởng gạch máy. Như đã được lập trình. Đủ đô. Đến độ. Một người cong lên. Một người xả xuống. Xong!
Nhưng mà mấy năm nay, không có cả những cái thao tác âm thầm trong đêm ấy nữa. Kinh tế khủng hoảng. Những món nợ treo trên đầu như thanh gươm  Damocles. Những cú sốc mang tên bất động sản, chứng khoán, vàng, …Những cú stress mang gương mặt lạnh lẽo của đồng tiền giáng xuống gia đình anh. Làm cho một người đàn ông như anh tắt ngấm mọi ham muốn. Làm cho ngọn lửa đang leo lét trong một người đàn bà cuối thì là vợ anh tắt nốt. Đã mấy năm nay, bọn anh sống bên nhau vô cảm, kiệm lời. Cả hai cùng cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Anh tưởng mình đã hết mọi ham muốn. Anh đã âm thầm chấp nhận cuộc sống như vậy đến cuối cuộc đời.
       Nhưng không phải vậy, gặp lại em, không hiểu sao anh lại rộn ràng như tuổi đôi mươi. Anh lại có thể lẽo đẽo theo chờ em cả ngày. Trái tim anh lại loạn nhịp mỗi khi nghĩ về em. Đêm về, những ham muốn của một người đàn ông tưởng như đã tắt ngấm, bỗng lại ở đâu tràn về cuồn cuộn. Anh thấy mình trẻ lại. Tối hôm qua, khi nhìn em lao xe máy đi trong màn mưa, anh đã xót xa. Mà lâu rồi anh mới có cảm giác ấy đối với một người con gái. Đã rất lâu. Thậm chí, anh còn làm cả thơ, em đọc không? Bài thơ về thân cò. Thân em như thể thân cò.  Anh lấy tên bài thơ là THÂN CÒ.
                                Đêm mưa
                                Nước đổ lưng trời
                               Cò đi
                               Lặn lội kiếm mồi cò ơi.
                               Thân cò
                               Đâu được thảnh thơi
                              Sớm hôm tôm tép
                             Ở nơi cùng trời.
                              Em tôi
                             Cũng mảnh thân cò
                             Sớm đi mờ sáng
                             Tối về mờ sao.
                            Tép tôm
                            Em kiếm được bao
                            Tấm thân lặn lội
                            Lao xao dòng đời.
                           Thương cò
                           Tôi đứng bờ ao
                           Mong che bớt gió
                           Hôm nao cò về.
-Sao anh lại ví em với con cò?
-Là vì anh thấy em vất vả quá. Mưa gió ngập trời mà cứ lao phăm phăm trên đường.
-Đầu óc anh mơ mộng hão huyền nên tưởng tượng ra thế. Em thì chả thấy gì là khổ. Chỉ là công việc em phải làm thường ngày. Mà anh cứ mộng mị thơ văn thế thì sao anh lại còn làm chủ doanh nghiệp được nhỉ?
-Em không biết đâu, trong anh luôn tồn tại hai con người. Một con người mơ mộng uỷ mị, thương vay khóc mướn. Một con người lạnh lùng tỉnh táo chi ly cân nhắc. Lúc nào nói chuyện về tiền là anh lại tỉnh như sáo ngay.
     Nàng bật cười khanh khách. Nàng cười rất xinh. Đôi má hồng lên. Cặp mắt lại ánh những tia ấm áp trìu mến về phía hắn. Hắn cầm tay nàng, bàn tay gầy guộc, không mềm như hắn tưởng tượng, cứng cáp. Nàng chợt im bặt, rút nhanh bàn tay, đứng dậy:
-Em phải về…
 
      
Hộp thư đến.
 
      Anh.
 
