- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,308,768

15 Đoạn Lục Bát

12 Tháng Giêng 20153:10 SA(Xem: 14087)
ND8
Tranh Nghiêu Đề

 


1.         
  

Mai sau khâm liệm nụ cười

người theo cổ mộ chẳng cười trần gian

huơ bàn tay nắm nửa gang

nửa hụp lặn giữa thế gian lầm bầm

 

bài thơ phạm húy bặt âm

sợ mai sau chẳng kịp cầm bàn tay

 

2.           

Mùa theo cánh lá rụng rơi

dăm câu thơ vuốt ngực bồi hồi đau

dòng sông chảy ngược mùa sau

dăm ba cái lá làu nhàu rồi đi

 

ngày trẫm mình giữa man di

thôi rồi thơ rụng hoài nghi qua mình

 

3.           

Rằm nay trở dạ lâm bồn

giữa Ngự Hà chảy hoang hồng một trăng

trời đông trổ giữa hoa ngàn

ngàn lau lách nở vô vàn, trắng phau

 

4.           

Chiều ni phố bỗng tồng ngồng

đường lấc cấc gọi nghênh ngông ngồi nhìn

người người dột bóng lặng thinh

một cơn mưa ngớt rộng rinh phố về

 

5.           

Nghe con nước chảy oằn oèo

bàn chân khô nẻ hai chiều ngược xuôi

oăng oẳng chó khóc lại cười

đường quanh co lại mếu cười quanh co

 

người đâu ngoài ngõ dật dờ

nửa đêm cất tiếng ngật ngờ lao xao

một cành sung oặt xuống ao

níu cơn nước chảy lao xao góc nhà

 

6.           

Trần gian vẽ một vòng tròn

tôi ngồi vẽ một vòng tròn chính tôi

chợt im trăng ngậm hải hồi

một câu thơ khuyết giữa trời tìm nhau

 

bến trời đỏ ửng một đầu

một đầu khuyết rạn níu màu trần gian

 

7.           

Câu thơ hành xác đợi chờ

tiếng chuông rụng giữa nghi ngờ của nhau

ngày hành khất thấy chiêm bao

chợt mừng rỡ chợt hanh hao mắt mình

 

hóa ra con gió rộng thinh

đi về thật nhẹ chẳng hành tội nhau

tại vì một mắt vẫn đau

tại vì con gió làm hanh hao mình

 

8.           

Đem vần lục bát ra phơi

Ai ngờ mưa tới thơ trôi mất rồi
Còn đọng lại chỉ chút thôi
Thơ đôi câu vẫn buộc rời trước sau

 

Mênh mang thơ lội âu sầu
Quành qua sông rộng về sâu rẻo buồn
Ai ngờ lắm hạt mưa tuôn
Nửa con mắt đỏ buông tuồng nhìn thơ

 

Cúi đi ! nhặt chữ i tờ
Cúi đi !nhặt lại kẻo hờ hững trôi

 

9.           

Sớm tinh mơ giữa con đường

một cơn gió trải phố phường vắng heo

ngày phơi xác nắng bèo nhèo

từng con chữ cứ ọp èo vướng nhau

 

mùa này đợi mãi mùa sau

nằm chờ con nước ngả màu vàng thu

ai ngờ nước vẫn đục mù

câu thơ trở chứng thũng phù thật đau

 

10.   

Ước chi được chú Cuội buồn

nằm mà đủng đỉnh ngó nguồn trăng chơi
tha hồ nói dối người ơi
trăng rơi trăng rớt ới ời biết đâu

 

thì ta đổ lỗi cho nhau
đến khi trăng rớt bạc phau đến già
cõng nhau té giữa thiên hà
níu tay hỏi với: gốc đa đâu rồi

 

chị Hằng thỏ thẻ nỉ nôi
đa bị bức tử từ xa xôi rồi
Cuội cười: nói dối mà chơi
cây đa còn nửa hình hời ở trên

 

nhìn theo Cuội hắn đọc tên
tôi là thằng Cuội triền miên nỗi buồn
nhéo tay một cái hết hồn
mình không là Cuội vẫn buồn chiêm bao

 

gió kêu khản tiếng ai gào
về trong nước đục giọt nào vừa lưu

mai về vỗ cát trầm tư
cởi thanh y giữa nắng mưa tẩy trần

 

11.

