- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

MẤT NHỚ

18 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 35342)


quen-content

 Quên lãng- ảnh Dương Đức Sơn




Ngày lễ Tình Yêu, tình nhân vợ xin về sớm. Xếp lườm, bạn ghẹo, cứ tất tả ra về. Hẹn gặp tình nhân chồng ở nhà, rồi lên phi trường đón Má vợ.

 

Anh Tư đi vòng vòng, dặn dò, hễ Má ra thì đến đứng dưới cái bảng Hudson. Ngồi vêu cả tiếng, nhân viên phi trường đẩy Má ra hẳn bên ngoài cho rộng chỗ, tình nhân chồng bắt đầu gầm gừ, đã dặn đến chỗ cái bảng cho dễ tìm. Nhưng nhân viên phi trường không rảnh để lách. Mặt chù ụ.

 

Lên xe, Má thả trái bom đầu tiên:

_Má mới tìm được một đứa con (!!!)

_Là?

_Con Chỉnh, mày có biết nó không? Sao tao ở Mỹ bấy lâu không bao giờ biết nó, bây giờ phát giác ra nó giống tao quá trời.

_Má còn gặp ai nữa không?

_Còn, thằng Dũng.

_Ảnh là con Má hay con ai?

_Không, nó là rể, chồng con Chỉnh. Mà, mày có biết nó không?

_Con biết chứ, con sinh ra đã thấy bả, rồi lớn lên ở chung nhà!!!!

 

Tình nhân chồng bắt đầu ngó ngoáy, lắc lắc cái đầu như con gà tre sửa soạn đá, lông cổ từ từ xù lên.

 

_Con nói cho Má biết, ông Reagan kia kìa, bà vợ mấy chục năm mà ổng còn quên không biết bả là ai, không phải mình Má có bịnh mất nhớ (!!!!)

_Nhưng tao đâu có mất nhớ.

_Không mất nhớ thì là cái gì, bà vợ ngủ bên cạnh (!!!) mấy mươi năm còn quên thì cũng như Má mới tìm được đứa con.

 

Tình nhân gà tre bắt đầu thao thao cái bịnh mất nhớ, má vợ ngó ra ngoài đường xá mặt nhởn nhơ, tình nhân vợ ngồi sau co rúm người như chim cút, hồi hộp sợ thánh chiến nổ ra trên từng cây số.

 

_Má nói cho con biết, má không có bịnh mất nhớ. Tụi nó tính gạt tao, bảo con Quỳnh Anh là cháu ngoại tao, tao vạc vào mặt chúng nó. Cháu ngoại của tao tao bồng ẵm bao nhiêu năm, đâu phải là cái con bú dzù đeo kính đó.

_Ừ, đời còn dài lắm, má cứ chờ đi, năm sau sẽ tìm thấy đứa con khác.

_Mà không biết sao tao quên lạ kỳ. Con Chỉnh trước khi vào máy bay còn dặn, 2 trái soài cát cho 2 chị em mày, mà vào hải quan nó hỏi có trái cây không thì má lại quên.

_Rồi sao?

_Thì nó nói thôi đi đi.

 

Gà tre lại xù lông gáy te te:

_Đó, để má nói không mất trí (đã tìm ra chữ khác!!!!) Mệt.

_Mất trí sao Má biết mày là thằng Tư.

_Không nói nữa. 

 

Chim cút ngồi sau làm dấu thánh giá.

 

Về nhà, lên mạng nhòm xem mặt trận miền Tây ra sao.

 

Khổng tử Houston ra chiêu trước, giọng chua chát chúc phe ta yêu lai láng. Lão khọm lối xóm củ mỉ cù mì tặng Khổng tử và cả anh em Tụ Hiền trang một bài viết.

 

Trang chủ Wichita thỏ thẻ:

_Khổng tử nhà mình suốt đời sống cho tình yêu. Hãy đọc lại những tập thơ của bác thì rõ.
Rồi đây bác cũng sẽ chết cho tình yêu. Chỉ có ngài Ngộ chữ (gọi lão khọm là ngài !!!) của chúng ta là không có trái tim cho tình, chỉ có trái tim cho chữ. Thế nên ngày Valentines thay vì dẫn vợ đi ăn tiệm thì cứ vùi đầu vào cái còm mở đầu bài viết mới. Rõ chán
!

 

Bên kia đại dương, Úc thòi lòi pháo kích:

_Theo văn phong cải lương của Khổng tử thì hôn nhân là “The River of no-return”, đạo đức như tớ thì đời vợ chồng là “thánh giá Chúa gửi,” vì như lời thánh kinh đã nói: Này ta bảo thật các con: những gã đực rựa nào vừa đi làm đổ mồ hôi lấy tiền nuôi gia đình, vừa nhẫn nhục sống trong cảnh vợ chúa chồng tôi, thì dù có bay bướm chút đỉnh, nước Thiên Đàng vẫn chính là của họ.”