      Làm sao anh lại lấy của em bao nhiêu là nước mắt thế này. Đọc xong mail có bài thơ của anh, em khóc. Đã lâu rồi em mới rơi nước mắt như thế. Lắm lúc em nghĩ là em đã khô cạn nước mắt rồi. Mà em cũng không cho phép mình khóc. Em còn có hai đứa con thơ dại sau mình. Em mà mải khóc thì ai sẽ đi kiếm cơm cho chúng. Thế mà đêm qua em đã rớt nước mắt. Em không hiểu vì sao. Em đã tự dặn lòng mình, khi chấp nhận cuộc sống mới, không được phép yếu đuối. Và cũng không được  có những cảm xúc gì giông giống như là yêu đương. Em đã chuẩn bị cho mình một tâm thế của một người làm vườn, tay lăm lăm cái kéo, hễ thấy một cái gì nhu nhú lên trong mình, là em cắt xoẹt ngay. Em đã thề từ bỏ tất cả những cái gì gọi là niềm vui cá nhân của mình, để đổi lấy cuộc đời bình an cho các con em. Thế mà nay anh đến. Có một cái gì vô thức hướng em theo anh. Làm em phải dằn vặt, phải khóc. Em không hiểu được. Mà có muôn vàn điều trên đời này em có hiểu được đâu.?
      Chồng cũ của em, bố của hai đứa trẻ đấy, anh biết rồi. Lúc bé, luôn là con ngoan trò giỏi. Tốt nghiệp đại học, rồi trên đại học bằng đỏ chói lọi. Về làm ở một cơ quan rường cột chủ trì, chuyên sản xuất ra những lời răn vàng dạy ngọc. Thế nhưng mười lăm năm tưởng như ở một cái môi trường vô cùng nghiêm khắc, chỉn chu lại biến một trai trẻ tràn trề khát vọng cống hiến, thành một tay đàn ông bặm trợn, chỉ biết hưởng thụ. Một thứ “ hoà thượng thích đủ thứ”. Không có một thứ gì trên đời này mà chồng cũ của em không thạo. Cờ bạc, trai gái, trộm cắp xà xẻo của công…Mà ngày xưa, cũng con người ấy, đến lớp mười hai rồi vẫn chưa biết tiêu tiền. Không có gì thuộc về con người mà xa lạ với tôi! Anh ta đã nói với em như thế, khi những thói hư tật xấu bị phơi bày ra. Trơ trẽn. Người ta cũng từng nói với em, khi em đau đớn chứng kiến cảnh tượng sụp đổ nốt của hình ảnh người chồng, người cha rằng, cô đừng tưởng những nơi nghiêm mật kín cổng là nơi đạo cao lễ trọng. Nói cho cô biết, đấy lại là nơi thối tha truỵ lạc nhất của con người. Vậy là sao? Mọi người xung quanh cứ thắc mắc, làm sao trong một môi trường “trong sạch” thế, mà chồng cũ của em lại thành ra một người như vậy. Em không hiểu. Khi anh ta biết là không thể níu kéo được em nữa, anh ta đã khóc. Khóc như mưa như gió. Mặt mũi méo xệch thảm hại. Em chưa từng chứng kiến một người đàn ông nào khóc đau đớn như vậy. Thế mà lòng em lạnh băng, không hề có chút cảm xúc, mà em biết chắc những dòng nước mắt kia lúc ấy là thật, của một giây phút hiếm hoi nhân tính loé lên. Em chỉ thấy mình vô cảm lạnh lẽo với những nỉ non thề thốt. Nhiều thề thốt quá rồi. Em bị chai lì trước những lời hứa hẹn. Em đã vô cảm trước những lời có cánh như đọc từ trong sách ra của anh ta. Em cũng đã tam phen, tứ phen tin tưởng để rồi lại đổ vỡ khốn cùng. Nhưng em cũng còn không hiểu cả bản thân mình nữa kia. Em đã từng tan nát hết cõi lòng. Nhưng có lúc em cũng cố níu kéo, hàn gắn cái gia đình nát tươm của mình bằng cách sinh thêm một đứa con nữa, mong sẽ có sự thay đổi nào đấy. Nhưng chỉ là tuyệt vọng. Nhưng em lại thấy xót xa yêu quý đứa con gái bé bỏng tội nghiệp bội phần. Em muốn bù đắp cho nó.
      Anh ạ, em cũng chỉ là một người con gái bé nhỏ yếu đuối. Vì hoàn cảnh nên em phải gồng mình lên. Thật ra, em cũng muốn được đón nhận những tình cảm của anh. Nhưng em không thể. Em không cho phép mình. Em chỉ muốn làm bạn với anh. Nhưng có lẽ là không thể. Em hy vọng có ngoại lệ. Nhưng anh đã nói, không thể có cái thứ tình bạn khác giới thân thiết giữa đàn ông và đàn bà. Có chỉ là sự nguỵ biện, nên anh đã nói luôn là anh muốn có em. Muốn em là người tình của anh…Trời ơi. Em  không sao ngăn được anh nói ra điều đó. Em đã rất vui khi gặp anh, nói chuyện với anh, chỉ thế thôi, không gì khác. Mà sao đàn ông các anh cứ phải gì đấy khi gặp một người đàn bà hở trời? Sao anh không thể coi em như là một người bạn thân. Em tha thiết muốn có một người bạn như anh. Chỉ là bạn bè thôi. Không tình. Không cái chi chi. Anh có biết không, trái tim  em vẫn còn rỉ máu, thân thể em dường như vẫn còn đau đớn. Em làm sao có thể đón nhận được anh đây. Mà anh, mà mọi người đàn ông khác hình như đều thế. Nhìn em rồi luôn suy diễn những khát khao, thiếu thốn của một người đàn bà đơn thân. Chả ai chịu tìm hiểu xem trái tim em đang khao khát điều gì. Hình như trong đầu họ, trái tim đàn bà là ở dưới rốn cách chừng gang tay, lúc nào cũng nóng bỏng và đầy ắp xuân tình. Chắc các anh hình dung trái tim nóng bỏng là thế. Và hình như kẻ nào cũng chỉ mong được úp mặt vào nơi hình trái tim ấy. Anh cũng thế sao? Anh đã vội vàng. Anh có cần phải như người ta không? Em đang hàng đêm lắng nghe nhịp đập trái tim mình. Lắng nghe lòng mình mách gì về anh. Em cũng muốn được mở lòng ra với anh. Nhưng anh hãy cho em thời gian.
 
