- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,201,130

Những ngày rã rời

06 Tháng Hai 201312:00 SA(Xem: 49128)
cam_do_1-content

(Viết cho bạn tôi, em tôi...)

Bây giờ đã bước sang một ngày khác
một ngày như và không như mọi ngày
không còn nợ nần nào để tính sổ
không còn niềm vui nào để cho đi
hay giữ lại nỗi buồn

Bài thơ cuối cùng của một năm cũ
cho rất nhiều yêu thương
ở quanh cuộc đời
những bạn bè tôi ơi
chưa khi nào đủ lớn
cứ hoài thơ dại
cứ hoài đau yếu
cứ hoài đi tìm một câu trả lời

Tôi để xuống quanh mình
những tro tàn năm cũ
những xấu xí sẽ tan đi như nước mắt
như sự thống hối chính mình
trong muôn vạn điều ước
chỉ cầu được bình yên
mấy mùa bội tín
đi qua
cũng là quá vãng

Bây giờ đã qua một ngày khác
tôi nằm nhớ cuộc đời
những cuộc đời tôi
rất nhiều cuộc đời
mà vẫn buồn mênh mang như nghe em khóc
giọt nước mắt
chưa đủ thành dòng
vì dường như chảy ngược
khuya phố
còn nghe tiếng chó sủa
như tiếng hú gào đòi một nguồn vui

Bây giờ
ngày lầm lũi và đêm thì ương bướng
tôi nằm nghe xứ sở
chảy trong tim mình
không còn con cuốc khóc đêm
lòng sao se lạnh

Đừng hỏi tôi vì sao bạn bè tôi hoài không lớn
vì tôi có lớn bao giờ
những tật bệnh mang hình hài xứ sở
ươm đầy chúng tôi

Và em...
thôi đừng khóc nữa
hay nếu có thể
cứ để nuớc mắt hồn nhiên
gieo trong thương khó
mà linh hiển một mầm vui
dù nhỏ nhoi
cũng ráng tạm ứng một niềm tin

Bây giờ
ngày không còn lạ
mà cũng chưa hề quen...

ĐaMi
(27 Tết Âm Lịch)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Mười Một 20187:32 CH(Xem: 942)
Pétrus Key (sau này trở thành Trương Vĩnh Ký) thường được ca ngợi là một học giả lớn miền Nam. Ông có công quảng bá loại tiếng Việt mới, tức quốc ngữ hiện nay mà các giáo sĩ Portugal và Espania đã sáng chế vào thế kỷ XVII. Tuy nhiên, Petrus Key cũng đóng một vai trò đáng kể trong cuộc xâm lăng Việt Nam của Pháp. Ông là một trong những thông ngôn người Việt đầu tiên hợp tác với Pháp, bên cạnh những giáo sĩ thuộc Hội Truyền Giáo Hải Ngoại đã tiềm phục trong vương quốc Đại Nam từ nhiều thế kỷ.
02 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 59950)
Khái Hưng gốc làng Cổ Am, Vĩnh Bảo, Hải Dương–nơi chính quyền Bảo hộ Pháp từng dùng bom đạn san bằng sau cuộc khởi nghĩa mùa Xuân năm 1930 của Việt Nam Quốc Dân Đảng [VNQDĐ]. Thân phụ là Trần Mỹ, Tuần phủ Phú Thọ [Thái Bình?].
06 Tháng Mười Hai 201811:27 CH(Xem: 339)
có một dòng sông đã trôi về nơi xa lắm / thật xa ngọn nguồn / mà không hề ngoái lại / trăng châu thổ hoàn nguyên / soi suốt bốn mùa hư ảo /
06 Tháng Mười Hai 201811:14 CH(Xem: 301)
bao giờ mới chính là ngày mai / bừng thức dậy / thấy mây xám bay ngang qua bầu trời / ta đang hít thở không khí sực nức mùi thú vật /
06 Tháng Mười Hai 201810:26 CH(Xem: 355)
Người Việt ta xưng hô ai đó là “ông” để bày tỏ lòng kính trọng, và gọi bằng “thằng” những kẻ hèn hạ đáng khinh. Lịch sử ta chép rằng một trong những truyền thống của người Việt cổ là tín ngưỡng thờ cúng các vị anh hùng, thũ lĩnh. Người VN trọng cái khí phách, cái đảm lược của một tướng lĩnh trước gian nan, kính cái đức hy sinh, thờ người dám xả thân vì nước; bởi thế cho nên lại càng thêm khinh ghét những kẻ nhu nhược, luồn cúi, làm tay sai cho giặc. Thời Pháp thuộc cha ông ta có câu vè để răn con cháu: " Việt Gian có lũ thằng Tường / Thằng Lộc thằng Tấn thằng Phương một bầy"
05 Tháng Mười Hai 20188:27 CH(Xem: 432)
Rượu mời hôm trước còn ngon / Vòng tay đêm trước có tròn đêm sau / Đánh lừa mình vẫn còn nhau / Dù trong gang tấc đã vào thiên thu /
04 Tháng Mười Hai 201811:05 CH(Xem: 277)
Từ một vùng đất hoang vu của dân tộc thiểu số thuộc bộ tộc K'Ho hiện nay, sau khám phá của bác sĩ Yersin (tháng 6 năm 1893), người Pháp đã quy hoạch và xây dựng lên thành phố Đàlạt. Đàlạt trở thành một trung tâm du lịch và giáo dục của Đông Dương trong nửa đầu thế kỷ 20.
04 Tháng Mười Hai 201810:51 CH(Xem: 345)
đêm, em là cái bóng / rực sáng một góc đời / lửa, từ thân xác mộng / chập chờn cháy nám tôi /
04 Tháng Mười Hai 201810:45 CH(Xem: 347)
Người đàn bà mang nỗi sầu năm tháng / Đêm vào đêm từng sợi tóc bạc dần / Nghe tiếc nuối từng chiều trôi lãng đãng / Hiu hắt sầu chạm nỗi nhớ mênh mông /
03 Tháng Mười Hai 201811:43 CH(Xem: 419)
Trước ngày đứa con trai chuẩn bị phỏng vấn đi Mỹ, nó đến nhờ ông bà sang tên ngôi nhà đang sống để làm bằng chứng thế chấp tài sản , theo yêu cầu của Lãnh Sự Quán. Ông bà thương con nên nó nói sao, thì nghe vậy. Cha mẹ giúp con thì có nề hà gì. Bà bị bệnh mất. Thằng con trở mặt đuổi ông ra khỏi nhà vì đó là nhà của nó. Đứng trước toà, nó thản nhiên đưa toàn bộ giấy tờ sang tên nhà hợp pháp . Tình ngay lý gian, toà xử ông mất nhà. Ngồi trước di ảnh của bà, ông bật khóc : — Bà ơi, sao con mình nó có dã tâm như vậy !