- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,160,735

Tóc Tối

25 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 18117)

"Thành cầu cong dấu hỏi; chiếc khăn quàng vắt hờ qua cổ. Anh nhìn thấy mùa đông trong màu đỏ. Rét bay trong lửa. Chuỗi làu nhàu như những lời tình chối bỏ. Da lưng bọn lá chuối kỳ trượt một rãnh dài. Em cưỡi lên đó mà đi. Khi đi thì nẩy sáng. Khi sáng thì nẩy lời. Phải, em: nguồn phát vô tận, loang loáng pháo hoa tay tự khích lệ duỗi theo vệt sao cuối đồi."

Tôi đang nhắm mắt. Bức rèm cụp xuống, các thành nhọn dựng ngược, tưởng đẩy được cả vầng dương (đang chờm rìa chân tóc) ra ngoài, nhưng không: bởi ảnh hình mà tôi nhìn thấy là một khoanh móng trời, uốn vừa phải, nhiều màu (tôi đếm không xuể vì chúng xen lấn, tự uống chựng nhau, nhả nhau ra, trườn trượt, khoanh khúc, từng giây) trong đó màu đỏ là màu khống chế. Cái màu đó như một máng lửa nước, ùng ục; và khói của nó cũng lơn lởn sắc gạch cua thẫm. Tôi đang bước trên. Mặt nước - có thể là mặt sông, hoặc giả mặt thủy tinh trong vắt, ngấn lỏng tràn trụa - phía dưới. Tôi đẫm mồ hôi tóc với màu nóng trên tôi, và mát rượi da chân trong màu bạc phía dưới. Lưới xám chụp xuống và lưỡi hồng loe lên, hội tụ. Ảo ảnh trong chúng? Ô, không: hiện thực giữa chúng là một người với hai bụm u nhô ngược từ hai miền thấp cao, trần đục đá sữa, buộc tôi phải đặt cho chúng một tên gọi: nhân nhũ. Bao năm rồi, nàng (chỉ có thể là nàng, và không là ai khác) đã là xương xóc mọc thêm của tôi, là ngọn-hứng-khởi và rễ-khổ-ải của tôi dầu tôi có muốn bứng tróc vạt tẩy thế nào chăng nữa. Nàng không nói. Ngàn lâu trước, và có lẽ ngàn lâu sau, vẫn thế. Mà tôi lại rất sợ khối lặng lẽ: mỗi giây ngắc ngoải là mỗi bụm làm căng phù nó lên; rất không muốn bị nuốt chửng trong chiếc bầu hư của những đường nét rối rít và của những ý nghĩ tấn kích nhau từng cặp một. Thái độ yên lặng về phía tôi lúc này phải được diễn dịch như sự quy hàng. Tôi phải làm động tác gì đó, dẫu điều ấy, tôi biết, cũng chỉ như cái lắc đầu não nề của kẻ bơi thuyền thúng trên mặt sông bát ngát.

Tấm gỗ ván hình chữ nhật đứng như dính sát vào da mắt. Tôi không chắc nó là cánh cửa phòng. Có thể chỉ là ảnh ảo từ màu đỏ đang rất lúng lính trên tôi. Khá khó chịu với sức nặng của nó, nhưng tôi không muốn hất nó khỏi võng mạc. Câu nói được thốt lên với cố gắng thiếu hy vọng khi tôi cố kìm chặt đôi mi của mình để chiếu ảnh cứu tinh của nó, vạt cầu cong kia, tấn được trong tôi lâu nhất.

Gối ôm rời khỏi gáy. Tôi không hiểu nó rơi từ lúc nào. Nhưng nó phải tách lìa khỏi tôi như một sự đào tẩu tất nhiên những khi tôi lăn lộn trong giấc mê. Không gì có thể cố định bên một con vụ như tôi. Mỗi trận ngủ và mỗi cơn thức đều là mỗi hăm hở tìm vào và rút lui khỏi dây trói thít. Lòng nệm khô cứng đã cắt cạnh tính cách thi vị của tiếng thầm của tĩnh vật và bờ thô nhám dịu dàng của cảm giác của tôi về nàng. (Cơn mơ thật ra không đáng bị lên án: nó có đủ cả ấm và lạnh. Nhưng nhờ nó không tắp hẳn vào cực nào như các giấc trước nên tôi có thể khá dễ dàng tự đánh lừa, và do đó, [được tôi cho là] khá nhẹ nhàng.) Tôi mở mắt. Gối chăn tụm tròn cản bước mùa đông. Với tình trạng này, còn nghe cảm giác an lành quả là điều khó tưởng. Mặt trời là món quà hời nhất.

Tôi tỉnh táo dần để biết mình vừa thất bại. Cơn mộng sắc màu bị lỡ làng theo chiếc gối rơi. Thường, một khoảnh khắc nào đấy, tôi vẫn điều khiển được cơn mơ của mình. Trong mơ, tôi biết tôi đang sống cuộc sống khác: nơi ấy, tôi nhị hóa được tôi: tôi hoạt động, và (như chiếc bóng chiết từ ảnh của nó) quan sát được hoạt động của chính mình. Nó thực, và tất nhiên chỉ chi phối mỗi tôi thôi. Như lúc lái xe, tôi chẳng khó khăn gì dẫn dắt hình tưởng tiến vào không gian nào tôi muốn. Bằng tốc độ một tia chớp, tôi đến ngay được địa chỉ cần thiết. Ở đây, nàng hiện ra. Căn nhà (với đầy đủ cửa nẻo cổng tường: điều kiện tối thiểu của nhân gian) có thể khoan hồng được tiết giảm. Khói mây vẫn rộng lòng cho nàng mượn nơi tựa; và tôi, chỉ cần lảng vảng đâu đó như một khoảng không đang chờ hứng lá rơi, như một hồn sống, ngắm nàng, hỏi chuyện nàng. Nàng đối đáp với tôi thật thông suốt, và cùng lúc trả đũa lại tôi với những câu hỏi ngược dễ thương đến đáng ngạc nhiên (trong mơ, nàng lại nói nhiều, kể cũng hay!). Chúng tôi ngầm chơi trò cút bắt ước lệ như thế và hai đứa - nhất là tôi – thật lấy làm an ủi.

Dẫu sao cũng lén lút quá! Tại sao phải nhờ đến cơn mơ? Tuy nó thực sự là của tôi - và là món quà duy nhất mà tôi có thể cho nàng - nhưng cảm tính thua bại vẫn thỉnh thoảng làm rối phiền tôi. Song, làm gì khác hơn được? Ngoài đời, hiếm khi chúng tôi gần nhau lấy vài phút và đổi chác nhau dăm mệnh đề. Chúng tôi, đứa nào cũng còn những đối nhân khác phải lo toan. Trước mỗi đứa là cả những dặm dài tẻ ngược. Ngõ riêng tư, quay về, đã bị ngáng ngăn hơn nửa. Thăm, hỏi, chút ít; cố dụm dành, như hai đứa bé chỉ dám đưa lưỡi lướt sơ lên mặt bột mịn của bánh, cho được vui lâu.

 

Câu trên kìa tôi nói với ai đây? Ấy, nếu tôi có khả năng lái cơn mơ đến nơi tôi muốn thì với ngôn ngữ, chịu! Tôi không thể bắt nàng phải nghe điều tôi định gởi gấm. Tôi không thể, dù nhờ sự lèo lách khôn khéo và năng lực (phải nói là) vô biên của ý nghĩ, dun khít hình ảnh của tôi vào hình ảnh của nàng (như đã từng làm thế rất thành thạo với những vuông bài plastic mỗi lần bói tương lai cho nàng và tôi). Với tôi, nó, tiếng nói, trơn như bụm nước nhờn màu nỉ xám trong hỗn chất nàng vẫn nhắm mắt khum tay đổ lên tóc (tôi bắt gặp động tác duyên dáng và rất gợi dục này - ở nàng, da thịt chỉ là cái gì giống như đĩa đựng trái cây: chính nó đội chúng lên, nhưng cũng chính nó bị đè lấp dưới chúng - buổi chiều nàng gọi vọng ra nhờ tôi mang vào cho chiếc khăn lông), nhưng là một thứ dầu gội mộc mạc bởi khi nó đã chuồi tuột khỏi tôi thì chẳng để lại chút gì. Tôi cố tập ghim nó lại bằng giấy bút (trước khi ngủ, đặt ngay chỗ nằm: thoảng khi từ đó hiện lên những ngòng ngoèo thơ bùa chú, loạn đả; song đa số lần, chúng rơi cùng chiếc gối) hay ngay khi thức giấc, trên máy đánh chữ. Những hôm hy vọng gặp nàng khá lâu (tôi mong thế thôi; chứ nàng chưa nhìn tôi đủ hai mắt, chưa nói đủ bằng hai hàm răng đã vội quày quả trở về nơi từ đó nàng đã ra gặp tôi: trong kia, lòng hang động yêu ma, sức hút của cuộc sống riêng tư của nàng thật mạnh!) tôi mang theo. Như buổi sáng nay chẳng hạn.

Sửa chăn giường ngay ngắn, sụp bớt cửa kính xuống ngừa những ngụm mưa tẩm gió hắt vào, xoăn đũa màn thêm chút về phải cho căn phòng tối đúng ý, khóa cửa, bước xuống mặt đường (hình như hụt chào cô hàng xóm đang mở hộp đút mớ thư gửi đi), khởi động máy xe, tôi tự chúc lấy một ngày vui.

