- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,371,112

BÓNG CÂU, tập thơ thứ 6 của Phạm Hiền Mây.

20 Tháng Chín 201912:18 SA(Xem: 475)

bong cau- PHM



Trong vòng hai năm, trình làng sáu tập thơ. Tập nào cũng 100 bài. Sức sáng tác của người thơ nữ này quả là “xưa nay hiếm”.

 

Khi tôi đề nghị xin xuất bản thi tập đầu tiên, Lục Bát Phạm Hiền Mây, tôi đã nói với tác giả, sẽ tiếp tục xuất bản nữa, nếu tác giả cho phép. PNM trả lời, chỉ sợ anh in không kịp thôi. Tôi cười, còn sức sáng tác, tôi sẽ in, nếu chưa chết. PHM: nhớ nhé.

 

Thâm tâm tôi nghĩ có thể tôi chỉ in được 3 tập, là PHM cạn vốn. Không ngờ kho thơ này mênh mông, còn in, còn mãi.

 

Tôi đã ăn nằm trong thế giới chữ nghĩa dễ chừng trên dưới 40 năm, đã có cơ hội quen biết khá nhiều người làm thơ thuộc mọi thế hệ, khuynh hướng, trong nước, hải ngoại… Nhưng PHM là trường hợp đầu tiên tôi gặp, sức sáng tác của cô làm tôi kinh ngạc, ngày nào cũng có thơ. Kinh ngạc hơn nữa, tuy làm nhiều như thế về số lượng, nhưng chất lượng vẫn không cẩu thả, không gây nhàm chán, không trùng lắp. Tôi luôn bắt gặp ở những bài thơ mới một khổ hay, một ý hay, một câu hay. Trong kho tàng thi ca Việt Nam, không ít nhà thơ lưu danh chỉ nhờ một bài thơ hoặc chỉ vài câu xuất thần. Bình tâm, không thiên kiến, tị hiềm, với tinh thần thưởng ngoạn khách quan, tôi nghĩ PHM có nhiều những câu thơ để đời.

 

Nhân sinh nhật Phạn Hiền Mây, tôi gửi đến cô tập thơ mới nhất, BÓNG CÂU, tôi vừa in xong, đã phát hành, với lời chúc: Hãy sáng tác nữa, để tôi có dịp “cơm nhà ngà voi” nữa. Bởi chưng, đã có người vắt tim óc ra, để hiến tặng cho đời, cớ chi tôi không tình nguyện làm nhịp cầu.

 

Khánh Trường

 

*

 

BÓNG CÂU

Thơ Phạm Hiền Mây

Bìa Khánh Trường

Phụ bản Lê Thánh Thư

Tựa Trần Trung Thuần

Bạt Nguyễn Hữu Hồng Minh

Dàn trang Nguyễn Thành

Mở Nguồn xuất bản 11/2019

 

 

Năm Bài Thơ Mây

MÂY TRÔI CÙNG NGƯỜI… .

 

cùng người mộng gót lên đồi

cỏ hoa thơm lối chiều ngồi bâng khuâng

nghe hồn phiêu lãng đưa chân

nẻo tương tư khói phù vân trắng bờ

 

**

chiêm bao đời xuống lặng tờ

cùng người đôi bóng bến chờ nhân gian

yêu như trăng nước rồi tan

dòng rêu mục củi buồn ngang sông dài

 

**

mùa xua ngọn biếc lên vài

phong hân áo mỏng vạt cài gió mê

cùng người trái cấm miên khê

hái ngon tay với giấc kê địa đàng

 

**

ái ân cổ độ mơ màng

dẫu ngày tháng biết mai tàn phai phôi

nghìn năm nữa cũng vậy thôi

đất trời một đóa mây trôi cùng người… .

 

PHẠM HIỀN MÂY

 

 

 

CHIỀU XƯA ĐÂU RỒI

 

đâu rồi anh bóng chiều xưa

để em thấy rất mình thừa nơi đây

cùng muôn trùng gió khua cây

lá như thể trút đông tây chia lìa

 

**

nhánh giây phút trút ô kìa

đâu rồi anh bóng chiều rìa bờ mây

để em lại má hây hây

đón từ môi xuống đóa vây rộn ràng

 

**

tay cầm xanh cỏ hoa vàng

gắn lên tóc mớ mơ màng hồn nhiên

đâu rồi chiều bóng bình yên

để em lại được anh miên man hoài

 

**

sầu không trổ mộng mệt nhoài

anh mai đợi đón hiên ngoài vẫn chưa

chỉ ngày tháng bóng cơn mưa

tìm giùm em với chiều xưa đâu rồi… .

