- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Việt Nguyên

08 Tháng Hai 20268:09 CH(Xem: 2193)


tranh NDT-DUOI ANH TRANG

Dưới ánh trăng, Tranh Nguyễn Đình Thuần

 sơn dầu, 43’x40’



Thơ Việt Nguyên

 

LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Việt Nguyên là bút danh của Bùi Văn Long quê ở Long Xuyên, An Giang. Thơ Việt Nguyên viết về những góc đời rất nhỏ — một góc phố đêm, bữa cơm một người, một cử chỉ tử tế thoáng qua. Thơ lặng, buồn vừa đủ, không than thở, chỉ nhắc ta rằng giữa đời sống mỏi mệt này, nhân gian vẫn còn ấm.
Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn thi hữu những bài thơ của Việt Nguyên sau đây.

Tạp Chí Hợp Lưu

 

 

MỘT GÓC PHỐ ĐÊM

 

 

Gần nửa đêm,

ở một góc phố tỉnh lẻ.

 

Shop thời trang rộn rã hồi chiều

giờ đã vắng.

Cô phụ việc vội tắt đèn, khép cửa,

rồi tất tả quảy túi ra về,

dáng nhỏ lẫn nhanh vào con hẻm tối.

 

Quán hủ tíu cuối phố

chỉ còn nồi nước lèo sắp cạn.

Người nấu bếp già chậm rãi tắt lửa,

vớt vát mấy cọng hành sót lại

như gom nốt nỗi vất vả

của một ngày làm thuê.

 

Không xa đó, quán cà phê nhỏ

bàn ghế đã xếp gọn;

chỉ còn đôi tình nhân trẻ

nép vào nhau thì thầm,

chia sớt chút hơi ấm

trước khi đôi ngả.

 

Bên góc ngã tư,

một bóng người tóc đốm bạc

đứng tựa chiếc xe máy cũ kỹ.

Mắt đau đáu ngóng chờ một tiếng gọi,

nhưng chẳng có gì

ngoài tiếng gió lùa

giữa những tòa cao ốc.

 

Gần đó,

một gã say chếnh choáng hơi men

nghêu ngao vài câu "Đêm buồn tỉnh lẻ",

giọng khàn đặc

như trút hết nỗi niềm ẩn chứa

mà chẳng ai buồn nghe.

 

Một chiếc xe khách lướt chậm qua,

hắt lên kính một khuôn mặt

giống người từng đi ngang đời mình,

mà không hề để lại

một lời từ biệt.

 

Vài phút sau,

những bóng đèn trang trí tắt ngóm;

cũng là lúc

chị công nhân vệ sinh

lặng lẽ

đẩy xe thu gom rác ra phố,

bắt đầu vào ca đêm.

 

Chiếc chổi tre

quét xuống mặt đường xào xạc

như tiếng thở dài

của những mảnh đời

đã mỏi…

 

Việt Nguyên


MỘT CHIỀU,

GIÓ SÔNG THỔI LỒNG LỘNG

Mỗi chiều,

chị lui cui nấu
một bữa cơm đạm bạc,
vừa đủ cho một ngưởi —,
như đời mình vậy.

 

Có người hỏi:
“Bộ không buồn hả?”

Chị cười
“quen rồi”
đỡ phải giải thích.

 

Chỉ khi đêm xuống
mới biết lòng mình
còn chỗ trống.
Không phải trống vì không có ai,
mà trống vì
đã từng có
một người ngồi đó,

rồi đi.

 

Lại có người hỏi:
“Mối tình cũ à?”

Chị lại cười—
như nước gợn,

đỡ phải giải thích.

 

Chỉ có bóng đêm mới biết,
đó là người
từng đặt tay lên vai chị
khi chị mỏi,
biết xoa dầu
khi chị mệt,
biết lắng nghe
khi chị nói.

 

Giờ nghĩ lại,
chị không trách gì hết.
Duyên tới thì tới,
duyên đi thì đi.
Sông có khúc,
đời có đoạn—
ai đi qua đoạn nào
thì biết đoạn đó.

 

Chỉ có mấy bữa trở gió,
lấy chiếc mền cũ ra đắp,
tự nhiên tay chựng lại,
nhớ cái hơi người
đã lâu không còn.
Nhớ vậy thôi,
rồi cất.

 

Không phải là chị không cần ai.
Chỉ là
đã biết rõ
mình cần cái gì,
và không chịu ngồi tạm
bên một người
không đủ lòng.

 

Thôi thì,
tự lo cho thân.
Còn ai thật tình,
thì bước tới.
 

Việt Nguyên

 

  



NHƯ VẬY ĐÓ...

Có những người,
chẳng ai biết tên.

Buổi sáng,
một người đàn ông
đi chầm chậm dọc lề đường,
cúi nhặt những cây đinh rỉ,
cả những mảnh vụn nhỏ,
có thể đâm thủng bánh xe của ai.

Ở góc công viên,
một bà lão rải thóc cho chim ăn.
Đôi mắt đã mờ,
nhưng vẫn nở nụ cười
mỗi lần nghe tiếng cánh vỗ.
Bà khe khẽ bảo:
“Hôm nay,
mấy đứa nhỏ còn nhớ đến ta…”

Cũng giữa trưa ấy,
một em bé bán vé số,
chân lê chiếc nạng gỗ,
bên lề phố tấp nập.
Một người đàn ông dừng lại,
che nghiêng bóng mình
giữa dòng xe hối hả,
dịu giọng: “Đi qua đường cùng chú…”
rồi nắm nhẹ
bàn tay mảnh khảnh.