*

Prairie Heights. Khu biệt thự với từng cặp sinh đôi, đầu lò sưởi nhô tròn trên nóc, nom như những chiếc bánh bao, đâu lưng nhau, xa freeway, thức muộn. Cứ lái xe vào khu này là tôi lại cảm tưởng mình đang trở về nhà, căn nhà xa xôi móp méo (có lẽ bởi phải hứng đựng quá nhiều tiếng động bi lẫn hài từ cuộc sống của chủ nhân) mà tôi chỉ có thể kéo gần lại bằng mơ ước. Sự trở về, như thế, được hiểu theo nghĩa tinh thần, hình thành từ việc (cả tôi, lẫn nó) mượn một chút nắng sáng, và một chút màu xanh đầu tiên ngay exit ngoắt tròn chữ U chạy về hướng Nam của một thành phố, một đất nước đang chứng kiến cảnh tôi cố thắt gút phần đời lỏng lẻo còn lại của tôi.

Vườn cỏ trước sân hứng vài lượt nắng đầu tiên của ngày, mượt như những mái đầu con gái vừa gội tối. Tôi thích nàng gội tóc trước khi ngủ. Những sợi mun óng còn ươn trọn mùi xà phòng bốc hơi không bắt được bằng mắt nhưng cứ nhớ tới đêm đầu tiên và lần độc nhất trong đời nàng chịu thần phục đam mê bậm gan khoác tay dối trá trốn nhà đến tìm tôi quay quẩn dễ hơn 30 phút mới tìm được cái cao ốc (4 số nhà bằng đồng đen, bị gãy mất một, mà lại là số quan trọng nhất: số cuối) tối tăm trong đó có apartment tôi trọ trời ngoài thì sương muối tiêu còn trong này khi đã an vị nơi chiếc ghế bành nhung tróc vảy rồi qua phễu đèn buồn ngủ của phòng khách nhìn thấy tóc nàng hả nhiệt trong khi từng vẩy lạnh bám theo người đua rớt dưới chân là tôi hiểu được hết. Tóc nàng ướp vị của trời trên đất dưới và người trung gian. Tóc nàng là thông điệp và lối thoát của mùi thú qua khứu giác của tên thợ săn, nhưng được tôi thành kính tôn vinh là mùi tình yêu. Tôi ngửi và nếm được ngay trên đầu lưỡi còn săn sắt khói thuốc dầu trong thực tế chưa lần (được) thi thố hai quan năng này lên bất cứ đâu trên nàng.

Tôi nhân nhẩn lái. Những dặm xanh không mỏi. Những ngọn đồi thiếu niên phá phách thách nhau trèo lên cao, cao mãi. Gió dường như không được sung sức lắm: lý ra dầy đặc hơn thì lại thưa dần. Tôi nghĩ có lẽ tại tốc độ xe giảm. Nó trợt hầu hết hai bên cửa. Một số ranh khôn lẻn được vào, lặn xuống gầm: và (nó, ngoan ngoãn, cùng) tôi thiếp êm trong cơn say của tóc và đêm.

 

Khung kiếng cắt quả trám cho tôi tạm lót lòng với những sợi tóc của nàng hơn nửa phút trước đã. [Một rừng mây, mùa thu. Trên các ngọn nửa-đồi-nửa-núi miền Tây Bắc quê hương. Những sáng tinh tươm vác dao lần vào. Sương dội tóc. Và nhện tơ gội mắt. Đau đớn sao là! Và ngậm ngùi sao là!]

Thương sao là, chúng ướt! Tôi muốn nghĩ sự ướt át vừa vặn kia nàng đã cất ép từ tối hôm qua, bây giờ mới mang ra chào tôi. (nàng muốn rẩy men lên mối phụng thờ bỏng cháy của tôi.) Cái ướt chỉ cho phép những búp sinh lực tỉa cắt theo kiểu cách mới nhất trông trẻ trung đến như trẻ con ôm vòng khuôn mặt bung ra ngoài một phần; một phần cần giữ lại để chuốt dịu cạnh sắc từ hai đốm sáng hai bên: đôi mắt trứng chim ngọt thớt như một lát dao đi rừng mà bóng tôi máy mó trong đó như hai chiếc mỏ nhỏ phảng phất cười mà nghiêm hơn cả khi đanh giận. Làn da chưa kịp phấn mịn sốp như bọt mây cẩn quanh tâm ngấn thạch anh ngăn ngắt hớp hồn quá đỗi nhưng gieo nghi hoặc quá đỗi, lúc nhìn, nhất là khi nó đối hẳn với và cùng chót mũi bán tây phương, giới thiệu màu hồng không gì có thể hồng hơn được và dĩa thức ăn ngầm ngậm không gì có thể ngon hơn được của đôi môi chạy nét không cậy son viền. Màu răng, có thể chỉ là dư ảnh của những kỳ (tôi) ngắm nghía trước, váng lên như chiếc lưỡi nhỏ nằm giữa tâm hoa. Nó ngúc ngoắc như ô đầu của một con cánh cam. Rồi cánh cửa nép vào một góc, bày nàng lên đĩa, tiếng gió xao xác âm thầm bảo tôi hãy dùng bữa chính bằng những phần tiếp dưới vạn phần no nê của nàng. Mỗi chi tiết là mỗi hoàn tất riêng rẽ, đòi hỏi một bổ từ tương xứng chuyên biệt, khó thể dùng thay mượn thế cho nhau. Một biểu đồ dứt khoát độc nhất vô nhị về hình học. Nhiều người khen nàng đẹp. Với tôi, nó không còn là cái đẹp nữa rồi. Nó đã là một phép thần mà không dễ bất cứ ai trong hạn tuổi như nàng cũng có thể tạo nên được. Đẹp là kết quả, công lao của nhiều yếu tố; song với tôi, cái buộc người đàn bà mãi vào với chính họ, giữ cho họ vẫn là một cá nhân độc đáo, độc tôn là mái tóc; thêm nữa, mái tóc vừa gội; và triệt để hơn, đêm. Y học, đóng đô nơi những nhà giải phẫu thẩm mỹ, có thể theo khẩn cầu của con bệnh, chẩn mạch, định tình, giải cứu bất kỳ cơ phận lệch khuyết nào, nhưng với mái tóc, mái tóc vừa gội, gội vào ban tối, thì tuyệt khó! Với tôi, người đàn bà đẹp nhất là vào thời khoảng này. Khi vướng mắc sinh tồn trong ngày đã lắng, khi bộ mặt hoặc áo quần ngụy tạo đã trút bỏ, phía trước là thả nổi, nghỉ ngơi, tiếp từ bóng tối niềm khoan dung cảm hòa, họ vô ưu đĩnh đạc phô bày chân diện. Tự khỏa thân; và tự đánh giá. Thuần túy khách quan, bởi tính chủ quan đã được cái mỹ thuật trả công, hài lòng, và lặn mất tăm. Cái Thực đã gặp gỡ cái Đẹp. Lúc này, họ không hoàn toàn được chiêm ngắm bằng mắt, bằng bất kỳ một nào trong ngũ giác hay cả 5. Người chiêm ngắm vui vẻ tự tước bỏ quyền uy khách khứa hạch sách để thể nhập cùng họ. Thứ "giác quan" có khả năng vô hiệu hóa lằn ranh phân chủ khách hầu chỉ lộ hình vào giờ phút quyết định như vậy. Khi ấy, cái đẹp sẽ có tính cách trao đổi, vị tha. Mái tóc cũng thế. Nhưng lúc này lại là nửa-sáng: Nàng đón tôi bằng một xác thân ngày, nhưng chắc là với một mái tóc gội đêm. Đa phần, là một kiểu tự kỷ ám thị. Nhưng lại là đôi chân sống của tôi. Tuy chúng đặt tựa lên mặt nền mọng ảo như hồi hô hấp sường sượng của mù đầu mùa, nhưng trong tình thế chấp chênh khi yêu nàng, nó vẫn là thứ dây bám giúp tôi vượt qua được guồng nước xiết.

 

"Em không cần phải nói gì với anh, kể cả câu chào hỏi. Hôm nay anh yêu vô cùng thái độ lầm lì, lảng tránh, tiết kiệm lời thường ngày của em. Em hãy dành sự kiên nhẫn quý báu và nghệ thuật đón bạn cho những trang giấy này. Chúng chui lên từ chiếc máy in rẻ tiền của anh, nhưng đủ rõ để khỏi khiến em đọc nhầm hay làm em mỏi mắt."

Nói hết câu là tôi cũng hết hơi. Với nàng, chỉ ít lời cũng khiến tôi đụt đờ. Nàng không mời, nhưng tôi vẫn ngồi xuống chiếc ghế thấp bên cạnh; và như một rụt rè đã thành nếp, nhích nó về sau và xa thêm chút. Kể cũng tiện (ngồi xong, tôi mới nghĩ thế) vì thật khó cho một ai khi phải đọc cái gì đó mà người viết lại lợn cợn giữa những hàng chữ. Tôi cố gắng tự chuyên chú vào để giải trí với chiếc xe đua mạ kền (có lẽ của bọn trẻ hàng xóm đem sang chơi quên mang về).

