- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Ngô Quốc Phương

22 Tháng Sáu 202210:32 CH(Xem: 8262)


HOT LEN - TranhLMP
Hót lên- tranh Lê Minh Phong

 

Thơ Ngô Quốc Phương     

TRUYỀN NGÔN     

 

Này con

con có biết vì sao ta thọ hơn cụ nội?

cụ sáu nhăm còn ta sắp một trăm

cha đừng nói gở

cha chín hai, sẽ còn vượt bách niên

chứ đừng như các ông

chỉ sáu bảy tám mươi, giỏi thì đầu chín, xem ra quá lè phè

đi nhanh quá, đông quá, lăng cháu con còn chưa xây kịp

này con

dân chúng thích coi tuồng

hãy cho chúng coi tuồng bộ

sắp xếp khéo vai

bên thắng, bên thua

bên đuổi, bên chạy

bên mèo, bên chuột

bên phi đao, bên phải trảm đầu

giả khóc, giả cười...

mụ mê, mê mụ

bơ phờ râu tóc

lẫn lộn ngày đêm,

đất trời ú ớ

khiến

hết tập này, chờ tập khác

khao khát, khát khao, mong thỏa

quên cả chúng là ai

ta thực là ai

chúng ra sao

ta đích thị thế nào

nhưng chớ làm quá lố, quá mạnh

vừa diễn vừa đo

chớ ném mạnh vỡ bình

chớ đạp mạnh đổ bàn thờ tổ

bể mâm, vỡ nồi, nát bát

lấy gì ăn?

 

Ngô Quốc Phương, London, 21/06/2022

***

 

Tái bút:


Này con

còn v viết lách, báo chí kia

các ông, các bác đã dng mc

cho con ngi xe "102, 103 city" tha chí rong đường 216 thn tc

vy c thế mà phi

ming ngm, tay đếm tin

chân thc đất vàng

bng b, bút múa,

tà tà tiến, phi đạo s ôke

ch đừng lăn tăn

làm phn cu dolly

trăm đứa ăn cùng mt đầu vào

thành đầu ra phi thế

ch ly làm l

làm liu

ri đi quá xa, quá chch

còn li ch lo gì

cn tin ta cho tin

cn ca ta cho ca

cn ghế ta cho ghế

hãy vui lòng biết phn s đi xa!"

(Nhân ngày xe 102/103 City nổ ầm ầm và xả khói đen kịt dưới gầm trời quan lộ 216)

 

Ngô Quốc Phương

 

 

 

 

LÀ BÁO CHÍ

 

Làm báo chí

nghĩa là xun cây bút

để lương tâm

chạy trốn chín tầng mây

khi người dân khốn khó cầu ra tay

ta xoay mặt như hủi kia phải tránh?

 

làm báo chí

nghĩa tiền kia ra lệnh

ta vội vàng khúm núm, tuân theo

để tâm hồn mải ở chốn cheo leo

dân mất đất

kệ mặc bay sống chết?

 

làm báo chí

là giải kia, danh nọ

chủ trên quăng ta sung sướng ôm về

để lương tri ngủ say chốn đê mê

quên quần chúng

bao năm rồi bị trị?

 

làm báo chí

là đội trên, đạp dưới

khiến bút kia gây bao nỗi oan khiên

đến một ngày đất nước vùng lên

thì thử hỏi

chạy đi đâu

bút hỡi?

Ngô Quốc Phương, London, 21/06/2022

(Vĩ thanh: Cực chẳng đã, chẳng thể khóc, đành cười ?!?!)

 

 

 

ĐẾN MỘT NGÀY

 

Đến một ngày

những băng từ, ghi âm, hình ảnh, các show youtube, tiktok, các tweets, các status giống như mọi nền tảng công nghệ đang lên ngôi

đủ thứ, đủ điệu

tràn ngập hằng hà sa số

chi chít vùi sâu như những con chữ dưới những trang sách, cuốn sách nơi thư viện cũ kia với sách gom từ thời trung cổ

đến các nhà "dữ liệu lớn" cũng ngán, vái, lắc đầu

các thể loại thời thượng "vài chấm không" tới "nghìn triệu chấm không" cũng ngán ngẩm

như vị giáo sư tin học nọ đang bắt đầu cảm thấy

đến một ngày mọi thứ quá nhiều, quá thừa, quá lạm

như những bài giảng

được tụng lại,

được biến tấu tinh vi, nhưng vì dỏm nên vẫn vụng

khiến chúng nghe quá giống nhau

coi quá giống nhau

bởi tầng tầng, lớp lớp những tăng lữ kia được nhà nước cấp môn bài đang thao diễn...

