- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NGỒI BÊN XÁC MẸ

16 Tháng Chín 20254:56 CH(Xem: 13940)
Tay Mẹ- photo NCT
Hai bàn tay Mẹ - photo Nguyễn Chí Trung




NGUYỄN CHÍ TRUNG

NGỒI BÊN XÁC MẸ

 

Bên giường mẹ chết tôi ngồi

Nhà thương họ nói mới hồi trưa nay

“Bà không ngọ nguậy chân tay

Và hơi thở đã ngắn dài thóp thoi”

Thế nên họ gọi điện tôi

**

Khi tôi đến mẹ đã rời trần gian

**

Rời trần gian? Là không mang

Theo thân xác đã võ vàng bọc xương

Không còn hít thở bình thường

Không nhìn, không nói, không dường như nghe

**

Nghĩa là không có cách gì

Nghĩa là một cuộc biệt ly tận cùng!

*

Nghĩa là tất cả trống không

Tôi và thế giới, từ trong ra ngoài

Tôi còn phải ở trần ai

(Mẹ tôi nói: cuộc đọa đày hiện sinh)

Thế là thoát cuộc điêu linh

Đường đã mở từ lúc sinh đến giờ

**

Căn phòng nhà xác thờ ơ

Trời chiều ảm đạm mờ mờ chung quanh

Trong khi không khí nặng & lạnh tanh

Trên giường xác mẹ mong manh tấm mền

Bàn tay xương xảu không mềm

Tôi cầm, hơi ấm dần chìm vào đâu

Ngoài cửa sổ thu gọi sầu

Lá từng chiếc rụng: ấy màu thời gian

Chiếc nâu, chiếc đỏ, chiếc vàng

Màu nào rồi cũng đi ngang cõi này

*

Một lần có mặt nơi đây

Chúng ta không thể nào quay trở về

**

Chuyến đi cuộc bất từ nghì

Điều ta chỉ biết được khi đi đường

Ngụ sa mạc, lưu phố phường

Mỗi người phải viết xong chương cuối cùng

Cuộc dài đằng đẵng khốn cùng

Phút vui rồi cũng ra chung rượu buồn

Trần gian cây cỏ chim muông

Cuộc sầu sao cứ mãi luồn vào tim

*

Trên giường xác mẹ im lìm

Xác tôi giờ cũng lặng im bên giường

Mẹ đã đi xong con đường

Loay hoay lên xuống, tôi dường như chưa

Bước vào địa ngục như vừa

Một lần lầm lỡ xin chừa trần gian

**

Chín tư năm nhọc bước ngang

Quãng thời gian ấy có màng gì không

Mỗi người ta được cho không

Dù không muốn nhận cũng không cách nào

Như chuột bạch được quăng vào

Vòng xe phải đánh làm sao được ngừng

Dù nhiệt huyết, dù dửng dưng

Dù là nghi vấn, cũng đừng ghi câu

Cuộc là vô nghĩa từ đâù

Cố chêm ý nghĩa, thì âu làm trò

*

Thuyền giờ đã đến bến đò

Theo dòng trôi dạt quanh co tháng ngày

Khởi từ vùng đất bán khai

Thuyền đã tạm ghé bến này bến kia

Vài hội ngộ, lắm chia lìa

Đã vui thú, đã đầm đìa khóc than

Đã duyên có, lại lỡ làng

Không chắp nối, lại như màng nhện giăng

*

Làm thân giãy giụa lăng quăng

Ao tù đọng vũng cầm bằng hiện sinh

*

Ngồi bên xác mẹ tôi nhìn

Hơn xưa, giờ trán lặng thinh khôn cùng

Im như vũ trụ trống không

Lặng như trái đất trong vòng luân lưu

Mẹ vừa thở hắt hư phù

Một cái gì đó âm u bao trùm

Nặng đè xuống, giữa không trung

Trì nặng hơn, tận đáy lòng tôi đang

 

Trong cơn nức nở bàng hoàng

Một dòng nước mắt chảy ngang linh hồn

*

Căn phòng nhà xác chiều hôm

Bây giờ hồn mẹ có ôm hồn mình?

**

Bao nhiêu sự thể điêu linh

Bao nhiêu thảm cảnh tiến trình trần gian

Dường như con quá tham lam

Vì Thơ, tất cả con mang vào hồn!

Vì Thơ, con đã ôm đồm

Cuộc sống & cuộc chết, ngữ ngôn mang vào

 

Trần gian lệ chảy dòng sầu

Con mang chữ nghĩa ghi câu… Câu gì?