 

PHẠM HIỀN MÂY

 

 

 

ĐÔI TRỜI MÂY BAY

 

yêu nhau mấy cũng trùng khơi

mây bay cánh mỏi chơi vơi gió ngàn

thiên di khuất dấu xanh hàng

mộng lên cây giấc cũ càng nẻo xưa

 

**

heo may trút xuống dây dưa

yêu nhau mấy cũng tím đưa chiều tà

mây bay biền biệt giang hà

hoàng hôn sầu với ta bà bóng im

 

**

chứng nhân lá rụng đồi sim

dòng sông rêu tiễn bờ chim mịt mùng

yêu nhau mấy cũng sương chùng

mây bay khói trắng tương phùng bến mai

 

**

thu sang rất đỗi màu phai

buồn đi về thắp chia hai lối đời

dốc leo dốc đổ tơi bời

yêu nhau mấy cũng đôi trời mây bay…

 

PHẠM HIỀN MÂY

 

NHẼ NÀO

 

nhẽ nào màu khói phôi pha

hoài anh tay thắp ngón tà huy đưa

sóng buồn em mắt cơn mưa

hư không hạt rụng dây dưa lệ vào

 

**

ngọn xanh sông trút lá rào

nhẽ nào gió cứ ào ào hàng mây

để hoài anh trắng bờ tây

mênh mông em dặm giờ đây bóng ngàn

 

**

chiều thu viễn xứ mơ tàn

hoa đau cội trổ đóa càng tình nhân

nhẽ nào đời mãi phù vân

hoài anh trời mộng ái ân chẳng thành

 

**

hoài anh chân bước trăng vành

nguyệt treo sầu muộn lên nhành dăm ba

 

yêu là cố lý thế a

vào ra em

một mình ta

nhẽ nào… 

 

PHẠM HIỀN MÂY

 

MÂY KHÓI

 

em mây khói để tình lên vô lượng

buổi lênh đênh hoa mộng tím u hoài

trăng phương đông gió cứ buốt du đoài

làm sao cắn ngập răng mùa táo chín

 

**

vườn đỏ trái lòng ai meo đói nhịn

khói mây em cút bắt giấc mê đời

lục bình trôi trổ sớm đóa xanh ngời

nào hay nỗi sầu riêng mang muộn biếc

 

**

niềm riêng nỗi trời trăm năm mải miết

cánh chim đêm bói cá lạc sương bờ

khói mây em dỗ chẳng được trông chờ

đành cứ thế hợp tan màu sông nước

 

**

phù du xuống trần gian nào biết trước

trắng về đâu hư thực chén thiên đường

ấm yêu đương ảo ảnh uống như dường

ngụm em khát đầu tiên lần mây khói…

 

