- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

ĐẤT CHẢY -KHÚC CA LẠC BẦY-MẶT AI

26 Tháng Mười Một 202511:38 CH(Xem: 1925)
DAT CHAY - photo by Zing
Đất chảy - ảnh Zing




Trần Quang Phong

ĐẤT CHẢY

 

Quê nhà cơn lũ

Em tôi

Mẹ ôm con lạy giữa đồi mưa bay

 

Con sông cuộn xác

Cha gầy

Những đồi đất chảy

Đã dày nỗi oan

 

Van người

Sông đã cạn

Núi đã mòn

Những con cò trắng chẳng còn làng quê

 

Lạy người

Cay đã chán

Đắng đã chê

Biết bao thân phận ê hề ngửa nghiêng

 

Xin em tôi chút bình yên.

(Những ngày mưa lũ 2025)

 

 

 

KHÚC CA LẠC BẦY

  

Ta đứng ở bến sông

Nghe dòng đời ngộp thở

Ta đi giữa mọi người

Nghe trái tim đau khổ

  

Những mắt trắng lòng đen

Nở nụ cười tráo trở

Những con thú mặt người

Bờ môi tươi máu đỏ

  

Ta ngồi giữa ê hề

Nghe nhân gian đói rét

Ta nằm giữa hoài nghi

Nghe niềm tin đánh mất

 

Những bàn tay ăn cắp

Rao giảng điều thiện lương

Những bước chân dẫm nát

Bao phận người bi thương…

 

 

 

 

MẶT AI

 

Mặt ai nửa nhuốm bụi trần

Nửa kia gió cuốn phù vân góc trời

Trăng khuya vừa tắt tiếng cười

Sương mai lóng lánh buông lời cỏ non

  

Mặt ai nửa đỉnh non mòn

Nửa kia biển cạn sắt son lời thề

Bàn tay nào vén cơn mê

Bước chân nào lại tìm về bến không

 

Mặt ai nửa đoá hoa hồng

Nửa kia gai sắc nhói lòng tương tư

Người về đốt cháy thiên thư

Mỉm cười tro bụi tạ từ bụi tro

 

 

TRẦN QUANG PHONG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười Hai 20255:37 CH(Xem: 221)
Thơ haiku của nhà thơ Nhật bản Miura Chora (1729–1780) trong sáng và giản dị, nhưng lại giàu chất thơ tao nhã. Miura Chora đã góp phần lãnh đạo phong trào phục hưng Matsuo Bashō vào thế kỷ 18. Những bài thơ dưới đây do Bạt Xứ dịch hầu hết là từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson. ( Bạt Xứ )
13 Tháng Mười Hai 20254:12 CH(Xem: 272)
bây giờ rụng tóc nhăn da / tới lui cũng chỉ có ta với người / có ta với một bầu trời / vẫn chung thủy giũa cõi đời đảo điên / anh về thành phố gọi tên / một vùng ký ức thôi miên anh về.
10 Tháng Mười Hai 20257:12 CH(Xem: 757)
Mùa thu sao lại buồn như cỏ / Trong gió hiu hắt buổi chợ chiều / Tôi trở về đây sau cơn lũ / Nghe hồn còn ngập nỗi cô liêu.
08 Tháng Mười Hai 20258:05 CH(Xem: 803)
Dã quỳ vàng giữa heo may / Thầm thì nắng sớm hong ngày yêu thương / Đồi cao gió quyện mờ sương / Hoa nghiêng lối nhỏ, vấn vương gót hài
26 Tháng Mười Một 202510:53 CH(Xem: 2073)
nhà anh ở có một cây ổi ngọt / gần hết năm trái trỉu nặng thấy thương / con sóc nhảy lên cao rồi nhảy xuống / chạy tung tăng khắp đám cỏ quanh vườn
18 Tháng Mười Một 20256:53 CH(Xem: 2759)
Iio Sōgi (1421−1502) rất nổi tiếng trong giới văn chương đương thời. Ông sáng tác vô cùng sung mãn và để lại hơn chín mươi tác phẩm - tuyển tập, nhật ký, phê bình thơ và tiểu luận về văn học cổ điển. Thiền giả thi sĩ Matsuo Bashō coi ông là một trong những người thầy nghệ thuật của mình. Nhà văn R. H. Blyth nhận xét rằng ông “gần như quá thi vị và nghệ sĩ đến mức không thể là con người”. Những bài thơ dưới đây do Bạt Xứ dịch từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson. - Bạt Xứ
03 Tháng Mười Một 20254:17 CH(Xem: 3340)
Sao không ở cùng tôi thêm chút nữa, cơn mưa... để rót đầy tình tự mùa Thu trên bờ úa nắng, để riêng che một cõi hương xưa đằm thắm theo về. Hương ngai ngái của đất vừa chớm ướt, sợi mưa chỉ còn là nỗi run rẩy trên bàn tay bé nhỏ lá ơi, hãy chắt chiu đến tận cùng có thể, cho tôi nhìn sâu thẳm âm thanh là những hạt long lanh đến thế.
03 Tháng Mười Một 20253:42 CH(Xem: 3337)
có một người không nói, mà hoa cười / không bước đi, mà gió cũng theo về / không hẹn trước, mà chiều như đã đợi / một bóng hình đằm thắm giữa cơn mê.
03 Tháng Mười Một 20253:19 CH(Xem: 3692)
Ướt chùng lòng anh / Thềm mưa bụi / Con tàu lầm lũi vùng quên lãng / Đi vào đi vào sương, hoa muồng vàng mù tối / Đắng khói hai hàng cây nuôi dưỡng tình đầu /
13 Tháng Mười 202511:02 CH(Xem: 4542)
Có những cơn mưa không chỉ rơi xuống mặt đất, / mà còn rơi vào bên trong con người. / Mưa Cuối Cùng là một cơn mưa như thế — / cuối cùng của Thời Gian, / và cũng là khởi đầu cho một cuộc rửa tội của Linh Hồn. / Trong tiếng mưa, Thi Sĩ nghe được tiếng dội của nhân loại: / những bước chân thất lạc, những linh hồn không còn chốn trở về, / và câu hỏi âm thầm về ý nghĩa của cuộc hiện sinh. /