- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,549,295

THƠ NGÔ QUỐC PHƯƠNG

12 Tháng Tám 20198:47 CH(Xem: 5911)
May - photo UL
Mây - photo UL

DÒNG SÔNG THAY TÊN

 

Ơi cô gái rũ lụa sông Tương

giữa đô thành mấy mùa trăng trước

gặp lại em anh ngỡ ngàng

quay quắt

tâm tư theo mãi đến giờ.

 

Anh mãi là kẻ đứng ngoài

nhưng nhìn em như thần tượng

mùa cau nào úa lúa

ai dâng đến nhà em

để trầu têm cánh phụng

để em về với ai.

 

Đời một giấc mơ dài

không ngờ ngày gặp lại

tình lại càng thêm nồng.

 

Giờ anh thức từng đêm

gọi thầm thỉ tên em

và lụa kia như mới

... con sông giờ thay tên!

 

Ngô Quốc Phương

Kent, Mùa Hè 2019

 

DÒNG SÔNG XƯA

 

Có một dòng sông tuổi thơ

chảy hoài trong ký ức

có một miền thơ ngây

hiện về trong mắt trẻ hôm nay

 

hát nữa đi em

hát nữa đi anh

bài ca ngày xưa ấy

bồi hồi tim ta

khúc nhạc ấm một thời

 

có một dòng sông xa

tìm hoài như chẳng thấy

anh cầm đàn guitar

em hát say xưa

 

'dòng sông mênh mông

sóng reo đôi bờ

nhịp cầu hùng vĩ

ta bắc qua đây..."*

  

ôi những lời anh hát

từ trái tim

hôm nay em nhẩm lại

thấy thật gần

 

mùa xuân này lại về với quê ta

xin dâng một nhành hoa đồng nội

dâng lên mẹ, lên cha

niềm thương nhớ đêm ngày

 

đêm nay con ở rất xa

nhưng tim con gần lắm

như tiếng sóng âm thầm

gọi mãi quê hương...


Ngô Quốc Phương 

10/4/2015, tặng mẹ, các chị, các anh nơi xa

(* Ý một ca khúc trữ tình của Ngô Trọng Bắc những năm 1980)

 

 

MÙA THU

 

Rồi cũng đến mùa thu

gió nhẹ nhàng gọi lá

em về miền đất lạ

mùa thu bỗng bâng khuâng...

 

rồi cũng đến tình yêu

yêu càng nhiều càng lặng

ở tuổi này nó vậy

mùa thu giấu trong tim

 

anh đã đi và em đã đi

để mùa thu thành kỷ niệm trong đời

ơi chiếc lá ngày xưa vẫy gọi

đã vàng chưa trong ký ức đôi mình

 

mùa thu này em ở tận trời xa

anh khắc khoải bên phím đàn trùng xuống

thu ơi thu, sao còn đi mãi thế

dù lẽ vô thường,

vẫn

trống vắng

trông mong...

 

Ngô Quốc Phương
27/10/2014, Tặng mùa Thu nhớ nhà, nhớ phố

 

 

 

NGƯỜI CON GÁI ĐI VỀ PHÍA BIỂN

 

Này người con gái đang đi về phía biển

ở nơi ấy đẹp không, sóng có vỗ miên man

ta gửi nhé tình yêu trong gió

gió gọi sóng về, sóng sẽ hát em nghe

 

này em gái đang xuôi về nơi xa ấy

có nghe thấy chăng tiếng đất nước gọi ta

ôi quê hương bao năm trời hậu chiến

giấc ngủ vẫn chưa lành, oan ức khóc từng đêm

 

em hỏi anh bao giờ mùa trăng đầy

và biển kia sẽ thôi còn khắc khoải

anh trả lời ngày ấy sẽ không xa

đến nhẹ nhàng như biển kia, sóng vỗ

 

sớm nay dậy, mặt trời dâng nắng sớm

ban an lành cho muôn cõi chúng sinh

và biển kia bập bềnh cơn sóng nhẹ

vẫy gọi cánh buồm thương nhớ tự do...

