- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,105,027

NGUYỄN MINH PHÚC VÀ NHỮNG BÀI THƠ THÁNG 9

03 Tháng Chín 20173:03 SA(Xem: 2810)
sẽ còn lại chút bụi vàng trên lá
chiều cao nguyên anh ngồi với riêng mình
nghe nỗi nhớ cấu cào anh tơi tả
biết khi nào nỗi nhớ sẽ quyên sinh...
(Ng.Minh Phúc)

 




ve gap nui- anh HoangThi fb
Núi đồi Sapa - ảnh HoangThi fb



về gặp núi

 

biết bao lâu anh mới về ngóng núi

ngỡ phố xa lưu lạc mấy phương đời

nghe núi thở một vòng mù cát bụi

dấu chân trần để lại những mùa rơi

 

núi thì vậy nghìn đèo cao lũng thấp

dã quỳ vàng như mắt đắm rưng rưng

anh len lỏi vào trong đời hư thực

tìm riêng anh trong ảo vọng mịt mùng

 

ngỡ quên em như một lần quên núi

sương đầu cành hiu hắt nụ tà dương

gió nhiều quá mà đường thì đỏ bụi

làm sao anh quay lại đếm mưa nguồn

 

sẽ còn lại chút bụi vàng trên lá

chiều cao nguyên anh ngồi với riêng mình

nghe nỗi nhớ cấu cào anh tơi tả

biết khi nào nỗi nhớ sẽ quyên sinh...

 

nguyễn minh phúc

 

biển hẹp tay người

 

vẫn biết sẽ có một chiều như thế

tiễn người đi buốt lạnh khói sương nhòa

bội bạc lấp lời thề non hẹn bể

thì cũng đành như biển hẹp chia xa

 

tay người ấm thuở bềnh bồng sóng vỗ

cầm đời nhau đã thấy mộng lỡ làng

tưởng nghìn nắng trăm mưa chùng bến đỗ

cuối cùng rồi mưa nắng cũng phù vân

 

lời nguyện cũ phai dần như ký ức

buổi xa nhau ai đếm được dại khờ

tôi cũng vậy mang nỗi buồn hư thực

thả lên trời vùi kín những đêm mơ

 

biển đã sóng như ngàn năm vẫn sóng

chỉ cô liêu nỗi nhớ hẹp tay người

thiên thu đó cả đời sau lồng lộng

có nhớ chiều mây chết bởi tương tư...

 

nguyễn minh phúc

mùa lá trở vàng

 

đâu phải mùa buông trong mắt em

mà thu ngơ ngác lá rơi thềm

mà tôi ngơ ngẩn chiều lạc dấu

một nửa hồn kia sầu buốt đêm

 

nghe tiếng em cười vang thủy tinh

mùa xưa còn vọng khúc mê tình

trong những tàn khuya nằm trở giấc

thấy bóng em về nghiêng dáng xinh

 

có những chân trời xanh ước mơ

tôi vói nghìn thu mộng đợi chờ

đâu hay nát vỡ trong đời rộng

trong những tàn phai giọt lệ mờ

 

tình xưa giờ lá trở vàng chưa

theo bóng thời gian theo gió mưa

nhớ em mấy cõi sầu tê tái

tôi gọi tên tôi lạnh mấy mùa...

 

nguyễn minh phúc

chờ một tin buồn

 

tôi về đêm nguyệt tận

chờ nghe đời tàn phai

từ bạt ngàn con sóng

xô mịt mùng bóng ai

 

tôi ngồi nghe mưa xuống

chôn kín đời hư vô

trong nỗi sầu ngất ngưỡng

đêm in dấu quanh mồ

 

tôi ôm ngày tuyệt vọng

rời rã chiều nhân gian

một cõi người vọng động

chờ thân xác úa tàn

 

một loài dơi cánh mỏng

buông quanh mình bóng đêm

khuya nằm treo cánh võng

hát lời buồn mông mênh

 

nghe chiều khua tiếng lạ

lạc loài con nước trôi

sau lưng đời tàn tạ

nến thắp chờ phai phôi

 

tôi chờ một tin buồn

biết chắc rồi sẽ tới...

