- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Lời cảm ơn muộn màng

21 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 37746)

ban_mai-_ctnminh-content


Anh đi rồi còn ai vuốt tóc
Lời tình thơm sách vở học trò
Đêm xuống rồi em buồn không hở
Trời xa mù tầm tay với âu lo…


Bài hát của nhạc sĩ Vũ Thành An tôi vẫn thường hát, nhưng không hề biết đó là bài thơ “Lời tình buồn” của Chu Trầm Nguyên Minh mà Vũ Thành An đã phổ nhạc.
Hơn một năm trước tôi nhận một bưu phẩm từ Sài Gòn gửi về, mở phong thư là tập thơ “Lời tình buồn” của tác giả đề tặng. Nét chữ đẹp ngay ngắn, tỏ rỏ một con người mực thước, sau này tôi mới biết tác giả ngày xưa là thầy giáo dạy Toán, bạn cùng làm tập san Ý Thức với anh Nguyên Minh từ trước năm 1975 ở Phan Thiết. Nhà thơ đọc tạp chí Quán Văn thường xuyên nên biết tôi qua những người bạn ở Sài Gòn.

Tôi chưa từng gặp anh và cũng chưa có dịp cảm ơn anh tặng sách.
Thật kỳ lạ, tối hôm qua, tần ngần bên tủ sách tự nhiên tôi thuận tay lấy tập sách của anh đọc một mạch, tính viết vài hàng cảm ơn. Tập thơ in đẹp, trang trọng với những phụ bản tranh màu của Đinh Cường, Thân Trọng Minh, Thanh Hồ, Lê Thánh Thư, Nguyễn Sông Ba, Vũ Thanh Hằng. Gồm 47 bài thơ, và 5 bài viết của bạn văn về tác giả. 

Hôm nay, mở trang web vanchuongviet sững sờ khi thấy hàng chữ phân ưu anh vừa mất một ngày trước.
Tôi trằn trọc không ngủ được, cảm giác mình có lỗi vì chưa kịp nói lời cảm ơn, chưa kịp đọc tác phẩm khi anh còn sống.
Tôi viết những dòng này như một lời tạ lỗi, lời cảm ơn muộn màng đến một bạn văn là bậc đàn anh của mình.
Cuối đời anh đã sống hết mình với chữ nghĩa sau hơn 30 năm không cầm bút, có lẽ anh đã yên lòng phần đời cuối bên bạn bè yêu thương.
Anh đi rồi, nhưng bài thơ “Lời tình buồn” được phổ nhạc của anh, tôi tin vẫn sống mãi ở các thế hệ sau, khi nào cuộc đời này vẫn còn những người tình thì vẫn còn tiếng hát:


Anh đi rồi còn ai đưa đón
Áo em bay khuất mất thiên đường
Tuổi hai mươi vòng tay chờ đợi
Ngôn ngữ nào anh nói hết yêu thương…


