- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Vu Vơ Ở Lưng Chừng Trời

26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 30359)

dophan_hl110_0_300x178_11. Cơn bão hậm hực đằng đông suốt từ nửa đêm. Những ánh chớp man dại nhì nhằng rạch từng vết buốt trên ô cửa sổ. Ánh chớp kéo dài xuyên qua lớp kính dày. Loãng tan qua tấm rèm đổ xuống nền nhà chập chờn như đe doạ. Lại như vỗ về năn nỉ một không gian thao thức huyền ảo những đồ vật vô hồn.

Căn hộ tầng mười bốn. Ở giữa lưng chừng trời. Thành phố bàng bạc xám bên dưới còn chưa thức giấc. Và hình như cũng chưa hề hay biết về một cơn bão đã mon men đến rất gần. Nàng ngồi thu mình trong thứ ánh sáng lờ lợ rạng đông. Không hẳn là bóng đêm nhưng cũng chưa thể gọi là bình minh. Toà nhà có lối kiến trúc hiện đại. Chẳng biết theo cách hiểu của ai? Nghĩa là các căn hộ quay lưng vào một hành lang âm u ở giữa. Leo lét ánh đèn ngày cũng như đêm. Giống nhau từ tầng thứ ba trở lên. Đến tận tầng mười sáu. Ở trên tầng cao, sự cách biệt đã dần biến thành nỗi cô đơn gần như tuyệt đối. Cách biệt với thành phố bên dưới. Cách biệt với phần còn lại của toà nhà bên trên. Và cách biệt với ngay cả hàng xóm láng giềng là căn hộ đối diện chung có nhau một hành lang tối. Nhưng có lẽ lại rất gần với nắng mưa thất thường của thời tiết. Gần với những đám mây ngùn ngụt đang kéo về trong cơn bão.

 

2. Nhận lời với nàng từ chiều hôm trước qua điện thoại. Buổi sáng, tôi chạy đến cơ quan vờ vịt lăng xăng cho có mặt. Đầu tiên phải ghé vào phòng thường trực. Lục tìm trong hòm thư xem có những gì người ta gửi cho mình. Cũng là một cách thông báo với lão bảo vệ cơ quan sự có mặt của mình. Lão cười móm mém, vừa lấy thư hôm qua rồi, độ này có em nào không mà chăm lục lọi thế, chả bù cho có khi hàng tháng? Tôi vờ lóng ngóng, có thư nhờ bác cất hộ tôi nhé, tôi sẽ lấy sau, đừng mang lên phòng! Lão bảo vệ gật đầu cười sảng khoái như vừa ban ơn cho tôi. Hình như không chỉ mình lão ở cái cơ quan này muốn có những dịp may như vậy. Vốn là kẻ bất cần, tôi chẳng bao giờ dự phần vào những bon chen kèn cựa lợi lộc. Bởi thế nên cơ hội để cho người khác phải nhường nhịn mình hầu như rất hiếm. Hiếm đến mức hình như mọi người tự cảm thấy có lỗi. Thường để ý đến cái thằng độc thân gàn dở là tôi xem có thể giúp đỡ nó được việc gì dù là nhỏ nhất. Ví dụ như khen tôi đẹp trai chẳng hạn. Và khen tiếp là có thể dễ dàng lấy ai cũng được. Thực ra đó là sự xúc phạm. Tôi chẳng chấp. Đẹp trai tưởng để làm gì?

Chín giờ sáng. Tôi có mặt ở nhà nàng. Sau những phiền toái dành cho khách đến thăm ở một chung cư cao cấp. Gửi xe vào tầng hầm. Tìm số cầu thang trong bốn chiếc cổng giống nhau như hệt. Phải gửi lại chứng minh thư ở phòng bảo vệ. Đeo lên ngực chiếc thẻ khách. Vào thang máy. Bấm số tầng 14. Bấm chuông phòng 1402.