                                                  
ĐOẠN KẾT:
 
      
Câu chuyện của hai đàn ông trong quán bia hơi.
 
-Thế nào, chén chưa?
-Chén cái gì?
-Thịt cò ấy…
-À, chưa. Không hiểu sao, trường hợp này tao bất lực mày ạ. Điện thoại, tin nhắn, email, facebook…đủ cả. Vận dụng hết cả kinh nghiệm tình trường mà không ăn thua gì. Nàng cứ trơ như gỗ đá.
-Danh thủ nổi tiếng, sút cả hai chân, sút mọi tư thế mà thua trận này, không ghi bàn được à?
-Chắc thế. Thì thỉnh thoảng cũng phải thua để bớt kiêu chứ. Nàng bảo chỉ có thể chấp nhận là tình bạn, thế có đau không?
-Quá đau ! Bao công lao lặn lội. Mày cũng thuộc hàng giám đốc công ty K-V-L đấy nhỉ.
-Tao nói thật, tự kiểm điểm lại, thì thấy mình phải lên hàng tổng giám đốc chứ không phải là giám đốc như mày nói! Nhưng hôm nọ, ngồi ở bờ hồ, nghe một tay lãng tử Hồ Gươm già đời đọc bài thơ hay lắm, thì thấy đời mình loanh quanh với cái đó cũng chả có gì là lạ.
-Thơ thế nào, đọc nghe.
-Quên hết rồi, hôm nào qua chỗ tay đó vẫn ngồi xin một bản. Nhớ mỗi câu cuối: Ngộ thấy tất cả từ L… mà ra.
-Ừ. Hay. Triết lý đấy. Minh triết dân gian luận giải cuộc đời thật giản dị. Anh hùng, mỹ nhân. Tiểu nhân, chính khách. Đại gia, ăn mày….thằng nào không chui từ đấy mà ra?
-Đúng. Cái cuộc đời này cuối cùng cũng chỉ loanh quanh cái đó. Đến kinh tế chính trị, văn học nghệ thuật, chiến tranh hoà bình…suy cho cùng, cũng ở đấy mà ra! Thôi, triết lý vụn làm gì, uống bia đi cho ngon. Nào, keng !
 
        Câu chuyện của hai đàn bà ở quán cà phê.
 