Nàng cầm lên con búp bê bằng chất dẻo nâu (loại sản phẩm đặc biệt tăng cường cho kỹ nghệ đồ chơi mỗi lần một cuốn phim mới được tung ra), trát đều chiếc hông bé tẹo và bộ ngực câng cáu (nhìn đến phát khùng) của nó những ve vuốt óng ả. Hai bàn tay nàng là hai vũ công trong một sơ khúc chọn lọc. Mười cọng cỏ là đà quấn quíu chiếm đoạt tách lìa lấn lướt nhường nhịn nhau tuyệt khéo chưa nửa hồi ngượng ngần líu víu lên nhau trên một diện tích chật hẹp hố đồi nhấp nhẩu kia. Nàng nhìn nó, nhưng nói với tôi, qua nó:

"Đôi lúc em nghĩ giá anh là họa sĩ lại hay hơn. Như phút này đây, em thấy mình nhỏ bé tựa cô người mẫu Pocahontas kiều mảnh trên tay. Màu của nó là màu không sáng, đương nhiên rồi. Ít ai luyến ái màu nâu đen, nhất là khi màu đó nhập trên da (đại sứ sắc sảo nhất nơi vương quốc thẩm mỹ, làn da, phải có màu trong sáng, nhìn vào phải cho cảm giác nhàn nhã: thiên hạ vẫn xem đó như khuôn mẫu của cái đẹp và của cách hành xử). Song em lại mê nó. Em muốn có màu da huyền diệu (mơ màng), vâng, huyền diệu, thế này. Nó thách thức mặt trời, những tia tử ngoại, và bất cứ âm mưu nhuộm chàm nào. Chỉ người cầm cọ mới hiểu được giá trị lạ thường kia của nó; và chỉ anh ta là có thể đưa em vào giấc ngủ trên da; hay cùng nghĩa, cấy đổi màu da từ nó sang em mà chẳng sợ sự chuyển lốt bị bất cứ cặp mắt tục tằn lột trần."

Thứ giọng không biết hiểu thế nào cho phải lẽ khiến tôi lúng túng. Ánh sáng không còn trắng; suối bạc đã ngưng chảy. Lời nàng nói đã biến cải không gian, thời gian, và tính chất của mọi sự vật: căn phòng tôi đang thấy là căn phòng của nửa ngày sau; và kích thước của nó hình như không còn nữa tùy thuộc vào việc đo đạc của thị giác. Tôi không nhớ trước kia màu sơn của nó là gì, chỉ biết lúc này dường như nó đang há miệng hút vào từng vòi nâu thẫm. Nó ngả tối. Sức nặng của nó hiển thị như khi tôi nhìn thấy nước đầy lên trong ống thủy tinh. Song, tôi vẫn chưa bị đè hết lên dưới nó là nhờ vài vệt tinh tú từ hai con mắt ve chai, từ mấy kẹp nơ tóc hay hạt đeo tai vòng kiềng của nàng, và từ phiên nhóm họp tiếng động của tất cả các thứ ấy.

Nàng không cần phải ao ước. Nó đã thành. Chỉ cần một máy ảnh loại trung là đã có thể đưa thật nhuyễn nàng vào vùng đa diện đồ chơi, nơi đó, một phần tự chúng, phần lớn nhận ơn ban phát hấp dẫn từ nàng, mỗi thứ được chắp thêm trăm ngàn ngón muốt mà vẫy mời khó cưỡng. Tôi tiếc không mang theo nó; hỏi nàng thì thật bất tiện và chẳng hợp lẽ chút nào bởi (không dám chủ quan lắm): thị giác bỗng dưng hội họa của tôi, cái mà tôi đang nghĩ về, chỉ tôi biết và cho nó là thích lý. Tôi đành:

"Giá em có thể cho anh mượn những ngón không vân tay kia! Thời gian vay mượn: không lâu hơn khoảng cách của hai lần em cau mày, không lâu hơn việc hoàn tất một bài thơ-xuôi. Có lưỡi cọ nào miết miệt vào khung vải mà chẳng lê theo chút vẩn cộm trên đó như đường bay của ong, đường vờn của mười đũa hão ấy chăng?"

Nàng ngồi yên. Tự bão hòa trước những lời phỉnh nịnh của tôi: tấm chắn hữu hiệu nhất cách ly nàng khỏi ngoại giới mà nàng thảng hoặc muốn làm mặt lạ cùng. Nhưng một cái gì đó nơi nàng không cam chịu: Ấy là mùi tóc. Mùi tóc từ trước phả ra sau mơn man nhột nhạt kích thích như chính những dây đen mà nó cắn vào. Chính nó đã tha thứ cho cảm giác xấu hổ trong tôi khi nghĩ mình vừa đổ bát màu lợn cợn văn vẻ lên mặt đá trắng tinh. Dẫu không tơ hào được đến một thớ vụn trong tảng say mê mùi vị của nàng, tôi vẫn gọi được ngay tên thứ dầu gội đó, bởi đây là công trình đúc kết của tôi từ hàng chục cuốn tạp chí thời trang gửi về cho nàng hàng tuần có, hàng hai tuần có, và hàng tháng có. Tâm sức đổ vào ngang với việc sửa soạn cho một bài thi cuối khóa đã được tôi dồn vào, lượm lặt thêm sau những buổi bàn tính cùng nàng để cuối cùng, chiếc bình shampoo thật lạ mắt (hình quả trứng với hai đầu dẹt dùng cho việc đứng vững và đóng mở nắp) đặt mua từ mấy tháng trước với nhãn hiệu cùng thành phần được liệt kê tỉ mỉ gồm các thảo mộc tổng hòa từ các miền nhiệt và ôn đới đã chiếm lĩnh vị trí trang trọng giữa hàng lô hóa mỹ phẩm khác trong phòng tắm của nàng. Tôi hân hoan thưởng thức ‘tác phẩm’ của chính mình hiển hình trên từng vuốt tơ hoa kia. Khí nước vướng trong kẽ tóc khiến cho chất dầu sệt hơn, nhưng hương tóc nhờ thế đậm hơn và dễ thấm vào khứu giác tôi hơn. Và khi đã ở trong tôi rồi, chính bụi nước trong hơi thở của tôi sẽ cấp thêm chút sức nặng cho nó, đủ nặng để không cho nó bay khỏi tôi được nữa.

 

"Quái đản, như chính tác giả! Le style, c’est l’homme. Văn sao, người vậy. Không sai chạy tí ti!"

Đó là cử động duy nhất mà tôi ghi nhận được ở nàng, nơi đôi môi, ấm áp, của mấy hột bột thừa sau một lằn cắn bánh, khi nàng xem xong xấp bản thảo tôi đưa: nàng trở về tính kiệm lời cố hữu.

"Kết luận chỉ thế ư? Không còn chi thêm thắt nữa? Em?"

Nàng đặt mớ giấy xuống bàn. Những mũi lược từ cánh quạt trần bóc tách chúng ra. Nàng chớ buồn động thân thu lại. Hơi ngả người; và đôi mắt như hai móc câu, vất, và bíu vào các chấm sơn của khoảng (đối với tôi là) vô cùng nơi bức tường trần trụi trước mặt. Hai bàn tay thõng thượt theo hai thành ghế trong tư thế buông rời vô cảm. Chúng như hai gờ của một vách núi mà đỉnh đang xoay chong chóng trong mớ chỉ mây bị gió xổ loạn phía trên. Tôi hồi hộp lo, trong khi nàng chẳng cần để ý xem mớ báu vật tinh thần kia của tôi còn bám vào thành ghế hay đã rơi xuống thảm. Tôi chồm qua vai nàng đè và thu gom chúng lại. Trận mưa hương đổ rào trên cảm giác tôi. Tôi nghe từng lon bụi nước ngấm vào những lỗ chân lông trên mặt và dưới cổ. Những hớp ma quái được lớp da tôi hối hả mở bung nhét nhồi. [Ôi, tôi yêu biết mấy những luồng mưa không hạt! Chỉ là những nhon nhón của một bụng khí chuyển đột nhiên từ nóng sang lạnh mà ngay mặt đất phong trần là thế cũng se mình không cưỡng nổi. Nó khiến ta nghĩ rằng sự biến thái kia không phải từ thiên nhiên bao bọc, mà từ chính ta, từ trong mỗi chớp máy tinh tường của bộ não. Tôi đạp vỡ vỏ thoát ra làm loài có cánh vi vu hả hê cuống quýt ngụp lặn bới nhào lạc dấu trong mớ đai rừng nõn nuốt thơm tho. Rồi thoắt, tôi không nhớ gì nữa. Một thoáng cuộn thân nhín qua vài tích tắc trước đây, bây giờ còn một chữ ngỡ. Mùi tóc ướt bắc cầu cho lúc nãy và lúc này gặp nhau. Tôi bàng hoàng như vừa thăm lại hàng năm cũ.]

"Anh hỏi là hỏi thế thôi, vì chẳng lẽ anh lại... lặng lờ như em? Câu trả lời của em khác chi một định đề toán học? Và em: người học trò luôn luôn thuộc bài."

Nụ cười trên môi nàng cho phép tôi mừng khi nghĩ nàng không là một tịnh vật:

"Chỉ đáng buồn anh lại là cậu học trò không bao giờ thuộc bài!"