Cô gái xuất hiện trước mặt tôi không giống với tưởng tượng của tôi về nàng. Cũng không giống như miêu tả của thằng Huấn ở cơ quan. Cái thằng suốt ngày vùi đầu vào bản vẽ hòng kiếm chác đủ chi phí cho đàn con ba đứa gửi học ở trường quốc tế. Chỉ với khát khao chúng nó sẽ thông thạo tiếng Anh ngay từ khi học phổ thông. Nó khoe con gái út học lớp một đã có thể nói chuyện với cô giáo bằng tiếng Anh. Tôi hỏi, thế cô giáo người nước nào? Tất nhiên, người Việt!

Tôi thường nhường nó rất nhiều công việc có thu nhập béo bở. Để tri ân, thỉnh thoảng nó cũng nhường tôi những việc tương đối dễ. Nó bảo, khách hàng là một cô gái mới thôi chồng, sống một mình trên căn hộ tầng 14, yêu cầu giản đơn, chỉ nhờ thiết kế lại phòng tắm cho thật hiện đại theo sở thích! Tôi chần chừ, làm thế nào để hiện đại hơn được thiết kế của khu chung cư vào hàng sang nhất thành phố? Nó an ủi, anh cứ đến đi, biết đâu lại cần bỏ bớt những tiện nghi chứ không phải là thêm vào, em đã thấy nhiều người có yêu cầu oái oăm như vậy, thiết kế đủ cả tắm đứng tắm nằm lại bắt bỏ đi hết để tắm gáo cho an toàn!

Nàng phong phanh trong chiếc áo ngủ trắng dài thượt. Thứ áo rất dễ làm cho người ta liên tưỏng đến sự mất ngủ. Nó lùng bùng mơ hồ một khoảng không giữa thân thể và lần vải mỏng tang. Nhưng lại dán sát vào những nhấp nhô cần thiết. Chẳng khó khăn gì để tưởng tượng nốt những phần khuất lấp.

Nụ cười tươi tắn trên gương mặt trang điểm kĩ lưỡng, nàng thánh thót, em cứ ngỡ mưa bão, anh không đến? Tôi luống cuống nhưng cố trấn tĩnh, đã hẹn rồi thì bão cũng phải đến, may mà bão đã không như dự đoán, cũng thường thôi! Anh vào đi, để em lấy khăn, ướt hết tóc rồi!

 

3. Bước chân vào căn hộ mới thấy rõ bộ mặt xâm lăng của lối sống phương tây hiển hiện. Thứ mà các nhà nghiên cứu nghệ thuật Việt thường trực coi là kẻ thù. Tất cả những sắp xếp bố trí hoàn toàn chỉ với mục đích chiều chuộng con người thực dụng. Chẳng có một khoảng không tôn nghiêm nào dành cho việc thờ cúng. Cũng không có cách biệt đáng kể giữa không gian khách khứa lịch sự và bếp núc eo xèo.

Nàng bảo, người Việt hàng ngàn năm co mình lại mà sống với những giáo điều dở hơi, bếp phải cách xa phòng khách để chặt thịt gà lỡ rơi ra đất còn có cơ hội nhặt lại thổi phù, toilet càng cần phải xa hơn để bớt phải nghe những âm thanh không mong muốn!

Tôi cười, đó là người Việt ở cái thời hai chục triệu dân, gần trăm triệu người chen chúc bây giờ có muốn cũng chẳng được!

Nàng dẫn tôi xem xét hai khu phụ nối liền với hai phòng ngủ. Chúng được thiết kế y hệt nhau. Dù căn hộ bảy mươi mét vuông cũng chẳng lấy gì làm rộng. Chuyện này thì tôi biết quá rõ. Nó nằm trong tính toán của các nhà đầu tư căn cứ trên yêu cầu của khách hàng. Có thể vừa ở vừa cho thuê? Tôi biết rằng tâm lí ấy của người Việt là một thành trì bền vững. Rất khó bị xâm lăng bởi được chung sức giữ gìn của cả người mua nhà lẫn người thiết kế nhà để bán.