- Thế nào nàng, câu chuyện với chàng nhà thơ sao rồi?
-Thôi rồi. Sốt ruột. Suốt ngày thơ phú, tin nhắn, email…toét cả mắt. Ngồi với nhau thì chả biết động tay động chân gì cả. Chả nhẽ lại cầm tay dí vào. Mà lão ấy không phải nhà gì đâu, dân doanh nghiệp đấy. Bất động sản, chứng khoán suýt vỡ nợ, chán đời đi đọc thơ giải sầu.
-Thì cũng tại nàng cơ. Cầm tinh con giả vờ ghê quá, làm chàng tưởng thật…em chỉ muốn làm bạn!
-Thế chả lẽ tôi lại bảo lão ấy là đang muốn à? Đàn ông già đời đi tán gái vẫn ngu. Đàn bà nói có là không, nói không là có. Thế còn bà thì sao? Dạo này phi công trẻ hay phi công già lái đấy?
-Cho thôi việc hết rồi, cả trẻ lẫn già. Mà nàng này, có cái này hay lắm, thử không?
-Cái gì, nói nghe…
-Dịch vụ massage yoni ! Gọi điện thoại, đến tận nhà phục vụ.
-Bà đã dùng lần nào chưa?
-Rồi. Tuyệt. Trên cả tuyệt vời. Chu đáo tận tình hết mình. Phê như con tê tê! Khỏi phải tình yêu tình báo. Khỏi phải nhắn nhe chờ đợi giận hờn. Không ghen tuông nhung nhớ. Hết giờ tính tiền. Mai cần lại gọi, ok?
-Ok. Bà cho tôi số điện thoại, tối nay tôi cần.
-Đây: 09xxyyzz. Đến ngay sau mười lăm phút. Vui vẻ nhé. À mà sang tuần, tôi với nàng đi sửa lại tóc nhé?
-Ok. Hẹn gặp lại.
 
       Thơ của tay lãng tử già bên Hồ Gươm.
 
Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi chăn bồ còn khổ hơn trâu.
Vợ là cửa cái nhà ta
Lại là cửa sổ thằng cha láng giềng.
Gái tơ cặp với bồ già
Như mai cổ thụ nở hoa bốn mùa.
Mặc quần chẳng để mặc quần
Mặc quần chỉ để khi cần cởi ra.
Ngày xưa một cối một chày
Bây giờ nhiều cối nhiều chày giã chung.
Yêu như ngọn gió thổi chơi
Bỗng dưng thổi dạt hai người vào nhau.
Duyên trăm năm mới cùng ăn
Duyên ngàn năm mới được nằm với nhau.*
 
     Một chiều thu Hà Nội đẹp tuyệt. Có một văn nhân từ đô thành phía nam ra, nghe nói nước Hồ Gươm vào mùa này trong vắt như mắt những nàng trinh nữ, bèn thuê khách sạn gần đấy để ngắm. Văn nhân dạo bước ven hồ. Văn nhân đi sau một đàn ông không rõ tuổi, mặt mũi bạc phếch. Đàn ông này cứ đi đúng bảy bước như người xưa kể, lại lấy quyển sách nhỏ tí xíu ra, đọc hai câu thơ. Rồi lại ngửa mặt nhìn giời, cười ha ha. Mà trời thu Hà Nội rất xanh, rất cao. Trên ấy không có gì cả, dù chỉ là một gợn mây.
 
11/2014. TTC.
 