PHẠM HIỀN MÂY

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Năm 201911:22 CH(Xem: 2172)
Nghiêm Sỹ Tuấn là một trí thức,một kẻ sĩ dấn thân, một quân nhân gương mẫu, Anh là hình ảnh tuyệt đẹp của phục vụ và hy sinh. Anh chết quá trẻ trên trận địa Khe Sanh ở tuổi 31, thời gian của tích lũy và đi tìm vốn sống. Kiến thức và vốn sống đó chưa có thời gian để đơm hoa kết trái, những trang viết của Nghiêm Sỹ Tuấn chỉ mới là những bản nháp, anh chưa có tác phẩm lớn nhưng cuộc sống anh đã là một tác phẩm lớn cống hiến cho đời. Mang vóc dáng của một thư sinh nhưng Anh rất mạnh mẽ. Anh là một tượng đài đơn độc và cũng là một biểu tượng tuyệt đẹp trong suốt cuộc Chiến Tranh Việt Nam. Cuốn sách này ra đời muộn màng hơn nửa thế kỷ sau ngày Anh mất...
02 Tháng Tư 20199:41 CH(Xem: 1730)
THƯ MỜI Tham Dự Văn Nghệ Ra Mắt Thi phẩm “VỀ NGHE BÁT NHÃ CA” Thơ Lý Thừa Nghiệp *TẠP CHÍ HỢP LƯU (California) xuất bản. *Amazon phát hành toàn cầu.
07 Tháng Chín 20184:47 CH(Xem: 4548)
• Trích Lời vào của tác giả: “Dường như người cầm bút nào cũng được một thói quen văn chương nuôi nấng – Làm một vài bài thơ cho mình và viết một cuốn truyện để đời. Tôi trong vế sau của thói quen đó bao năm rồi, nay tới lúc. Khi chắp được ý tưởng, xây mạch truyện, tôi mới nhận ra rằng cuốn truyện để đời có thể là cuốn này; mà cũng có thể là cuốn sau, sau nữa, rồi sau nữa… Sách này, việc viết nó rất ngẫu nhiên, ngay sau một cơn mơ pha tạp, tôi lọc ra các điều có thể làm nên tiểu thuyết. Tôi có lý do để hiểu vì sao cuốn sách mang tên “Đẻ sách”. Tôi biết, bạn đọc rồi cũng sẽ có vài ba lý do để hiểu. Ví dụ, nội dung của nó, ngắn gọn, là về những – người – ăn – thịt – người – để – đẻ – ra – sách.”
07 Tháng Chín 20183:06 CH(Xem: 5699)
Đó là những bài thơ hiếm gặp trên đời này. Đó là thơ Lý Thừa Nghiệp. Đó là những dòng chữ làm chúng ta giựt mình ngay tức khắc. Như dường chữ nhảy ra khỏi trang giấy. Nhiều bài thơ của anh có sức mạnh làm tôi sững sờ, ngồi yên lặng lẽ, và dõi mắt nhìn cho tới dòng cuối bài thơ.
28 Tháng Tư 201812:46 SA(Xem: 4980)
Tiếng Việt là ngôn ngữ tôi viết và sáng tác khi tôi không còn thường xuyên ở quê hương Đất Mẹ. Ngôn ngữ ấy cho tôi khám phá và hiểu biết hơn về những địa lý khác nhau trên trái đất này giữa những giọng nói khác nhau, giữa những ngôn ngữ khác…. (Như Quỳnh de Prelle )
28 Tháng Mười Hai 20174:02 CH(Xem: 4629)
Tính lãng mạn của thi ca diễn tả cả hai thái cực, lúc hiện ra huy hoàng diễm lệ như bình minh như đầu xuân như tiếng sét ái tình; lúc tàn phai như rừng thu như hoàng hôn như tan vỡ tình yêu, đẫm buồn, sầu bi, thê lương. Mà mặt tích cực hay tiêu cực vẫn mang một vẻ đẹp lạ lùng.
27 Tháng Mười Hai 20171:20 SA(Xem: 5868)
Anh đưa nàng ra thăm lại đảo, lúc cùng nàng đứng dưới gốc dừa trên bãi biển gần Dinh Cậu, nắng ấm, gió rất nhẹ và sóng vỗ thì thầm, anh nhìn ra biển rộng, an bình, nghĩ đến những giấc mơ ngày nào. Trong đó có giấc mơ, mua được một hòn đảo nhỏ để cùng nàng sống những ngày huyền ảo trên đó. Đột nhiên bao nhiêu kỷ niệm cũ quay lại, từ ngày đầu tiên anh xách va-li đến đảo và cuối cùng là hình ảnh cặp sừng trên cát của con trâu rừng cuối cùng trên đảo bị bắn hạ ở một ấp xa. Con trâu này là con cháu của bầy trâu mà bà Kim Giao đã đem ra đảo mấy trăm năm trước trong thời Tây Sơn, con trâu cuối cùng mà anh đã cố đi tìm như đi tìm một huyền thoại, thì nay không còn nữa, và ‘Thiên đường đã mất’ của anh đã mất thật rồi
14 Tháng Tám 20171:54 SA(Xem: 5569)
Sau khi thành công với tác phẩm “Bên kia con chữ và nghệ thuật”, (nhận định, phê bình văn học), nhà văn Đặng Phú Phong đã trở lại với thi ca, qua thi phẩm “Mai tôi về ở mãi với hoang sơ”. Tôi không biết “Mai tôi về ở mãi với hoang sơ”, là thi phẩm thứ bao nhiêu của Đặng, được ấn hành? Chỉ biết dường như thơ mới là cây bài chủ của cuộc trường chinh chữ, nghĩa, càng lúc càng lấp lánh nơi tác giả này.
13 Tháng Bảy 201711:35 CH(Xem: 6797)
Tạp chí Hợp Lưu xin giới thiệu đến quý thân hữu tập thơ LÒNG NÀY GỞI MÂY BAY của nữ thi sĩ Triệu Minh.
03 Tháng Mười Một 20161:03 SA(Xem: 7386)
Nhà báo Như Phong Lê Văn Tiến mất ngày 18 tháng 12 năm 2001, trong sự thương tiếc của rất nhiều bằng hữu và bạn đọc. Vậy mà cũng đã 15 năm kể từ ngày anh mất. Sau khi anh mất, một dự án Sách Tưởng Niệm Như Phong được dự trù ra mắt trong ngày giỗ đầu của anh nhưng rồi do một số lý do khách quan cũng như chủ quan dự án ấy chưa hoàn tất như mong đợi.