- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,432,151

THƠ TRƯƠNG BÌNH MINH

21 Tháng Mười 201312:00 SA(Xem: 32773)

truongbinhminh-_tho-content

 (Trương Bình Minh 1955 - 2013)

Tự do là ung dung trong ràng buộc
Hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau

 (Thiền Sư Viên Minh)

LTS: Mời quí bạn đọc những bài thơ của Trương Bình Minh, đây là những bài thơ anh viết vào những tháng sau cùng của cuộc đời anh, từ tháng Bảy đến cuối tháng Chín năm 2013. Bình Minh là một thân hữu đại diện cho Hợp Lưu tại Georgia, Hoa Kỳ. Những bài thơ như những giòng nhật ký anh gởi lại cho cuộc đời đầy mộng ảo và phù du.

TCHL


TÂM KHÚC

Em về theo với nỗi buồn
Giấu trong tâm thức một cuồng si tôi
Em về như gió nổi trôi
Thổi tung nỗi nhớ tình tôi dư thừa

Em về qua những ngày mưa
Tiếng kêu ướt đẫm tình vừa phôi pha
Em về cùng bóng chim qua
Dấu in đáy nước nhạt nhoà khói sương

Thôi em tình đã mù sương
Nỗi đau đã chín một phương tôi về
Thôi em tình lỡ lời thề
Quạ kêu thê thiết vọng về thinh không


TÌNH XƯA

Em về trên những ưu phiền
Tình xưa lãng đãng một miền lãng quên
Mưa sa trên bước chân êm 
Mù sương một thoáng bồng bềnh cơn say

Dặt dìu nỗi nhớ lất lây
Quạ kêu khắc khoải những ngày biển dâu
Nhớ em trong tiếng kinh cầu
Chuông nhà thờ đổ lên màu tàn phai 

Quá khứ một cơn đau dài
Buồn trôi trên những tháng ngày hoang vu
Em và ký ức âm u
Mộng tàn trên những thiên thu tật nguyền

(July 30)


MƯA SÁNG THỨ BẢY

Buổi sáng cuối tuần
Bên ly cà phê
Mưa ngoài song cửa
Nỗi buồn lê thê

Từng phiến mưa rơi 
Trong hồn tăm tối
Chút quên chút nhớ
Nỗi buồn chơi vơi

Mưa trên cơn đau
Ngấm vào da thịt
Thần trí lãng đãng
Nỗi buồn thấm sâu

Tiếng vọng thương thân
Lúc bổng lúc trầm
Một đời mê sản
Nỗi buồn lặng câm

Buổi sáng cuối tuần
Mưa ngoài khoảng không
Chạm tay nỗi chết
Buồn sao tình cờ...


MỘT THỜI

Đã có một thời áo cơm điên đảo
Thời gian lặng lẽ lần vào hư không
Tỉnh giấc nam kha bóng chiều vời vợi
Trong gió thu về có chiếc lá rơi...


RA ĐI


Cái chết đã về máu xương rệu rã
Cơn mê chập chùng thôi thế cũng xong
Dẫu biết vô thường cớ sao buồn thế
Chân bước ngập ngừng về với cõi không...


TỰ TRÀO

Nín hơi chịu đựng cơn đau khủng
Mỉm miệng cười cho tâm em yên 
Em nào biết đâu tôi đuối sức
Mong sớm được về cõi viễn miên...


MÊ MUỘI

Dẫu biết thân này là giả tạm
Lòng vẫn ngập ngừng chẳng muốn buông
Có lẽ tâm trần đầy ma chướng
Quên mình là một giấc mơ hoang...


VÔ ĐỀ

Bóng đời đã phủ ánh tà dương
Tiếng vọng hư vô cũng đến gần
Vẫn thấy nỗi buồn trong cõi tạm
Con đường tự tại vẫn mù tăm...


