- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

MẤT NHỚ

18 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 35344)


quen-content

 Quên lãng- ảnh Dương Đức Sơn




Ngày lễ Tình Yêu, tình nhân vợ xin về sớm. Xếp lườm, bạn ghẹo, cứ tất tả ra về. Hẹn gặp tình nhân chồng ở nhà, rồi lên phi trường đón Má vợ.

 

Anh Tư đi vòng vòng, dặn dò, hễ Má ra thì đến đứng dưới cái bảng Hudson. Ngồi vêu cả tiếng, nhân viên phi trường đẩy Má ra hẳn bên ngoài cho rộng chỗ, tình nhân chồng bắt đầu gầm gừ, đã dặn đến chỗ cái bảng cho dễ tìm. Nhưng nhân viên phi trường không rảnh để lách. Mặt chù ụ.

 

Lên xe, Má thả trái bom đầu tiên:

_Má mới tìm được một đứa con (!!!)

_Là?

_Con Chỉnh, mày có biết nó không? Sao tao ở Mỹ bấy lâu không bao giờ biết nó, bây giờ phát giác ra nó giống tao quá trời.

_Má còn gặp ai nữa không?

_Còn, thằng Dũng.

_Ảnh là con Má hay con ai?

_Không, nó là rể, chồng con Chỉnh. Mà, mày có biết nó không?

_Con biết chứ, con sinh ra đã thấy bả, rồi lớn lên ở chung nhà!!!!

 

Tình nhân chồng bắt đầu ngó ngoáy, lắc lắc cái đầu như con gà tre sửa soạn đá, lông cổ từ từ xù lên.

 

_Con nói cho Má biết, ông Reagan kia kìa, bà vợ mấy chục năm mà ổng còn quên không biết bả là ai, không phải mình Má có bịnh mất nhớ (!!!!)

_Nhưng tao đâu có mất nhớ.

_Không mất nhớ thì là cái gì, bà vợ ngủ bên cạnh (!!!) mấy mươi năm còn quên thì cũng như Má mới tìm được đứa con.

 

Tình nhân gà tre bắt đầu thao thao cái bịnh mất nhớ, má vợ ngó ra ngoài đường xá mặt nhởn nhơ, tình nhân vợ ngồi sau co rúm người như chim cút, hồi hộp sợ thánh chiến nổ ra trên từng cây số.

 

_Má nói cho con biết, má không có bịnh mất nhớ. Tụi nó tính gạt tao, bảo con Quỳnh Anh là cháu ngoại tao, tao vạc vào mặt chúng nó. Cháu ngoại của tao tao bồng ẵm bao nhiêu năm, đâu phải là cái con bú dzù đeo kính đó.

_Ừ, đời còn dài lắm, má cứ chờ đi, năm sau sẽ tìm thấy đứa con khác.

_Mà không biết sao tao quên lạ kỳ. Con Chỉnh trước khi vào máy bay còn dặn, 2 trái soài cát cho 2 chị em mày, mà vào hải quan nó hỏi có trái cây không thì má lại quên.

_Rồi sao?

_Thì nó nói thôi đi đi.

 

Gà tre lại xù lông gáy te te:

_Đó, để má nói không mất trí (đã tìm ra chữ khác!!!!) Mệt.

_Mất trí sao Má biết mày là thằng Tư.

_Không nói nữa. 

 

Chim cút ngồi sau làm dấu thánh giá.

 

Về nhà, lên mạng nhòm xem mặt trận miền Tây ra sao.

 

Khổng tử Houston ra chiêu trước, giọng chua chát chúc phe ta yêu lai láng. Lão khọm lối xóm củ mỉ cù mì tặng Khổng tử và cả anh em Tụ Hiền trang một bài viết.

 

Trang chủ Wichita thỏ thẻ:

_Khổng tử nhà mình suốt đời sống cho tình yêu. Hãy đọc lại những tập thơ của bác thì rõ.
Rồi đây bác cũng sẽ chết cho tình yêu. Chỉ có ngài Ngộ chữ (gọi lão khọm là ngài !!!) của chúng ta là không có trái tim cho tình, chỉ có trái tim cho chữ. Thế nên ngày Valentines thay vì dẫn vợ đi ăn tiệm thì cứ vùi đầu vào cái còm mở đầu bài viết mới. Rõ chán
!

 

Bên kia đại dương, Úc thòi lòi pháo kích:

_Theo văn phong cải lương của Khổng tử thì hôn nhân là “The River of no-return”, đạo đức như tớ thì đời vợ chồng là “thánh giá Chúa gửi,” vì như lời thánh kinh đã nói: Này ta bảo thật các con: những gã đực rựa nào vừa đi làm đổ mồ hôi lấy tiền nuôi gia đình, vừa nhẫn nhục sống trong cảnh vợ chúa chồng tôi, thì dù có bay bướm chút đỉnh, nước Thiên Đàng vẫn chính là của họ.”


