- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,621,604

Chẳng Có Gì Ngoài Mưa

24 Tháng Mười 20146:36 CH(Xem: 20608)
PhamHoaiNam 10
Ảnh Phạm Hoài Nam


Chẳng có gì ngoài mưa

.

.

.

.

có sự im lặng bên bậc cửa

nỗi buồn đang bị tru di ở đó

giấc ngủ thiếu chừng vừa kịp thở

em nghĩ gì xa xôi

có điều gì đó lấp lánh

cuộc sống lặng như sương đêm

và em biết

mưa đang nhạo báng môi mềm

cười khanh khách trong câm lặng

và em bảo

đó là cách mà giọt mưa giông giống nước mắt mà không có nỗi đau

em chẳng biết giấu đôi mắt vào đâu

giữa ngày buột rời nhau

như chiếc dây đồng hồ vừa tháo

chẳng có gì ngoài mưa

và giấc ngủ thiếu còn điều gì câm lặng

em tuột rơi nỗi nhớ

nghĩ gì mà xa xôi

 

Một đêm... mưa mùa đông

 

Không gian rộng lớn của siêu cảm giác

...được làm đầy với đêm tối

Nàng Thơ... như một sự sùng bái ảo giác

Đó là mỗi giọt mưa

nó tuyệt vời như lời sống bện chặt

Nàng thường đối chất với cảm giác

bối rối, trêu chọc, đề cao hay ngưỡng mộ

như sự run rẩy mây mù

cảm thấy như sắc đẹp

với khả năng siêu phàm

Nàng Thơ đứng quá giang trong mưa

tại phần đầu của đoạn đường

nối vào tôi chờ đợi

mà không có hy vọng của một chuyến đi.

Tôi biết mỗi giọt mưa của ngôn ngữ không tên

Giọt mưa là chuỗi các biểu hiện mệt mỏi,

nhưng hấp dẫn

Những hạt mưa chết rủa bởi tôi được ngâm qua

Và, giọt mưa nằm trên đường đứt gãy những hoạt động

Thực và Hư

Ảo và Mộng

nhưng nó rung với một điện sinh ra từ ý nghĩa trái ngược nhau

Nó là thời gian của mưa rơi.

 

Và hôm sau,

Một màn sương bao phủ tất cả mọi thứ,

và với ánh nắng mặt trời,

đã bắt đầu phát triển mạnh và kỳ lạ

Tôi cảm thấy vẻ đẹp của buổi sáng

Tôi có thể hiểu như thế nào là một người sắp chết đuối

Có thể cảm thấy một khát sâu dập tắt hữu thể.

Làm thế nào để thân không còn là nô lệ của người Thầy trong tâm trí

của mình

Tự do thả rơi bản ngã

Rơi vào tấm màn che của thế giới tự nhiên

thông qua một vẻ đẹp của một khối đa diện Platon và vĩnh cửu.

Như rơi từ đỉnh đèo

Có cảm giác của một hiển linh

hạnh phúc, sức mạnh được tạo ra bởi nó đã đi xuyên qua sự u ám

Chính xác như dòng hải lưu quen thuộc của ngư dân trên biển

Như mặt trăng của trái đất từ một đến hai bể đúc ánh sáng trên diện

tích của bóng tối, ấp lên mặt nước

Là sự đứng dậy từ quỹ đạo tình cảm

Phải vượt qua sự tràn ngập trong điều xấu hổ

Và lướt nhẹ sự mặc khải

ánh sáng u ám... đã đi xuyên

Tạo sức mạnh kỳ lạ của thời điểm

Như một sự nhầm lẫn thời gian

sự kết hợp run rẩy cùng của bóng tối, ánh sáng

và đổi hướng trong thời gian thật mỏng

Như là một cảnh quan tươi đẹp

để trong mắt một người mù

không còn phải hít phải không khí nhiễu loạn

Đêm... thật yên tĩnh

Sự yên tĩnh đang lắng nghe từng nhịp thở

Rất thực

Để rơi vào giấc mơ

 

 

Hình như không còn chỗ nào để chèn

giấc mơ vừa lội qua nước

đang đi vào ngõ hẹp

rồi em sẽ thấy

giấc mơ bị trật đường ray

lý lẽ và sự dung tục còn ở đấy

nhấp nhổm trên bàn tiệc

bên cạnh những cái móng ngựa vừa được nấu

ngàn dặm hồng hoang

tiếng lóc cóc còn lại trong hộp giấy

những chữ cái vừa va nhau

mùa thu vừa lăn vòng qua hiên mái

tự do như một bàn tay

viết vội những câu thơ dưới chân tường

trước khi giấc mơ tìm được chỗ trú

dưới nhà mồ

để ngủ

hình như không có chỗ nào để chèn

giấc mơ vào nhau

bên dưới làn mây xám

chúng nói với nhau điều gì đó thì thầm

rồi rơi

mùa mưa chưa kịp tan trước khi giấc mơ thất tán

 

