- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

BỎ KHÔNG MỘT CHỖ NGỒI

08 Tháng Chín 20219:26 CH(Xem: 11349)
 
PhamQuangTrung BW
Chân dung Phạm Quang Trung

 

Thơ   

Phạm Quang Trung  

BỎ KHÔNG MỘT CHỖ NGỒI  

 

 

LTS: Phạm Quang Trung tuổi Giáp Ngọ sinh quán Sài gòn, dạy học ở Việt nam và tiếp tục ở Mỹ.

Anh tốt nghiệp Sư Phạm ở quê nhà và tốt nghiệp Cử nhân ban khoa học Kỹ sư ở Mỹ. Hiện sống và làm việc tại Aurora, bang Colorado, Hoa kỳ.

Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu những thi phẩm của tác giả Phạm Quang Trung.

Tạp Chí Hợp-Lưu

 

 

 

TÂM DỊCH

 

hai ba bốn lòng mưa đầy hơi thở

dòng luân hồi giọt máu trở về tim

cơn hấp hối ngọn đèn mờ mặc niệm

tám chín mười chân lầm lũi qua đêm

 

hẹn một buổi mà năm trời bão nổi

hoa lá tàn đâu cần thiết lọ chung

đứng chờ nhau đà tàn kiếp tận cùng

buồn thân thế thấp hèn như cỏ lụn

 

ở nơi chốn có công viên lá rụng

gieo hạt nhân chờ nẩy ngọn tinh khôi

bầy sẻ nhỏ đói mềm nằm mục tội

đời thì thôi đá ném vỡ tơi bời

 

hai tư sáu số chẵn ừ dễ nhớ

lúc ra về lại dò dẫm vô duyên

chừng ngó lại mái đầu sương dễ sợ

ơi có gì ngoài trí nhớ không tên

 

khép kín cổng nhốt giang hồ lặng lẽ

bốn tường vuông dựng đứng vách giam thân

mở mắt trừng xuyên thấu cuộc phù vân

và hơi thở dường như đà chậm lại

 

chuông điện thoại vọng vang từ âm phủ

vội trùm chăn gói kín mùa thương đau

chưa kịp về mà vội đã mau mau

rời thành phố tan hoang chiều xóm đạo.

 

Phạm Quang Trung

 


BỎ KHÔNG MỘT CHỖ NGỒI

 

chỗ em ngồi hôm nay

tôi hôm qua đợi cổ dài như chim

trò ú tim chạy trốn tìm

em con nít nhỏ nỗi niềm mong manh

 

quán này đây góc phố quanh

dăm ba phiến gỗ đã xanh xao hờn

có tiếng cười có môi hôn

có trăm hò hẹn mượt hồn cỏ hoa

 

thứ sáu rồi và đôi ta

có lần liền cánh có xa mịt mù

kéo lại gần những viễn du

nghe dư âm rót vào thu hững hờ

 

ở chỗ em ngồi trong mơ

cuối tuần thứ sáu nhà thờ chuông ngân

một khoảng đời tưởng là gần

mà xa tay vói bao lần đành thôi

 

giờ đây hai đứa đôi nơi

em ra biển rộng im lời trùng dương

tôi leo lên đỉnh nhớ thương

nghìn năm mây trắng còn vương chỗ ngồi

 

Phạm Quang Trung

 

 

NHỮNG NGÀY NHỚ NHA TRANG

 

buổi sáng mở tờ báo đọc

cafe và mùi biển nồng

cửa phòng mở toang vô hướng

hải âu bay vào hư không

 

vắng em ừ dăm ba buổi

dẹp bỏ mấy phong thơ xưa

ra ngồi đầu đường xó chợ

chỗ nào cũng ghé lại chờ

 

này mưa đổ thêm vài trận

cho thấm đời nhau mấy lần

tri âm ghé vào ta hỏi

tri kỷ của ta là ai?

 

quen ai ở xóm chài này

qua lại đôi ba lần thôi

lại nghe hết mùa biển nổi

em à em là ai đây!?