Bên Cali thánh cô lẩm nhẩm gật đầu “amen,” Houston bị pháo kích bèn đáp lễ:

_Vác thánh giá bằng giấy mà cứ lên giọng kể lể goài. Thôi thì xin Chúa cứ để hắn sa chước cám dỗ rồi hẵng cứu hắn cho khỏi sự dữ.

 

Không biết bên kia đại dương có amen cho rõ to. Tắt máy vào giường, tình nhân gà tre đã gáy o o, chuồng gà đã đóng cửa. Tình nhân chim cút, thánh cô Cali, phát giác từ lúc tậu được cái chuồng gà thì tháng Hai thiếu thêm một ngày.

 

 

Lưu Na

02/14/2014

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 34370)
V ừa qua trên các phương tiện thông tin đại chúng xôn xao các vấn đề liên quan đến giải thưởng Nhà nước, Hồ Chí Minh… Trò chuyện về ảnh hưởng tích cực của các giải thưởng, Nhà văn Vũ Đảm – Phó tổng Biên tập Tạp chí Nhà văn có đưa ra một vài ý tưởng rất đáng quan tâm. Ý tưởng này cách đây sáu năm đã được Nhà văn Vũ Đảm nêu lên trong một bản luận văn tốt nghiệp Thạc sĩ văn hóa của mình. Sau đây là cuộc phỏng vấn với nhà văn Vũ Đảm do Thủy Hướng Dương thực hiện.
13 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 35572)
L ần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu. Vũ Khuê là bút danh. Sinh sống và làm việc tại Khánh Hòa. Như một món quà gặp mặt người viết xin gởi đến quí độc giả và văn hữu của tạp chí Hợp Lưu một "ức ký" về những ngày cuối của chiến tranh Việt Nam. Chúng tôi hân hạnh giới thiệu bài viết "Anh Đã Biết Gì về Cuộc Chiến?" của Vũ Khuê. (TCHL)
13 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 34732)
b ên triền đời trượt chân chạm thời gian không giọt âm thanh nào vang trong tịch lặng chỉ có lửa cháy bùng huyễn hoặc ta ngơ ngẩn nhìn thơ bay lượn khắp cùng
13 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 32820)
N hư Cần Thơ có ngày thơ rụng Xuống dấu chân bầy con gái Cà Mau Còi phà hụ trong tim Nhức nhối vết thương dậy thì máu rướm
13 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 31716)
C ó những dòng sông trôi đi mãi Em của ta hề! như mây bay Và những bài thơ không chép lại Chỉ còn hương tóc ngát trên vai.
10 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 35365)
K hông xin cơm Không xin nước Không xin áo Không xin tiền
10 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 37604)
L TS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Nguyễn Như Thảo sinh sống và làm việc tại thành phố Đà Nẵng, chúng tôi hân hạnh giới thiệu những sáng tác của Nguyễn Như Thảo đến với quí độc giả và văn hữu như những ly “J.W. Black ươm vàng như nắng” trên con đường thơ đầy màu sắc của sự sống… (Tạp Chí Hợp Lưu)
09 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 36366)
Đ iều anh muốn nói sáng nay Trong chiếc eo thon còn đầy đặn bí mật kia Là cái tổ con tò vò Hay ổ kén tằm Thiên thần xinh xắn nào mượn ngủ hôm qua
09 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 36923)
L TS: Nguyễn Đăng Khoa, một người làm thơ trẻ, sinh năm 1987. Hiện sinh sống và làm việc tại Sài Gòn. Thơ của Khoa êm đềm, hiền lành, trong veo như nắng và nhẹ nhàng như gió sớm. Xin hân hạnh giới thiệu dòng thơ của Nguyễn Đăng Khoa đến quí độc giả và văn hữu khắp nơi. (Tạp Chí Hợp Lưu)
09 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 34158)
Ô ng quay ánh mắt nhìn về phía cô, ông nhớ mình đã nhìn cô như thế nào đêm hôm đó nhưng không muốn lặp lại. Thời điểm đó đâu chừng 5 g sáng. Ông thức dậy đã khoảng 30 phút ngồi nhìn cô và chìm đắm trong ý nghĩ lạ lùng bởi chẳng biết giải thích vì sao lại có sự kết hợp điên cuồng giữa cô và ông… Ông nghĩ về cô con gái duy nhất của mình giờ đã ra đi với mẹ nó...