- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,539,305

Đơn độc

12 Tháng Ba 201212:00 SA(Xem: 90826)

phamphuong_2-content
 Phạm Phương (Hà Nội)

 

Lạc đường là một từ rất quen thuộc. Khi còn bé thường hay đi lạc, bố mẹ bắt phải học thuộc địa chỉ nhà, họ tên đầy đủ để lỡ lạc đường còn có người dẫn về.

Khi lớn lên cũng hay đi lạc.

Nhưng chẳng biết đường về.


Một thời gian khó khăn, tớ không ngủ được. Thời gian ấy, tớ thấy mọi thứ đổ ụp xuống đầu mình và bắt đầu mất ngủ triền miên. Tớ giết đêm tối bằng cách viết. Vừa nghe rock vừa viết, viết như điên. Những khi bình tâm hơn tớ chat chít với một vài người không quen biết trên mạng.


Lên mạng.


Một thế giới mới, ảo giác thật sự và tràn ngập những bản ngã. Cần chat sex, cần tâm sự, cần người chơi game cùng, đủ loại. Ban đầu tớ hay nhảy vào những nickname có vẻ của những kẻ đang có nhu cầu tình dục ảo. Tớ thấy hiếu kì. Tớ tự hỏi không biết họ nghĩ gì? Tớ muốn biết về cái nơi mà tớ chưa bao giờ biết. Ở ngoài đời, nó khuất sau những khuôn mặt đạo đức hay ra vẻ đạo đức. Trên mạng, những nickname không hề giấu diếm ham muốn, không hề tỏ ra quan cách, chỉ muốn thỏa mãn và tất nhiên là im lặng sau khi tớ nói không có hứng thú.


Biến mất.


Rút cục phần hồn vẫn như thế, chẳng ai tránh được bụi bặm. Những gì không giả dối thường quá trần trụi, thô tục và có vẻ khó chấp nhận. Tớ thấy mâu thuẫn nhưng mặc kệ. Con người tớ lúc nào cũng đầy mâu thuẫn.


Tớ quen rồi.


Người ta thường muốn trốn tránh cô đơn bằng cách yêu nhau, trốn tránh khó khăn bằng cách yêu nhau. Và, cứ mãi trốn tránh, rồi tự thỏa mãn bằng cách thu mình lại trong vỏ kén được đặt tên là hạnh phúc. Lừa dối bản thân có phải là một kiểu lừa đảo không?

Suốt đời bị lừa cho dù rất ghét bị lừa, lại bị chính mình lừa.


Tớ gặp moonlight khi online lúc 1h sáng. Hắn nhảy vào nick tớ và rủ tớ chửi nhau. Tớ và hắn nói năng văng mạng. Hắn chửi thề như phát rồ. Mọi thứ đè nặng trong lòng tớ tuôn hết ra, tớ cũng chửi. Tớ chửi hắn như chính hắn là kẻ đã gây ra mọi chuyện cho tớ. Còn hắn, cũng chửi tớ chẳng ra gì. Tớ không quan tâm, chẳng tự ái, chẳng giữ gìn.


Rồi im lặng.


Hắn bắt đầu trầm xuống như con sóng gần tiến vào bờ. Hắn nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Tớ hỏi: ban ngày không nói được với ai à? Hắn cười. Hình emoticon hiện lên tròn trịa và ngộ nghĩnh, có cái gì đó tội nghiệp. Tớ chợt thấy thương hắn, hình như tớ cũng đang như hắn, bị dìm chết trong thế giới của mình, truy tìm yên ổn trong một thế giới tạp nham, nhớp nhúa hơn thế. Thế giới trên mạng, nhiều cô đơn, nhiều nỗi đau. Tim tớ thắt lại. Tớ biết tớ đang đau khổ, mặc dù trước đó tớ chỉ thấy khó chịu, chưa cảm thấy đau đớn như thế bao giờ.


Tớ out mà không nói pp với hắn.


Tớ quay về với câu chuyện còn dang dở của mình, tớ viết.


Tớ thấy mình điên lên khi viết. Khi ấy, hồn tớ được thỏa mãn. Có thể thực chất, tớ là một người điên.


Những lúc như thế này, tớ cần phải viết như người ta cần làm tình...


Caffe đắng ngắt đổ loang lổ ở mép bàn, không gian lạnh lùng. Lôi chai rượu vẫn để trong góc tủ lạnh ra, đưa lên dốc vào họng. Ừng ực. Như uống Coca. Vừa uống vừa khóc. Nước mắt hòa vào rượu thành một thứ mùi vị dễ chịu đến lạ. Tớ nằm sấp xuống sàn nhà. Cảm thấy rượu đang chảy trong mạch máu mình.