đến một ngày cơn buồn nôn không còn cả cảm giác

bởi quái vật một thời nuốt trên nửa trái đất

với học thuyết như cái lưỡi đỏ lòm

và cái mồm đầy răng của tư tưởng bạo lực, lởm chởm, sắc tựa ngàn dao

tiếp tục ngoạm, cắn, xé, đớp

nhai ngấu nghiến hay nuốt chửng

hy vọng của nhiều quốc gia,

dân tộc,

cộng đồng

ngoạm từ đám đông đến cá nhân

ngoạm từ tinh thần đến thể xác

ngoạm từ tư tưởng đến hơi thở

bịt hết mọi lỗ thoát

chặn hết mọi cửa sinh

chỉ một cửa mở thôi

nơi miệng phải câm

tai phải điếc

mắt phải mù

tay phải trói

tư tưởng phải xiềng

chỉ với một ngoại lệ

ấy là phải tuân thủ

phải nằm rạp dưới sự thống trị

khiến quần chúng như một đống, một đàn

nô lệ, culi

trí thức, văn nghệ sỹ là bọn tôi đầy

sử gia dần thành sử quan, học phiệt,

minh họa, xuyên tạc nhảm nhí, ám sát sự thật

khoa học phải đi sau, phải lóp ngóp, phải cúi đầu, xin xỏ

đại học thành cỗ máy nơi nhiều đinh ốc lại được tái chế thành ốc đinh

nơi có bọn giáo quan, một tay nắm chắc tấm thẻ nọ

một tay cân vàng, đếm tiền từ lén lút đến công khai

chẳng còn tay nào cho phấn bảng, bút ngòi

nơi chúng ăn mừng thăng quan, tiến chức

khi được trả công vì nói láo, dạy bạy,

biến thánh đường chữ nghĩa thành cái chợ

biến nhà trường thành công cụ ngu dân,

tảy não học trò

còn bên ngoài ư?

xã hội lộn tùng phèo

vật chất nhảy nhót, lên ngôi

nhà cửa chọc trời, nội, ngoại thất choáng ngợp

xa lộ kìn kịt xe sang

tiền, vàng nặng tay quân bất lương, loài tham quyền nhũng vị...

nhưng dân tộc thì như kẻ mất hồn

thất thần, lạc hướng

dân đói nghèo,

khốn khổ,

lầm than

bị vứt lại sau lưng

khóc khản tiếng, ngoài lề!

 

(Gửi ngàn năm sau với lời chúc lành, may mắn, nếu Trái Đất vẫn còn!)

Ngô Quốc Phương, London, 19/6/2022

 

 

NGÀY NỌ, NGÀY KIA

 

Ngày nọ mở cửa sổ hướng nam,

nhà thơ nọ đang mắng kẻ mất xe đạp

mất cả cái nước thì không sao,

mất thế cũng kêu toáng?

ngày kia mở cửa sổ hướng bắc,

thi sỹ kia đang khóc kiếp quốc vong

đầu thai nhầm thế kỷ

ôi lũ chúng ta!!!

ngày nào mở cửa sổ hướng đông

phía thành Trier, chàng Karl nào đang mắng chiếc vali

chìa khóa đâu rồi, sao ta đến kịp được Highgate?

ngày qua,

xuân chưa hết,

hạ đã rụng

người quản trang mắng chiếc xẻng lưỡi đã mẻ cùn

cắm góc trời tây

làm sao

làm sao ta chôn vùi được tương lai

không

bao giờ tới?

 

Ngô Quốc Phương, London, 17/6/2022

 

 

CHỈ CÒN THƠ

 

Em, anh không có và/chẳng còn chi hết

tiền

bạc

cốc, chén

chai lọ

danh phận

sự nghiệp

chổi, xẻng

rổ, gầu...

hình như chỉ còn chút này

chỉ có chút này

hình như gọi là... thơ

nhưng xin em cứ xoay mặt

cứ dứt áo

vì... đúng rồi... hình như nó đấy

nó chẳng để làm gì

chẳng thể làm gì

chẳng dùng vào được việc quái gì

phải không em?

 

London, NQP, 16/6/2022

***

 

THƠ ƠI THƠ

 

Trên cánh đồng đang rụng rơi vần điệu,

gió tâm hồn sắp trút hết lá khô

tôi thoi thóp

và thơ tôi khẽ thở

cố cùng nhau đi nốt quãng đường đời

 

lũ kền kền đen đặc cuối chân trời

đang chờ đợi ngày thơ tôi đổ xuống

và hồn tôi bạt vía chẳng quay về

nhưng Cao Xanh chẳng cho chúng dễ bề

xoay Con Tạo và nuốt tươi vũ trụ

lẫn thơ tôi cùng nàng tiên chữ nghĩa

lại cho tôi đôi cánh mỏng thoát đi

 

trong giây lát hồn về cõi li bì

bỏ sau lưng xác thơ kia chới với

cả thế gian cùng một trời thách đố

đã sau lưng, tôi giải phóng về trời...

 

bỗng tự nhiên thấy động chạm bên người

ngòi viết kia, mà mực nào đã hết

liền tự bảo ấy vẫn còn, chưa chết

thơ ơi thơ

nhớ cựa nhẹ, tôi mừng!

(Nhớ các Thi sỹ Bùi Giáng, Hàn Mặc Tử, Vũ Hoàng Chương và tưởng nhớ các bậc tiền nhân "hồn ở đâu bây giờ"!)

 

Ngô Quốc Phương, London, 16/6/2022

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Hai 20242:19 SA(Xem: 1858)
Bài này, “Cái Tôi kỳ việt và Âm bản Thành phố/Tình yêu trong thơ tự do Thanh Tâm Tuyền”, được phát triển, bổ sung và mở rộng từ bài viết gốc năm 1986, với tựa “Thanh Tâm Tuyền, người thi sĩ ấy”, theo tinh thần tựa đề “L’Homme, cet Inconnu” (1935) (Con Người, kẻ Xa Lạ ấy) của Alexis Carrel (Nobel 1912). Một vài chủ đề đã được đưa vào, hay tô đậm, qua một cái nhìn hồi cố và tái thẩm, để làm đầy đặn và làm rõ hơn các đường nét về thơ Thanh Tâm Tuyền, vốn, trong bản gốc nguyên thuỷ, đã được vạch ra nhưng chưa được khai thác kỹ.
07 Tháng Hai 20241:35 SA(Xem: 1939)
Người ta thường chỉ nói về thơ Thanh Tâm Tuyền ở cái thời tuổi trẻ của ông, và gần như không có ai nói kỹ (hoặc tương đối kỹ) về tập “Thơ Ở Đâu Xa”, kết tinh bởi những bài thơ thời sau này của Thanh Tâm Tuyền, đặc biệt là thời ông đã đi qua những hào quang của tuổi trẻ mình, và cũng là thời mà ông đang đi vào, đang đi qua những hiện thực sống động nhất, theo một nghĩa nào đó, của thân phận con người, nói chung, và thân phận thi sĩ, nói riêng, của chính ông. Cũng có ý kiến cho rằng thơ Thanh Tâm Tuyền, trong giai đoạn này, chỉ là thơ thời khổ nạn, tù đầy, không có mấy điều đáng bàn. Ý kiến đó có lẽ nên được xét lại. Con người thi sĩ, đặc biệt những con người thi sĩ với chiều sâu và kích thước như của Thanh Tâm Tuyền, có thể tự thể hiện phong cách độc đáo của mình, tự khám phá hoặc đổi mới mình, trong tứ, trong từ, trong hình ảnh, suy tư mình, trên các mặt ngữ âm, ngữ nghĩa, tiết nhịp, điệu thức, thể loại… trong bất kỳ hoàn cảnh hiện sinh nào của họ.
23 Tháng Mười 20237:38 CH(Xem: 4173)
Even prior to the termination of the war in Europe in the summer of 1945, the United States and the Soviet Union stood out as the leading Great Powers. The United States emerged as the most powerful and richest nation, envied by the rest of the world due to its economic strength, technological and military power. Meanwhile, the Soviet Union surprised all world strategists with its military might. Despite its heavy losses incurred during the German invasion—1,700 towns and 70,000 villages reportedly destroyed, twenty million lives lost, including 600,000 who starved to death in Leningrad alone, and twenty-five million homeless families—after 1942 the Red Army convincingly destroyed German forces and steadily moved toward Berlin.
31 Tháng Tám 202311:33 CH(Xem: 4933)
Sunday afternoon, September 2, 1945. High on a stage at Cot Co [Flag Pole] park—which was surrounded by a jungle of people, banners, and red flags—a thin, old man with a goatee was introduced. Ho Chi Minh—Ho the Enlightened—Ho the Brightest—a mysterious man who had set off waves of emotion among Ha Noi's inhabitants and inspired countless off-the-record tales ever since the National Salvation [Cuu Quoc], the Viet Minh organ, had announced the first tentative list of the "Viet Minh" government on August 24. It was to take the Vietnamese months, if not years, to find out who exactly Ho Chi Minh was. However, this did not matter, at least not on that afternoon of September 2. The unfamiliar old man — who remarkably did not wear a western suit but only a Chinese type "revolutionary" uniform — immediately caught the people's attention with his historic Declaration of Independence. To begin his declaration, which allegedly bore 15 signatures of his Provisional Government of the Democ
24 Tháng Hai 20242:39 CH(Xem: 947)
Mà thơ. chấm. tới phẩy, nào / Dụi mắt. cắm một ngọn sào du dương / Không dưng / nghe một nạm buồn / Hai tay bụm lại / đầu nguồn thiết tha / Suối rất mệt giữa khe già / Tinh anh của đá / ném / xa / đường gần
14 Tháng Hai 20241:28 SA(Xem: 1302)
Tôi đưa tay gõ vào hư ảo / Chân lý mày đang trốn chỗ nào / Hóa ra đen đỏ hai màu áo / Chỉ để làm trò chơi khó nhau
14 Tháng Hai 20241:15 SA(Xem: 885)
Này anh bạn – anh thấy không / Sự lộng lẫy không nhường chỗ cho điều gì hài hước / Chỉ tiếng nấc thanh xuân mềm yếu / Trên quảng trường nơi vũ hội đàn ông / Vỡ thành cơn địa chấn.
13 Tháng Hai 202411:57 CH(Xem: 1041)
Ngô Thế Vinh là một tên tuổi đã thành danh ngay từ trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam. Ông đoạt Giải Văn Học Nghệ Thuật VNCH năm 1971 với tác phẩm Vòng Đai Xanh. Sau này ông có thêm hai giải thưởng: 1) Giải Văn Học Montréal 2002 Hội Quốc Tế Y Sĩ Việt Nam Tự Do với Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng và 2) Giải Văn Việt Đặc Biệt 2017 với Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng và Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch. Một trùng hợp thật ngẫu nhiên khi tạp chí văn học nghệ thuật Ngôn Ngữ phát hành vào tháng 2-2024 cũng vào dịp Tết Giáp Thìn 2024 ra số đặc biệt giới thiệu Bác sĩ / Nhà văn / Nhà hoạt động môi sinh Ngô Thế Vinh. Năm Rồng, giới thiệu người kết nghĩa với Cửu Long, tưởng không còn gì thích hợp hơn.
13 Tháng Hai 202411:21 CH(Xem: 1042)
Tôi còn nhớ một cái Tết năm xưa, tôi lái xe đưa gia đình từ Seattle xuống Tacoma một thành phố lân cận để đến lễ đầu năm tại một ngôi chùa và chọn cho đúng hướng xuất hành năm mới. Ngôi chùa này và nhà sư trụ trì còn trẻ, lại là một nhà thơ mà tôi đã nghe một người bạn nhắc đến và đây là lần đầu chúng tôi đến lễ. Tên chùa là Phước Huệ, nhà sư trụ trì có pháp danh là Thích Phước Toàn, hai cái tên thật là chân phương. Danh vị của nhà sư là Tỳ Kheo, khác với nhiều chùa các vị trụ trì đều là Hòa Thượng hay Thượng Tọa, điều đó không có gì khác biệt đối với sự hâm mộ của tôi với nhà sư.
13 Tháng Hai 202411:02 CH(Xem: 1224)
Đã gần đến Tết. Trời vẫn rét căm căm nhưng có lẽ mùa đông năm nay Seattle không có tuyết. Nhiều năm giờ này băng giá đã phủ kín các cành cây khẳng khiu trụi lá. Toàn cảnh như một cánh rừng bằng pha lê lóng lánh, trông đẹp như trong cảnh thần tiên, nhưng bước ra ngoài trên mặt đất giá băng lại rất nguy hiểm. Trượt té gẫy xương là chuyện thường.