"Thêm một định đề khác," tôi dối lòng khi phải cười theo. "Anh cảm tưởng em muốn thử thách anh điều gì đó: bởi điểm mà em không thể không biết nơi anh là anh luôn khép cửa đầu óc của mình trước toán học."

Nàng càng không thể là pho tĩnh tượng, bởi nét cười đã biến thành giọng, veo véo như roi quạt trên trần. Nó là bông pháo bắn nàng lên, khoái trá, và bắn tôi theo chiều đối nghịch:

"Song anh lại chẳng bao giờ sai trật chút nào về các phép tính có liên quan đến chúng mình! Điều này gây không ít ngạc nhiên cho em."

"Tỉ dụ?"

"Vô khối... Này nhé," (em kể với căn bản bất chợt, bỏ qua thứ tự thời gian) "trong suốt buổi chiều bên anh, em mở miệng không hơn 7 lần, mỗi lần không hơn 1 câu, mỗi câu không hơn 3 chữ;" lúc khác, "đúng 10 ngày, 2 đứa chưa gặp;" hoặc, "hôm nay anh phone cho em nhiều hơn hôm qua đến 5 phút."..."

"Một trí nhớ phi thường!" Tôi ngán ngẩm. "Sao lại có thể thế nhỉ?"

Tôi đứng dậy, ngó xuyên qua cửa. Lúc này tôi chỉ có thể làm thế để tránh không khí nhạt phèo cùng ánh mắt mặn chát chế diễu của nàng. Thế mà tôi được đền bù xứng đáng. Cửa sổ trổ thẳng ra vườn cỏ bên. Chiếc nệm chưa được cắt tỉa nằm thưỡn lặng trong nắng, đẹp đẫy đà, hoang dại. Đó là loại cỏ mà tôi đã quên tên (dầu nàng có cả trăm lần kể cho tôi nghe về nó [nàng vốn là chuyên viên về thảo mộc] những ngày hai đứa mới quen nhau) sắc rêu, thật đậm; và cứ trời sửa soạn về chiều thì trông lại giống màu than tím. Sức sống của chúng thật mãnh liệt. Không chỉ vào xuân hay hè, với điều kiện thời tiết thuận lợi cho việc tăng trưởng, vào hơn một mùa khác còn lại của năm, trong lúc vạn vật xanh xao chuẩn bị ngủ đông, tạm ngưng mọi sinh hoạt bình thường, nó vẫn (tuy phần nào chậm bớt) hiên ngang khoe bày vẻ khang kiện của mình, nhởn nhơ trước mắt đời. Tôi yêu vườn cỏ nhà nàng. Nhưng lúc này, nó không là đối tượng thu hút sự chú ý của tôi. Màu xanh của nó chỉ là chiếc thang cuốn tia nhìn của tôi nghiêng sang mấy ô dù màu trắng trong chiếc chậu cổ Trung quốc gần đấy.

Thênh thang xòe những ngón thon dáng tựa hoa sứ nhưng dài hơn, khoảng chục đóa quỳnh búng khẽ tay túa tròn những tia vòi sen là các mao quản vàng nhạt che chở cho cuống hồng phớt tím phát từ tâm hoa nhô xa hơn cả các đài ngoài cùng và từ đầu đỉnh cuống ấy các nhụy vàng sậm được phái đi vời gió nắng bướm ong đã thưa dần với tiết cuối thu. Sách vở viết rằng loài hoa cả thẹn này, hậu thân của một nàng công chúa tội tình, chỉ nở về khuya; và chiều dài kiếp phần của chúng chỉ đủ ấp ôm vài đợt nắng sáng đầu tiên. Nhưng từ khi chậu cảnh họ xương rồng giã từ người chủ cũ ở Santa Ana về sống với nàng, đến kỳ, chỉ cần chiều vừa bước sang đêm là hoa đã nở, và chỉ rũ héo cùng một số loài khác khi mặt trời sấp đỉnh đầu. Tôi (bạn bè của chúng tôi nữa) khen nàng có tay gầy hoa; đã thay quyền tạo hóa gia hạn tuổi thọ cho một trong vài giống mảnh dẻ nhất. Những cánh quỳnh độc đáo tách biệt và vượt hẳn về nét ẻo lả đài các so với các chủng loại khác chung quanh. Trong phát triển nội tại ẩn một giao hòa thắm thiết với con người và thiên nhiên. Một làn bướm trắng phất qua tưởng như một bợt nắng dời chỗ là nét hoang đường pha lê. Sóng rung động lăn tăn khuấy lên niềm biết ơn với người đã tận tình chăm bón chúng khiến tôi quên nỗi bực mình nàng vừa gây cho tôi. Tôi muốn giải hòa với nàng bằng con tim mà sứ giả là đôi mắt. Nàng ngồi đó. Phối khúc của nồng nàn và lạnh lẽo. Dầu cố gắng trăm chiều, tôi vẫn không hiểu được nàng. Việc nàng ngồi hàng giờ bên các khóm hoa, nét mặt vừa hoan hỉ, vừa ai oán là rất thường tình. Nó vừa là trò chơi, tiêu khiển, mà cũng là trò giải thoát (khỏi những xung động trong công việc hàng ngày) của nàng. Từng va phải bức tường đá tương tự, mặc nàng vọc trong bể mơ màng tự tạo, thường thì tôi lẳng lặng ra về. Nhưng có lần, khó ngăn nỗi hiếu kỳ, và cũng khá bực mình (khi tự thấy bị đối xử còn hờ hững hơn cả cục non bộ gần đấy), tôi hỏi. Mắt ướt, nàng nói, chăm sóc hoa, song đôi lúc em muốn hoa ngừng ở thể nụ. Mỗi cánh nở tươi là mỗi dọn đường cho sự khép kín vĩnh viễn. Một sự bung phá và vỡ chết trong tiếng pháo hân hoan của mình. Môi cười, nàng tiếp, ai cũng tội thân hoa yếu ớt; song nghĩ cho cùng, ngày thì dãi nắng gió, đêm lại dầm sương mưa vậy mà vẫn mởn mơ; thử hỏi thân người chịu đựng được thế chăng? Con người còn xứng đáng giữ mãi cái quyền thương xót kia hay nên trao nó lại cho chúng để chúng thực thi ngược lên họ? Nàng ngồi đó. Bây giờ nàng là pho tượng thật, của đá sáp với mái tóc thật, của người. Còn tôi thì chạm vào thực thể vô hồn kia, bị dội lại. Tôi muốn thăng biến, rũ phủi xốn xang, bỏ hết mọi thứ; ngoại trừ một điều: tôi luôn nghĩ về nàng. Cứ mặc tôi lăn lóc trên những toan tính, nàng thu mình nhỏ lại bằng một thỏi son, tự mãn với thể tích và khoảng không chiếm cứ. Ơ thờ, phất phủi mọi cảm thông. Bây giờ, tôi phải tự đánh lừa tôi bằng cách: pho tượng, dầu gì cũng không thể phản ứng với bất kỳ một ngắm nghé phê bình nào của tôi. Nhờ nó, tôi biết tôi đang tự do - thứ báu vật thường vuột khỏi tay tôi một khi nàng trở lại là người. Tôi chưa trả lời được cho tôi: tại sao lại say sưa cô nàng câm nín, thụ động này được? Lửa nhan sắc sao vẫn có thể ngời ngọn trên một tảng băng sơ sử tái sinh? Nàng bắt tôi tưởng tượng, thèm khát đến lộn lạo rồi hao hụt dần trong những màn hoạt tình cứ nhắm mắt là thấy, đắng khô miệng đến không còn nước bọt để nuốt, song cũng khiến tôi ngoan ngoãn, thánh thiện đến rách lòng! Nàng du tôi vào tình thế tự dâm để sống còn. Tôi cũng tự vỗ an là tuy chẳng gửi tôi lời nào, nàng cũng không thể bảo tôi phải ra về dầu ít thú vị với sự hiện diện của tôi. Tôi chủ động đến thăm nàng (lúc báo trước, lúc bất ngờ); chủ động khi kiếu từ. Tôi muốn thoát khỏi thân phận của chiếc bè loay hoay kỳ cục trong vũng xoáy hút của vực-nước-nàng. Tôi muốn đặt nàng vào trạng thái đã rồi để hưởng niềm thích thú khổ dục nhỏ nhoi của cảm thức tự ti tự chế tự tung tự tác.

Nhưng rồi cũng đến lúc tôi phải khôn ngoan, thức tỉnh để ép lòng kịp làm hành động trước khi nàng yêu cầu: từ giã. Tôi yêu nàng; và dù biết giữa chúng tôi là những dị biệt khó bề thỏa hiệp, tôi vẫn ước cùng nàng mãi là của nhau không những chỉ trong những giấc chiêm bao, mà trong cả những lúc như giây phút này đây nàng đang tự muốn hư hóa và hư hóa người khác. Tôi quá chán tái diễn cảnh những lần đang lái xe bỗng gào to tên nàng vì nhớ, đấm đụi vào tay lái bắn lên mấy phát súng còi vô duyên, tự thấy mình giống hệt một chiếc dĩa hát ngày càng sờn luống và mũi kim đang rì rọ trên quỹ đạo nhọc nhằn chỉ rè rẹt từng âm rách bươm tội nghiệp.

