- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NHƯ MẮT THỦY XANH RÊU TIỀN KIẾP

04 Tháng Tám 20234:38 CH(Xem: 9858)

thuy của hai muoi

Thủy của hai mươi. Hình tác giả gởi


Huỳnh Liễu Ngạn

NHƯ MẮT THỦY XANH RÊU TIỀN KIẾP

 

 

ngày tôi đưa cánh tay hỏi thủy ơi sao thủy không cầm

cho tôi đỡ nhẹ ánh trăng rằm của nửa tháng giêng

tôi về đúng ngày lễ cầu ngư ở làng thái dương hạ

mà bên kia biển một con vạt trắng bay ngang

cọng lá tra cổ tích tôi tìm hoài không thấy

biết vậy tôi không về làm chi

cho mắt thủy buồn bóng đêm hai giờ sáng

 

cũng đã ba chục năm đợi một lá thư

mà thủy chưa viết

ngày tôi bỏ làng đi xa

đứng trên gò cao tôi nhớ về độn cát trắng quê nhà

thấy áo thủy cài khuy

để cho gió lọt xuống đồng mùi hương trầm con gái

lúc thủy vừa tròn hai mươi

có mái tóc chải nghiêng bên mé trái

tôi ngồi ngắm thủy rửa chân

mà trên cành cây không còn giọng hát

 

rồi tôi cứ đi hoài đi mãi

qua bên xứ người để thấy tuyết bay rơi

thủy hỏi biển đời ngày ấy

ngày tôi vượt biển bằng chiếc ghe mua bãi

không ai biết tôi chết sống thế nào

đành cầu trời khấn phật

tôi vẫn nguyện đem lòng mình thả xuống vực sâu

để mẹ tôi bên kia nhà đừng đi cầu kinh nữa

và mắt thủy thôi buồn theo từng mùa gió chướng

tôi sẽ về làm tấm gương

cho thủy soi hoàng hôn bên khung cửa

 

tôi vẫn yêu thủy như ngày đầu

cùng ngọn lửa

khi bơi xuồng qua rú chá vớt rong

trên cánh đồng phơi đầy mùi trăng rạ

khói chiều hôm bay lên tóc thủy

gió thổi sâu vào lưng áo

khi thủy thấy đôi chim tha từng cọng rác

về làm tổ trên cây

 

tôi đã tha hương bên bờ sông nước chảy

một viên sỏi một nhánh rong

như mắt thủy xanh rêu tiền kiếp

tôi nỡ nào để thủy trôi đi làm giọt mưa tan 

vào tiềm thức mịt mù của số phận

tôi nỡ nào để tay thủy lạnh giữa mùa đông

mà không choàng cho thủy một tấm khăn bông

trên ngấn cổ cao gầy

thủy biết tình tôi như trái chín rụng đầy

làm cho máu chảy tràn lên gan lên phổi

để thủy khỏi nghi ngờ tấm lòng tôi trôi nổi

khi thấy bầu trời như nhỏ hẹp trong tim

tôi vẫn kiếm tìm một ánh sao đêm

gọi bằng em

để thủy thấy cuộc đời

cũng chừng ấy ngày tháng và năm

mà tôi nào có giữ được thanh xuân

bên bụi gai lúc mới tơ tằm.

 

11.5.3023

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Chín 20238:24 CH(Xem: 9747)
Đá nghe chuyện của mưa / Mang lời cho gió / Phía sau câu chuyện là tiếng sóng / Nụ cười gieo / Gió cuốn mây / Những đứa trẻ nhặt mưa ban ngày.
12 Tháng Chín 20232:20 SA(Xem: 10141)
Ngủ đi. mênh mang suối nguồn / Ngủ đi. vợi nhẹ tâm buồn không đâu / Một bóng đời vút ảnh câu / Mà trần gian vẫn nhiệm mầu sắc không
12 Tháng Chín 202312:14 SA(Xem: 9976)
khi ngôn ngữ trở thành phù phiếm / trên môi người hát ca / anh trở về yên ngủ / dưới cội hoa mai già
04 Tháng Chín 202310:02 CH(Xem: 8175)
Tháng Chín, đêm khuya về ngồi lặng / Nghe gió cười khúc khích rượu tan / Mai chắc sầu in trên đá / Em chắc quên rồi tháng Chín, trôi.
04 Tháng Chín 20238:58 CH(Xem: 10119)
tôi gặp người lính già / trên chùa đồng yên tử / chốn rừng thiêng trúc lâm / trời đêm ... mưa mịt mù / người lính ngồi nguyện cầu / co ro dáng trầm tư / mặt xương gầy khắc khổ / mắt buồn sâu tâm tư
15 Tháng Tám 20237:29 CH(Xem: 8393)
kiếm điểm / giật / mình / nghìn trang đã giở tới / hình thiên chương / viết như thuyền say độ đường / thước chim /
15 Tháng Tám 20237:13 CH(Xem: 10023)
anh không phải là con chim / cánh mỏi đường bay … / nhưng giọt lệ Người đã chảy thành đại dương / mà tiếng sóng không nguôi vỗ buồn trong trí nhớ…
15 Tháng Tám 20235:39 CH(Xem: 8965)
Trước sân anh thơ thẩn / Đăm đăm trông nhạn về / Mây chiều còn phiêu bạt / Lang thang trên đồi quê / In the yard I was pacing / Longing for faraway news / Whilst the clouds kept wandering / High above the rural hills /
04 Tháng Tám 20236:06 CH(Xem: 9560)
Ta về dỗ giấc chiêm bao / Lặng nghe bao tiếng thì thào của đêm / Ta về dỗ giấc mơ em / Dỗ cho giấc mộng cũ mèm, mới ra
04 Tháng Tám 20235:53 CH(Xem: 9534)
Từ bao giờ thấy 'mọi sự không là gì cả' / rồi giật mình, nói ra e hố / từ bao giờ biết 'nhiều sự không là gì cả' / rồi giật mình, nói ra e thừa / từ bao giờ thấy không nên nói chi nữa/ rồi giật mình, ồ mình thành cục đất rồi / từ bao giờ / đất có trên đời?