Nhưng việc của tôi là phải khen. Cứ khen thật lực những chỗ không thể sửa chữa đụng chạm đến kết cấu ngôi nhà. Nào là phòng khách nhìn thẳng vào bếp rất thuận tiện cho việc nấu nướng đông người. Bạn bè có thể mỗi người một tay giúp sức cho những bữa ăn đột xuất. Mà những bữa ăn kiểu ấy thường xuyên xảy ra. Nào là phòng ngủ nhỏ xinh xắn giúp ta có cảm giác làm chủ không gian ấm cúng quanh mình. Thực ra thì giấc ngủ có thể diễn ra trên chiếc giường tầng của xe lửa mà không cần phải rộng rãi.

Tôi khéo léo để ngỏ câu chuyện. Không bàn gì về hai chiếc toilet giống hệt nhau. Nàng sẽ có chỗ để bình luận và đưa ra yêu cầu của mình. Đó là thủ thuật thương thảo tôi học được của Huấn. Bao giờ cũng phải dành chỗ cho khách hàng nói lên hiểu biết của mình. Dù chẳng hiểu biết gì cả...

Nụ cười bí ẩn luôn hiện trên môi nàng. Hình như nó ở đấy từ lúc tôi chưa bước chân vào? Nàng điềm nhiên rót rượu. Chai whisky đắt tiền. Nhưng chín giờ sáng? Ngay cả các bợm rượu cũng còn ngần ngại. Tôi dĩ nhiên còn ngại hơn vì thằng Huấn ở cơ quan vừa thông báo một mẩu tin nó nhặt nhạnh đâu đó trong những tờ báo lá cải. Rằng một li rượu mạnh vào lúc chín giờ sáng là hành động liều mạng. Nó cùng một lúc đốt cháy hai bộ phận tối quan trọng trong cơ thể con người. Đó là gan và bộ máy sinh dục. Sợ thật! Gan hỏng chưa sợ bằng gan tốt mà súng hỏng. Có gan góc đầy mình cũng phải xin hàng.

Nhưng có thể từ chối không? Rượu cuốc lủi thì dù thèm mấy tôi cũng lắc đầu. Đơn giản vì nó chả ngon lành gì. Vài bác nhà nghèo cao đạo cứ việc thả sức mà khen. Tôi chả tiền bạc của nả gì nhưng có chút kiến thức hoá học phổ thông. Cái thứ rượu nấu chui nấu lủi ấy đậm đặc aldehit. Gọi nôm na là men sống. Uống vào người, nó vẫn tiếp tục lên men. Người nam bộ gọi bọn nát rượu là cái "hũ hèm" quả không sai tí nào so với khoa học.

Rượu whisky nàng rót là thứ đóng chai nhãn hiệu nổi tiếng. Johnnie Walker Black label. Tôi thuộc lòng cái nhãn hiệu cheo chéo bên thành chiếc chai vuông từ ngày thỉnh thoảng được đi tiếp khách với sếp. Cũng là hạng khách thông thường. Khách sang phải uống Blue label. Tôi chưa bao giờ được tham gia. Chỉ nghe kể đã thấy hình như rượu chảy thẳng vào mạch máu. Nhìn ai cũng thấy đẹp như hoa hậu. Mỗi lần ở nhà hàng karaoke uống Blue label về sếp đều khen mấy em ca ve ở đấy là hoa hậu. Tôi chả lạ gì. Váy ngắn thì tưởng chân dài, môi son thì tưởng chưa ai động vào!

Nâng cốc. Nàng chúc tôi có nhiều ý tưởng cho những công trình mới. Thú thực tôi rất ngượng. Tôi thay mặt anh em làm kiến trúc mà ngấm ngầm xấu hổ. Xưa nay chỉ có ý tưởng của chủ công trình. Kiến trúc sư làm cái việc phiên dịch các ý tưởng ấy ra bản vẽ kĩ thuật. Làm gì được phép có ý tưởng. Cứ nhìn bộ mặt kiến trúc thành phố thì biết.