 
*Những câu thơ trong truyện là của nhà thơ Bảo Sinh.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tư 20216:03 CH(Xem: 1061)
Mỗi buổi sáng, tôi chạy xe trên cánh rừng. Bây giờ là những ngày mùa đông, âm 16 độ F miền Đông Bắc. Bầu trời luôn sắp đặt nhiều mảng bố cục xám kết nối lộn nhảy chung quanh tôi. Tôi vẽ lên mặt kính những ý tưởng thô kệch. ngón tay với gắp từng mạch chữ đang ứa nhựa. Chúng là chất đạm cho một bữa điểm tâm dã chiến.
20 Tháng Tư 20215:10 CH(Xem: 987)
Mỗi lần nghĩ đến chiến tranh, giải phóng đất nước, cách mạng dân tộc, tự do nhân quyền, xuống đường biểu tình... đầu óc tôi lơ mơ liên tưởng đến vụ Thiên An Môn năm nào. Hình ảnh người đàn ông hiên ngang tiến ra giang rộng hai tay đòi hỏi tự do, chận đứng xe tăng, chống lại quyền lãnh đạo độc tài của đảng cộng sản Trung Quốc. Hình ảnh anh hùng, xem cái chết tựa lông hồng, với lòng đầy thách thức, đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền cho xứ sở. Hình ảnh đó đã đánh mạnh vào tâm não toàn thể người dân trên toàn thế giới. Riêng tôi, vẫn âm thầm nghĩ tới người lính lái chiếc xe tăng khổng lồ đầy răng sắt. Hẳn ông phải là một người rất đỗi từ bi, nhân hậu? Thương người như thể thương thân. Ông từ chối giet người, dù trong tay nắm toàn quyền nghiền nát người đàn ông hiên ngang hùng dũng kia. Hành động nghiền nát đó, sẽ được coi như một chiến công hiển hách đối với đảng và nhà nước.
20 Tháng Tư 20214:59 CH(Xem: 1149)
Tháng tư năm ấy, sao tôi không mấy lao đao về cái chết tự tử của một người chị họ chưa đầy hai mươi tuổi. Năm ấy, một chín bảy lăm, nghe mạ tôi nói chị bị cào nát mặt hoa và ăn đòn phù mỏ chỉ vì lỡ tranh giành một miếng nước ngọt trên chuyến tàu tản cư từ Đà Nẵng vào Nha Trang. Liệu như thế đủ để chị chán sống hay còn vài lý do thầm kín khác mà tôi không đoán được. Ồ phải rồi, nghe kể mẹ chị ấy là mợ tôi ngồi đâu cũng thở dài rất thảm, lâu lâu tuồng như muốn nuốt ực những giọt nước mắt dội ngược vào lòng và lâu lâu thì lại trào ra trăm lời nguyền rủa về những xui xẻo không tránh được, ví dụ nỗi đau rát rực rỡ của mấy bợm máu kinh nguyệt thời con gái chị tôi đã phọc lai láng trên đít quần suốt những ngày chạy giặc thiếu nước và máu ôi thôi là máu của những xác người vô thừa nhận trên con đường lánh nạn.
20 Tháng Tư 20214:23 CH(Xem: 1250)
Tôi đã thay đổi vì biến cố tháng Tư Bảy Lăm, nhưng cũng có thể tôi đã mất thiên đường từ trước khi ra đời. Đó là câu hỏi mà tôi ngẫm nghĩ gần đây. Năm nay tôi 43 tuổi, mặc dù tôi nhuộm tóc và vẫn thích người ngoài khen tôi trẻ, tôi hiểu mình nhiều hơn, và cũng chân thật với mình nhiều hơn lúc còn trong tuổi niên thiếu. Trên nhiều phương diện, có thể tôi cũng đầy đủ hơn ngày xưa. Nhưng tất cả những câu chuyện mà tôi hay kể với bạn bè để biểu lộ tâm trạng “cá ra khỏi nước” mà tôi vẫn cảm thấy đeo đuổi mình thường trực, đều bắt nguồn từ trước biến cố Bảy Lăm.
20 Tháng Tư 20214:18 CH(Xem: 942)
Tháng 4, 1975, tôi 11 tuổi. Lúc đó tôi sống với cha, em trai và bà nội ở ngang chợ An Đông, Sài Gòn. Mẹ tôi ly dị cha tôi trước đó 2 năm để lấy người tình. Người tình của mẹ tôi làm tài xế cho cha tôi khi hai người còn là cảnh sát. Ông này trẻ, cao, vạm vỡ và đẹp trai hơn cha tôi. Ông cũng galăng, nhỏ nhẹ hơn cha tôi. Có lẽ ông cũng dai và dẻo hơn cha tôi. Vô tư mà chấm, có lẽ hai người xứng đôi. Ai cũng khen mẹ tôi đẹp, nhưng tôi không thấy mẹ tôi đẹp tí nào. Sau này, khi cãi lộn với chồng mới, bà bị bạt tai nên vung lời, “Đồ tài xế!”