Nóng ran.


Hừng hực.


Tớ nghĩ về những thứ tớ cần.


Tớ cần gì?


Cần một khoảng không gian im lặng như trong chiếc hộp thời gian của Doremon. Cần kí ức của mình bị xóa đi trắng phau như một anh chàng trong bộ phim Hàn quốc nào đó mà tớ không nhớ tên. Tớ sẽ chui vào chiếc hộp đó, mãi mãi không bước ra ngoài, chẳng biết gì về những thứ bên ngoài, cũng chẳng quan tâm, bởi vì chẳng liên quan đến tớ.


Cậu đang cười phải không? Cậu sẽ hét vào mặt tớ, thực tế một chút đi nào.


Thực tế ư?


Thực tế, tớ đang say. Nằm trên nền nhà. Thẳng đơ như một xác chết, chẳng thèm nằm co. Bởi dù nằm thế nào, tớ vẫn say.


Cuộc sống .

Điên rồ, tình dục và được thỏa mãn đói khát là bản năng.

Người ta giấu diếm sự thèm khát tình dục vì đối với xã hội nó đáng chê cười. Ai cũng muốn, cũng tìm cách thỏa mãn, bằng cách nào đó, đôi khi được bao biện bằng những mỹ từ kiểu như tình yêu, hạnh phúc hay đơn giản chỉ là những thỏa thuận tiền bạc, mua bán..

Có những khái niệm thật buồn cười, rút cục cũng chỉ là nói về một thứ .

Sự điên khùng chẳng bao giờ được biểu hiện trừ trong bệnh viện tâm thần.

Chẳng ai muốn bị coi là kẻ điên!

Trên bề mặt, cuộc sống chỉ là một khu rừng. Nơi ấy,người ta kiếm ăn.

Thế thôi.


Sáng hôm sau thức dậy, tớ cảm thấy sảng khoái hơn thường ngày. Váy áo ngủ của tớ nhăn nhúm. Soi mình trong gương tớ thấy một người khác, tớ gầy và xanh xao như một quả dưa chuột trong siêu thị đã hết hạn sử dụng. Tớ lục tủ, lấy bộ quần áo đẹp nhất, đánh một ít son màu cánh sen, tô lông mày đủ để không ai nhận ra là tớ đã trang điểm, chải lại mái tóc dài và rối.


Tớ đi học.


Giảng đường đại học làm tớ càm thấy mình đi lạc, cảm giác đứng giữa phố đông người mà vẫn đơn độc. Tớ không hợp với nơi này. Tớ biết vậy, nhưng còn tấm bằng Tiến sĩ, còn danh vọng. Tóm lại tớ vẫn không đủ can đảm để bước vào cuộc đời của riêng mình.Trong đầu tớ vẫn còn những tính toán và nhiều trách nhiệm với ước mơ, kì vọng của người khác.


Thật khó hiểu khi người ta lại làm những thứ mình không muốn, khó hiểu nhưng vẫn làm theo.Vì không hiểu nên cứ nghĩ rằng nó đúng.Thậm chí, tớ đã học rất quyết liệt, rất nghiêm túc.


Tan học.


Tớ phóng xe như bay. Chiếc xe của tớ đổ kềnh khi dừng lại mua một cuốn sách… Bị hỏng nặng, cho dù đó là một chiếc xe xịn. Nó vẫn đổ khi dừng lại và vẫn bị hỏng.


Đừng bao giờ dừng lại, sẽ không đủ sức đi tiếp nữa!


Tớ sợ dừng lại một lần, cho dù tớ muốn thế vì tớ sợ mình sai lầm.


Những sai lầm thường khó cứu vãn.


Tớ nhắn tin SMS chửi moonlight là đồ quạ đen.


Rồi gọi taxi về nhà.


Chiếc xe quá khổ khó nhọc len lỏi vào con ngõ nhỏ. Ngôi nhà tớ hiện ra như một khối đen sì đáng sợ. Tớ tưởng tượng ra cảnh bị con quái vật ấy nuốt sống. Tớ sợ. Có lẽ, tớ đang bước vào thời kì bị hoang tưởng.


Anh chàng lái xe có mái tóc cắt kiểu amanteur, một bên ngắn, một bên dài hất về phía sau gáy, rất có phong cách. Tớ khen mái tóc của anh ta đẹp. Anh ta quay lại nhìn tớ với đôi mắt long lanh, vừa trong trẻo, vừa sáng . Tớ thấy lòng mình ấm lại.


Đôi khi chỉ cần một ánh mắt xa lạ như thế cũng đủ xua đi những cô độc .


