- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
264,471

Đêm

26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 42642)
ngocluong3_0_211x300_1LTS: Sau ba truyện ngắn "Cát hoang" (HL 86), "Xóm bờ mương "(HL87), "Lơ lững trên cao" (HL90), Phạm Ngọc Lương đã được nhiều bạn đọc yêu thích. Hợp Lưu 91 hân hạnh gởi đến qúi độc giả truyện ngắn"Đêm", một sáng tác đầu tay của Phạm Ngọc Lương được viết vào tháng 7 -2005 tại Hà Nội.

TCHL

Tôi dắt tay một người nào đó chạy, chạy mãi. Đằng sau tôi có tiếng léo nhéo. Ai đuổi? Tôi không biết. Chạy cùng ai? Tôi không biết. ý trời đấy, ý trời. Mi đã làm lộ thiên c ơ. Sầm lại. Tối quá. Này, đâu là đường? chạy đâu bây giờ? Tôi không thấy mệt, người bên cạnh tôi cũng không thấy mệt. Tối. Sao lại có toà nhà chắn ngay đường? Trên cao kia có ô cửa sổ, có ánh sáng, có tiếng người nói lao xao. A. Thầy đấy , tôi nói với người bên cạnh, thầy tôi đang giảng bài, thôi tôi vào học đây, chào nhé. Người bên cạnh không đáp lại. Tôi không nghe thấy người ấy nói, mặt người ấy tôi không thấy, tay người ấy tôi không cảm nhận được. Người ấy là ai? Thầy giảng bài, lớp đang chờ, tôi phải lên học thôi, chào nhé. Cầu thang. Mờ quá. Leo lên cầu thang, thầy dạy ở tầng trên. Cầu thang, nhiều cầu thang, lối nào cũng lên, cái nào cũng song song nhau, góc nào cũng có. Muộn giờ rồi, thầy về mất. Chạy nhanh lên. Lao đại vào một lối . Chạy, chạy mãi. Lại chạy. ồ sao chạy thế mà không mệt nhỉ? Tôi không mệt. Tim không đập dồn dập, miệng không thở hồng hộc. Chẳng có lớp học, thầy không đợi nữa, tôi đến muộn rồi, thầy về rồi, về rồi, chỉ có cầu thang thôi. Đen quá, tối quá. Không. Tôi nhắm một mắt, rồi nhắm hai mắt, rùng mình. Cái gì chạy dài từ đốt sống lưng lên trên đỉnh đầu, lạnh, lạnh. Nỗi sợ hãi đang đến, nó trườn dốc từ đêm tối. Người chạy cùng tôi đâu? Sao tôi có một mình? ý giời, ý giời đấy, ngươi đã làm lộ thiên cơ. Léo nhéo, lèo xèo. Có ai đang nói à? Nhắm mắt lại, nhắm cả hai mắt lại. Thôi được rồi, mở mắt ra đi . Ai đấy? Ai đang nói chuyện với tôi đấy? Đâu thế này? Căn phòng. Sáng quá. Có điện. Bốn bên tường đều có bóng đèn. Thế sao chỉ một bóng sáng? Tìm công tắc đi, bật hết điện lên . Tôi lập cập, lò dò. Công tắc ở đâu, điện ở đâu, gió ở đâu lạnh quá? Căn phòng không lớn, rộng mươi bước nhưng dài. Cửa sổ dài, cửa sổ mở, trên cửa sổ có lọ hoa. Lọ hoa không đung đưa, hoa đung đưa. Gió lặng. Hoa vẫn đung đưa. Đóng cửa sổ nào. Cửa sổ bốn cánh. Khép hai cánh hai bên, còn hai cánh giữa không đóng được . Kệ nó. ừ, kệ nó, hoa đung đưa. Tìm công tắc nào . Tôi đang tìm công tắc. Nhanh lên . Đừng có giục. Công tắc. Đây, bên phải cửa sổ. Bật lên. Sáng rồi. Sao công tắc đầu này bóng đèn lại đối diện? Đừng tò mò, tìm tiếp đi . ừ tìm đây, đang tìm. Căn phòng dài, cửa ra vào cũng dài. Những gióng sắt đan chéo nhau, cửa xếp. Bên trái cửa có một công tắc. ừ, tới ngay. Cạch... cạch...Tôi thót người. Cái cây đập vào cửa. Cây khô khốc, trụi lủi cành, bật cả rễ. Rễ không có đất. Khổ, thảo nào nó chết. Lá rụng đầy xung quanh, đầy trên đường. Đường. Sao ngoài đường sáng thế? Đường cũng có đèn. Cây đèn đường lửng lơ. Nó chao đảo, nhưng vẫn sáng. Cây đèn đường không có bóng, nhưng vẫn sáng. Trong phòng vẩn lên từng chùm tối, chỗ sáng, chỗ tối. Nhanh lên. Tại sao nhanh? Nhanh lên, ý trời, ý trời đấy . Thì nhanh. Tôi đứng gần công tắc, nhiều chậu cây quá, cái cao cái thấp, loè xoè. Tôi không nhìn rõ cây gì nhưng nó chạm vào tôi, đan xen nhau, mềm mại, mềm thật, cây gì mềm thế. Tôi giơ tay lên công tắc. Thịch thịch... tim tôi giật lên. Ai túm ống quần? Tôi quay lại. Khỉ, hai con khỉ, một con giật ống quần tôi. Chúng mặc đồ đẹp quá, sặc sỡ quá. Một con đứng ở cầu thang. Lại cầu thang. Sau lưng tôi hoá ra có cầu thang. Dốc xuống dưới, một con khỉ đứng đó, nó không nhìn tôi, nó nhìn con kia, còn con kia ngước nhìn tôi. Cầu thang sâu và tối hun hút. Chẳng có gì cả, chẳng có ai cả. Về đi, tôi bảo nó, về đi. Tôi đá vào nó. Nó chần chừ. Đến giờ rồi, về đi. Tôi bảo. Kệ nó, bật công tắc nhanh lên . Thì bật. Tôi xoay người, đưa tay vào núm công tắc. Phụt. Tối quá, a tối quá.