Ta chào nhau một tiếng cười

để mai sau đặng mỉm cười bình minh
ta mời thêm nụ cười mình
để mai sau tặng phù sinh cuộc người

 

nghiêng vai sải níu bến trời
phù sinh ở giữa nụ cười hai bên
đông nghe lá đổ cuối thềm
màu diệp lục trắng lê thê tang mùa

điều gì nghi kỵ vừa qua
ngày đi hối hả quên chưa kịp chào

12.

Quàng tay nhặt vội giấc mơ

chiêm bao nằm ngó dật dờ hôm qua
cõng trên vai một thiên hà
dăm trăm năm lẻ mưa sa mộ dòng

 

mối nằm ùn đụn đất dông
dấm dai dấm dẳng ngày đông mục mằn
tò vò tìm chốn xa xăm
phía tây một tổ nằm chênh vênh chờ

bên ni bên nớ chơ hơ
mưa sa dòng đục ngó ngơ mục rồi

13.

Bỗng dưng phố muốn hồn nhiên

trời hương sắc bỗng mây thiền buồn tênh
thì ra nỗi nhớ tênh hênh
hôm ai bỏ mặc từ mênh mông về

 

cỏ yên lặng ngó bốn bề
lả lay gió chẳng thơm kề tóc mai
em đi gió lặng dấu hài
lơ ngơ trễ nãi quên gài bụi trâm

ờ thì có kẻ vờ hâm
nhớ nhung nhung nhớ âm thầm ngó theo
cầm tay chút gió mà reo
ơ em một thuở ta teo tong chờ

hóa ra gió cũng lơ ngơ
hỏi ta còn nhớ bao giờ phố xưa

14.

Chiều trời đánh vỡ chiếc gương

Lóng nga lóng ngóng thấy thương mặt mình
Lật trăm ngã bảy đường kinh
Tụng cầu niệm chút cho mình thảnh thơi

 

Mặt sao nhìn quá trời ơi
Nhăn nhăn trên trán rụng rời mà nghiêng
Mái nhì xuôi ngược con thuyền
Khum khum vòm mái ru nghiêng đựng trời

Hỏi gương xin chút mặt người
Về mà đắp lại mảnh rời khuyết hao.


15.

Đưa tay gác lại mùa đông

gặp mùa gió chướng lật vòng thật lâu
chờ chi nữa gió chác sầu
đổi thay cũng một cái màu ngãi nhân

 

người đem bỏ phố oán ân
người đem bỏ cả ân cần trước sau
sông về đứt đoạn quành đau
trời nêm chặt kín nỗi sầu thế gian