Tớ chỉ đường cho anh ta đi quá một đoạn đến siêu thị sáng trưng ánh đèn. Anh ta nhìn tớ đầy ngụ ý. Có lẽ anh ta cho rằng tớ là gái ăn sương. Mặc kệ. Tớ hất mái tóc về phía sau và bước quay trở lại. Nhà tớ đã bớt đen đúa hơn. Có vẻ khi từ trên xe bước xuống dưới đất sự việc sẽ thay đổi theo chiều hướng tích cực. Tớ bước vào nhà.


Trước khi lên giường nằm, tớ đọc một bài thơ.


Một bài thơ tình.


Tình yêu?


Nhảm nhí!


Tớ uống một liều thuốc ngủ mặc dù thừa biết nó chẳng có tác dụng gì. Tớ đã bị nhờn thuốc từ lâu.


Hôm nay tớ không viết.


Tớ ngủ và thử mơ.


Tớ ngủ được thật, nhưng không mơ.


Thật là hạnh phúc.


Khi ngủ, có lẽ tớ đã mỉm cười.


****************


Cuối tuần tớ đi dã ngoại cùng lớp ở một vùng ven biển Nam Định.


Sáng sớm, ngồi trên chiếc ô tô nóng nực. Chiếc ô tô quá cũ kĩ cho những chuyến đi, như một bà già ngán ngẩm những đoạn đường xa thỉnh thoáng lại rú lên thảm thiết .Thế mà vẫn cảm thấy ban mai mát rượi ùa vào trong lòng. Những ruộng lúa lá xanh mượt mà và đã bắt đầu có bông non nhú lên. Qua một lớp cửa kính mà vẫn cảm thấy hương lúa ngọt lịm. Có một vài chiếc nón trắng thấp thoáng trong đó. Dưới chiếc nón ấy là một nụ cười hồn hậu hay một đôi mắt buồn? Cười vì cuộc sống quá đẹp mà buồn vì cuộc sống quá khổ. Những khía cạnh khác nhau được nhìn bằng những đôi mắt khác nhau. Bởi thể cuộc sống vẫn cứ tồn tại cho dù một số người khá bất mãn với nó. Những đứa trẻ vô tư mặc những bộ đồ rách rưới đi lại dưới cái nắng cháy da và mút kem ngon lành. Chúng có khuôn mặt thật đẹp: Háo hức và thõa mãn. Ít khi nhìn thấy những gương mặt như thế ở những nơi phồn hoa. Giữa những nơi ấy người ta căm ghét nhau, người ta muốn loại trừ nhau, ẩn sau những khuôn mặt cười nói là những giả tạo, những toan tính. Không có hạnh phúc dù là thứ hạnh phúc đơn giản nhất.


Cậu bạn bên cạnh đưa ngang mặt tớ chai nước. Tớ cười và nhận lấy.Trong đôi mắt cậu ấy, tớ nhìn thấy tớ, nhìn thấy tớ trong veo, ánh lên thanh sạch dưới màu đen thủy tinh.


Hôm nay là một ngày đẹp vì tớ thấy nụ cười của mọi người rất đẹp, vì tớ không quá buồn và vì tớ muốn mình hòa nhập vào cuộc sống. Lòng tớ thanh thản như thể tớ là một phần trong những gì trước mặt, ý nghĩ này không cần phải làm quen , vì nó quá tuyệt vời.


Mùi biển mặn quyện vào không khí quanh tớ. Gần đến biển, cảm xúc bao la như trời cao. Bước xuống lớp cát mềm mại gần mép nước, đi chân trần mới cảm thấy hết cái dư vị khó quên của biển. Có lúc cảm thấy mình là con cá vùng vẫy dưới lòng biển, có lúc lại cảm thấy mình là hải yến chao lượn trên bầu trời. Đứng trước biển tớ thấy cả trời và biển đều chảy hết vào hồn mình, chảy hết vào những cái bao la, tinh túy nhất. Tớ thấy tim mình trải rộng hơn. Những đợt sóng như xóa hết những ý nghĩ vu vơ, những nỗi đau và cả những nỗi buồn. Rồi tớ cảm thấy được bay. Được chinh phục những ước mơ theo đúng ý nghĩa lãng mạn của từ ước mơ. Tớ ngồi trên những lớp cát mịn cho đến khi thủy triều lên, ráng chiều ửng đỏ phía bên kia của bầu trời. Đám bạn phấn khích hết cỡ trước cảnh hoàng hôn trên biển, ngoạn mục và gợi cảm. Người đánh cá thu lưới in rõ trên bóng mặt trời. Làn nước giát vàng rực rỡ một vùng ảo mộng.


