Thơ Việt Nguyên
LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Việt Nguyên là bút danh của Bùi Văn Long quê ở Long Xuyên, An Giang. Thơ Việt Nguyên viết về những góc đời rất nhỏ — một góc phố đêm, bữa cơm một người, một cử chỉ tử tế thoáng qua. Thơ lặng, buồn vừa đủ, không than thở, chỉ nhắc ta rằng giữa đời sống mỏi mệt này, nhân gian vẫn còn ấm.
Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn thi hữu những bài thơ của Việt Nguyên sau đây.Tạp Chí Hợp Lưu
MỘT GÓC PHỐ ĐÊM
Gần nửa đêm,
ở một góc phố tỉnh lẻ.
Shop thời trang rộn rã hồi chiều
giờ đã vắng.
Cô phụ việc vội tắt đèn, khép cửa,
rồi tất tả quảy túi ra về,
dáng nhỏ lẫn nhanh vào con hẻm tối.
Quán hủ tíu cuối phố
chỉ còn nồi nước lèo sắp cạn.
Người nấu bếp già chậm rãi tắt lửa,
vớt vát mấy cọng hành sót lại
như gom nốt nỗi vất vả
của một ngày làm thuê.
Không xa đó, quán cà phê nhỏ
bàn ghế đã xếp gọn;
chỉ còn đôi tình nhân trẻ
nép vào nhau thì thầm,
chia sớt chút hơi ấm
trước khi đôi ngả.
Bên góc ngã tư,
một bóng người tóc đốm bạc
đứng tựa chiếc xe máy cũ kỹ.
Mắt đau đáu ngóng chờ một tiếng gọi,
nhưng chẳng có gì
ngoài tiếng gió lùa
giữa những tòa cao ốc.
Gần đó,
một gã say chếnh choáng hơi men
nghêu ngao vài câu "Đêm buồn tỉnh lẻ",
giọng khàn đặc
như trút hết nỗi niềm ẩn chứa
mà chẳng ai buồn nghe.
Một chiếc xe khách lướt chậm qua,
hắt lên kính một khuôn mặt
giống người từng đi ngang đời mình,
mà không hề để lại
một lời từ biệt.
Vài phút sau,
những bóng đèn trang trí tắt ngóm;
cũng là lúc
chị công nhân vệ sinh
lặng lẽ
đẩy xe thu gom rác ra phố,
bắt đầu vào ca đêm.
Chiếc chổi tre
quét xuống mặt đường xào xạc
như tiếng thở dài
của những mảnh đời
đã mỏi…
Việt Nguyên
MỘT CHIỀU,
GIÓ SÔNG THỔI LỒNG LỘNG
Mỗi chiều,
chị lui cui nấu
một bữa cơm đạm bạc,
vừa đủ cho một ngưởi —,
như đời mình vậy.
Có người hỏi:
“Bộ không buồn hả?”
Chị cười
“quen rồi”
đỡ phải giải thích.
Chỉ khi đêm xuống
mới biết lòng mình
còn chỗ trống.
Không phải trống vì không có ai,
mà trống vì
đã từng có
một người ngồi đó,
rồi đi.
Lại có người hỏi:
“Mối tình cũ à?”
Chị lại cười—
như nước gợn,
đỡ phải giải thích.
Chỉ có bóng đêm mới biết,
đó là người
từng đặt tay lên vai chị
khi chị mỏi,
biết xoa dầu
khi chị mệt,
biết lắng nghe
khi chị nói.
Giờ nghĩ lại,
chị không trách gì hết.
Duyên tới thì tới,
duyên đi thì đi.
Sông có khúc,
đời có đoạn—
ai đi qua đoạn nào
thì biết đoạn đó.
Chỉ có mấy bữa trở gió,
lấy chiếc mền cũ ra đắp,
tự nhiên tay chựng lại,
nhớ cái hơi người
đã lâu không còn.
Nhớ vậy thôi,
rồi cất.
Không phải là chị không cần ai.
Chỉ là
đã biết rõ
mình cần cái gì,
và không chịu ngồi tạm
bên một người
không đủ lòng.
Thôi thì,
tự lo cho thân.
Còn ai thật tình,
thì bước tới.
Việt Nguyên
NHƯ VẬY ĐÓ...
Có những người,
chẳng ai biết tên.
Buổi sáng,
một người đàn ông
đi chầm chậm dọc lề đường,
cúi nhặt những cây đinh rỉ,
cả những mảnh vụn nhỏ,
có thể đâm thủng bánh xe của ai.
Ở góc công viên,
một bà lão rải thóc cho chim ăn.
Đôi mắt đã mờ,
nhưng vẫn nở nụ cười
mỗi lần nghe tiếng cánh vỗ.
Bà khe khẽ bảo:
“Hôm nay,
mấy đứa nhỏ còn nhớ đến ta…”
Cũng giữa trưa ấy,
một em bé bán vé số,
chân lê chiếc nạng gỗ,
bên lề phố tấp nập.
Một người đàn ông dừng lại,
che nghiêng bóng mình
giữa dòng xe hối hả,
dịu giọng: “Đi qua đường cùng chú…”
rồi nắm nhẹ
bàn tay mảnh khảnh.
Buổi tối,
mưa lất phất trong con hẻm vắng,
một người phụ nữ dừng chân
buộc lại tấm nylon che mấy chậu hoa
của cụ già vắng nhà.
Cô sợ mưa gió làm chúng dập nát,
đánh mất niềm vui bé mọn của ông.
Như vậy đó…
giữa vô vàn khuôn mặt,
vẫn có người âm thầm giữ lấy nhân gian,
bằng lòng trắc ẩn,
bằng những việc làm tử tế,
nhỏ thôi.
Việt Nguyên
- Từ khóa :
- Việt Nguyên
- ,
- tranh Nguyễn Đình Thuần