Hết li thứ nhất, nàng len lén thở dài. Bên ngoài khung cửa sổ, bầu trời đen kịt mây. Cái im ắng của căn phòng trên cao làm người ta lầm tưởng về cơn thịnh nộ của đất trời. Không một tiếng gió lùa. Không một ngả nghiêng cành lá. Chỉ lác đác những hạt mưa sắc lạnh vạch lên mặt tấm kính đã gắn chết vào khuôn cửa sổ.

Nàng không đả động gì đến công việc. Cứ như tôi đến đây chỉ để uống rượu giải buồn. Hay cung cấp cho căn phòng thêm một ít hơi thở đàn ông?

 

4. Thằng Huấn kéo tôi ra quán cà phê gần cơ quan. Bao giờ cũng thế. Phòng thiết kế có hơn hai chục người nhưng công việc thường diễn ra trong từng nhóm nhỏ. Tối đa cũng chỉ bốn người là cùng. Ai biết việc người nấy. Không thảo luận sang việc người khác. Trưởng phòng là người rất ghét thảo luận. Ông cho rằng diện mạo kiến trúc đô thị chúng ta hôm nay ra đời chính là do thảo luận. Những thảo luận để khoe khoang kiến thức hoặc phản biện có lợi. Kết quả là một đô thị bát nháo huênh hoang. Ngôi nhà nào ra đời cũng muốn trở thành tâm điểm của sự chú ý. Nhưng đã chẳng có một công trình nào đáng chú ý cả. Những chóp nhọn củ hành, mái đền Pantheon, penthouse lợp ngói xám theo kiểu kiến trúc thuộc địa Pháp chỉ gây được sự chú ý bởi nó lố bịch đua đòi.

Quán cà phê mười giờ sáng đông nghịt. Có cảm giác dân thành phố dùng rất nhiều thời gian cho việc uống cà phê. Hay cũng là một cách đua đòi? Vào giờ này thường hay xuất hiện những nhân vật nổi tiếng. Mấy em diễn viên ẻo lả thẫn thờ ngồi phun khói thuốc lá như chưa kịp bước chân ra khỏi vai diễn của mình. Vài ông đạo diễn bận rộn với chiếc laptop để trước mặt. Cứ như thể chạy đua trong cơn bão giá lạm phát. Nhóm hoạ sĩ tóc tai râu ria khinh bạc ngồi im lặng nhìn đời. Chẳng biết ghi nhớ được bao nhiêu hình ảnh nghệ thuật cuộc đời? Chỉ biết triển lãm tranh độ này rất hiếm hoạ sĩ còn vẽ nổi một bức chân dung cho ra hồn. Hay giá trị đích thực của hội hoạ đã ẩn náu hết cả vào chiều sâu tâm tưởng? Cái còn lại trên mặt tranh chỉ là những thao tác vụng về ngớ ngẩn bôi bẩn thị giác?

Chưa kịp gọi nước, thằng Huấn đã thì thào vào tai tôi, cô ấy gọi điện cho em từ hôm qua rồi, có vẻ như rất ưng ý với đề xuất sửa chữa căn hộ của anh, thể nào hôm nay cũng gọi trực tiếp cho anh! Tôi sững người thầm nghĩ, đã đề xuất gì đâu nhỉ? Nhưng lấy lại bình tĩnh, việc giản đơn đến thế ai chả làm được? Anh đừng coi thường, khách hàng nhiều khi tai quái, nói rã bọt mép vài buổi chưa thông qua thiết kế!

Tôi cười, uống nước đi, mới giậm giạp thế thôi, khi nào có kết quả tớ với cậu phải làm một chầu rượu tây cho đã! Huấn trầm ngâm ngồi rít thuốc. Tôi biết với nó giờ này nghĩ đến chuyện nhậu nhẹt đã là quá xa vời. Đàn con ba đứa và cô vợ suốt ngày rang lạc nhặt rau trông cả vào nó. Cứ nhìn nó vội vàng sấp ngửa uống từng ngụm lớn cà phê thì biết. Tự nhiên thấy yêu quý cuộc sống độc thân của mình biết nhường bao...