Như trăm lần cũ (và có lẽ sẽ như vạn lần mới), nàng tiễn tôi bằng vỏn vẹn chữ "bye" miễn cưỡng vô hồn: tổng kết cho lần thăm viếng của tôi + ném viên đá lót đường tôi về.

*

Bài nhạc nghe từ tần số FM 90.7 tuốt dọc thần kinh tôi như hai bàn tay đang cố tách đôi mắc nứa. Âm trung hồ cầm siết rên gãy vụn giữa những khe kim loại khin khít ngăn giọt mặt trời nhỉ xuống. Giao lộ 15 nhập 8 vào giờ tụ và tan sở là hố lầy của những bàn chân mang giày sắt; bi đát hơn: địa ngục một hũ đường bẫy ác lũ kiến. Các chân xe lê sền sệt. Nốt nhạc đang lừng lững bỗng hốt hoảng, tốc cao, nhưng bởi cứa từ một nhạc khí trầm, nó chỉ vói nửa chừng là đứt hơi, kềnh xuống. Chiếc phản lực chui thật nhanh vào mây. Hồi kèn nóng nảy xuyên khôn thủng bức tường bưng bít khủng khiếp của sắt thép formica nhựa hóa chất ùn đống suốt hơn 120 phút cao điểm. Con người đang bị nấu chảy trong chiếc bình vĩ đại đó. (một melting pot đúng nghĩa.) Tấu khúc, tôi không nhớ tên: chỉ biết là một điệu Brahms vũ tròn trong một cuốn phim xưa xem rạp Lê Lợi Sài-gòn. Tôi nghe rất nhiều lần; mết mệt những âm thanh; nghe, yêu; và lần nào cũng nghẹn. Cái nghẹn tức xoắn lấy tôi như vòi bạch tuột. Niềm thích thú yêu mị được đếm từng tiếng lích tích của thịt da và tim óc mình đang bị rỉa lói. Nỗi quẫn bách của âm thanh đang cố bựt phá các mắc lưới, là diễn trình của cuộc hành hình bất lực. Nó là con dao; còn tôi là lóng mía: lóng mía bị róc bằng mép dao cùn. Rèn rẹt. Cuối cùng, nó bóc được tâm trạng tôi hiện nay: thứ tâm trạng mà sau khi đã sàng lọc tất cả, lấy đầy lấp vơi, lấy cộng bổ trừ, cái còn lại là một cọng khô quắt và bạc thếch.

Tôi cô đơn. Thường, tôi chỉ cảm nhận sự có mặt của cô đơn khi ngắm trời mây hoa cỏ hay làm bất cứ việc gì. Lúc trò chuyện cùng nàng, tôi, ngoài cảm giác mông lung kia, còn thấy được mặt mũi của nó. Khi nghe nhạc, đặc biệt là một vài tác phẩm nào đấy (như bài nhạc đang phát trong máy), tôi vừa như bị tán mỏng, vừa như được lấp đầy. Sau khi rời nàng, từ bài nhạc đó, tôi nếm thêm được mùi vị của sự mất mát của mình. Mỗi nốt nhạc là mỗi giọt vật chất cấu thành chân dung của cô đơn. Nó nằm bên kia tôi, úm chụp lên tôi, vật tôi xuống, lòn lỏn độn giáp dưới lưng, kè ngang, úp dọc. Vị thế nào thì nó cũng giống tôi đến độ tôi tưởng đang tự ngắm trong gương (trong mọi vị thế), hoặc đang phân thân. Âm thanh ngoài việc giúp tôi định hình nó, còn định cả màu của nó: y như tâm trạng của tôi đang lái xe lúc này: một màu trắng, cũ kỹ.

Nhưng lần này tôi hết chịu đựng được rồi. Tôi không muốn làm một lóng mía, càng không muốn da thịt bị quào quẹt ngứa ngáy vì những sợi lông hơn hớt của chính mình. Tôi thấy nàng đang mỉm cười xòe nan hai bàn tay lên vẫy tôi (nàng như muốn hỏi tôi có cần ‘mượn’ ‘những ngón-không-vân-tay?’). Tôi nhấn vào nút chuyển đài. Một điệu Hard Rock, lừng khừng, chưa ném được vào mặt những viên đá gồ cạnh, nhưng khí bắn ra đã chừng thô nhám. Tôi thoải mái chút ít với cảm giác bình an mà tôi biết may mắn lắm mới hưởng được trong sa mạc tun tút của đá cứng dễ tìm thấy trong bất cứ xó xỉnh âm thanh nào trên đất nước này. Âm thanh không đả phá hay phản kháng hiện thực vốn là hiệu quả tất nhiên của một nền văn minh vượt bực bỏ sau và xa mọi thực tế đồng loại, độc tôn; và do thế , độc hành, trơ trọi, chung quanh hết ai hoặc gì để nhìn vào mà biết mình đã ra đi từ đâu, đang ở mức nào, vẫn còn là người; nó cao quá, vươn hẳn mầm mống người, nên dễ tách rời chất người (cái chất người đang lẽo đẽo hoài hơi đuổi theo con người). Âm thanh là bản chất xã hội được nghe, cảm; và thấy - còn rõ hơn dẫu khi nó được chụp bằng thị giác. Tôi chia xẻ, nhưng vẫn chưa dung hợp được nó; vẫn bị mẻ sướt khi đụng vào những góc ghếch của loại đá chưa sàng rây này. Tôi vuốt mặt và lần thứ hai, tự cảm thấy xấu hổ vì đã sử dụng ngón phản bác với một đối tượng vô can.

 

Ôi, vừa xa nàng mà tôi đã nhớ nàng như điên! Niềm hoan hỉ do tự do mang đến là không giả; song song hành với nó, và thật hơn cả nó là mối khao khát được buộc chặt, lệ thuộc vào nàng. Tôi mất định hướng khi nàng không ở bên tôi (nếu có?: tôi càng chao động hơn!). Tôi rã rời giữa hai lực kéo. Đột kích phía bên này, kết quả bị đẩy sang phía bên kia. Cho nên, nghịch lý là bình thường với tôi, cả với nàng. Cuộc tình ngẫm nghĩ đôi khi kỳ quái. Yêu nhau, thay vì để kết hợp, hòa tan vào nhau, hay chí ít, để thấy những khác biệt dần dần được cái "nhìn về một phía" làm nhòa nhoẹt đi thì chỉ là dịp cho chúng sinh nở thêm lên, lồ lộ thêm lên mà chúng tôi lại lúng túng quá khi ngồi cạnh nhau tìm kiếm một giải pháp canh cải. Dường như chúng tôi yêu nhau chỉ để "biết" chúng tôi yêu nhau, để tự thấy thỏa lòng với câu tuyên bố trước mọi người, "Chúng tôi có nhau; chúng tôi không cô đơn; chữ "cô đơn" hết sức xa lạ với chúng tôi!" Ám thị ấy cho chúng tôi sự yên tâm khi chường ra trước thiên hạ (làm sao hơn? chúng tôi không thể là những Robinsons và xã hội không là đảo hoang. Sống là sống trong đoàn thể; đành rằng khi xuất hiện trước họ, tính chất "riêng tư của hai" sẽ bị pha tạp trăm ngàn). Chúng tôi chỉ tự phục hồi khi trở về với thế giới của mình. Mà thế giới ấy không phải lúc nào muốn, chúng tôi cũng đều tạo ra được. Bởi lẽ, chính chúng tôi cũng không còn ung dung định đoạt cho phần mình nữa. Chúng tôi đã tiêu mòn ít nhiều vốn của mỗi đứa khi tìm đến nhau. Chúng tôi khám phá tình yêu trong nhau trước nhau khi chính mình đã quá tiều tụy. Yêu nhau như để trả thù cho nửa đời trước không được gặp nhau, lôi quá khứ nhốt vào hiện tại; nhưng bởi không là phù thủy, hoặc chỉ là phù thủy non công lực nên ngục thất vẫn chông chênh, so lệch; thời gian vẫn xung đột, hàm hồ; và chủ nhân luôn hậm hực, bất thỏa với chính mình! Trong 24 giờ, thủy triều tình tứ đã có thể đụng cả hai cực. Những lúc mà cường độ tình yêu lên tiếng báo nguy, hai đứa vẫn thừa hời hợt để chẳng buồn cựa tay rót thêm ít nước say vào cốc rượu đã nhạt cả màu lẫn vị hầu chấm dứt tình trạng nhập nhoạng, không tìm ra tên để gọi. Cái ý nghĩ "của nhau" kia; cái xã hội với tràn trụa lớp keo định thức kia đã dán chúng tôi lại. Sức dính của chúng, được trát qua nhiều triều sống, tuy đã vã nhiều, vẫn còn lấp lóa hào quang của ngọn đèn hàn gắn. Dẫu vậy, bây giờ, hơn lúc nào, tình yêu, có, là có cho người khác, cho con tim khác, cái nhìn khác, cho cái "tôi khác," chứ không cho hai người trong cuộc. A! Giản dị thế mà bấy lâu nay tôi (có lẽ cả nàng), chẳng đứa nào can đảm nới rộng vòng dây suy luận của mình! Một món lãng mạn đắt đỏ. Ẩn thị đã là mặc nhận! Thứ nào vui?

