- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,535,293

CÔ GÁI ĐI TÌM NÚI

28 Tháng Năm 201412:00 SA(Xem: 20709)

nguyenhoangnam-ninhthuan-content
 Ninh Thuận- Ảnh Nguyễn Hoàng Nam



Ngày xưa có một cô gái đẹp đi tìm núi.

Cô gái sinh ra giữa 1 miền đồng bằng mênh mông trải dài ngút ngát . Lúc cô còn bé, cánh đồng trải dài hết tầm tay. Lớn lên một chút, đi hết tầm chân vẫn là cánh đồng. Vào tuổi trăng tròn, mắt đã trong, tim cũng trong, mút mát hết tầm mắt vẫn là cánh đồng.

Cô gái chưa bao giờ thấy núi.

Rất dễ nhận biết người sinh ra từ cánh đồng. Mắt sáng trong, tia nhìn thẳng băng phẳng lặng, làn da trắng thấm đẫm phù sa, lấp lánh như có nắng, nụ cười hào sảng như gió phóng khoáng băng qua cánh đồng. 

Cô gái ấy bắt đầu nghe nói đến núi từ những câu chuyện xa vời đứt đoạn lửng lơ của những người già tuổi đã qua, mắt tràn ngập khói đồng, diết da kể về núi. Rồi ngong ngóng núi vào đến cả trong giấc mơ. Những giấc mơ có núi và cả những giấc mơ khắc khoải không có núi.

(Cả trong những cuốn tiểu thuyết, người ta cũng chỉ viết về núi- những là Chiêm bao thấy Núi- yêu người ngóng núi, Lên núi thả mây... Đến chuyện thần thoại cũng giành phần thắng cuộc trong tình yêu cho ông Vua của núi là chàng Sơn tinh thay vì chàng Thủy tinh, vua của biển cả. Người đồng bằng nghiêng hẳn về phía núi đến như thế mà!)

Sau khi mẹ cô bỏ mấy chị em cô và cha cô đi theo tiếng gọi thăm thẳm của núi xa. Cô lại càng khát khao thấy núi. Cô giận mẹ. Nhưng Cô không thể hiểu cha. Người đàn ông của đồng bằng đơn giản , phẳng lặng đó không hề oán trách, hận thù người đàn bà đã nhẫn tâm từ bỏ gia đình. Cha gói ghém hành trang, dắt 2 chị em cô đi tìm mẹ.

Vậy là năm cô tròn mười bảy tuổi, cô lẳng lặng bỏ lại sau lưng cánh đồng, con sông lười như ngủ, căn nhà tranh nằm mơ màng trong khói rơm, gió lang thang trên những tàng cây cau, không gian ngập tràn hương lúa mới. Bỏ tất cả lại sau lưng, cô theo cha lên đường , cha khắc khoải đi tìm mẹ, cô khát khao đi tìm Núi!

Cô gặp chàng thanh niên đầu tiên, người hứa hẹn dắt cô đến núi. Anh ta trải hoa trên những con đường họ đi qua, trên những triền đồi ngày càng thoai thoải tắm trong sương mờ mịt như ảo giác. Gió thì thầm trong tai cô những lời ngọt ngào trĩu nặng đam mê, những vuốt ve không ngừng, gợi lên xao xuyến thầm kín của tuồi thanh xuân. Càng đi càng xa. Càng đi càng khao khát. Một đêm chàng trai thì thầm vào tai cô:

- Chỉ sáng mai nữa thôi, mình sẽ lên tới đỉnh núi.

Vòng tay chàng trai xiết lấy cô, càng lúc càng chặt, hơi thở nóng bừng rạo rực. Cô vùng vẫy thoát ra bằng cả sức lực. Trong cơn giận dữ điên cuồng hai người lăn long lóc qua triền dốc. Cô sững sờ thấy mình đang ở dưới chân một ngọn đồi. Trước mặt vẫn là thăm thẳm cánh đồng. Bao lâu nay cô chỉ đi vòng vòng quanh đồi đất này. Mà ngỡ đã đi tới núi.

Cô cắn môi, bỏ lại chàng trai ở lại với ngọn đồi và tiếp tục lên đường đi tìm núi.