 

5. Buổi chiều nàng gọi điện cho tôi, hết giờ làm việc anh ghé qua em nhé! Tôi đùa, có lệnh là đi, ngay bây giờ cũng được! Nàng cười khoan thai trong máy, bây giờ thì người ra lệnh cũng không có nhà, anh không thể đến được, bảo vệ không cho vào!

Sẩm tối, tôi nhấm nháp vài thứ đồ nguội trong tủ lạnh. Uống một li vodka. Thần khí đã trở lại sau một ngày bạc nhược miệt mài với công việc. Mặc chiếc áo phông sặc sỡ thằng Huấn mua ở Bangkok mang về tặng. Chiếc quần bò nhiều túi cũng mang ra. Chưa bao giờ có dịp xỏ chân. Hình như nó đã trở nên sành điệu thái quá so với lứa tuổi của tôi. Nhưng ngoài giờ làm việc cứ mặc đại.

Nàng đón tôi từ dưới chân cầu thang máy. Duyên dáng nhí nhảnh trong bộ đồ rất mốt. Và mùi nước hoa thoảng nhẹ bâng khuâng như chực bay đi mất.

Căn phòng hôm nay rực sáng ánh đèn. Trên mặt chiếc bàn kính ở phòng khách bày biện rất nhiều đồ ăn thức uống. Tôi chột dạ, thôi chết, nhà em hôm nay có tiệc, không báo trước để tôi ăn mặc cho cẩn thận! Nàng cười. Mắt sóng sánh, chỉ có em và anh thôi, ta uống một trận cho cẩn thận không được sao, hôm nọ em hơi tiếc không kịp chuẩn bị bởi cứ nghĩ cái cậu Huấn cù lần sẽ đến! Tôi bảo, cậu ấy mà cù lần, chuyên gia giỏi nhất phòng tôi đấy! Nàng xuê xoa, ừ thì giỏi, nhưng việc của em ở đây cũng không cần đến người giỏi quá thế làm gì! Tôi nắm ngay cơ hội vào việc, hôm nọ mải uống rượu quên biến chưa hỏi em xem định tu sửa những gì cho căn hộ! Anh biết rồi còn hỏi làm gì, chỉ có mỗi cái toilet bất hợp lí thôi! Ý em là...? Ý em là anh làm thế nào cho nó trở nên hợp lí! Đúng như mong muốn tôi đã chuẩn bị sẵn. Chỉ mất mươi phút đồng hồ, tôi đã giải thích cho nàng hiểu rõ ý đồ sửa chữa. Đơn giản là biến cái toilet thừa thành một phòng xông hơi có bể tắm sauna. Nhiều gia đình khá giả trong thành phố đã sử dụng. Tiện nghi hơn hẳn nồi nước xông truyền thống. Chỉ có việc chọn mua thiết bị về lắp đặt theo ý muốn. Không cần phải đục phá thay đổi gì nhiều những bố trí điện nước sẵn có trong phòng.

Nàng hững hờ nghe. Cũng không tỏ ra sốt sắng về những thay đổi mà tôi đề nghị. Chỉ ngắn gọn đưa ra kết luận, anh muốn làm thế nào thì tuỳ, em lo đủ tiền cho anh tha hồ lựa chọn thiết bị!

Chai rượu mới nàng lấy trên ngăn tủ kính xuống là một chai Blue. Chất rượu nâu sánh trong vỏ chai xanh biếc. Hộp đựng lót sa tanh vàng nhễ nhại óng ánh theo từng ngón tay lúc nàng nâng chai rượu lên. Có cảm tưởng như cái màu vàng nhễ nhại ấy trôi cả sang chiếc li thuỷ tinh dày nặng trịch. Tôi và nàng nâng cốc...

Hết li thứ tư, nàng đứng dậy bước sang ghế tôi ngồi. Đôi má ngào ngạt hồng dạn dĩ, em ngồi đây rót rượu cho anh nhé, hơi say rồi, ngồi xa quá rót ra ngoài? Tôi đánh bạo vòng tay qua tấm lưng thon thả của nàng. Từ từ xiết chặt. Nàng đột ngột đặt chai rượu xuống bàn. Ngẩng mặt. Ánh mắt như một luồng hơi nóng lan toả khắp thân thể tôi. Tôi cúi xuống đặt lên môi nàng một nụ hôn dè dặt thảng thốt.

Nàng cũng vòng hai tay đu người kéo tôi nằm xuống. Tôi vẫn còn kịp nhận ra tính năng đặc biệt của chiếc ghế xa lông khổng lồ. Nếu chỉ để ngồi thì rất ít ai có đủ chiều dài cặp đùi mà dựa được vào lưng ghế. Kể cả hoa hậu. Nhưng lại rất vừa cho một cuộc làm tình.

Nàng khao khát dụi đầu vào ngực tôi. Giúp tôi lột bỏ chiếc áo phông sặc sỡ. Lôi tuột chiếc thắt lưng da to bản đeo toòng teng chiếc máy điện thoại di động. Tôi chậm rãi hôn lên vành tai và chiếc cổ trắng ngần của nàng. Hôn lên bộ ngực căng tràn nhấp nhô tiếng thở. Xuống chiếc bụng thon mềm dẻo dai mát lịm như hút chặt lấy đôi môi. Xuống nữa. Xuống nữa...

 

6. Buổi sáng. Tôi tỉnh dậy lúc bảy giờ. Đêm hôm qua chiếc đồng hồ điện tử treo trên tường cứ khụt khịt uể oải theo từng nấc kim giây. Nó đã làm tôi mất ngủ. Mấy lần định dậy tháo nó ra cất vào trong tủ. Nhưng chợt cảm thấy vô duyên khi ở nhà người khác. Lại thôi. Căn phòng yên tĩnh đến mức lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng đồng hồ điện tử chạy. Bây giờ vẫn nghe thấy. Khắc khoải. Ngày cũng như đêm. Nàng vẫn còn mê mệt trong vòng tay tôi.

Ánh sáng lọt qua ô cửa sổ mở toang hai lá rèm. Không ai có thể nhìn thấy gì diễn ra sau những ô cửa kính ở độ cao như vậy nên cũng chẳng cần phải kín đáo che chắn. Ánh nắng vu vơ nhàn nhạt bò lan trên thân thể. Đọng lại thanh thản ở từng vết lõm trên da thịt nàng. Bầu trời ngăn ngắt xanh. Bao nhiêu mây mưa sấm chớp hình như đã tiêu phí hết vào cơn bão từ sáng hôm qua?

Có giống như tôi đã tiêu phí hết tuổi trẻ vào những bon chen phố phường? Để rồi nhận lấy kết quả thắng thua chẳng có ý nghĩa gì khi mình vẫn là một phần của nó? Và vẫn phải bon chen? Nàng có khi tỉnh táo hơn tôi nghĩ? Thoát ra khỏi những chật chội phố phường. Theo chiều thẳng đứng? Ở lưng chừng trời. Đã không còn bận lòng với những thay đổi cho dù công việc cần phải như thế. Dâng hiến và đón nhận tuỳ theo khả năng cảm hứng. Tận hưởng những gì cuộc sống mang lại với niềm say mê cuồng nhiệt không phô phang? Nằm yên mở mắt nhìn ra ngoài trời. Tôi lắng nghe tiếng thở đều đều nóng hổi của nàng bên tai. Không còn khó chịu với tiếng động tấm tức phát ra từ chiếc đồng hồ điện tử. Chỉ thấy da thịt nàng như một cơn gió sớm mai mát rượi mơn man bên mình... 

Đỗ Phấn
Hà Nội

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Hai 202411:02 CH(Xem: 1225)
Đã gần đến Tết. Trời vẫn rét căm căm nhưng có lẽ mùa đông năm nay Seattle không có tuyết. Nhiều năm giờ này băng giá đã phủ kín các cành cây khẳng khiu trụi lá. Toàn cảnh như một cánh rừng bằng pha lê lóng lánh, trông đẹp như trong cảnh thần tiên, nhưng bước ra ngoài trên mặt đất giá băng lại rất nguy hiểm. Trượt té gẫy xương là chuyện thường.
13 Tháng Hai 202410:35 CH(Xem: 1048)
Chuyện Huân có nhiều người yêu thì cả thị xã, quần chúng nhân dân các giới đều biết chứ chẳng cứ gì đám con gái trẻ. Bọn này thực ra cũng đang mắt liên mày láo tia lấy một anh chàng nào đó làm chồng cho xứng đáng cái tấm thân ngà ngọc bố mẹ ban cho. “Lấy chồng cho xứng tấm chồng/ bõ công trang điểm má hồng răng đen”, lời các cụ dạy cấm có sai. Xưa không sai đã đành, nay cũng vẫn đúng nguyên. Nên nói một cách sòng phẳng, hình như Huân bị đám con gái ấy nó chủ động đưa vào lưới tình...
08 Tháng Hai 20242:46 SA(Xem: 1156)
Đôi tình nhân đã có một thời 20 hoặc 30 năm… / Họ, dường như khó hoặc là (!)nhận ra nhau. / “Xin lỗi cô, tôi không cố ý!” / Sự gặp nhau trên bãi tắm . Họ đang bơi và vô tình va chạm nhau.
17 Tháng Giêng 20243:42 CH(Xem: 2580)
“Thế là Tết 1999, lần đầu tiên tôi được bước vào ngôi nhà mà tôi không biết rằng sau này tôi sẽ thường xuyên tới. Mang tới một bó hoa lớn, cầm tờ ghi địa chỉ trong tay, tôi mò mẫm tìm. Khác hẳn suy nghĩ của tôi, ngôi nhà khá rộng rãi, khang trang, lại mang hơi hướng Tây hóa. Thấy tôi, mọi người ai cũng vui vẻ tiếp đón. Trùng hợp là Tết năm đó có cả em dâu cùng cháu trai bên Đức cũng về Việt Nam thăm họ hàng. Chúng tôi nói chuyện, hỏi han về cuộc sống, những vấn đề vấp phải trong xã hội, và kết thúc bằng tiết mục karaoke tại nhà để chào đón một năm mới đầy niềm vui, thành đạt hơn. Ngày hôm đó qua đi nhanh đến nỗi mà tôi gần như không còn nhớ gì đến nó.” (Phạm Ngọc Lương)
22 Tháng Mười Hai 202311:56 SA(Xem: 2947)
Tôi sống như một kẻ không nhà, lang thang suốt dãi đất miền Trung, một bóng trắng mỏi mòn những ngọn đồi trọc, nhọc nhằn vàng những đụn cát hoang sơ, lặng lẽ giữa phố xá ồn ào. Thuở đó, Giáng Sinh vẫn rất lặng lẽ… Đêm Giáng Sinh năm ấy, tôi từ Sài Gòn trở về, xe khách hỏng máy ở rừng cao su thuộc địa phận Đồng Nai( một chuyện rất thường xảy ra). Hành khách bước xuống, những khuôn mặt mệt mỏi, những bộ quần áo nhàu nát. Đa số là những người tha hương kiếm sống, có một số sạch sẽ hơn là những con buôn, và con buôn lúc ấy đều là buôn lậu, cuộc mưu sinh đã làm cho họ trở thành những kẻ gian manh và lì lợm. Hành khách ngửa nghiêng vệ cỏ ven đường lấy những nắm cơm, bắp ngô, khoai lang, trứng luộc ra ăn một cách ngon lành, có một số rải rác vào các quán tranh.
