- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,367,618

NGUYỄN MINH PHÚC VÀ NHỮNG BÀI THƠ THÁNG 9

03 Tháng Chín 20173:03 SA(Xem: 7603)
sẽ còn lại chút bụi vàng trên lá
chiều cao nguyên anh ngồi với riêng mình
nghe nỗi nhớ cấu cào anh tơi tả
biết khi nào nỗi nhớ sẽ quyên sinh...
(Ng.Minh Phúc)

 




ve gap nui- anh HoangThi fb
Núi đồi Sapa - ảnh HoangThi fb



về gặp núi

 

biết bao lâu anh mới về ngóng núi

ngỡ phố xa lưu lạc mấy phương đời

nghe núi thở một vòng mù cát bụi

dấu chân trần để lại những mùa rơi

 

núi thì vậy nghìn đèo cao lũng thấp

dã quỳ vàng như mắt đắm rưng rưng

anh len lỏi vào trong đời hư thực

tìm riêng anh trong ảo vọng mịt mùng

 

ngỡ quên em như một lần quên núi

sương đầu cành hiu hắt nụ tà dương

gió nhiều quá mà đường thì đỏ bụi

làm sao anh quay lại đếm mưa nguồn

 

sẽ còn lại chút bụi vàng trên lá

chiều cao nguyên anh ngồi với riêng mình

nghe nỗi nhớ cấu cào anh tơi tả

biết khi nào nỗi nhớ sẽ quyên sinh...

 

nguyễn minh phúc

 

biển hẹp tay người

 

vẫn biết sẽ có một chiều như thế

tiễn người đi buốt lạnh khói sương nhòa

bội bạc lấp lời thề non hẹn bể

thì cũng đành như biển hẹp chia xa

 

tay người ấm thuở bềnh bồng sóng vỗ

cầm đời nhau đã thấy mộng lỡ làng

tưởng nghìn nắng trăm mưa chùng bến đỗ

cuối cùng rồi mưa nắng cũng phù vân

 

lời nguyện cũ phai dần như ký ức

buổi xa nhau ai đếm được dại khờ

tôi cũng vậy mang nỗi buồn hư thực

thả lên trời vùi kín những đêm mơ

 

biển đã sóng như ngàn năm vẫn sóng

chỉ cô liêu nỗi nhớ hẹp tay người

thiên thu đó cả đời sau lồng lộng

có nhớ chiều mây chết bởi tương tư...

 

nguyễn minh phúc

mùa lá trở vàng

 

đâu phải mùa buông trong mắt em

mà thu ngơ ngác lá rơi thềm

mà tôi ngơ ngẩn chiều lạc dấu

một nửa hồn kia sầu buốt đêm

 

nghe tiếng em cười vang thủy tinh

mùa xưa còn vọng khúc mê tình

trong những tàn khuya nằm trở giấc

thấy bóng em về nghiêng dáng xinh

 

có những chân trời xanh ước mơ

tôi vói nghìn thu mộng đợi chờ

đâu hay nát vỡ trong đời rộng

trong những tàn phai giọt lệ mờ

 

tình xưa giờ lá trở vàng chưa

theo bóng thời gian theo gió mưa

nhớ em mấy cõi sầu tê tái

tôi gọi tên tôi lạnh mấy mùa...

 

nguyễn minh phúc

chờ một tin buồn

 

tôi về đêm nguyệt tận

chờ nghe đời tàn phai

từ bạt ngàn con sóng

xô mịt mùng bóng ai

 

tôi ngồi nghe mưa xuống

chôn kín đời hư vô

trong nỗi sầu ngất ngưỡng

đêm in dấu quanh mồ

 

tôi ôm ngày tuyệt vọng

rời rã chiều nhân gian

một cõi người vọng động

chờ thân xác úa tàn

 

một loài dơi cánh mỏng

buông quanh mình bóng đêm

khuya nằm treo cánh võng

hát lời buồn mông mênh

 

nghe chiều khua tiếng lạ

lạc loài con nước trôi

sau lưng đời tàn tạ

nến thắp chờ phai phôi

 

tôi chờ một tin buồn

biết chắc rồi sẽ tới...