Chàng trai thứ hai không hứa đưa cô đi tìm núi. Anh ta đến từ 1 ngọn núi. Anh ta say sưa kể với cô về những ngọn núi, về màu xanh thẫm như gắn vào bầu trời, về gió rú rít trên những đỉnh cao, về sự âm trầm của rừng sâu, về những đôi mắt thú thắp lửa trong đêm và cảm giác bay bổng khi đứng trên đỉnh núi. Về những con người sinh ra từ núi, đôi mắt mang theo cả bóng của rừng.

Anh ta càng làm cô thêm chếnh choáng vì cồn cào. Cô đã uống từng lời của anh say sưa như nhắp mật ong rừng. Nhưng anh từ chối không đưa cô đến núi.

Anh hốt hoảng:

- Anh đã từ núi đi ra. Anh không thể quay về với núi. Đường rất xa mà anh thì mỏi lắm rồi.

Cô lặng lẽ , quyết liệt quay đi. Cô không thể tha thứ cho những người bỏ chạy và bỏ cuộc.

Người thứ ba không tìm đến cô. Cô tìm đến anh ấy. Từ những lời đồn đại về một người đàn ông sinh ra từ núi.

Cô đã đi theo lời thì thầm tọc mạch tinh nghịch của những ngọn gió để lần ra anh.

Anh đúng là núi!

Vừa gặp anh, cô đã sững sờ, mê muội , vô thức bị hút vào anh như vụn sắt bị hút vào khối nam châm sù sì khổng lồ. Anh đứng sừng sững trước mặt cô, mắt nhìn xa xăm, cô không thấy bóng mình trong mắt anh, chỉ có bóng núi, mịt mùng và thăm thẳm. Anh lãnh đạm mặc áo thun mỏng, phô thân hình 6 múi cuồn cuộn, quần kaki xanh màu rừng. Anh dửng dưng phô bày làn da đen rắn như thép và hàm râu xanh rì lởm chởm vẻ 1 đường viền khinh bạc quanh quai hàm vuông chữ điền. Anh vô cảm trước nét đẹp con gái (đã kịp chín muồi thành đàn bà qua 2 cuộc tình với những-người-đàn-ông-không-phải-núi) của cô .

Anh không bị giựt mình trước đôi mắt dài, hàng mi đen nhánh đổ bóng rợp tình tứ của cô, Anh cũng không bị thu hút trước giọng nói đặc biệt trong veo, đôi môi khiêu khích cong cớn màu hồng bạch thanh tú của cô.

Anh chỉ nhìn lướt qua cô diễu cợt:

- Người em có quá nhiều dấu tay, cô gái ạ!

Và anh quay đi trước đôi mắt long lanh giận dữ của cô. Lần đầu tiên cô mất ngủ và không còn mơ về núi. Đêm đó cô chỉ chập chờn mơ về Anh.

Chưa có người đàn ông nào đủ can đảm bước đi khỏi cô. Cô phải có được anh. Cô phải có được núi. 

Những ngày sau đó, cô lùng sục tìm hiểu tất cả về anh, như thợ săn lành nghề tìm hiểu về con mồi của mình. Cô lần dò tìm về quá khứ sinh ra ở miền ngược vùng thượng du của anh. Về tiểu sử lờ mờ của người bố. Về người mẹ nhọc nhằn mang tiếng chửa hoang và một mình nuôi con trong 1 căn chòi nhỏ trên nương. Về tuổi thơ khổ nhục đi chăn bò trên đỉnh núi, về hành trình lội ngược từ núi về đồng bằng vào giảng đường đại học. Đó là bức tranh gàm màu lạnh của vách đá núi.

Cô thôi không tấn công anh nữa.

Cô chỉ đến bên anh những khi anh cần cô nhất.

Khi con thú trong anh cô đơn một mình ngồi liếm láp vết thương quá khứ, cô tưới mát lên anh những thủ thỉ vuốt ve của giòng suối lành. Khi anh sôi sục lăn lộn kiếm tiền mưu sinh, cô chìa bàn tay nhỏ nhắn ra cho anh nắm lấy. Khi anh gầm gừ cay đắng vì những thất bại, những lừa lọc va chạm với cuộc đời, cô dụi đầu vào anh, mái tóc êm đềm như một tàn lá rũ.

Cứ như thế mà cô từ từ bước vào đời anh, theo kiểu người đồng bằng, dịu dàng mà nồng nàn, âm thầm mà quyết liệt.

Một ngày anh nói với cô, mặt nhợt nhạt nhưng mắt đầy lửa:

- Em có muốn đi lên Núi cùng với anh không?