Bất chợt quay sang bên cạnh, tớ thấy đôi mắt một người phụ nữ có nước mắt, tớ nghĩ vậy nhưng im lặng. Có lẽ chị ấy cần khóc.


Đó là một người phụ nữ miền biển, cái vẻ lam lũ hằn trên đôi mắt, khóe miệng, đôi tay rắn rỏi, nước da bánh mật quyến rũ lạ lùng.


Nước mắt, chỉ là những cơn mưa của số phận.


Tớ bước về phía mấy cái trại được đám con trai dựng từ lúc chiều. Lửa chưa được đốt lên nhưng đã có những cây gỗ khô gác vào nhau. Mùi gỗ thông vừa chặt vẫn vương vấn nồng nàn. Đâu đó có tiếng cười rúc rích của đám con gái đang trò chuyện. Chân tớ đi lún vào cát. Tớ xách đôi giày và đi xa hơn về phía đồi thông. Những cây thông khẳng khiu, trườn mình trong gió và trăng. Có lẽ là rất đẹp những vẫn gợn một chút ma quái. Tớ không thích những cảm xúc lừa mị. Tớ thích sự bình yên.


Nhắn tin cho moonlight.


Em nghĩ con điên trong em đã ngủ rồi.


Cứ im lặng như thế để nghe những điều quanh mình thầm thì. Như được nghe một chàng trai nói rằng: Anh yêu em.


Có bóng dáng thấp thoáng sau tảng đá, tớ hơi giật mình nhưng cuối cùng cũng trấn tĩnh lại. Khi nghe những tiếng nói khẽ khàng, tiếng thở dồn dập, tớ biết họ đang làm gì. Tớ đứng dậy định bước đi. Nhưng khựng lại khi nghe thấy tiếng người đàn bà đứng khóc lúc hoàng hôn.


Thứ tình cảm trần trụi, thứ tình cảm xác thịt mua bán này lại nảy sinh từ những giọt nước mắt làm tớ quên đi nỗi cô độc trong lòng. Chẳng lẽ cuộc sống dễ lừa dối cảm xúc của tớ thế sao. Nó đang cười cợt tớ. Ồ, rút cục tớ chỉ là một sinh linh dễ điều khiển. Đừng cố gắng thoát khỏi, đừng cố gắng vùng vẫy, bởi vì vô ích, bởi vì nực cười, bởi vì tớ chỉ là con khỉ nhỏ trong bàn tay của đức Phật Như Lai. Tớ chỉ là một con người, bình thường. Đừng bao giờ nghĩ rằng mình khác người khác bởi vì như thế là đang lừa dối bản thân. Cuộc sống đã sắp xếp cho tớ. Nếu nói là số phận có lẽ hơi thiên cưỡng nhưng nếu muốn chạy trốn khỏi mình thì càng buồn cười hơn.


Bởi vì, tớ là một con người!


Hiển nhiên là như thế.


Tớ cảm thấy có người đứng cạnh tớ, mùi dầu gội đầu đàn ông thoảng vào mũi tớ. Tớ vốn vẫn không thể chịu được thứ mùi này. Tớ im lặng và cũng không ngẩng mặt lên nhìn xem người đó là ai. Tớ bước tới, nhưng cánh tay người ấy đặt lên vai tớ khá nặng nề.Tớ ngẩng mặt lên thách thức. Nhìn vào đôi mắt thủy tinh đen, đen hơn dưới ánh trăng và đêm tối, lòng tớ dịu lại.


Cậu muốn gì?


Tớ muốn cậu đi dạo với tớ một chút. Được chứ?


Đi cùng cậu ấy trên cát. Cát mềm như bông, ẩm ướt sương đêm , thấm vào chân trần. Cậu ấy không cố gắng nói nhiều để tớ vui như những người đàn ông khác nhưng đi bên cậu ấy tớ cảm thấy lòng mình nhẹ hơn. Chỉ im lặng thôi cũng đủ để tớ biết và cảm nhận thấy những cảm xúc đang có trong lòng cậu ấy.


Cứ đi như thế, mặc kệ lửa trại đã được đốt lên, mặc kệ những tiếng reo hò, cười nói. Tớ và cậu ấy như hai con người đứng trên hoang đảo. Trong lòng mỗi người cũng là những hòn đảo hoang vắng. Trong cuộc đời người ta luôn cô đơn như thế. Giữa một xã hội lúc nào cũng cố gắng bò lên những bậc thang tiến hóa thì vẫn có những hoang đảo không bao giờ được khám phá, mãi mãi cô độc.