U...u...u...

Bạn tôi đâu hết rồi? T. ơi! N. ơi! T. sao gọi mãi, gào mãi không có ai đến bên tôi. T. ơi, ở đâu, sợ, sợ quá, cứu với. Mở mắt ra . Mở mắt. Dìu dịu, ánh sáng dìu dịu, xung quanh tôi dìu dịu. ánh sáng trong veo, trong veo như muôn ngàn màu sắc dìu dịu hoà vào nhau. Tôi ngước nhìn, cao thẳm phía trên là khối sáng ảo vời, không phải trăng, trăng không đẹp thế, những luồng màu nhàn nhạt khẽ khàng chuyển động va chạm, hoà lẫn rồi lại tách riêng. Tôi ở trên một cánh đồng rộng mênh mông cũng dịu một màu. Cánh đồng không là lúa, không hẳn hoa, cánh đồng hun hút về mọi chiều, và tôi nằm trên nó, không ấm cũng không lạnh. Bầu trời không có sao, chỉ một khối sáng. Tôi đứng dậy, giang hai tay, tôi muốn chạy, chạy thật mạnh, thật nhanh. Không ai đuổi tôi, không gì làm tôi sợ, tôi không tìm kiếm, nhưng tôi muốn chạy, chạy trên cỏ và tôi chạy trên cỏ, cao hơn cỏ, tôi chạy cao hơn cỏ. Càng ngày tôi càng rời xa mặt đất, hai cánh tay giang ra thẳng băng. Tôi ngẩng mặt lên. Tôi đang bay. ồ bay. Chân tôi không chạy nữa, nó duỗi. Tôi muốn cao hơn, gió nâng tôi cao hơn. Tôi chao nghiêng, vút lên rồi sà xuống, lượn những vòng xoáy. Mắt tôi trợn to, da căng hưng phấn, bên tai tôi vun vút tiếng động, âm thanh ồ ồ. Tôi chao lượn, không giới hạn, không rào cản, không ràng buộc. Tôi biết bay, tôi được bay, tôi bay. Tự do, tự do, ôi tôi bay lên, hơn, hơn, cao hơn, rồi hạ thấp, vùi xuống đất, nằm sấp, ôm lấy đất. Lá ẩm cọ vào da tôi lành lạnh. Lạnh nhỉ. Tôi lại bay, bay mãi không chán. Một toà nhà. Tôi gợn đến căn nhà lúc nãy. Toà nhà đẹp, kiểu dáng và thật đẹp. Của tôi? Tôi ngọ nguậy chân. Của tôi, dành cho tôi. Tôi có cảm giác rất thân quen, đúng nhà tôi rồi, người thân tôi trong đó, có cha mẹ tôi, anh em, bạn bè. Tôi tin như thế. Cửa từ từ mở, cánh cửa gỗ nặng nề rin rít trên bản lề han gỉ. Tôi bước vào. Những chùm đèn trên trần bật sáng. Cầu thang với những bậc trải thảm đỏ ở giữa chờ đón nhưng tôi không bước mà nhún người bật cao rồi vút lên. Tôi xoải hai cánh tay giữ thăng bằng rồi nhìn xuống dưới. Mắt. Không. Cổ họng tôi bật ra những tiếng nghèn nghẹn. Dưới đó là một màu đỏ, máu ngập hành lang, ngập thảm, ngập mọi thứ, máu tràn ra lênh láng, phun lên tường, ộc thẳng vào khứu giác tôi tanh ngòm. Tôi lao vun vút. Người thân tôi đâu, bạn bè tôi đâu. Máu. Khắp nơi chỉ thấy máu. Máu chảy tong tỏng, máu nhỏ giọt, máu tuôn xối xả, máu vón cục… Tanh một mùi máu… Tôi gào lên, thảm thiết, cả toà nhà biến thành máu ụp xuống. Tiếng gào vút lên, oà ra, rồi bị nuốt gọn giữa thinh không.