 

nguyễn minh phúc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Năm 20181:14 CH(Xem: 402)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay vui buồn trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.
23 Tháng Năm 20182:28 SA(Xem: 45)
Mấy người đàn ông nhậu từ chiều đã bắt đầu hơi sỉn.Vân nhận ra điều đó vì giọng nói của họ trầm hẳn xuống, nhiều lúc đớ ra, ngập ngừng như mấy cậu con trai tán gái chưa có kinh nghiệm định mở miệng hùng hổ sẽ nói hết nhưng rồi lại nín thinh, chỉ còn lại nụ cuời nửa khờ khạo, nửa như liều lĩnh, ngượng nghịu, rồi cầm ly lên, làm một hớp nhỏ, rồi đặt ly xuống, quay cái ly vòng vòng, ngắm nghía đã đời rồi lại cuời mỉm chi, ngửng lên tiếp câu nói đang bỏ dở .
23 Tháng Năm 20182:17 SA(Xem: 99)
Thuở ấy, ông Nghè Tân (Bắc Kỳ Thanh Tra Đại thần, Tiến sĩ Nguyễn Quý Tân) nhân một hôm đi ngang cánh đồng Phủ Bình Giang thấy một người đàn bà đang mếu máo, nhớn nhác tìm kiếm một vật gì. Gặng hỏi thì được biết người đàn bà này góa chồng, có một con trâu mới chết, bà đã đóng 2 quan tiền cho lý trưởng làm đơn, đóng triện để lên trình quan phủ. Vội vàng làm sao bà đánh rơi mất tờ đơn. Nay đường về làng thì xa, trong cái ruột tượng xác xơ kia chỉ còn 6 quan tiền để lễ quan phủ và nha lại lấy đâu ra tiền để nhờ người viết đơn!
23 Tháng Năm 20181:55 SA(Xem: 155)
Về nghe ngực cát hao mòn / Bàn tay thân phận ngón thon tạ từ / Ta úp mặt vào thiên thu / Đỏ rưng rưng máu phù du chảy tràn /
23 Tháng Năm 20181:42 SA(Xem: 157)
Sài gòn mưa chiều cùng nhau ướt áo / Đi quanh co lạc mất đường về / Đêm ủ mình trong căn phòng nhỏ / Nhân ngãi tròn một nửa phu thê /
23 Tháng Năm 20181:31 SA(Xem: 118)
chao ôi năm tháng là năm tháng / lệ đã rơi và xương máu rơi / cuộc cờ nhân thế sao chưa vãn / đốt hết làm sao ngọn lửa trời /
23 Tháng Năm 20181:02 SA(Xem: 63)
bước chân rất nhẹ chìm trong tối / những giọt sương mờ vương lối qua / người đàn bà giấu đêm vào nhớ / nghe tạc vào tim dấu lệ nhòa /
19 Tháng Năm 20181:21 CH(Xem: 575)
Mỗi lần nhớ đến anh / em lại sầu / một bài phải đọc / một bài sai / một vần thơ mới viết / vần thơ lạc /
19 Tháng Năm 201812:16 SA(Xem: 597)
Chàng người khách viếng / em đã cố tránh xa / gắng quay đi, dấu mình vào một phía / vậy mà vẫn không thoát khỏi / vẫn ở lại đây nhưng không phải ở đây / ở lại với chàng nhưng không phải ở bên chàng /
18 Tháng Năm 20189:51 CH(Xem: 496)
Alejandra Pizarnik ra đời năm 1936 tại Avellaneda, Argentina, là con gái của đôi vợ chồng di dân người Nga gốc Do Thái, tị nạn cộng sản và phát-xít. Vào năm 1955 tại Buenos Aires, nhà xuất bản Botella al Mar phát hành tập thơ đầu tiên của nàng “The Most Foreign Country”, Pizarnik nổi tiếng ngay từ tập thơ đầu tay này, khi mới 19 tuổi. Những nhà phê bình thời đó cho rằng Pizarnik cũng như các nhà thơ lãng mạn khác như Antonin Artaud lúc bấy giờ đã bước vào một cuộc phiêu lưu kỳ dị sang “phía bên kia”. Một số nhà phê bình gọi nàng là “kẻ mộng du trên bờ vực ”, đến một nơi mà “đêm là sự sống và mặt trời là sự chết”, hay tìm sang “phía bên kia của đêm, nơi tình yêu là khả thể.”