*

Trời nhúm nhó, thun xéo; mây hung hăng xáp gần hả miệng nuốt tươi lẫn nhau. Đám khói chiến thắng đứ đừ khoe chiếc rốn õng căng của đầu tháng thứ chín mang thai. Lằn chân trời thụng nứt trông như miếng kẹo chocolate vữa. Con đường trước mặt co lại, rùng mình chui dưới lườn mái rữa mục. Ngồi trong xe, tôi nhìn rõ cái rét kéo về trên những đọt cây mà dầu bị trét trên nền tím ngất của bầu trời, là là sắc đục muối vẫn làm cho chúng tróc ra được một phần. Cái phần tróc trẩy đó lập lòa ba phía, che tầm nhìn, làm ảnh hiện trong lòng mắt khúc khuỷu. Hầu ngay trong tích tắc, tất cả cảnh vật cùng bổng lên, phật phờ như vọt từ tia của một nồi nước khổng lồ đang sôi (chắc chắn ngoài kia cũng vang lên âm xì xèo như thế). Rồi, mãi cao, nó như ngọn buồm tàu tít khơi trên một mặt bể đang lột da dưới ánh nắng sau trưa. Mặt nhựa bây giờ là chiếc phà treo. Tôi khoái chí hết sức bởi không cần nhích cần số mà chiếc xe vẫn tiến lên dễ dàng (nó như bơi trong không khí). (Tôi nhủ thầm, mình đang xem một cuốn phim hoạt họa hoặc giả tưởng do chính mình đóng.) Nhưng tôi không nằm mơ, bởi vòng rung nhẹ của máy xe luôn nhắc tôi điều đó. Xe lướt nhanh quá, hơn cả một chu kỳ khép và mở mắt; đến khi tôi thoát khỏi chùm ảo thì bọn cây lạ của con đường trước mặt đã chòi lên bàn đạp thắng. Tôi tách nhanh vào bờ lộ phải sơn hai chữ trắng Bike Lane. [Nhớ, sau khi rời khỏi nhà nàng, trừ một lần vào quán fastfood mua bánh mì và nước uống, thời gian còn lại là ngồi bên tay lái - vừa lái, vừa ăn. Tôi chỉ biết phải đi. Nơi đến: chưa cần. Mỏi lắm, nhưng tôi vẫn chưa muốn về nhà. Nỗi nhớ nàng, (thay vì dun tôi đến, lại gạt tôi xa nàng hơn) dầu được tôi phủ dụ bằng những ngón khoai ráng (là món nàng mê mẩn; và tôi thích theo, để làm nàng vui) vẫn chưa mãn; giờ đây lắc tôi hơn cả khúc lộ sóc. Ừ, thì thế nào, tôi đang nhớ nàng. Nhớ, không cần đối mặt với nàng, với tôi, là êm dịu. Gặp, nhìn thấy nàng đẹp thêm, khiêu khích thêm; trước món da thịt mỡ mòng mật ngọt mà tôi chỉ được tiêu hóa bằng giả tưởng, và thực sự chua đắng vắt từ quả thái độ dưng không của nàng, lắm lần tôi tiếc biết bao đã nhọc công mong chờ và lái xe đến nơi hẹn!]

 

Cul-de-sac! Suy nghĩ, cộng thêm sự đột chuyển của cảnh trí đã đưa tôi vào tuyệt lộ lúc nào không hay. Định quay lui tìm trụ đèn đường nào đó xin chút ánh sáng xem lại bản đồ. Chòm lấp lóe sau lùm cây căn nhà góc phải khiến tôi chú ý. Phần lớn của đêm đã về. Những ngày cuối cùng sửa soạn đón mùa mới. Trời tối nhanh hơn tôi nghĩ. Khu phố trống lúng túng thiếu tay ngăn gió về từ mọi ngả. Các chỏm cây rối tung, phất theo chiều xuống, giống như những gấp thuyền mảnh bị dựng đứng, mũi sắp vỡ bởi lực đè quái ác từ trên của sóng. Tôi mở cửa xe, nhìn quanh. Những chiếc cánh sắp đen hẳn của bốn hướng trời rõ ràng đang lùa tôi vào trong. Mặt đường như thân của một con quạ lớn đông máu. Hơi rét gom vào giữa. Đó là nơi tôi đứng. Tôi thấy mình bị ép nhỏ lại, dẹp, lênh khênh. Mặt nhựa, bây giờ đã như mặt băng đen, dưới thấp; và tôi là tảng băng mới đóng loằng nhoẵng trôi trên. Chính hơi lạnh của tảng băng trong tôi (chứ không phải rét của đêm) làm căng và mài bén thị giác tôi. Tôi nhìn rõ lắm. Bây giờ, ngoài đôi mắt, tôi còn được trang bị thêm một loại quan năng mới mà nhất thời chưa biết gọi là gì đang giúp tôi hít ngửi, nhận diện tình hình. Căn nhà góc phải từng phút một phỗng lên vì gió. Chung quanh là lạnh. Gió gặp lạnh biến thành vòi, tuy mờ ảo, song vẫn nhìn thấy được, giống như khí freon bơm ứ vào giàn ống, toát theo các lỗ trong xe. Khó hy vọng vào sự trợ giúp của một ánh điện đường, tôi tiến về đốm sáng. Cái đáng lẽ có là các ngôi sao trên cao thì đã vướng vào mây. Căn nhà no hơi, nhẹ, trượt trên các bánh xe vô hình, nhích. Không thể lầm lẫn nó với một điểm nào khác. Nó gần tôi nhất. Nó là đất liền; là cõi sống của kẻ đắm tàu. Tự nó đến với tôi. Tôi men sát bờ đá để khỏi chạm vào những cành hồng lắc lư theo cơn bấc từ vực nơi hông trái đưa lên. Dưới chân tôi là cỏ. Chúng đã lâm râm ướt; đế giày mỏng mà chân phải của tôi đang đỡ cả thân người từ từ mềm nhũn nhỏa cả sức nóng ra ngoài. Tôi chạm nhẹ mũi vào khung kính giá lạnh. Một góc bàn tay thủy tinh mờ nước. Tôi dùng sóng áo lau nhẹ.

Những mành ngang của tấm màn nhựa sát cửa sổ trong chưa cúp hẳn nên tôi trông khá rõ: hai đứa bé tóc vàng đang chơi cờ. Lùi vào giữa phòng, một người đàn bà đang lật sang trang một tờ tạp chí. Bà quay lưng lại phía tôi nên tôi chỉ có thể nhìn thấy mái tóc cũng vàng óng như hai đứa bé và gò vai len hồng rất đầy nhô lên khỏi lườn ghế da. Tôi tựa vào vòng cao su tưới bên cạnh cho phần hông trái đỡ mỏi. Rồi chiếc ghế xoay tròn, dừng lại thẳng băng với tầm mắt tôi ngược với hướng lúc nãy. Tờ báo màu buông xuống. Thành ghế như mặt biển nâng khuôn mặt lên. Một người đàn bà trẻ vừa, rất đẹp. Cánh mũi thẳng, thanh như một chấm ngoài nhú vừa tầm trên biên đạo màu đào nhẹ nhõm xuôi chiều một cây xanh gọn ghẽ là cả bán thân trên gợn theo lưng ghế. Đồi ngực vồng rõ sau lớp áo khá rộng. Hai đùi khép lên nhau; hai bàn chân ủ trong đôi dép dạ. Bà chăm chú dõi theo cuộc chơi của hai chú bé; mỉm cười. Ánh đèn bàn từ hướng trái bám vào kéo bờ vai bên đó chĩu xuống để bóng bên kia bị hất chênh lên trần. Một số sáng chưa thoa kịp đuôi mắt đã bị trợt qua hàng lông mi làm óng lên nhanh lắm chiếc lá trắng mà trên đó hạt tròng loe màu lục là viên ngọc nạm vào. Tôi nhìn xuống sàn phòng. Tấm thảm màu lục ngọc. Bây giờ tôi biết chính tấm thảm này (vật hầu như lọt vào mắt tôi cùng lúc với mái tóc hai đứa bé) đã vẽ trong tôi một màu sắc nào đó mà tôi nghĩ sẽ được nhìn thấy tiếp sau. Đây có lẽ là một hình thức liên tưởng: người bản xứ (đặc biệt là phái nữ) có tóc vàng mắt lục. Hai màu không tương phản nhau, mà lại đỡ cho nhau để được hấp thụ dễ hơn! Mắt màu lục là điều bình thường. Song, quả tôi hiếm thấy màu lục nơi thảm nhà. Sự trùng hợp khả ái. Có thể tôi vẩn vơ quá đỗi. Nhưng, giữa xám ngắt đã dầy khít bên ngoài, cuộc sum họp có tóc vàng mắt xanh kia làm sao chẳng khiến tim tôi ngẩn ngơ? Chỉ còn thiếu màu lửa trong lò sưởi sau lưng người đàn bà. Nhưng cần gì. Bao nhiêu đó đã quá thịnh soạn cho một buổi tối êm đềm. Suốt từ sáng đến giờ, bên nàng, rồi xa nàng, màu trong tôi là gì nếu chẳng là màu đỏ rên siết của nỗi đam mê bị hất ngược nửa chừng? Tôi đói. Lúc này tôi mới cảm thấy đã lâu lắm rồi, tôi bị kéo xa mâm cỗ trần gian.