Nhịp tim. Không có. Nhịp tim không có. Tôi không nghe thấy nhịp tim nữa.

Tối. Lại tối. Tôi sợ cả mở mắt ra tìm. Bên tai tôi láo pháo, lào phào tiếng người nói. Tôi không muốn nghe. Tiếng nói to hơn. Tôi không nghe. Tiếng nói lọt vào tai tôi. Ôi rõ là tiếng nói, những người nói. Họ nói.

" Ngươi là ai?"

" Để tôi yên".

" Ngươi là ai?"

" Để tôi yên".

" Câm đi, ngươi là ai?".

Bật dậy giữa đêm tối. Xung quanh tôi vẫn một màu tối. Và lại tối.

PHẠM NGỌC LƯƠNG

Hà Nội 7- 2005

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 202212:44 SA(Xem: 500)
Bình minh bừng lên trên sông Tiền mênh mông. Những con sóng lấp lánh, cuồn cuộn chảy xuôi cuốn theo những bè lục bình như đoàn chiến mã đuổi nhau vô tận về phía hạ nguồn. Ánh ban mai rực lên khắp Cồn Phụng, lên cổng lăng Minh Mạng được đắp vẽ cầu kỳ. Những mảnh thủy tinh hắt ánh sáng sang hàng bần ven bờ sông những đường kỳ ảo muôn màu muôn vẻ làm Mỹ Lan cứ hết nhìn ra sông lại nhìn cảnh vật trên cồn với nhiều tò mò, thích thú.
13 Tháng Chín 20221:55 CH(Xem: 1723)
Thượng Hải, 19h, một ngày tháng Tám Hầy à, ngày xưa… bố... hoạt động thế là để đánh... lũ thực dân, đế quốc, cứu nước, bây giờ... con làm thế để... làm gì? Cẩn thận... chỉ mang oán khổ... cho dân! vị Đại tá già trong lần tỉnh táo hiếm hoi bên giường bệnh, khó nhọc nói với người con trai cùng ngành mới từ nước ngoài về. Thôi, pá pa đừng nói nhiều nữa, mệt rồi, đầu óc ít tỉnh táo, pá pa nghỉ đi! Con ra với mẹ và các em, người con trai có quân hàm khá cao cấp của ngành vừa nói, vừa kéo chăn che phần ngực gầy hơi hở ra của bệnh nhân già, trong phòng gắn máy lạnh.
01 Tháng Chín 20224:24 CH(Xem: 1824)
Ông kể, ông đã đến nơi này hơn năm mươi năm về trước, thời mà ông còn là chàng trai hai mươi tuổi. Với đôi chân trai trẻ, ông đã xẻ dọc trường sơn đi cứu nước. Người ta thường nói “ chân cứng đá mềm” thì đúng đã rơi vào trường hợp của ông Trần Duy. Ngày ấy, chàng đã đến nơi này bằng đôi chân khỏe , dẻo dai, đã băng rừng vượt suối , len lỏi vào tận rừng Trường Sơn ngút ngàn đá, ngút ngàn cây, ngút ngàn những vắt và muỗi mòng, đi giữa cái sống và cái chết. Ông kể với tâm trạng đầy tự hào về một giai đoạn mà cuộc đời con người khó có lần thứ hai. Nơi mà bây giờ, tôi và cụ Duy, chỉ qua một đêm đã đến được nơi này.
28 Tháng Tám 202210:03 CH(Xem: 1747)
...có người cho nó coi trên mạng hình ảnh của những người đảng tân nọ, đảng cựu kia, phe mới ấy… ở hải ngoại, đảng viên tiền phong lãnh đạo gì, nhất là nhóm trẻ, trung niên, mà toàn trưng diện uống champaigne, ôm trai xinh, gái đẹp, gái trẻ, đi xe sang, chơi ở resort xịn, ngủ hotel xịn, đồng hồ, âu phục mắc tiền, nhà lầu xe hơi giàu sang, hào nhoáng… ở xứ người, rồi lại còn về cả mấy quốc gia tư bổn láng giềng bên châu lục nhà nữa để trưng diện, khoe khoang, chẳng kém gì bọn con ông cháu cha bên thắng cuộc và cán bộ giàu sang của chúng đang làm, vậy thì mấy “tiền phong” đó kêu gọi đồng bào đau khổ thế nào? Vậy thì họ giác ngộ, lãnh đạo quần chúng cần lao, dân lành ra sao?