 


Ngô Quốc Phương
23/8/2013, Gửi biển xa và sóng thương

 

 

NỖI BUỒN, BẢN CELLO VÀ ĐÊM

 

Khi ta buồn, ta lại đến tìm em

bản Cello đưa tình đêm vào giấc

giọt giọt mơ màng,

giọt giọt rơi

 

Khi ta buồn ta ghì em vào lòng

da diết, xót xa, quấn quanh nhau muôn lối

khi em buồn ta có hát cho em?

này bàn tay ai chới với,

kìa tình đang yêu chia cắt

này giận hờn gọi nụ hoa đơn côi

kìa nụ hôn làm lành trong dạ tiệc

dạ tiệc một mình

quấn quýt nỗi buồn đêm

 

Khi ta buồn Cello hỡi ta tìm em

và trao em tinh yêu mùa gió chướng

phím đàn em ngất ngây tình muôn kiếp

 

Khi ta buồn

ta tấu khúc tình em

 

Ngô Quốc Phương

02.8.2013, hẹn hò đêm đêm

 

 

ĐI XUYÊN MÀN ĐÊM

 

Tôi đi xuyên màn đêm để gặp chính mình

bước chân đi mà lòng rơm rớm

không nhìn lại mà lòng còn khắc khoải

ánh sáng nào ở cuối con đường?

 

Tôi đi trong tình thương của bè bạn chân tình

trái tim non nhận an ủi ủi an

ôi đường xa mà lòng thêm chắp cánh

thoáng thấy nhẹ lòng, thoáng thấy bâng khuâng.

 

Mơ trong miền xa có bao điều mời gọi

mơ bóng ai về tặng một búp tự do

bàn tay ai, vòng tay ai mở rộng

chia sẻ, sẻ chia, vượt giông tố bão bùng

 

Tôi đi trong triền miên tìm vượt cơn ác mộng

gông cùm nào còn cản bước đồng bào

kìa nỗi sợ đang nguẩy ngoe, ngoe nguẩy,

nhen nhóm trong ai bởi kìm, kẹp, nhà tù

 

Kìa hỏa châu bỗng nổ tung trời đêm tăm tối

kìa ánh sáng vạn hoa bỗng rực rỡ đổ về

kìa vầng dương nồng nàn tình yêu tỏa chiếu

bóng tối đâu rồi, hay đã tự cút đi?

 

Hôm nay đi trên con đường mơ ước

vẫn nhớ hoài những lối nhỏ đơn côi

vẫn thương hoài bao phận đời khốn khó

mong ánh sáng mau về sưởi ấm bạn tôi!

 

Sidcup, Mùa nắng lên, 13/5/2013

 

NGÔ QUỐC PHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 4557)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 4727)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 11761)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
11 Tháng Sáu 202112:47 SA(Xem: 247)
tôi vô đà nẵng một chiều / lạc chân lỡ chuyến ga chiều cuối năm / trời thì mưa đổ lâm râm / nép bên góc phố lạnh căm cả người
11 Tháng Sáu 202112:07 SA(Xem: 259)
Đêm nghe cánh đồng khắc khoải / Đất bùn khao khát dấu chân / Lũ châu chấu chiều xuân du mục / Tiễn đưa em vời vợi bụi hồng.
10 Tháng Sáu 20216:03 CH(Xem: 209)
Tôi nhớ xa xôi có người đã từng ví von bên tai tôi " Dù cho sông cạn đá mòn tình cảm này không hề thay đổi". Ngày ấy, tôi cứ nghĩ sông khó mà cạn lắm chứ, nhưng không, dòng sông nơi tôi ở cứ cạn rồi đầy liên tục trong ngày. Lòng người cũng vậy không có gì là mãi mãi với thời gian. Cái mà dễ thay đổi nhất trên đời này nghiệm ra rằng đó chính là tình cảm; những lời yêu xưa chỉ là ví von trong lúc cảm xúc còn đong đầy nên chả trách gì nhau khi người dễ quên nhau...
10 Tháng Sáu 20215:47 CH(Xem: 270)
Khi ngó lại, trùng trùng thiên cổ / Điệu trầm ca nhỏ giọt vàng anh / Ngày đã chạm tận cùng mê lộ / Buổi tang điền giun dế cũng điêu linh.
10 Tháng Sáu 20215:28 CH(Xem: 321)
xuống cầu thang / ngay khi áo chưa cài hết nút / vẫn vừa bước vừa vấp / ngoại trừ hôm nay gió ùa từ cửa chính không khép
07 Tháng Sáu 202111:27 CH(Xem: 570)
hôm qua, một người bạn nói với tôi / chúng ta sẽ không bao giờ thoát ra / đất nước này sẽ không bao giờ thoát khỏi / tất cả đã bị đóng đinh / tất cả là số phận / hôm khác, tôi đọc một lá thư hay một luận đề khoa học? bản sắc là gì / với một dân tộc 'tự thua'?
05 Tháng Sáu 20211:31 SA(Xem: 733)
Buồn tôi trĩu đầy làm sao người biết / Mưa ướt môi mềm hay nước mắt tôi rơi / Tôi đi qua hay ngày đang qua miên miết / Dừng lại nơi nào nỗi nhớ cũng chơi vơi. /