BAN MAI
21.2.2014

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Chín 20238:36 CH(Xem: 6265)
Dáng đi cô gái làm tôi bâng khuâng ngưỡng mộ như chứng kiến một tuyệt tác tạo hóa vừa ban tặng cho nữ giới. Vóc người cao cao, thanh mảnh với những bước chân bắt chéo uyển chuyển, nhẹ nhàng. Điều tôi muốn lưu ý: Cô ấy đi rất tự nhiên, không như các cô người mẫu luôn luôn sượng sùng vì cố phô trương những điều khác, hơn các bước đi được mẹ thiên nhiên ban tặng...
04 Tháng Chín 20238:30 CH(Xem: 6112)
Trong ngót hai chục phim truyện điện ảnh tham dự tranh Giải Cánh Diều năm nay của Hội Điện ảnh VN, có thể nói “Em & Trịnh” là một tác phẩm hoành tráng bậc nhất. Và cũng cần phải thẳng thắn điều này: những người làm “Em & Trịnh” đã rơi vào cả hai tình huống đặc biệt của Điện ảnh: a. thực hiện một bộ phim chân dung vốn đầy thử thách, b. đặc biệt là phim ca nhạc sẽ cực kỳ khó khăn về các yếu tố kỹ thuật!
15 Tháng Tám 20237:29 CH(Xem: 6354)
kiếm điểm / giật / mình / nghìn trang đã giở tới / hình thiên chương / viết như thuyền say độ đường / thước chim /
15 Tháng Tám 20237:13 CH(Xem: 7252)
anh không phải là con chim / cánh mỏi đường bay … / nhưng giọt lệ Người đã chảy thành đại dương / mà tiếng sóng không nguôi vỗ buồn trong trí nhớ…
15 Tháng Tám 20236:52 CH(Xem: 6563)
Chẳng biết tôi có tưởng tượng hay không, nhưng hôm nay rõ ràng là mặt biển nhìn cao hơn bờ, dù hãy còn thấp thoáng từ xa lắm. Trời trưa nắng gắt, lối đi dẫn xuống bãi biển dường như cứ tiếp tục trải dài thêm theo từng bước chân của tôi. Chưa thấy nhà của ông Morpheus ở đâu cả. Hai bên đường là những cụm xương rồng tua tủa trông dữ tợn, nhưng lại lác đác điểm những bông hoa màu sắc rực rỡ. Gió biển khô khốc, nồng nồng trong mũi tôi. Tiếng sóng vỗ nghe chập chờn từ tít ngoài xa. Tôi cố nhìn xem có những dấu hiệu gì đặc biệt hai bên đường để khi quay về có thể lần theo ra lại đường cái. Toàn là xương rồng và xương rồng, không có lấy một cái cây cao hay một mỏm đá. Dưới chân tôi là cát trắng lẫn vào sỏi đá, khiến đường đi thấy gập ghềnh, không mời gọi.
15 Tháng Tám 20235:39 CH(Xem: 6508)
Trước sân anh thơ thẩn / Đăm đăm trông nhạn về / Mây chiều còn phiêu bạt / Lang thang trên đồi quê / In the yard I was pacing / Longing for faraway news / Whilst the clouds kept wandering / High above the rural hills /
05 Tháng Tám 20239:50 CH(Xem: 6255)
“Khi người ta 19 tuổi, người ta là bà hoàng” - đó là một câu trong bộ tiểu thuyết sử thi “Con đường đau khổ” của nhà văn Nga A. Tolstoy mà bố từng lấy làm đề từ cho bài cảm ngôn “Viết dành cho con gái năm con 19 tuổi” từ những năm bố còn là một chàng trai mơ mộng lang thang trên những nẻo rừng Tây Bắc. Vài chục năm sau, vào lúc con đọc những dòng này của bố, khi con chuẩn bị bước vào năm thứ hai đại học, cũng là lúc cả xã hội ta đang trong một cơn xáo động kinh hoàng với bao giá trị đảo lộn quay cuồng khiến những cô cậu sinh viên quen sống trong vòng tay gia đình che chở như con phải hoang mang, ngơ ngác, hoảng sợ…
04 Tháng Tám 20236:06 CH(Xem: 6929)
Ta về dỗ giấc chiêm bao / Lặng nghe bao tiếng thì thào của đêm / Ta về dỗ giấc mơ em / Dỗ cho giấc mộng cũ mèm, mới ra
04 Tháng Tám 20235:53 CH(Xem: 6818)
Từ bao giờ thấy 'mọi sự không là gì cả' / rồi giật mình, nói ra e hố / từ bao giờ biết 'nhiều sự không là gì cả' / rồi giật mình, nói ra e thừa / từ bao giờ thấy không nên nói chi nữa/ rồi giật mình, ồ mình thành cục đất rồi / từ bao giờ / đất có trên đời?
04 Tháng Tám 20235:45 CH(Xem: 7355)
Em hong tóc mùa nắng vàng / Thoảng lên ngày Hạ nồng nàn vai thơm / Gió đùa hôn ngọn tóc vương / Đong đưa nhánh phượng rơi hương bên thềm