*

Đó là cái Nghiệp? Có khi

Đã là Nghiệp thì chạy đi đâu giờ?

“Rằng ta đã có lòng chờ

Dù là trôi dạt, bến bờ vẫn đây

Đuổi đeo gì, cũng có ngày

Cho dù trốn chạy, cũng quay trở về”

*

Tôi ngồi, xác mẹ nằm kề

Mùa thu khí lạnh lê thê vào phòng

Dần dần thẩm thấu tận trong

Lòng tôi, đau đớn, biết không bao giờ

Còn nghe được Mẹ đọc Thơ

Trong khi dòng lệ tràn mờ đôi ngươi

Nguyễn Du âu cũng ngậm cười

(Nhưng đầu tôi nghĩ chắc “ngậm ngùi” nhiều hơn)

Tôi ngồi bên, đầu trống trơn

Ba hai năm bốn câu, giờ về đâu

Hè qua mẹ còn thều thào

Liệt giường đọc & kể, một câu không nhầm

Bây giờ hồn mẹ xa xăm?

Con nghe, dường giọng thì thầm trong tai

*

Ấy lòng thương nhớ dẵng dai

Hay tình nhân loại vẫn dài trong Thơ?

Tấm lòng nghĩ suốt nghìn bờ

Hai trăm năm lẽ bây giờ tôi mang

Mắt xuyên sáu cõi hỗn mang

Giờ Thơ tôi chẳng nhẹ nhàng như ai

**

Như người bị đày trần ai

Gông đeo vào não đi cày đất khô

Vai đeo Lời Cũ cơ đồ

Đường Xưa lưng núi, trong cô liêu chiều

Dưới sâu là một quạnh hiu

Một bên cao ngất, đìu hiu. Chiều về

**

Tôi mang. Đi mãi. Như mê?

Ngày tôi mộng, đêm tôi về với mơ

Có khi Cuộc Sống là Thơ

Xưa nay họ chỉ phụng thờ một bên

*

Hiển nhiên mẹ không còn rên

Mỗi lần thăm, đến ngồi bên, đau lòng

Thấy mình vô dụng như không

Người thân đau đớn, cảm & trông rõ rang

**

Tháng năm Lụa đã bước sang

Hai năm đau đớn tạ tàn thể thân

Con nhìn, xót xa vô ngần

Mỗi người phải chịu số phần riêng thôi

(Còn tôi? Chỉ riêng phần tôi?

Mà sao tôi cứ lôi thôi phận người

Mà sao tôi vẫn nhiều lời

Ấy là chữ nghĩa Đất Trời đã cho?

Trên đường đời vốn quanh co

Có khi an ủi trong lò trần gian)

**

Cuộc đời? Tôi vốn không ham

Hồn tôi? Thơ đã bắt giam từ đầu

Khi tôi chớm tuổi biết sầu

Những chiều mưa dột mái đầu vào tim

*

Đã mấy năm Mẹ nằm im

Đôi khi y tá trở nghiêng Bên Này

Nghiêng qua nghiêng lại tháng ngày

Thời Gian là thế, thân này thì sao?

Tay ngọ nguậy, giọng thều thào

Từ từ biến mất, đi vào Bên Kia

**

Mỗi lần thăm, mỗi lần về

Mỗi lần tôi nghĩ: “biệt ly là lần”

Nhiều đêm rượu đổ vô ngần

Vào lòng tôi với bội phần đớn đau

Một dòng nước mắt dâng trào

Từ đâu sâu thẳm, làm sao tôi ngừng?

**

Như thế, tôi được biết rằng

Đằng sau “tuyệt vọng”: chưa dừng, chưa xong

*

Bây giờ, hết cuộc long đong

Bây giờ tắt thở mới xong “làm người”

Thích Ca tuy Mẹ thấm Lời

“Nhưng Chết là Hết, khi rời trần gian!”

**

Quả nhiên sự thể rõ ràng

Nhưng như ruồi bám víu màng nhện giăng

Mọi người nhất định khăng khăng

Cho gì đi nữa, không bằng tái sinh

Kiếp này, kiếp tới…linh tinh

Cuộc trầm luân vẫn tiến trình tự nhiên

*

Mẹ và con, ta luân phiên

Linh Hồn Xưa Cũ mẹ truyền cho con

Chín mươi tư năm mỏi mòn

Bây giờ thân xác chỉ còn da xương

**

Ngoài kia chiều tối đèn đường

Bụi cây cằn cỗi ánh dường muốn loe

Xuyên qua cửa sổ lập lòe

Dài lên xác mẹ điệu se sắt sầu

Tay mẹ đã lạnh từ lâu

Tôi cầm từ nãy, đớn đau thấm dần

Năm ngón xương, lạnh vô ngần

Tôi không đủ ấm, vì gần trống không

Xót tay cầm giữ trong lòng

Như tôi đã chịu suốt dòng hiện sinh.