19 Tháng Mười Hai 202311:30 CH(Xem: 2761)
Tuổi 17 của tôi qua lâu rồi. Thuở tôi 17, mọi thứ thật đáng yêu, chuyện tình thôi âm thầm không hứa hẹn trong cái nghéo tay tráo trở ở tuổi 13, vác trên vai chiếc cung lửa, tôi săn mọi cô gái mình ưng ý, đường tên ngọt sớt, giương cung là trúng tử huyệt, có lúc tôi nhắm trượt, phải đặt bẫy, náu mình, bắn hụt, mất cả giỏ tên, bỏ cuộc rồi tiếp tục, cứ thế, tôi mải mê trong cánh rừng say, trái tim tử thương đã bao lần vẫn run rẩy vì tình.
24 Tháng Mười 202311:00 CH(Xem: 4454)
Cạn mấy ly rượu mạnh với anh chủ khách sạn Huy Hoàng để xóa đi cái âm khí nặng nề ở nghĩa trang Hàng Dương, tôi loạng choạng trở về phòng, đóng sầm cửa lại, nằm vật ra giường, chìm ngay vào giấc ngủ. Tiếng gõ cửa làm tôi giật mình thức giấc. Cửa mở, cô gái có khuôn mặt trắng hồng, dáng thon thả, tha thướt trong bộ đầm dài bằng lụa màu mỡ gà; từ đôi mắt, hàng chân mày cho đến làn môi đều xinh tươi... / -Cô tìm tôi? /-Dạ, biển đẹp như vầy, anh ngủ làm gì cho phí, đi dạo với tôi nhé. / Chúng tôi tiến ra bờ biển. Gió lồng lộng, mát rượi, sóng biển vỗ bờ cát trắng rì rầm. Ngoài xa ánh đèn các con thuyền đánh cá thao thức, nhấp nháy khôn nguôi.
12 Tháng Chín 20231:30 CH(Xem: 4991)
Kể từ lần đó, chúng tôi quay trở lại và coi quán Eden như điểm hẹn hàng ngày. Thi thoảng, em sẽ đến sớm hơn tôi, vẫn dáng vẻ im lìm nhắm mắt hút thuốc không hề để tâm tới xung quanh ấy. Em thích những bản nhạc thê thiết vẫn nhả lời rầu rĩ ở quán. Lý do mới thật sự đơn giản làm sao.
04 Tháng Chín 20238:36 CH(Xem: 4772)
Dáng đi cô gái làm tôi bâng khuâng ngưỡng mộ như chứng kiến một tuyệt tác tạo hóa vừa ban tặng cho nữ giới. Vóc người cao cao, thanh mảnh với những bước chân bắt chéo uyển chuyển, nhẹ nhàng. Điều tôi muốn lưu ý: Cô ấy đi rất tự nhiên, không như các cô người mẫu luôn luôn sượng sùng vì cố phô trương những điều khác, hơn các bước đi được mẹ thiên nhiên ban tặng...
15 Tháng Tám 20236:52 CH(Xem: 5289)
Chẳng biết tôi có tưởng tượng hay không, nhưng hôm nay rõ ràng là mặt biển nhìn cao hơn bờ, dù hãy còn thấp thoáng từ xa lắm. Trời trưa nắng gắt, lối đi dẫn xuống bãi biển dường như cứ tiếp tục trải dài thêm theo từng bước chân của tôi. Chưa thấy nhà của ông Morpheus ở đâu cả. Hai bên đường là những cụm xương rồng tua tủa trông dữ tợn, nhưng lại lác đác điểm những bông hoa màu sắc rực rỡ. Gió biển khô khốc, nồng nồng trong mũi tôi. Tiếng sóng vỗ nghe chập chờn từ tít ngoài xa. Tôi cố nhìn xem có những dấu hiệu gì đặc biệt hai bên đường để khi quay về có thể lần theo ra lại đường cái. Toàn là xương rồng và xương rồng, không có lấy một cái cây cao hay một mỏm đá. Dưới chân tôi là cát trắng lẫn vào sỏi đá, khiến đường đi thấy gập ghềnh, không mời gọi.