12 Tháng Tám 20224:28 CH(Xem: 2182)
Sau khi mãn tang ba, Thy vướng phải một chuyện lùm xùm tranh chấp kiện tụng ở tòa án rất đau đầu. Khoảng thời gian này để tâm vơi bớt muộn phiền, Thy hay về chùa và đi lên mộ thắp hương cho ba và cho bà nội nàng ở Nghĩa địa Phật giáo Qui nhơn - mong tìm chút bình yên. Thường Thy đi chỉ một mình.
08 Tháng Tám 20225:48 CH(Xem: 1998)
Thiếu tá Hân lấy lại tư thế ngồi trước vô lăng một cách điệu nghệ như chứng tỏ cho người bạn dạy lái xe mà anh hình dung đang ở bên cạnh rằng: “Cậu xem, “tay lái lụa” của tớ đã đạt tới trình độ nghệ sĩ chứ không phải là anh thợ lái - dù là thợ lái chuyên nghiệp cho ba tớ trước đây hay cho tớ hiện giờ…”.
01 Tháng Tám 20227:00 CH(Xem: 2023)
Hai chị em Quỳnh Trâm và Bội Trâm hôm nay được mẹ dạy làm món bánh trái cây bằng bột đậu xanh để đón anh gia sư của hai nàng. Những chiếc bánh xinh xinh đủ màu sắc của trái khế vàng, trái ớt đỏ, trái mảng cầu…được bày sẵn trên khay thật hấp dẫn.
28 Tháng Bảy 20225:29 CH(Xem: 1977)
Ông Đình ngồi bên lan can tầng một, với be rượu đế Gò Đen, một đĩa đậu phộng. Dưới chân là con đường Đào Duy Anh, quận Phú Nhuận, có hàng cây sao thấp thoáng mấy con sóc nhí nhảnh chuyền cành, thỉnh thoảng xòe đuôi dài đú đởn với nhau. Chúng không quan tâm đến xe cộ như dòng thác lũ cuồn cuộn chảy. Thói quen uống rượu một mình với đậu phộng rang, có từ hồi tham gia kháng chiến chống Pháp trên đất Bắc. Quê ông, một tỉnh cực Nam Trung bộ, nắng gió nên ít người nhâm nhi ly rượu với lạc rang như ở Thủ đô. Năm nay ông đã 82 tuổi, có năm mươi năm làm nghề, ông đã tham gia khai quật hàng trăm ngôi mộ cổ. Về hưu đã lâu, nhưng nhờ vốn kiến thức, ông vẫn được mời tham gia vào những đợt khảo cổ. Ông thông thạo chữ Pháp, chữ Hán, ngôn ngữ rất cần cho việc khám phá thư tịch cổ.
21 Tháng Bảy 202211:05 CH(Xem: 2207)
Ngày X, tôi tỉnh dậy trên giường, bác sỹ, y tá và cả hộ lý nhìn tôi, cái nhìn từ trên xuống, còn tôi thấy họ chụm đầu, vài đôi mắt kính của họ lấp loáng những tia sáng, những ngọn đèn trên trần cũng hắt xuống một thứ ánh sáng dịu.
07 Tháng Bảy 20222:40 CH(Xem: 2406)
Sau gần mười năm “gió bụi”, Nguyễn Du mới trở về quê hương, với sông Lam, núi Hồng. Hai anh em đều ngỡ ngàng vì làng Tiên Điền trở nên tiêu điều xơ xác. Những ngôi nhà xinh xắn, những vườn cây sum suê trái ngọt đã bị đốt phá, ngổn ngang nền nhà gạch đá nham nhở, những cây cổ thụ trơ gốc cháy xém. Đó là quang cảnh sau cuộc khởi nghĩa của Nguyễn Quýnh- anh cùng cha khác mẹ của Nguyễn Du năm Tân Hợi 1791.