 

26.10.2022 - 3.1.2023

(Tạp Thi 2023)

©nguyenchitrung 2023

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Bảy 20264:22 CH(Xem: 1363)
Sau một khoảng lặng khá dài, nhà thơ Phan Thanh Bình gửi đến Hợp Lưu năm bài thơ mới như những mảnh suy tưởng được chưng cất từ ký ức, lịch sử, tri thức và những đổ vỡ của đời sống đương đại. Ở đó, hình ảnh quen thuộc luôn được đặt trong những liên tưởng bất ngờ: mùi oản hương đi cùng chỉ số Dow Jones, phế tích vương triều mở ra một hệ đếm của ký ức, còn cơn mưa cuối cùng lại đổ xuống ngay trong bóng mình.
26 Tháng Sáu 20265:05 CH(Xem: 1836)
anh nằm ôm huế sượng trân / bởi tóc em buộc phù vân giữa lòng / huế mình chừ mãi long đong / nên trăng trong nội vẫn không chịu về
26 Tháng Sáu 20263:01 CH(Xem: 1837)
Có những thứ tưởng chừng phai hết thảy / Đến cuối đời vẫn thổn thức không nguôi / Như chiếc lá rơi qua mùa rất cũ / Chạm tim người một tiếng động xa xôi.
18 Tháng Sáu 20262:22 CH(Xem: 2621)
Có những bài thơ được viết ra để xuất bản ngay. Có những bài thơ lại chọn cách ngủ yên rất lâu trong ngăn kéo thời gian. Những Ngày Chủ Nhật của Nguyễn Chí Trung thuộc về trường hợp thứ hai. Được viết từ năm 2000, bài trường thi này phải đợi đến 26 năm sau mới đến với bạn đọc Hợp Lưu. Trong quãng lặng dài ấy, thời gian đã đổi thay nhiều điều, nhưng những câu hỏi mà thi sĩ đặt ra về nỗi buồn, sự hiện hữu, ký ức, cô đơn và hành trình làm người dường như vẫn còn nguyên tính thời sự. Chúng tôi xin giới thiệu tác phẩm như một món quà nhỏ gửi đến những độc giả yêu thơ Nguyễn Chí Trung — những người vẫn tin rằng có những tiếng nói thi ca không thuộc về một thời điểm, mà thuộc về nhiều thế hệ cùng chia sẻ một nỗi băn khoăn trước đời sống. TẠP CHÍ HỢP LƯU
05 Tháng Sáu 20263:26 CH(Xem: 2771)
Anh có về xứ Huế với em không? Lên Ngự Bình, Nguyệt Biều hay Lương Quán? Bến nước sông Hương ngắm nhìn đàn cá quẫy / Bên bụi tre ngà còn đó dấu khắc tên /
08 Tháng Năm 202611:30 CH(Xem: 4401)
gió sẽ lạnh những chiều xa thành phố / mùa đi qua cho lá rụng xuống đường / tà áo ấy đã mòn thêm mặt lộ / khi mưa về làm ướt cả muôn phương
04 Tháng Năm 20261:46 SA(Xem: 4250)
Sau khi đã tập tành yêu anh / Em tập tành chia tay, tập tành giận dỗi / Tập tành nghi ngờ anh nói dối, / (Rồi không tin anh nói thật bao giờ)
02 Tháng Năm 20265:34 CH(Xem: 4103)
Mõ phố rao buồn / Ngọng nghịu hồi chuông / Ù con gió chướng Áy cỏ tai ương
23 Tháng Tư 20269:06 CH(Xem: 4176)
Khoảnh khắc dài theo tiếng gọi / Rốt lại một chiều câm tiếng nói / Đợi chờ đuối một giấc mơ /
23 Tháng Tư 20264:50 CH(Xem: 4702)
Ném buồn vào phố đông / Nhìn người ta bỗng thấy / Mình đi giữa đồng không / Ném buồn vào tôi vậy / Trăm gai cây xương rồng