thôi về mua chút muộn màng


Nguyễn Hoàng Anh Thư

Huế, 1.2015

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20192:35 CH(Xem: 3183)
Việt Nam cổ thời chỉ được ghi phụ chép trong cổ sử Trung Hoa như các xứ man di phương Nam rồi Tây Nam từng đến xin cống lễ, hay liên quan đến chiến công xâm lược, thực và giá lẫn lộn, của các triều đại—dưới các chiêu bài giáo hóa, phép thờ nước lớn, và/hay chinh phạt. Lịch sử thành văn của Việt Nam thỉ chỉ xuất hiện từ đời Trần (10[20]/1/1226-23/3/1400)—tức Đại Việt Sử Ký (1272) của Bảng Nhãn Lê Văn Hưu (1230-1322)—nhưng đã tuyệt bản, chỉ còn những mảnh vụn sao chép và sửa đổi theo ý thích của các dòng họ cai trị mà Phó bảng Phan Chu Trinh từng chỉ trích là “hủ Nho” [ultra conservative confucianist].
23 Tháng Sáu 20199:27 CH(Xem: 304)
Đêm muôn trùng gió băn khoăn bụi trần / Cồn cào chiếc lá khỏa thân / Dấu khuya bẽn lẽn ái ân cỏ hồng / Dế kêu hổn hển cánh đồng / Rã rời da thịt nhói lòng thiên thu
21 Tháng Sáu 201911:44 CH(Xem: 418)
Chuyện thằng Minh vác dao chém bố nó, mấy hôm nay ầm ĩ khắp cả làng Ngọc.Từ đầu làng là xóm Đình, đến cuối làng là xóm Nam, chỗ nào mọi người cũng xôn xao bàn tán. Bởi, nói như cụ thượng trong làng là, từ thời cổ đến giờ, chưa có một vụ nào như thế. Cũng vẫn cụ thượng nói-cụ thượng là một danh xưng của cụ ông cao tuổi nhất làng, không phải tên riêng. Cụ bảo rằng, nhà nó đến ngày mục mả.
21 Tháng Sáu 201911:11 CH(Xem: 300)
Phơ phất nắng trong cửa hàng lưu niệm / anh mua con thuyền sang bên kia sông / em ngày trước để bây giờ sau trước / một mình anh rời rạc với sông Hoài /
21 Tháng Sáu 201910:22 CH(Xem: 546)
Chúng tôi lái xe dọc theo Pacific Highway đến một điểm hẹn nơi hai chị em lần đầu gặp nhau. Trời vàng óng, nắng chiều đậu trên mái tóc ngắn bướng bỉnh soi rõ một nửa khuôn mặt em cương nghị với cặp mắt sáng, đen nháy luôn mở lớn quan sát cuộc đời. Đưa tay vặn âm thanh xuống khi Khánh Ly hát đến đoạn “Tại sao ta sống chốn này, quay cuồng mãi hoài có gì vui” em hạ giọng nghiêm chỉnh: “Cảm ơn chị bỏ thì giờ đi với em. Nhất là vào một buổi chiều trời đẹp như hôm nay.” Tôi nhìn mắt em long lanh, có niềm vui pha lẫn nỗi buồn, tôi liên tưởng đến vẻ đẹp buổi chiều trước giờ tắt nắng.
17 Tháng Sáu 20199:28 CH(Xem: 1123)
Chuông, mõ và tiếng tụng kinh chiều bắt đầu lan tỏa không gian tĩnh lặng thoảng hương ngâu, hương nhài. Nhật Tôn bất giác chùng bước lại, hít một hơi thở sâu, rồi cũng chắp tay niệm theo. Cảnh vật này đã in đậm trong tâm khảm ngài từ hồi tóc để chỏm, sau những lần theo Thái thượng hoàng tới thăm thú các vùng Long Hưng, Tức Mặc, Vũ Lâm(1). Và cũng tại một chùa quê, ông nội ngài thốt lên những lời tưởng kỳ quặc: "Ta xem ngai vàng như chiếc giày rách, bỏ lúc nào cũng được". Giờ ngài chợt như được nghe tiếng nói đó dội về từ một chốn sâu thẳm và ngộ được hết ẩn ý sâu xa của chúng.
17 Tháng Sáu 20199:19 CH(Xem: 511)
sáng nay giữa tiếng mưa reo / bỗng nghe vang tiếng mái chèo em khua/ hồn tôi trên đỉnh sóng thưa / lả lơi theo ngọn nước đưa em về /
12 Tháng Sáu 20196:05 CH(Xem: 1370)
Bài thơ chữ Hán Điệp tử thư trung (Con bướm chết trong sách) được xếp ở sát cuối phần Làm quan ở Bắc hà (1802-1804), trong Thanh Hiên thi tập.(1) Có thể nói đây là một trong những bài thơ hay nhất, và kỳ lạ bậc nhất của Tố Như, khi ông chưa tới tuổi “tam thập nhi lập.” Hay và kỳ lạ, song xưa nay nó mới chỉ được điểm qua, chưa hề được phân tích bình giải một cách thấu đáo. (Trong khi, bài Độc Tiểu Thanh ký xếp liền sau đó lại được khai thác khá kỹ trong hàng chục bài viết - ở các bậc phổ thông, đại học và nhiều diễn đàn văn chương). Có lẽ, bởi tính chất kỳ lạ và trừu tượng đến khó hiểu của nó?
12 Tháng Sáu 20195:59 CH(Xem: 648)
Tôi về gọi gió ngày xưa / Hắt vào dĩ vãng ướt mưa áo người / Rưng rưng nhớ nụ môi cười / Xa vời từ một góc đời mù khơi.
12 Tháng Sáu 20194:37 CH(Xem: 503)
Tôi tình cờ gặp F trong hành trình tour hai ngày một đêm tới Loch Ness, Scotland. F sinh năm 1985, đến từ Macao. F chủ động chào tôi khi bước lên xe bus, chắc do thấy tôi cũng là Châu Á. Trên đường đi, xe dừng lại cho khách ăn trưa, F hỏi tôi có muốn ăn cùng ko? Tôi gật đầu! Thế là thành bạn đồng hành.