Buổi tối,
mưa lất phất trong con hẻm vắng,
một người phụ nữ dừng chân
buộc lại tấm nylon che mấy chậu hoa
của cụ già vắng nhà.
Cô sợ mưa gió làm chúng dập nát,
đánh mất niềm vui bé mọn của ông.

Như vậy đó…
giữa vô vàn khuôn mặt,
vẫn có người âm thầm giữ lấy nhân gian,
bằng lòng trắc ẩn,
bằng những việc làm tử tế,
nhỏ thôi.

Việt Nguyên

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 202612:40 SA(Xem: 1536)
cô ấy cao hơn tôi gần một cái đầu / nhưng điều đó / không làm tôi thấy mình nhỏ lại / khi tôi muốn hôn / tôi không cần nhón chân / cô ấy sẽ cúi xuống / rất khẽ / như một nhành cây / nghiêng vì gió
13 Tháng Hai 20262:55 CH(Xem: 1862)
Tháng Hai / ru nhẹ tình thơ / khẽ nâng vạt tóc / ngủ nhờ trên vai / Tóc thơm một đóa / trăng cài / Đêm quỳnh / thoảng mộng mơ hoài trong ta
13 Tháng Hai 20262:13 CH(Xem: 1970)
Inoue Seigetsu (1822−1887) là người có học thức cao và là chuyên gia về thư pháp. Vì vậy, ông được các nhà bảo trợ nghệ thuật giàu có chào đón và thường đến thăm các nhà thơ và học giả, dạy kèm các nhóm thơ haiku và giảng dạy Nho giáo. Seigetsu đã viết khoảng 1.700 bài thơ haiku. Ông ngưỡng mộ Basho nhưng vẫn có phong cách riêng.
13 Tháng Hai 202611:18 SA(Xem: 1945)
Tháng chạp ấm áp ngọn đèn / Cơn mưa tha hương lao xao song cửa / Như có tiếng vó ngựa hồng tan vỡ / Bóng mẹ ngồi thao thức cánh nhân duyên
08 Tháng Hai 202610:45 CH(Xem: 2088)
Xuân đến rồi sao chẳng thắm hoa / Đây đổ quyên / Đây rừng Bà Nà / Xuân chưa thắm nhưng lòng đã thắm / Bốn mùa mưa nắng bốn mùa hoa
08 Tháng Hai 202612:04 SA(Xem: 2061)
*** Đài Phát Thanh của Thi Sĩ - RADIO del POETA 01/02/2026 MUSICA y POESIA del MUNDO - Âm nhạc và Thi Ca Thế Giới *** Trong chương trình Âm nhạc và Thi Ca Thế Giới ngày thứ bảy tuần 31/01/2026 Đài Phát Thanh của Thi Sĩ CALIDOSCOPIO, phát sóng từ Mexico và Argentina cho khắp Châu Mỹ La tinh và TBN cũng như Ý, lại tiếp tục trình bày Thơ NCT.
21 Tháng Mười Hai 20252:39 SA(Xem: 4445)
Thầm dỗ Ngủ yên Ngủ yên nhe Cây mùa đông Sợi thời gian Dali chảy dài thương đợi Chờ xanh miết trời xanh Giấc mơ thiên nga và thời gian miên man Mọc trên cành khô Gọi người Người sẽ về Từ phía biển Tôi biết từ lâu Nỗi chợ đợi biển khơi
17 Tháng Mười Hai 20253:02 CH(Xem: 4967)
MƯA không phải là một bài thơ, mà là một trường thi của hiện sinh, nơi mưa trở thành một thực thể siêu hình: mưa của thời gian, mưa của ký ức, mưa của lưu lạc, và mưa của chữ nghĩa tự vấn chính mình. Ngay từ khổ đầu, Thi sĩ Nguyễn Chí Trung đã đẩy mưa vượt khỏi phạm vi tự nhiên để đặt nó vào trường độ lịch sử và siêu lịch sử: “mưa từ thượng cổ đến nay”. Mưa ở đây không gột rửa mà làm meo mốc ký ức, phủ rêu lên những “ngày vui qua”, những ngày “như ngọc như ngà” nhưng chỉ còn tồn tại như một hình thức của nhớ, không còn là thực tại. Đó là mưa của thời gian bị hỏng.
13 Tháng Mười Hai 20255:37 CH(Xem: 4882)
Thơ haiku của nhà thơ Nhật bản Miura Chora (1729–1780) trong sáng và giản dị, nhưng lại giàu chất thơ tao nhã. Miura Chora đã góp phần lãnh đạo phong trào phục hưng Matsuo Bashō vào thế kỷ 18. Những bài thơ dưới đây do Bạt Xứ dịch hầu hết là từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson. ( Bạt Xứ )
13 Tháng Mười Hai 20254:12 CH(Xem: 5083)
bây giờ rụng tóc nhăn da / tới lui cũng chỉ có ta với người / có ta với một bầu trời / vẫn chung thủy giũa cõi đời đảo điên / anh về thành phố gọi tên / một vùng ký ức thôi miên anh về.