Cô muốn ngất lịm đi vì sung sướng. Cô muốn hét vang lên "I do I do", như cô gái ngoan cuối cùng cũng được trao nhẫn cưới giữa nhà thờ. Nhưng cô chỉ nắm chặt tay anh cười rạng rỡ.

Và họ bắt đầu hành trình đi về núi.

Nhưng con đường đi đến núi không như cô tưởng tượng. Không có hoa cỏ thơ mộng, không có gió vuốt ve ngọt ngào, không có cả bóng mát, hoa rừng, cây xanh. Chỉ có những cánh rừng trơ trụi vì bị khai thác gỗ cạn kiệt. Những thung lũng sâu chập chùng đầy mây quẩn quanh chân đèo quanh co khúc khủy. Những con người lầm lũi, vàng mắt vì đói muối.

Cô và anh phải đạp lên đá tai mèo nhọn lểu, xanh rêu bằng đôi chân trần. Đôi chân của anh đầy vết chai, đôi chân nhỏ bé của cô trầy xướt và rướm máu. Có những chiều mưa rừng sầm sập đổ xuống trên đầu, anh và cô chúi vào một hốc cây ẩm mốc giữa rừng để trú qua cơn giông. Có những đêm cả hai nằm ngủ giữa thung lũng, gối lên cỏ ẩm và bao bọc trong ngân hà mênh mông sao trời. Có những đỉnh cao dốc ngược, đến nỗi hơi thở đóng cục không thoát ra khỏi lồng ngực được. Có những vùng khô hạn đến cổ họng khô rát bỏng lên vì thiếu nước.

Nhưng điều làm cô khốn khổ nhất chính là anh. Anh luôn miệng hối thúc cô tiến về phía trước, anh luôn đòi hỏi cô phải cố gắng hơn nữa, và đôi khi độc đoán, nghiêm khắc khi cô không gắng sức. Anh chau mày khi cô mệt mỏi, yếu đuối. Anh chỉ biết có đỉnh núi trước mặt, anh không quan tâm đến cô, người đồng hành bên cạnh suốt trên đường đi.

Một ngày cô không còn chịu nổi, cô đã gục mặt vào bàn tay rướm máu, trầy sướt vì gai góc và òa khóc:

- Em không thể đi hơn được nữa. Em mệt mỏi lắm rồi!

- Em phải cố gắng, mình đã đến rất gần đỉnh núi rồi. Em chưa cố hết sức- anh chau mày như mọi khi.

Bây giờ không chỉ toàn thân cô rướm máu, mà trái tim của cô bắt đầu rỉ máu:

- Em không còn muốn đi tới đỉnh núi nữa. Đây không là điều mà em muốn!

- Đây không phải là Núi mà cô tưởng tượng thì đúng hơn- anh quắc mắt, giận dữ- Chinh phục đỉnh núi không để dành cho những người yếu đuối, thiếu bản lĩnh. Cô đừng bao giờ mơ tới núi nữa! 

Cô gào lên bỏ chạy ra khỏi anh:

- Anh không có trái tim! Anh không hiểu em không muốn Núi nữa, em chỉ muốn anh thôi!

Trong nước mắt giàn giụa, cô chạy một mạch qua những con đường mòn khúc khủy, đạp lên những rễ cây sù xì, cành lá quấn vào mặt cô ràn rạt, chim chóc bay xao xác trên đầu cô. Cho tới khi cô vấp vào một thân cây và cô té ngã lăn tròn trên sườn núi đầy cỏ gai lởm chởm.

Cô tỉnh dậy. Bóng tối mờ mịt vây quanh cô, mùi hương hoa thoang thoảng lúc xa lúc gần, thật dịu dàng, quen thuộc, như mùi hương của mẹ. Một vòng tay ấm áp cuộn tròn quanh thân thể đau nhừ của cô, khuôn mặt khuất trong bóng tối cúi xuống cô đầy ân cần. Cô ráng mở to mắt nhìn xuyên qua bóng tối để nhìn tận khuôn mặt đó, nhưng không thể. 

Có lúc cô tưởng đang nằm trong vòng tay của anh, có lúc cô lại tưởng tượng ra khuôn mặt của mẹ. Một hơi thở dài xuyên qua không gian và giọt nước mắt nóng rơi trên da thịt cô. Cô khẽ rên lên:

- Mẹ!

Một bàn tay ram ráp vuốt nhẹ lên má cô.

- Mẹ ơi, con nhớ mẹ.