Tôi ước cái màu đỏ thèm khát trong tôi đốt lên được ngọn lửa ấm cho 3 con người dễ thương trước mắt.

Hai đứa bé bỗng ngưng cuộc. Tiếng cười (những đôi vai chao, những ngước lên miệng mở, những bàn tay đập mạnh xuống thảm...) cũng ngừng theo. Qua khung kiếng cách âm, tôi nhìn thấy một khúc im lặng rẽ chiều. Có lẽ chúng chợt nhớ phải sắp làm gì đó. Hai cụm tơ vàng chụm vào nhau; tách ra, rồi hướng về cửa. Người đàn bà trông theo. Tôi không cho rằng mình bị bắt gặp. Nhưng cách dè chừng tốt nhất, và nghĩ là đã đến lúc thực hiện ý định, tôi bỏ nơi núp, vòng lên lan can thu vào chiếc cửa gần đó, cố vượt qua nỗi khó chịu của chiếc chân bị tê cóng, bấm chuông.

Chiếc nắp đồng phía trên bị đẩy vào. Ánh đèn lọt ngoài nhanh nhưng chậm ấm hơn tiếng người đàn bà hỏi ai đó? Tôi bảo lạc đường, xin giúp. Vài giây. Hold on out there! Giọng một cậu thánh thót như một nốt dương cầm nhỏ. Chiếc nắp đóng; cánh cửa gỗ mở. Chỉ còn ô sắt ngăn họ với tôi. Đèn hành lang nhóa, và chựng sáng. Tôi lóa, nhưng vẫn phải yên vị cho 3 cặp mắt quan sát. Người đàn bà hỏi tôi cần gì, giọng thật ấm. Tôi vắn tắt nói mình quẩn lối. Gặp ánh đèn, tôi tìm vào. Thật tình tôi không định tò mò, nhưng chiếc rèm chưa đóng cho phép tôi trông thấy cảnh sinh hoạt trong nhà. Nó thực sự khiến tôi xúc động. Nỗi xúc động đã cột chân tôi lại nơi tôi đứng khá lâu. Tôi xin lỗi đã phá vỡ mối liên kết và hình ảnh ngọt ngào kia, làm gián đoạn cuộc vui của hai đứa bé và luồng suy nghĩ của bà. Lời nói và thái độ của tôi có vẻ chân thành thế nào mà cửa an toàn mở rộng, một phần ánh điện lấn đến đầu gót chân tôi; và cậu bé đứng bên phải - chừng là cậu em, vì thấp hơn - hỏi tôi có cần thức gì nóng để uống không, trà thì đã sẵn (trong bình, dad vừa pha mang theo đi trực, dành cho mom nhiều lắm). Tôi nói không, cảm ơn, để lần khác; cái tôi cần bây giờ là một lời chỉ đường; đã khá tối, có thể là mưa; tôi cần đi ngay và cầu mong về đến nhà trước khi trận nước trời che mắt rất dễ làm tôi lạc lần thứ hai. Người mẹ mỉm cười, lẳng lặng quay vào. Cậu anh đứng dựa vào đà cửa, bảo tôi có lý. Khó tránh được cơn mưa đêm nay. Đài khí tượng vừa cho biết. Người mẹ trở ra, nhẹ hơn sóng khí đỡ dưới tà áo, đứng gần cậu em, bên phải tôi, tay cầm mảnh giấy. Bà mở nó trước tôi bằng bàn tay đó. Tay còn lại quét chiếc đèn bấm theo lộ trình của móng tay trỏ của bà trên những tên đường, những ngõ quẹo, và minh hóa chúng bằng những lời ngắn, từ tốn, dễ hiểu. Có lẽ bà nghĩ sự chậm rãi, thêm một vài phút hướng dẫn sẽ dễ thẩm thấu qua bộ nhớ của tôi, và có ích cho tôi hơn. Tôi không ngờ mình lạc xa đến thế. [không ngờ sức đẩy của nàng mạnh đến thế!] Chừng chắc tôi đã thấu đáo, bà trao tấm bản vẽ tay cho tôi. Hai hay ba trong số những móng tay thoa sơn tím (màu sẫm lắm) của bà châm vào lòng bàn tay tôi nhồn nhột. Chúng dụ tôi không bằng vuốt thon thon của ngón, cửa cong cong của móng, mà vì cái màu sơn kia - cái màu mà khi nó cho hình ở ai, từ cái gì là đều khiến cho ai đó, cái gì đó trở nên đáng yêu tuyệt đối. Màu sắc ấy bây giờ mê hoặc tôi. Nó khôn khéo kết thân với giọng nói của bà. Giọng nói thật quyến rũ. Nó reo như tiếng gió rọc rần cuống lá những đêm tôi nhớ nàng thao thức thẩn thơ vườn sau ngắm trời. Âm ấm như một lời kể, đồng thời là một bàn tay mở sẵn cho ta trang sách có những lời những đoạn chữ nào đã biến thành vô giá ta muốn xem lại để được xông vào hồn hơi trầm định rất thiếu thốn trong cuộc sống hụt hẫng hiện tại của ta. Tôi chưa bao giờ nghe được một giọng nói ngọt dính [như mật chà là] và êm đến vậy. Bỏ qua phần ý nghĩa của ngôn ngữ mà nó mượn chỗ, bỏ qua phần người phát ngôn mà nơi đó nó đã được dạo lên, chỉ chất giọng kia thôi đã đủ khiến tôi nghe máu trong cơ thể như cùng vui theo, trẻ lại; và chứng mất ngủ xin trả về vùng khuất của những khái niệm y khoa. {Trong mấy năm định cư ở đây, tôi chỉ bị lôi cuốn bởi giọng nói của một người duy nhất. Đó là cô giáo lớp ESL. Tôi đã không vắng mặt trong bất cứ giờ giảng nào của cô. Tôi mê cô qua sự môi giới của chất giọng mà mỗi lần nghe, trong tôi đều lóng lánh một mặt trời nằm chơi trên lòng suối, hồn phân phất mát như được phẩy bằng những hạt nước còn ủ trong mái tóc nữ vừa gội; và với tôi, những ngày đầu tiên nơi xứ người sở dĩ bớt chơi vơi là nhờ những tia dẫn dắt dịu dàng kia của cô. Mấy năm qua. Tôi vẫn còn tương tư cái giọng mà ở âm ‘d’ cô phát nghe dễ thương như lối phát âm của Pháp. Tôi mê giọng nói của cô đến nỗi đã vượt thắng được sự nhút nhát bẩm sinh, làm một bài thơ bằng tiếng Anh... tỏ tình xa xôi, tặng cô [cô khen hay; song có thể chỉ là phép lịch sự "rất-Mỹ" của cô].} Đêm nay, trong rủi ro, tôi được thưởng thức lần thứ hai cái giọng Mỹ tuyền của một người đàn bà không quen biết. Tôi đang đơn chiếc, lạc lõng. Lần lạc lõng dường trầm trọng hơn, bởi bây giờ tôi hiểu tôi đã biết, đã muốn, đã sở cầu, đã đánh rơi, làm hỏng, đã khôi phục, đã có nhiều cái để chọn; và lượt chọn lựa nào cũng cho tôi thấy là tôi chưa thật biết gì cả. Tôi mất vô tư. Tôi e dè những bài học mà như một phản ứng tréo, tôi tự mở ra cho mình cánh cửa không hề mong đợi. Thế cho nên tôi vẫn thèm một mặt trời hòa hoãn bên nguồn nước hát ca. Người đàn bà trăm phần xa lạ kia đã ngẫu nhiên tung đầu dây cho tôi bám vào lần tìm cánh hoa đang nở giữa trời nắng thiu mở rợp trên tôi những lá cành nấp níu. Tiếng của suối (màu tím) làm loe ánh ngày úp hoa trên gương mặt thanh tú của bà. Cách tiếp đón và giọng nói là cả vẻ đẹp hào sảng trong một con người. Tôi thành kính nâng những ngón búp lan non tím kia lên thật khẽ chỉ sợ làm vỡ chúng, soi xuống chúng như trên một chiếc gương lụa để thấy từ chúng mở mời một lối về hạnh phúc. Tôi ngẩng đầu, nghiêng người chào và cảm ơn bà. Bà xua tay vừa như bảo tôi đừng, vừa như tiễn. Hai chú bé đeo dính hai cánh tay tôi chúc good luck good night rồi săn són bấm đèn dẫn tôi đến chỗ đậu xe. Tôi hôn hai chú. Tôi vẫy tay lên hành lang nơi bà đứng. Cánh tay bà vẫn chưa thả xuống, lúc này khoác vào ánh điện phơ phới như chùm hải đăng nhỏ. Tôi bâng khuâng. Đành chăng băng mình giữa sóng đêm trong khi có trên song sắt uốn vòng kia mái nhà nâu như một bến dừng yên ổn? Tất cả đang diễn trước tôi, không động, không lời; và tôi nữa, đầu óc loãng mềm trong niềm thơ thới đớn đau. Tôi đang là từng mẩu ruột bánh mì đang bị ngắt rời, vo viên, để rồi rã tan trong bầu vô thức lỏng. Và tôi cầu xin cho trạng thái này kéo dài bất tận, bởi tôi đã từng kinh nghiệm: hạnh phúc thực chỉ đến với tôi trong những tình huống không thực như thế, rằng hạnh phúc như những ngón tay ngắn, không xoa đụng được lên xúc giác mình, nhưng mình vẫn biết và vẫn cảm nhận được. Ngồi trong xe, tôi mơ hồ nhìn thấy bờ tóc người phụ nữ Mỹ không hứng sương mà ướt. Chiếc xe điều khiển tôi hay những búp thơm tím, những vân tay vẽ luồng âm thanh thần kỳ của bà? Gió phố rũ nhầu muôn lọn tóc cây. Sương lất phất như một thứ dầu gội màu ngà và trắng sữa khi ánh đèn xe xuyên qua. Lúc nãy đứng gần bà, tôi không cảm thấy gì (giọng mê nồng của bà đã vây chật cảm quan tôi), nhưng trong xe lúc này, tôi nghe được hương thơm. Tôi cứ cho đó là mùi dầu gội mà nàng vẫn hay dùng; có điều khi lưu trên tóc của một người đàn bà khác chủng tộc, nó như tiết ra từ dục hạch. Một dục hạch ban phát, cứu rỗi, tinh khiết bởi nó là hạt nhân lưu trú cho một tâm hồn thánh thiện. Tôi đê mê thật tình, và là nỗi đê mê siêu thoát. [hình như tôi đang ngâm khẽ vài nốt của bài tình ca nào mà nàng và tôi thuở xưa hay hát gửi nhau, " si tu veux faire (mon) bonheur... et les baisers, s’il te plaît..."] Nếu lát nữa khi về đến, mở cửa vào, trông suốt căn phòng vắng ngắt, nghe câu đón và nhìn được cái ngả đầu chào của cô đơn: lặng lòng một giây, bồi hồi nhận ra là cuộc sống đã ưu ái mình quá mức, đã cho phép mình sống với cảm thức khao khát sự xuất hiện yêu ma của một con người vừa gặp, vừa yêu thì điều ấy có nghĩa tôi vừa tìm gặp được mặt trời nô chơi trong lòng tóc suối.