Chiếc hài đi lạc


Thật ra

đã là nửa đêm

điều gì đó đặt hoàn hảo vào con số

qua chiếc hài kia của cô gái

vào khung hình mới

làm ứng cử viên cho cuộc thi hoa hậu thế giới

vào ngày hôm sau

dưới ngọn đèn màu

nhanh thôi

yêu thương dường như rất nhỏ

chiếc hài đi lạc vào vương quốc của cỏ

đựng đầy nụ gai

những ngôi sao đang thuyết trình về bản chất

những vòng xoay

mà quên dừng lại

như cậu bé đang cầm viên đá

ném về chú mèo ngoài kia

và sự im lặng

bắt đầu sau một tiếng gào

sự im lặng thấm vào những ngón chân

biến mất

ngoài kia

có chiếc hài đi lạc

rơi bên bậc tam cấp

và chờ

những con số hoàn hảo từ đôi mắt

có sự im lặng tàn nhẫn

nằm yên trong những chiếc túi da

 

Một nửa cho bài thơ

 

Chẳng phải nỗi buồn của người vị vong

bị suy di sau một cơn bão dữ

giấc mơ bạo động lấp nửa mặt mình

ngược đãi chuyến đi bằng những mạt ngôn

người muốn khai sinh

loài rêu đá

ở phía ghềnh xa

 tiếng nói cười

những câu chuyện miệt mài tận con phố ngoằn ngoèo ngõ hẹp

những đôi mắt kẹt vào góc cửa

đặt quyển sách quyền thuật

cho nửa gương mặt đã rời

con phỗng

nhổ bật mưa dầm

và đặt tên mình vào khuôn đất

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ

Ý kiến bạn đọc
25 Tháng Mười 20142:57 SA
Khách
Thơ thở thờ thơ...
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Một 202110:17 CH(Xem: 1088)
CUỘC CÁCH MẠNG 1/11/1963 / Vũ Ngự Chiêu / Trích: Ngô Đình Nhu, Chết Khó Nhắm Mắt
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 7001)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 14276)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 31761)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 82516)
T rong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 21156)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
28 Tháng Mười Một 20219:39 CH(Xem: 137)
Xem xong phim “LEVIATHAN”, tôi nhớ tới bộ phim màu Liên-xô “ILIA MUROMET” từ hơn nửa thế kỷ trước và chợt nghĩ: nhiều người có tuổi thơ đã từng say mê dán mắt trên màn ảnh bộ phim quay về một câu chuyện cổ tích Nga nọ, nếu hôm nay được xem bộ phim Nga hiện đại “LEVIATHAN” dựa theo câu chuyện về một quái vật thần thoại trong Kinh Thánh, chắc sẽ bàng hoàng, ngỡ ngàng đến đau đớn… Cái vẻ đẹp phi thường của dũng sĩ huyền thoại Nga chiến thắng rồng lửa nhiều đầu để bảo vệ hạnh phúc dân lành giờ đã biến mất tăm, chỉ còn lại trên đất nước hùng vĩ ấy sự thống trị & lộng hành của cái ác, sự giả dối đáng kinh tởm, trở thành lãnh địa của những kẻ ngang nhiên chà đạp lên quyền sống người lương thiện, bên đống xương mục của Cá Ông voi,Vua Biển cả - vết tích sót lại của một thời cổ tích tựa ánh tàn của mơ ước Con người từ ngàn xưa đang hấp hối…
28 Tháng Mười Một 20219:29 CH(Xem: 166)
Nắng cạn, đồng vờn ngực đê hôi hổi / chiều nghiêng cánh chim, sóng rờn lòng xanh mãi / em về với tin yêu, với đồng quê chưa từng nói dối / chưa biết phố khỏa thân khê mùi dở, khóc cười / chưa kết hôn với tấn trò nham nhở tơi bời / …nơi em về có con phố còn tân.
28 Tháng Mười Một 20219:19 CH(Xem: 119)
nguyên thủy là tiếng nói êm đềm / của hoa mùa xuân hé nụ / đầu ngày chưa ai hái / lời của trái tim buổi sáng thức dậy / thèm nghe một dịu dàng bên tai
28 Tháng Mười Một 20218:07 CH(Xem: 148)
Bạn có bao giờ đứng trên đỉnh núi lộng gió, xung quanh sương mù bao phủ, cùng bạn bè nắm tay nhau hát vang giữa bạt ngàn rừng núi? Tôi may mắn đã nhiều lần trãi nghiệm như vậy suốt con đường cái quan từ Nam ra Bắc, từ miền xuôi lên đến miền ngược.