 

nguyễn minh phúc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 1763)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
10 Tháng Mười 20198:34 CH(Xem: 269)
Vô cùng thương tiếc Nhà thơ DU TỬ LÊ Tục danh Lê Cự Phách Pháp danh Tính Văn Sanh ngày 10 Tháng 11 Năm 1942 tại Kim Bảng, Hà Nam, Việt Nam đã từ trần vào lúc 8:06 tối Thứ Hai, ngày 07/10/2019 tại Garden Grove, California, USA Hưởng thọ 77 tuổi.
10 Tháng Mười 20197:37 CH(Xem: 134)
Được tin buồn Thi sĩ DuTử Lê Lê Cự Phách Đã mệnh chung ngày 7/10/2019, tại Garden Grove, California. Hưởng thượng thọ 77 tuổi.
04 Tháng Mười 20195:24 CH(Xem: 402)
Anh muốn mời em về chốn này / Để ngồi viết lại tuổi hoa bay / Để nghe trong gió chiều thu nhạt / Nhạt nửa vần thơ nhạt hững hờ
03 Tháng Mười 20199:24 CH(Xem: 366)
Hàng ngàn mét vuông đất, ao hồ di sản có được từ thời cụ cố, nói là ông hiến tặng cho Hợp Tác Xã, nhưng thực tế họ cho rằng đất đai này do bọn địa chủ bóc lột mà có, đó là xương máu của nhân dân, là sở hữu của toàn dân, ông không hiến thì họ cũng trưng dụng. Ông hiến tặng cho HTX, mong muốn một mô hình mới trên quê hương. Nhưng sự đời chưa dến độ chín nên không suôn sẻ, HTX từng bước đi lên sự phá sản, đất đai được chuyền từ tay người này sang kẻ khác, bọn trọc phú phất lên từ quỹ đất.
03 Tháng Mười 20198:44 CH(Xem: 429)
Đã mấy mùa? / Hồn khoác màu đêm khắc khoải / Đợi hiên trăng vảng vất ngát / Hương Quỳnh / Vẳng trong gió thầm thì… / Thu man mác / Khói môi mềm / Vẩn quanh quẩn đời trôi
03 Tháng Mười 20196:27 CH(Xem: 313)
Âm thầm mỗi độ hoa sưa / nhà em ai gót giẫm vừa vừa trăng / ngoài xa lắc gió lăn quăn / cơ mà cũng cuốn cuồn phăng cánh đồng
02 Tháng Mười 20195:22 CH(Xem: 380)
trời tháng tám giữa dòng âm thanh vui lạ / vô tình như rừng cờ và kèn trống / vạch lá trên chậu chợt thấy bóng hình trong sạch / của ai đó ngồi bên khe núi / im lặng cầm cây nến nhìn về phía đồi xa
02 Tháng Mười 20195:13 CH(Xem: 441)
Thời còn học trung học, có một lần tôi theo bạn cùng đi đến bệnh viện Tâm thần ở cầu Sông Ngang, bạn tôi có một đứa em trai mới vừa chuyển đến đây điều trị. Trong lúc bạn tôi dở cà mèn cơm và thức ăn cho em ăn. Tôi ngồi cái ghế chờ ở phía trước lơ đễnh quan sát chung quanh bệnh viện. Chợt có một bàn tay ai đó nắm chặt tay tôi "Em!", tôi ngẩng lên trước mặt tôi là một người đàn ông cao lớn, khá đẹp trai, đôi mắt như si dại, ông đang mặc bộ đồ bệnh viện. Thôi chết rồi!...mình gặp "ông điên" rồi. Ui chao hồn vía tôi lên mây. Tôi rút bàn tay mình ra khỏi tay ông í nhưng không được. Một bàn tay còn lại ông ta chồm lên như muốn kéo lấy tôi về phía ông. Các chị y tá chạy tới, trừng mắt hét lên " Thả người ta ra, thả ra chớ không là bị đòn đó". Ông ta cương quyết không thả: - Bắt được em rồi anh không bỏ em đâu.
30 Tháng Chín 201911:06 CH(Xem: 451)
Nhà bám theo đường, người bám phố / cộng sinh từ thuở lập điền / đất Sài Gòn không kiêu bạc / cho anh về bên em