Nguyễn-hòa-Trước
2007

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Chín 20188:30 CH(Xem: 1314)
Đêm đầu tiên ngồi trên thành cửa sổ nhô ra trên những mái nhà tôn xiên xẹo vá víu của thành phố bên dưới, nước mắt em tuôn qua kẻ tay, rõ xuống mái tôn rào rạt. Bên dưới người ta đang đếm tiền, thùng tiền ban chiều trong đám tiệc mọi người đã lấm la lấm lét giấu biến đi, và khi em bất chợt bước vào nhà, đống tiền đã được đổ tung ra, trên mặt chiếu, người ta hau háu cắm mặt vào đống tiền, hối hả đếm tiền, xếp thành bó, mắt trắng nhợt nhìn em lơ láo. Có ai đó ném vào em một xấp tiền: - Này tiền đấy, đếm đi!
05 Tháng Chín 201810:36 CH(Xem: 1694)
Phương lên cơn nghén ngay trong ngày giỗ đầu của chồng. Chửa với ai? Cái tin mau chóng truyền đi: Bà Hai khét tiếng cho vay ăn lời cắt cổ có đứa con dâu bỗng dưng có chửa sau một năm chồng chết. Phương đứng đó nhưng lòng muốn rời khỏi căn nhà này ngay. Nhà rộng năm gian, bàn thờ chồng hương khói đang nghi ngút nhưng quả phụ hãy còn chần chừ thắp nén hương. Bà Hai lệt quệt đôi dép nhựa bước vào gian chính, trừng trừng nhìn Phương: - Mày biến đi cho khuất mắt tao!
05 Tháng Chín 20189:38 CH(Xem: 696)
- Bây giờ, em bắt đầu hỏi anh. Anh chỉ có nhiệm vụ trả lời tất cả những câu hỏi một cách chính xác và nghiêm túc. - Ừ! – Tốt. Chúng ta bắt đầu nhé! Năm nay anh bao nhiêu tuổi? - 23 - Còn em? - Em 26. Tuổi em mà chẳng nhẽ em không nhớ à? - Vậy anh nhỏ hơn em bao nhiêu? Chính xác là bao nhiêu? - Anh không biết. - Anh không trừ được từng tháng hả? - Ừm... m... hình như là ba mươi.
05 Tháng Chín 20189:32 CH(Xem: 439)
- Ông là một người thông minh, có tài! - Ông là một người đức độ! - Tiếc thay chỉ vì thời buổi bây giờ có nhiều kẻ đố kỵ nên ông không được trọng dụng! Nghe những lời ca tụng của Lễ, Nguyễn cảm thấy nỗi buồn như được trút hết xuống hồ Tây. /
27 Tháng Bảy 20188:59 CH(Xem: 1616)
Ngọn nến nhỏ gồng mình chống lại gió ác len lỏi. Xa xa có thể là gò hoang, nghĩa địa. Cái mùi máu tanh tanh ùa về. Chúng tôi không thể nói lớn, nào dám nói lớn. Bọn an ninh có thể đến đây và bắt chúng tôi bất cứ lúc nào. Nhưng dù sợ vào tù hay chịu lưu đày, tôi vẫn phải thành hôn với Bình. Tôi chọn Bình. Em có đôi mắt trong veo hiền lành dù bước qua đau khổ vẫn không thay màu sắc lạnh. Em cúi đầu dưới thánh giá hôm nay mà hồn em đã nguyện trao gửi cho tôi từ thuở khai sinh rồi. Ánh Dương cầu chúc cho chúng tôi mãi mãi hạnh phúc. Nhiên đã đứng ra làm chủ hôn lễ.
19 Tháng Bảy 20188:31 CH(Xem: 1734)
Mark đứng lặng nhìn những chiếc xe lướt qua khu phố yên tĩnh đến trầm mịch. Anh hít hà thật sâu mùi không khí xung quanh nhà thờ. Mùi của gỗ sồi, của mặt đất ẩm ướt, của nước mưa trượt dài trên gương mặt thằng đàn ông ba mươi bảy. Đâu đó có mùi của Liz còn vươn vất. Bậc thang này Liz đã bước qua mỗi sáng chủ nhật. Chiếc ghế này Liz đã từng ngồi bao nhiêu lần? Liz đã mặc chiếc váy màu gì khi đi lễ? Con phố này Liz đã chạy xe qua lại mỗi ngày bao nhiêu quận? Cứ thế, Mark đứng đó hít lấy hít để thứ mùi không rõ tên cho đến khi trời sẫm tối.
10 Tháng Bảy 201810:24 CH(Xem: 1584)
LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, Lý Minh Kỳ sống và làm việc tại Sài Gòn. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quý độc giả và văn hữu những sáng tác mới nhất của Lý Minh Kỳ.
13 Tháng Sáu 201812:14 SA(Xem: 1890)
Linh hồn lang thang qua hiu hắt chợ quê, như ai níu chân lại, đi không rời. Đi đâu xa rôi vẫn nhớ nhất chợ quê. Thức ăn tươi rói mới hái từ liếp rau sau nhà, rùa rắn tôm cá đồng từ bảy dòng sông tụ về, một nhắm rau sam chua, đọt bí nham nhám, bắp chuối sứ non, củ khoai từ lừ đừ, trái cà chua vườn nhỏ đèo đẹt, mấy trái me chín dốt, cọng đậu đũa tươi ngon, đọt rau lang mướt mắt, rau má đồng, rau đắng đất...tất cả đều được bày ra trên rỗ nhựa ,mẹt tre bắt mắt.
28 Tháng Năm 20185:45 CH(Xem: 2142)
Sáng, An dậy sớm, ủi thẳng thớm chiếc váy đủ màu và tô lên môi màu son mới trước khi rời khỏi nhà...Hôm ấy, ngày đầu tiên An đặt chân đến văn phòng TsMedia, đó là tòa nhà cao vút nằm ngay trung tâm đại lộ Victoria. Khanh lẫn lộn trong hơn năm mươi nhân viên già, trẻ, lớn, bé, Châu Á, châu Âu… nhưng An dễ dàng phát hiện ra Khanh bởi đôi mắt rất Việt Nam, dáng người cao ráo và nụ cười hồn nhiên như đứa trẻ. Trưa hôm ấy, An thấy tách cà phê pha sẵn đặt trên bàn mình, bên dưới là tờ note được ghi nắn nót bằng tiếng Việt : “Số điện thoại khi cần trợ giúp 6265653445”. An vô cùng ngạc nhiên quan sát cử chỉ mọi người trong phòng và giật thót tim khi chạm phải nụ cười Khanh giấu sau máy tính.
25 Tháng Năm 201812:45 SA(Xem: 3002)
Lủ nhỏ không chỉ mê mẫn nhan sắc chị Tuyết như mấy anh choai choai chuyên lượn lờ trước cổng nhà chị, mà mê cặp em sinh đôi của chị hơn cả. Hai đứa bé bụ bẫm tầm 3 tuổi không có gì đặc biệt hơn đứa trẻ khác. Ngoại trừ miếng da đen như da lợn nằm choán từ cổ đến hết nửa lưng! Em cũng như lũ nhỏ, vừa tò mò vừa mê thích được tận tay sờ mó tấm lưng da lợn của hai anh em sinh đôi. Tấm da sần sùi thô ráp vì rậm rạp lớp lông đen cứng ấy có sức thu hút lạ kỳ.