MA CHƯỚNG

Tấm thân tứ đại
Đã lắm hư hao
Sao còn vương vấn
Một đời lao đao

Tấm thân tứ đại
Như bóng chiều tàn
Bên thềm hư ảo
Nỗi buồn miên man

Tấm thân tứ đại
Khi hết nghiệp duyên
Còn chăng cát bụi
Ngậm ngùi chẳng yên

Tấm thân tứ đại
Một lần qua đây
Vui buồn ngụp lặn 
Cõi chiêm bao này

Bây giờ chung cuộc
Thần trí mê man
Lần trong cõi mất
Cuộc vãng sinh buồn…


TRƯƠNG BÌNH MINH
(Georgia July- Sep 2013)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Giêng 202012:31 SA(Xem: 1086)
Một chùa, một tháp, một sư nữ / Đứng ngắm nhìn nhau giữa hoàng hôn / Tôi đang trôi hay thành tiếng mõ / Cứ lửng lơ mê giữa vườn thiền?
24 Tháng Giêng 202012:21 SA(Xem: 1013)
Chiều mùng 3 tết, trời vẫn rét cắt da cắt thịt. Tôi dừng nghỉ ở Đền Mẫu trước khi qua sông để vào bản Cọ, bản Khau. Sông Cầu cạn lắm, nước trong veo và lạnh, nhìn rõ sỏi trăng dưới đáy. Đi thuyền thuyền qua sông hai bên bờ cây lá run rẩy vì rét, hình như xa xôi kia còn sót lại một bông hóa chuối rừng như một ngọn lửa nhỏ thắp lên giữa khu rừng, làm ấm lòng một gã thợ ảnh là tôi, bỏ vợ con nheo nhóc ở nhà, ôm máy ảnh đi kiếm tiền nơi rừng xanh núi đó, khi thiên hạ vẫn đang say sưa đón tết. Chỉ có điều bông hoa chuối rừng này đỏ một cách lạ lùng, như màu máu tươi vậy, tôi đi đến đâu cũng vẫn thấy bông hoa ấy lúc trước mặt, lúc sau lưng, lúc ở đáy sông khi thuyền sang sông.
24 Tháng Giêng 202012:16 SA(Xem: 1262)
Những ngày giáp Tết năm nay, tôi mang một ít hàng ra chợ trời bán cho vơi bớt hàng cũ. Lúc đầu mới ra bán tôi rất ngại, lo sợ đủ điều nên thay vì tôi chọn chỗ đông người để bán cho đắt hàng, tôi lại chọn chỗ vắng hơn cho đỡ phải tranh giành bon chen với người khác. Dần dần tôi lại cảm thấy ở chợ trời cũng nhẹ nhàng chứ không đến nỗi vất vả, giành giựt như tôi nghĩ, tôi cũng có những người bạn mới từ nơi chốn này.
23 Tháng Giêng 20201:14 SA(Xem: 1002)
Mấy hôm rày tôi không hát " ầu ơ ví dầu..." để ru cháu ngủ mà hát thật "mùi" cái bài "Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa". Cái thằng cu Ben em cu Tèo nghe êm tai nó "phê" một giấc. Bởi vì "ruột gan" của quại nó có gởi qua đó để hát mà lỵ Bây giờ già già thiệt rồi nên cứ hay nhắc câu: " Nhớ hồi xưa!!...". Mà nhớ gì nhất nào!? Chắc ai cũng như tôi. "Nhớ Tết nhất!". Đó là nỗi nhớ nồng nàn nhất trong muôn nỗi nhớ của cuộc đời.
23 Tháng Giêng 202012:31 SA(Xem: 863)
Tháng giêng trải một màu nhung mươn mướt / Đón bước chân em qua thảm cỏ xanh / Mây vương vấn vờn quanh tà áo mỏng / Bờ vai gầy như cánh vạc mong manh.
23 Tháng Giêng 202012:07 SA(Xem: 816)
Tiếng khóc ai oán của chị Nhung con cụ Lê Đình Kình - người bị lực lượng cưỡng chế giết chết ở Đồng Tâm - như một nhát dao xuyên suốt tất cả trái tim những ai lắng nghe nó. Cho dù họ là người của chính quyền hay các nhà hoạt động, những người khác hẳn nhau về chính kiến.
23 Tháng Giêng 202012:00 SA(Xem: 926)
Trở về đồi xưa / Nghe hạt cát trinh nữ / Nghe sóng biển cội nguồn / Những em bé còi cọc tròn đôi mắt ngây thơ nhìn máu đổ / Những làng quê lở lói lòng đen / Những núi đồi nham nhở mắt trắng / Những miệng cười đểu cáng rau ráu phận người
22 Tháng Giêng 202011:35 CH(Xem: 877)
những ngày thiên nga trắng / số mệnh bị xé toang / đất nở ra những bông hoa máu / bầm tím bình minh
22 Tháng Giêng 202011:23 CH(Xem: 818)
buổi chiều chúng tôi ngồi ở đất nước mình / trên ngọn cây tù mù đã cụt những cành lá / loài chim kêu và bay đi trong giọng khàn thế kỷ / chiều đỏ mắt sóng
22 Tháng Giêng 202011:08 CH(Xem: 807)
Chắt chiu ngày giá Đông qua / Nếp quê gói trọn đậm đà, ngọt thơm / Tường loang bóng Mẹ lom khom / Bếp than ánh lửa rực hồng lâng lâng