Tớ nhớ đến Trăm năm cô đơn của Macquez và ước gì được như cô gái hóa thành bướm bay đi giữa một buổi chiều cô tịch. Nếu được như thế thì chắc thế giới không còn thực tế mà đầy những mơ mộng, thậm chí có thể là hoang tưởng và cuộc đời chỉ là trò đùa.


Tớ sẽ tìm cậu,khi chúng ta không còn gần nhau như thế này.


Cậu ấy nói nhưng không nhìn thẳng vào tớ.


Tớ im lặng .


Cậu sẽ không bao giờ tìm thấy tớ đâu.

Vì chính tớ cũng không bao giờ tìm thấy bản thân mình.


PHẠM PHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 4007)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 11090)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
07 Tháng Năm 202111:56 CH(Xem: 191)
anh giữ gìn bộ đồ lót của em đúng ba mươi năm / dù anh dọn nhà đã nhiều lần / thay đổi bao nhiêu chỗ ở / anh vẫn đem theo / để nỗi nhớ thương như trăng sao trên trời / làm chứng tích của đời anh / cho em
07 Tháng Năm 20215:08 CH(Xem: 162)
Tuần trăng mật của hai người là một chuỗi ngày rờn rợn và dài lê thê. Nàng có mái tóc vàng, xinh đẹp và e lệ. Chàng thì tính khí lạnh lùng, khiến những giấc mơ diễm tình thời con gái của nàng trở nên băng giá. Nàng yêu Jordán rất đỗi, tuy lắm khi lại thấy lo sợ bâng quơ, nhất là mỗi đêm cùng chàng đếm bước trên đường về nhà, nàng lén nhìn dáng vẻ cao to của chàng, lầm lầm lì lì không nói không rằng. Còn chàng cũng yêu nàng thắm thiết, nhưng không thích biểu lộ ra ngoài.
07 Tháng Năm 20214:56 CH(Xem: 89)
...một thập kỷ gian nan của nông dân Dương Nội qua cuộc trò chuyện với anh Trịnh Bá Phương - một trong những người có mặt từ đầu - đã góp phần không nhỏ trong nỗ lực xây dựng sự đoàn kết đấu tranh dai dẳng của bà con. Mong rằng chúng ta sẽ học được nhiều điều từ họ, những người mà nhà thơ Hồng Nguyên gọi là “Áo vải chân không đi lùng giặc đánh”.
07 Tháng Năm 20214:48 CH(Xem: 158)
Tiếng nói đầu tiên của một em bé khi bắt đầu học nói là Me, Mẹ, Mạ, Má, Mommy, Maman, và nhiều nữa với những ngôn ngữ hay tiếng địa phương khác, đặc biệt hầu như đều bắt đầu bằng chữ “M”. Có lẽ đó là mẫu tự thiêng liêng chung của nhân lọai khi gọi người đã cưu mang, yêu thương và đùm bọc mình suốt cả cuộc đời. MẸ ở kinh thành hay MẸ ở nơi thôn dã, MẸ ở trên núi hay MẸ ở dưới biển, MẸ là lá ngọc cành vàng hay MẸ gặt lúa trồng rau….. MẸ cũng mang nặng con chín tháng mười ngày, MẸ banh da xẻ thịt đưa con vào đời, và khi con khóc tiếng khóc đầu đời, MẸ đã vừa khóc vừa cười ôm con vào lòng mà quên đi hết những nhọc nhằn mang nặng đẻ đau. Khỏang thời gian còn lại của MẸ là ôm ấp, bảo bọc, hy sinh, dạy dỗ….. và nhiều lắm của tình mẫu tử MẸ dành cho đàn con của MẸ, và cứ thế mà nhân lọai tồn tại và phát triển.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 180)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:54 SA(Xem: 235)
Tôi gặp anh Nguyên Minh lần đầu tại một quán cà phê vỉa hè đường Phan Xích Long. Hơn mười năm trước tôi thường viết bài trên trang vanchuongviet, ngày ấy chủ biên Nguyễn Hòa chưa ngã bệnh anh còn xông xáo chuyện chữ nghĩa. Anh em thỉnh thoảng gặp nhau khi tôi vào Sài Gòn, hôm ấy có tôi, vợ chồng anh chị Trương Văn Dân _ Elena, anh Nguyễn Hòa hẹn gặp Sâm Thương và Nguyên Minh. Các anh đều là những bậc tiền bối tôi ngồi nghe các anh bàn luận và dự tính ra mắt một tập san văn học nghệ thuật riêng của mình, từ đó anh em quen nhau.
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 243)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 323)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau