- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,586,047

THƠ LÊ TRÀ MY

05 Tháng Mười 202110:01 CH(Xem: 868)
LeTraMy
Chân Dung nhà thơ LÊ TRÀ MY

Thơ     

Lê Trà My     

NẾU BIẾT TRĂM NĂM LÀ HỮU HẠN     

 

 

 

 

LTS: Tác giả Lê Trà My là bút hiệu của Lê Thị Trà My sinh năm 1986, cô tốt nghiệp giáo viên chuyên ngành ở ĐHSP. Dù là một giáo viên giảng dạy bộ môn toán nhưng có tâm hồn thơ ca và dễ rung cảm với những cái đẹp của đời thường, cái đẹp của những ngôn từ trong văn học. Hiện đang làm việc và sống tại Biên Hòa, Đồng Nai, Việt Nam.

Tác phẩm đã xuất bản: “Vì Thương Là Thương”.

Chúng tôi hân hạnh gởi đến quý độc giả và văn hữu của Hợp Lưu một số thi phẩm của tác giả Lê Trà My.

TẠP CHÍ HỢP LƯU

 

 

 

 

ĐỜI NHƯ SƯƠNG KHÓI

 

Có những buổi chiều không buồn không vui

Mở radio nghe bản nhạc tình chẳng đầu chẳng cuối

Chợt nhận ra cuộc đời tựa như sương khói...

Lắm mong manh và rất đỗi vô thường

 

Có những người gặp để rồi thương

Dẫu chỉ cùng nhau đi một đoạn đường rất ngắn

Rồi ngày mai cả hai cùng thinh lặng

Tiễn nhau về với những hạnh phúc không nhau

 

Có những ngày lòng ngập những nỗi đau

Bởi nơi nào cũng toàn những điều buồn bã

Bầu trời ngoài kia nhìn đâu cũng toàn xa lạ

Tôi biết về đâu khi nhân thế u sầu...

 

Giá mà chiều nay trời đổ cơn ngâu

Để lòng vô ưu như giọt mưa vỡ tan trên lá

Mùa qua đi, mùa lại về vội vã

Có đoá hoa tàn vừa kịp lúc thu sang...

 

Lê Trà My

 


THÀNH PHỐ MÌNH RỒI SẼ BÌNH YÊN

 

Đời chật hẹp

Niềm vui thì ngắn quá!

Anh hỡi anh yêu dấu ... biết khi nào

mình hò hẹn rồi thì thầm nho nhỏ

Xem bộ phim dài trong rạp cũ...

ngày mai...!?

 

Đường xá vắng

Người thưa người qua lại!

Thành phố buồn như thể tiễn đưa ai

Anh có biết nắng chết ngoài song cửa...

Mà trong em thơ thẩn cả ngày dài...

 

Rồi ngày mai, có lẽ chỉ ngày mai

Xuân lại đến sau những mùa xuân cũ

Chim tìm về sân nhà em trú ngụ

Ngoài vườn hoa có đôi bướm tỏ tình...

 

Anh à, mai rồi sẽ bình minh...!

Em sẽ mang thơ hong hết ngoài hiên nắng

Góc phố quen, chú mèo nằm yên ắng

Nghe bản nhạc tình phát ra từ chiếc radio cũ màu ghi...

 

Rồi thành phố mình sẽ giống mọi khi

Ôm vào lòng bao nỗi niềm của người thành phố.

Cả những hàng cây, con đường, góc quán quen, những nét cười khắc khổ...

Thành phố mình rồi sẽ lại bình yên

 

(Người dưng à, anh còn nhớ hay quên?

Ly cam đào em chưa kịp uống!)

 

16.07.2021

Lê Trà My

 

THÀNH PHỐ THÁNG MƯỜI HAI

 

Tháng mười hai đẹp lạ lùng anh ạ!

Chim chuyền cành vui hót rất say sưa

Cúc họa mi hẹn hò nhau xuống phố

Cung đường nào cũng bận những đón đưa

 

Tháng mười hai thành phố em rất lạ

Nắng bớt nồng, trời se lạnh thấy thương

Gió nũng nịu đòi hôn lên đôi má

Giữa nhân gian còn muôn chuyện vô thường

 

Tháng mười hai ai đó…giận rồi thương

Chắc yêu nhiều nên người ta giận dỗi

Có cô gái trong buổi chiều tóc rối

Giận người tình đến quên cả tô son…

 

Tháng mười hai mùa trôi lặng lẽ hơn

Bao nỗi niềm còn ngủ quên trên phố

Sân nhà em hoa vẫn vàng trước ngõ…

Anh đã thôi buồn vì chuyện cũ hay chưa?

 

Lê Trà My

 

NẾU BIẾT TRĂM NĂM LÀ HỮU HẠN

 

Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Cớ gì ta không sống cho ta
Buồn làm chi những lời thiên hạ
Ngồi xuống đây, thưởng một tách trà

 

Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Cớ gì ta không sống thật vui
Biết đâu ngày mai khi tỉnh giấc
Sẽ chẳng còn ta ở trên đời

 

Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Cớ gì ta cứ mãi oán than
Hãy trân trọng từng giây được sống
Vì biết đâu, mai…đã muộn màng

 

Ừ thì trăm năm là thế đó
Đời người dài rộng …có là bao
Hãy thương đi những ngày tháng tới
Cho nhân gian thêm chút ngọt ngào

 

Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Sao ta không sống để sẻ chia
Bởi cho đi ...là muôn lần nhận lại
Giữ cho riêng…nghĩa là chẳng có gì

 

Và nếu trăm năm là hữu hạn
Thì ta hãy sống đẹp cho đời
Nếu không thể là một vì sao sáng
Cũng xin đừng như hạt cát vô tri…

 

Lê Trà My

 

TRẢ GIÓ VỀ TRỜI

 

Đời vô thường lắm em biết không?
Nay Hạ mai Thu, mốt lập Đông
Làm sao ngăn lá vàng rơi rụng
Hay giữ chân ai chốn hồng trần?

 

Đời vô thường lắm buồn chi em
Nhoẻn miệng cười cho qua hết bóng đêm
Rồi em thấy đó mai trời sáng
Nắng lại vàng và em sẽ yêu thêm

 

Đời vô thường lắm tiếc chi em
Cơn gió hôm kia thoảng qua thềm
Em à, gió sống đời của gió
Cớ gì em không sống cho em

 

Đừng trói lòng mình thế kia em?
Hãy nhìn xem hoa nở bên thềm
Bởi hạnh phúc chính là không vướng bận
Trả gió về trời, nắng sẽ lên…

 

Lê Trà My

 

 

HỎI CỐ NHÂN

 

Cố nhân cho ta hỏi 
Người có khỏe hay không? 
Đã lâu rồi không gặp 
Như cách mấy mùa Đông

 

Cố nhân cho ta hỏi 
Người dạo này có vui?
Những nỗi buồn quá khứ 
Nhớ hay đã quên rồi!

 

Cố nhân, ...ta vẫn vậy 
Vẫn là kẻ hay cười 
Buồn, vui mình ta biết 
Nào nói hết qua môi

 

Cố nhân người đi nhé 
Ta trở về ...đây thôi 
Người bình an, mạnh khỏe 
Cố nhân
ta tiễn Người!

 

Lê Trà My

 

 

BÀI THƠ THÁNG TÁM

 

Mùa thu về ngang qua phố

Thẹn thùng chiếc lá vàng rơi

Rađio nhà ai vừa mở

Bản tình ca tháng tám...không lời

 

Mùa thu là xanh cốm mới

Là vàng đóa cúc tỏa hương

Còn có bao là nhung nhớ...

Nhớ người, người mà ta thương.

 

Anh có đôi mắt màu buồn

Như hoàng hôn buổi đêm sương

Ta lạc chơi ... rồi lỡ bước

Tương tư say giấc...miên trường.

 

Thu về bao giờ thế nhỉ?

Sao làm bối rối lòng ta...

Anh ơi, bài thơ ta viết

Có bao giờ anh lướt qua...?

 

Lê Trà My

 

 

MỘT SỚM MAI HỒNG

 

Chỉ ước sao một sớm mai hồng

Bình yên về khắp nẻo mênh mông

Nghe sông núi hát lời non nước

Ta lại gặp mình thoả nhớ mong

 

Khi ấy đường xưa chắc rộn ràng

Phố phường đông đúc bước chân sang

Đôi lứa hẹn hò nhau xuống phố

Ghế đá công viên ngập lá vàng

 

Cô gái ba mươi ... khúc khích cười

Thẹn thùng như thiếu nữ đôi mươi

Cô không còn buồn về số tuổi

Mong thời gian dừng khắc này thôi ...

 

Cậu bé lên ba ngóng mẹ về

Mừng mừng tủi tủi thấy thương ghê

Tay cầm cây kẹo - quà của mẹ

Hả hê!... bật khóc giữa trưa hè!

 

Rồi cuộc sống sẽ lại bình thường

Dân mình hết lo chuyện áo cơm

Phở, bánh mì, bò viên, trà đá

“ Ai hủ tíu đây” khắp phố phường

 

Rồi thì sau những chuyến tha hương

Người sẽ về xây giấc mộng thường

Không lang bạt nữa, không đi nữa

Đâu sống cho bằng ở quê hương!

 

Trẻ con lại cắp sách đến trường

Đánh vần chữ “Hiếu” với chữ “Thương"

Thầy tôi lại về bên trang sách

Dạy đạo nghĩa nhân giữa giảng đường ...

 

Lê Trà My

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 6203)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 13587)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 30709)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 81731)
T rong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 20536)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
19 Tháng Mười 20217:34 CH(Xem: 91)
Tôi mồ côi cha năm hai tuổi Mẹ tôi thương con không lấy chồng Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải Nuôi tôi đến ngày lớn khôn. "When I was two years old, my father ceased to be My mother has not remarried since, out of her love for me She since has grown mulberry, cared for silkworms, and weaved daily To bring me up until the day I have grown fully."
19 Tháng Mười 20217:06 CH(Xem: 93)
Anh không mất công hay thì giờ gì mấy để làm quen với cô. Vài tuần trở lại đây, anh để ý thấy cô bắt đầu chạy trong công viên này và nhiều lần ngồi nghỉ ở cùng một chiếc ghế đá với anh. Cô không tỏ ra e dè gì khi phải chia chỗ ngồi với một người đàn ông xa lạ. Mỗi lần tình cờ cùng ngồi xuống băng ghế đá, cô đều nở một nụ cười khá thân thiện với anh. Nụ cười của cô đặc biệt ở chỗ là tuy rất dễ mến, nó không có vẻ gì mời gọi một cuộc nói chuyện nào cả. Nó không tắt ngúm ngay làm cho anh cụt hứng, nhưng nó cũng không kéo dài để anh có dịp bắt chuyện với cô. Tuy vậy, anh không muốn tỏ ra là một kẻ thiếu lịch thiệp, không phải đợi cơ hội mới cho thấy rằng mình cũng có khiếu ăn nói. – Chào mừng cô đến với công viên Griffith —Một hôm anh quyết định đi xa hơn những nụ cười xã giao.
19 Tháng Mười 20217:01 CH(Xem: 62)
tôi như muối hết thời / lam nham củi khói / mắt cay sè thời khiếm thị / thân ốc lo mình chưa xong / luộc mãi / còn y nguyên / xác
19 Tháng Mười 20216:53 CH(Xem: 61)
Ở làng tôi. Người đàn ông sáu mươi ba tuổi, sau một đêm ngủ vùi và không bao giờ đứng dậy được nữa. Nhưng người thân cố cứu sống ông ta bằng mọi giá . Vị pháp sư người Tàu được thỉnh mời , ông ta khẳng định rằng nếu cái xác kia vừa kịp chìm sâu vào trong bóng tôi chưa quá ba canh giờ. Ông ta và các đồng sự, từ chỗ này hay nơi khác, đã cứu được nhiều người trong một thể trạng như vậy. Khi cái xác vùng đứng dậy, mọi người trong gia đình, người thăm viếng than bằng quyến thuộc bỏ chạy tán loạn và những câu chuyện chết chóc , tang thương bắt đầu từ đó.
19 Tháng Mười 20216:46 CH(Xem: 51)
Bài thơ tựa một khúc du ca trong trẻo, cất lên giữa chiều thu yên bình, giữa khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp của một miền quê Bắc Mỹ, xuyên qua một con đường quanh co rợp bóng cây mang tên “Con đường tình ta đi”- cái tên như một thứ “định mệnh” ngọt ngào đối với hai người…