Mẹ cô không trả lời, chỉ có đôi mắt ấm như lửa soi vào cô đăm đắm. Cô nức nở:

- Mẹ ơi! Sao mẹ lại bỏ con và cha? Sao mẹ phải đi tìm ra núi? 

Một hơi thở dài lạnh ngắt phả ra bên tai cô.

- Con cũng đi tìm núi, mà mẹ ơi, sao không bao giờ tới? Núi ở đâu? Mẹ có tìm ra núi không?

- Mẹ không tìm thấy núi con ạ- giọng mẹ trầm như từ sâu trong đất vọng lên- Mẹ đã đi tìm miệt mài và cuối cùng mẹ không đến được núi.

- Mẹ có biết cha con của con đi kiếm mẹ bao lâu nay không? - cô hờn dỗi.

- Mẹ biết hết. Mẹ có điều này muốn nói với con, mẹ đã quay về nhà, và ở đó mẹ thấy núi. Bấy lâu nay, mẹ chỉ đi tìm núi đâu xa, quay đầu lại mới thấy núi ngay nơi mẹ đã sống con ạ.

- Mẹ đã về nhà à? Ba có biết không? mẹ có gặp ba không? ba vẫn chờ mẹ quay về.

Một giọt nước mắt nữa lại rơi trên má cô nóng rẫy:

- Mẹ biết ba vẫn chờ mẹ, mẹ đã về nhà, và đã gặp ba. Con đừng như mẹ nhé, đừng đi đâu xa...Núi ở ngay trong lòng mình.

Rồi bóng mẹ nhạt dần. Cô cuống quít:

- Mẹ ơi, mẹ đừng đi. Con nhớ mẹ...

Vòng tay ôm vẫn xiết chặt hơn, giọng nói của anh hối hả bên tai cô:

- Em tỉnh rồi à? Em làm anh sợ quá. May mà em lăn vào ngay cổng chùa trên lưng chừng sườn núi, nếu không thì...Anh sợ lắm rồi, lần sau em đừng có hư thế nữa...

Cô úp mặt vào vồng ngực vững chãi của anh. Nước mắt ràn rụa.

Ánh sáng một vì sao rạch ngang bầu trời soi rõ Đỉnh núi vẽ một đường sừng sững phăng phắc trên màn trời đêm.



Em chỉ biết Anh là Anh, cũng có khi anh là núi.


UYÊN LÊ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 3796)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 10839)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 112)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)
21 Tháng Tư 202110:34 CH(Xem: 183)
Sáng ngày 22, toàn bộ các lãnh đạo, y bác sỹ, y tá, hộ lý , kể cả nhân viên xét nghiệm, điều dưỡng v.v… đều được huy động xuống phòng họp của bệnh viện phụ sản, theo lệnh Ban giám đốc, chỉ trừ ê-kíp trực đang chờ các cuộc lâm bồn mới. “Đề nghị báo cáo số trẻ sinh ngày 22 đến giờ này và tôi cần một vài bé sinh đúng 0h00 giờ”, ông Giám đốc bệnh viện phụ sản nói. / “Dạ, báo cáo đồng chí, rất tiếc là tới giờ, không hiểu sao vẫn chỉ có một trẻ thôi, không có nhiều hơn, và không có trẻ nào sinh vào giờ đồng chí cần ạ,” bà Phó Giám đốc nói. “Thế à, khỉ thật! Đúng lúc mình cần thì các bà không đẻ cho. Bình thường thì đẻ như gà!”, Giám đốc bực và có vẻ hơi lo. / Đâu đó có tiếng cười khúc khích, hình như trong đám cán bộ, y tá, điều dưỡng trẻ.
21 Tháng Tư 20216:54 CH(Xem: 129)
Núi sông này biết thấu nguồn cơn / Bốn mươi năm âm thầm phố lạ / Sầu tháng Tư mất cả môi cười / Triệu người buồn triệu triệu chẳng vui
20 Tháng Tư 20216:03 CH(Xem: 157)
Mỗi buổi sáng, tôi chạy xe trên cánh rừng. Bây giờ là những ngày mùa đông, âm 16 độ F miền Đông Bắc. Bầu trời luôn sắp đặt nhiều mảng bố cục xám kết nối lộn nhảy chung quanh tôi. Tôi vẽ lên mặt kính những ý tưởng thô kệch. ngón tay với gắp từng mạch chữ đang ứa nhựa. Chúng là chất đạm cho một bữa điểm tâm dã chiến.
20 Tháng Tư 20215:10 CH(Xem: 148)
Mỗi lần nghĩ đến chiến tranh, giải phóng đất nước, cách mạng dân tộc, tự do nhân quyền, xuống đường biểu tình... đầu óc tôi lơ mơ liên tưởng đến vụ Thiên An Môn năm nào. Hình ảnh người đàn ông hiên ngang tiến ra giang rộng hai tay đòi hỏi tự do, chận đứng xe tăng, chống lại quyền lãnh đạo độc tài của đảng cộng sản Trung Quốc. Hình ảnh anh hùng, xem cái chết tựa lông hồng, với lòng đầy thách thức, đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền cho xứ sở. Hình ảnh đó đã đánh mạnh vào tâm não toàn thể người dân trên toàn thế giới. Riêng tôi, vẫn âm thầm nghĩ tới người lính lái chiếc xe tăng khổng lồ đầy răng sắt. Hẳn ông phải là một người rất đỗi từ bi, nhân hậu? Thương người như thể thương thân. Ông từ chối giet người, dù trong tay nắm toàn quyền nghiền nát người đàn ông hiên ngang hùng dũng kia. Hành động nghiền nát đó, sẽ được coi như một chiến công hiển hách đối với đảng và nhà nước.
20 Tháng Tư 20214:59 CH(Xem: 306)
Tháng tư năm ấy, sao tôi không mấy lao đao về cái chết tự tử của một người chị họ chưa đầy hai mươi tuổi. Năm ấy, một chín bảy lăm, nghe mạ tôi nói chị bị cào nát mặt hoa và ăn đòn phù mỏ chỉ vì lỡ tranh giành một miếng nước ngọt trên chuyến tàu tản cư từ Đà Nẵng vào Nha Trang. Liệu như thế đủ để chị chán sống hay còn vài lý do thầm kín khác mà tôi không đoán được. Ồ phải rồi, nghe kể mẹ chị ấy là mợ tôi ngồi đâu cũng thở dài rất thảm, lâu lâu tuồng như muốn nuốt ực những giọt nước mắt dội ngược vào lòng và lâu lâu thì lại trào ra trăm lời nguyền rủa về những xui xẻo không tránh được, ví dụ nỗi đau rát rực rỡ của mấy bợm máu kinh nguyệt thời con gái chị tôi đã phọc lai láng trên đít quần suốt những ngày chạy giặc thiếu nước và máu ôi thôi là máu của những xác người vô thừa nhận trên con đường lánh nạn.
20 Tháng Tư 20214:23 CH(Xem: 247)
Tôi đã thay đổi vì biến cố tháng Tư Bảy Lăm, nhưng cũng có thể tôi đã mất thiên đường từ trước khi ra đời. Đó là câu hỏi mà tôi ngẫm nghĩ gần đây. Năm nay tôi 43 tuổi, mặc dù tôi nhuộm tóc và vẫn thích người ngoài khen tôi trẻ, tôi hiểu mình nhiều hơn, và cũng chân thật với mình nhiều hơn lúc còn trong tuổi niên thiếu. Trên nhiều phương diện, có thể tôi cũng đầy đủ hơn ngày xưa. Nhưng tất cả những câu chuyện mà tôi hay kể với bạn bè để biểu lộ tâm trạng “cá ra khỏi nước” mà tôi vẫn cảm thấy đeo đuổi mình thường trực, đều bắt nguồn từ trước biến cố Bảy Lăm.
20 Tháng Tư 20214:18 CH(Xem: 207)
Tháng 4, 1975, tôi 11 tuổi. Lúc đó tôi sống với cha, em trai và bà nội ở ngang chợ An Đông, Sài Gòn. Mẹ tôi ly dị cha tôi trước đó 2 năm để lấy người tình. Người tình của mẹ tôi làm tài xế cho cha tôi khi hai người còn là cảnh sát. Ông này trẻ, cao, vạm vỡ và đẹp trai hơn cha tôi. Ông cũng galăng, nhỏ nhẹ hơn cha tôi. Có lẽ ông cũng dai và dẻo hơn cha tôi. Vô tư mà chấm, có lẽ hai người xứng đôi. Ai cũng khen mẹ tôi đẹp, nhưng tôi không thấy mẹ tôi đẹp tí nào. Sau này, khi cãi lộn với chồng mới, bà bị bạt tai nên vung lời, “Đồ tài xế!”