Bên Cali thánh cô lẩm nhẩm gật đầu “amen,” Houston bị pháo kích bèn đáp lễ:

_Vác thánh giá bằng giấy mà cứ lên giọng kể lể goài. Thôi thì xin Chúa cứ để hắn sa chước cám dỗ rồi hẵng cứu hắn cho khỏi sự dữ.

 

Không biết bên kia đại dương có amen cho rõ to. Tắt máy vào giường, tình nhân gà tre đã gáy o o, chuồng gà đã đóng cửa. Tình nhân chim cút, thánh cô Cali, phát giác từ lúc tậu được cái chuồng gà thì tháng Hai thiếu thêm một ngày.

 

 

Lưu Na

02/14/2014

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 35514)
C hiếc xe hơi sang trọng hẳn chở một cán bộ quan trọng nào đó về xã tham quan hoặc công tác, anh Chấn nghĩ vậy và cuống quýt bắt con trâu cố vượt qua đám sình lầy để nhường đường cho xe ô tô. Anh Chấn lo sợ, mồ hôi đổ ra ướt đầm lưng áo.
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 36759)
T ôi đưa tin Nhà văn Phạm Viết Đào bị bắt lên blog Đưa tin mà vẫn không tin Một nhà văn bị bắt Cũng như tôi đã không tin một nhà báo bị bắt có tên là Trương Duy Nhất. Ôi đất nước tôi "Chơi công an đi bắt quân gian/ béng beng"
16 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 39859)
LTS: Khánh Trinh là bút danh. Có lẽ Khánh Trinh là người viết trẻ nhất trong Tạp chí Hợp Lưu hiện nay. Khánh Trinh sinh ngày: 30/08/1991. Quê ở Quế Sơn, Quảng Nam. Hiện là Phóng viên truyền hình tại Sài gòn. Thơ của Khánh Trinh lạ một cách tự nhiên và nồng nàn như tuổi trẻ…Chúng tôi hân hạnh giới thiệu những sáng tác của Khánh Trinh đến với quí độc giả và văn hữu khắp nơi. (TCHL)
16 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 28059)
" ...Có thể coi đây là bài viết cuối cùng của nhà báo Vũ Ánh. Và cũng là một "tình cờ định mệnh", chủ đề của bài là tự do báo chí, một vấn đề ông quan tâm hầu như suốt cuộc đời làm truyền thông của ông. Chúng tôi xin đăng lại bài này như một nén hương kính viếng ông, đồng thời bày tỏ, qua ngòi bút của ông, niềm ao ước sớm có tự do báo chí trên đất nước Việt Nam.” (Diễn Đàn Thế Kỷ)
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 25028)
Vô cùng thương tiếc Nhà báo Vũ Ánh  Vừa tạ thế tại quận Cam, California, U.S.A. vào ngày Thứ Sáu, 14 tháng Ba, 2014. Hưởng thọ 73 tuổi.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 33045)
Sống trọn vẹn đời mình như đã muốn, phải là, điều ấy đẹp như một bài thơ dù là bài thơ đắng. Xin mượn lời Vũ Hoàng Chương tiễn một nhà thơ để giã biệt Vũ Ánh: Người thơ nằm xuống đó hiên ngang Như một câu thơ trắng thẳng hàng Đẩy mãi bàn chân tìm đất đứng Ngoài ba chiều cũ sắp tan hoang .
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 37284)
N hững ngày này, năm Bảy Lăm, tháng Ba, ”Mặt Trận Miền Tây Vẫn Yên Tĩnh”. Đơn vị tôi là một tiểu đoàn Địa Phương Quân (TĐ 497/ ĐP Tiểu Khu Châu Đốc), vẫn trấn đóng trên ngọn 554 thuộc núi Giài, Thất Sơn, Châu Đốc. Bộ Chỉ Huy đặt tại Ba Xoài.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 47774)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 32595)
V ũ Ánh là một nhà báo yêu nghề và say mê với công việc. Ông qua đời tại phòng làm việc tại tư gia; bài báo cuối cùng của ông mang tựa đề "Hà Nội vẫn chưa đủ niềm tin cởi trói báo chí," được gởi đến Nhật Báo Người Việt lúc 11:37 phút sáng của ngày cuối cùng trong cuộc sống ông. Bài báo được đăng trong trang A1 của số báo hôm nay, trên mục “Sổ Tay” hàng tuần.
14 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 32835)
s ài gòn bé tí ti chỉ một người vui tay xách đi là không còn gì nữa cây cầu vắt qua nụ cười bước chân kéo theo cả chiều nông nổi nắng em gọi mình về bằng một cái xiết tay