17 Tháng Tư 202112:36 SA(Xem: 1252)
Trong cuốn tiểu thuyết tư liệu lịch sử Những ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hoà, của Trần Mai Hạnh (đăng nhiều kỳ trên tuần báo Văn Nghệ từ số 12 ra ngày 18.3.2000), tác giả tưởng tượng ra cuộc đối thoại như sau giữa Trung tướng Ngô Quang Trưởng Tư lệnh Quân đoàn 1 và viên Tổng lãnh sự Mỹ tại Đà nẵng: “An Phran-xít xộc vào giữa lúc Trưởng đang hối thúc đám tay chân thân tín tiêu hủy tài liệu. Thấy An Phran-xít, Trưởng không trịnh trọng bước tới bắt tay như mọi khi mà chỉ cất tiếng chào: - Xin chào Ngài Tổng lãnh sự! Tôi tưởng Ngài đã ra đi. - Sân bay hỗn loạn. Không một máy bay nào lên xuống được. Người của tôi đi chưa hết. Không một ai giúp tôi. Tôi phải can thiệp và tụi lính của ngài đã xông vào hành hung tôi.
16 Tháng Tư 202110:26 CH(Xem: 1277)
Vô cùng tiếc thương người bạn thời trung học / Ông NGUYỄN NHƯ HÂN / Sinh năm 1956. Quê quán: Hòa Hiệp Bắc- Liên Chiểu- Đà Nẵng /Đã từ trần vào ngày 13 tháng 4 năm 2021 / Hưởng thọ 66 tuổi Lễ an táng được cử hành vào ngày 18 tháng 4 năm 2021 tại Đà Nẵng Việt Nam
15 Tháng Tư 202112:27 SA(Xem: 998)
Chiếc xe gài số lui ra khỏi sân nhà, ngang mấy hàng lan Hoa Hậu và gốc nhãn đang đậu trái nhỏ li ti, thành chùm. Tôi hỏi: Xe nhà mình lúc đó là xe gì? Ba nói Con không nhớ sao? Tôi gấp lại dãi khăn tang trắng. Hôm mãn tang Ba, ở chùa về, tôi đã định đốt dãi khăn trong lò sưỡi. Tháng này trời Cali chưa chiều đã nhá nhem. Tôi để cuộn khăn trở lại bàn nhỏ cạnh đầu giường. Ba không còn ngồi trên ghế gần cửa ra vào. Trong phòng còn có mình tôi.
15 Tháng Tư 202112:16 SA(Xem: 1117)
Trong số những «thắng lợi của cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa» ..., tất nhiên có cả ngày 30 tháng 4 năm 1975. Do đó, xác định lại nó như ngày thất bại chính trị văn hoá bi thảm nhất của lịch sử dân tộc, chính là góp phần giải ảo một huyền thoại nguy hại, thức tỉnh những ai còn chút lương tri để suy nghĩ một cách thực tế và trách nhiệm về tương lai đất nước. Đây không thể là một chiến thắng chính trị, vì sau đó đất nước trở lại mô hình Bắc thuộc tưởng đâu đã vĩnh viễn trôi qua, dân tộc bị phân hoá trầm trọng thành bao mảnh đối kháng (Bắc / Nam, cai trị / bị trị, trong nước / ngoài nước, trong đảng / ngoài đảng). Đây cũng không thể là một chiến thắng văn hoá khi kẻ cầm quyền đã tự tay tổ chức sự tụt hậu về mọi mặt của quốc gia (giáo dục, y tế...), phá hủy nền đạo lý cổ truyền thoát thai từ các đạo giáo toàn nhân loại mà không thay thế nổi bằng bất cứ chủ trương, chính sách giáo điều nào.
15 Tháng Tư 202112:10 SA(Xem: 1046)
LTS: Một năm rưỡi trước khi từ trần, tướng Trần Độ đã hoàn thành một tập nhật ký mà ông đặt tên là Nhật Ký Rồng Rắn: bắt đầu từ cuối năm 2000, viết xong tháng 5 năm 2001. Nhật ký Rồng Rắn là một bút ký chính trị trong đó, với tất cả tâm huyết, tác giả trình bày suy nghĩ của mình về các vấn đề chính trị của đất nước. Tháng 6.2001, Trần Độ vào Sàigòn thăm con và nhờ người đánh máy bản thảo. Ngày 10.6, ông đi lấy bản thảo, bản vi tính và sao chụp thành 15 bản. Trên đường về nhà, ông bị tịch thu toàn bộ các bản thảo và bản in chụp, xem là "tang chứng" của tội "viết và lưu hành tài liệu xấu". Cho đến ngày từ trần 9.8.2002, tướng Trần Độ không được trả lại nhật ký của mình. Trích đoạn dưới đây là một phần của nhật ký này. {theo tạp chí Diễn Đàn}.