 

rét mướt mưa dầm xuống đất

ngẩn mặt nói với trời cao

tri âm hồ dễ tri kỷ

chén rượu còn nguyên hôm nào

 

buổi chiều đi tìm nỗi nhớ

nấp trốn võ sò trống trơ

tìm theo dấu chim muộn khổ

cánh bườm trắng vết đường tơ

 

vắng em ừ dăm ba buổi

ra chơi vọc bóng hoàng hôn

xa xa dấu thuyền ngư phủ

lịm dần lịm dần cô đơn

 

Phạm Quang Trung

 


BÀI HAIKU SAI NHỊP

 

từ người đàn bà không hề có thật

mài mực gieo vần bài kệ haiku

em nhón gót tập tành trò thỉền đạo

mưa gió nổi lên trời đất âm u

 

hãy mở cổng tùng này giây sám hối

con chữ hồ nghi chưa kịp nở hoa

rót một giọt trà cánh hoa đào ngọt

con oanh đứng hát ngoài trời xa xa

 

chọn riêng bóng tối chỗ ngồi ấn tượng

hoan lạc cười cười miệng đỏ san hô

dâng chút tình mê saké mỹ nữ

cúi xuống thật gần đời sống mầu tô

 

nhạc dạo cung đàn cho ngây hơi thở

phút ấy cuồng điên lời nói điêu ngoa

bưóc lại gần đây cơ hồ mệt lã

những cuộc hoang đàng còn lạ chi ta

 

thôi nhé ta về quên câu hò hẹn

bài thơ gượm mãi chưa xong đôi dòng

tiễn nhau ra đứng đầu sông gió lộng

dúi vào tay hờ dăm chuyện rêu rong

 

từ người đàn bà không hề có thật

bài kệ haiku lem dấu chân hài

cửa động thiền môn hoa vàng mấy độ

còn rơi mấy cánh ô buồn trên tay

 

Phạm Quang Trung

 


ĐỂ YÊN TÔI THỔI MÙI LAN

 

ôm mặt trời

chôn chân đồi

gam màu cọ bút tô bôi vội vàng

duổi rong theo mùa điêu tàn

vốc tay cát bụi chiều hoang vu dài

lầu chuông gác thánh lạ thay

con bồ câu nhỏ bỏ bay hoang đường

về ngang hái nhánh thiên hương

thành xưa cổ tích  tơ vương nhiệm phần

mưa reo nhạc khánh ngoài sân

áo thu mộ khúc mây Tần xa xa

ôm hình hài

ơi bao la

 

rừng vàng dạo khúc âm ba nặng nề

xuống đồi giấu kín đam mê

môi son chín đỏ còn tê vết hờn

chân trời nét kẻ cô đơn

người về mấy dặm trống trơn phụ phàng

tầng rêu xanh dúm cỏ vàng

mọc đầy tâm trí muộn màng hồ tan

để yên tôi thổi mùi lan

còn nguyên tưởng nhớ tóc nàng năm xưa.

 

Phạm Quang Trung

 

 

MỘT SÁNG CHƯA YÊN

 

hái một nụ hoa còn

ngậm sương mai từ độ

bụi tro nương kiếp người

nhà thờ gióng tiếng chuông

 

nhặt mân côi từng hạt

sáng hôm nay lạ thường

chim ra ràng đứng khóc

ngó lại thấy mà thương

 

hái từ em một đoá

nở trong gian nguyện đường

bài thánh thư hồ tưởng

nằng nặng nơi đáy tim

 

nhặt viên tròn đá cuội

lăn miệt mài chưa yên

ghé nhà xưa lần cuối

cài cánh hoa u phiền

 

Phạm Quang Trung

 


LỤA ĐÀO

 

những cánh hoa nở muộn màng

sân khuya ai hát lênh lang sợi buồn

khép mi giọt lệ xa nguồn

tử sinh từ độ đoạn trường thế nhân

 

ôm chăn chiếu lạnh có cần

đôi khi hương tóc phủ trần gian đau

lẻn vào đêm mùi ngọt ngào

còn đây riêng mảnh lụa đào phất phơ

 

ngón tay ve vuốt cung hờ

bờ vai cánh hạc chiều mơ hồn gầy

hôn sâu da thịt ngất ngây

cho hờn son phấn cho đầy phù vân

 

ngồi tô vẽ nét ân cần

vẽ từ ký ức võ vàng xanh xao

màu hổ phách chén rượu đào

ô hay có nụ hoa nào nguyên khôi

 

giây rung động phút tàn hơi

mưa lên nhân ảnh rã rời cô liêu

cánh chim đưa tiễn sắc chiều

ơn em còn lại đôi điều ngàn xưa

 

Phạm Quang Trung

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31341)
Chúng ta đang ở nơi nhiều toan tính thường tình Mỗi mặt người đều ẩn sự dối trá Trong một đêm nào đó năm ngón tay gầy của anh đã siết chặt em với sự cảm thông
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33336)
Trông trời đếm lá nghiêng sao tuổi đi vời vợi miền vào thẳm xanh em ơi còn nắng trên cành
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 34131)
Chị ạ mai nầy em mới khóc Bởi lòng đau đâu viết nổi câu nào Chỉ thấy chia xa trời cô độc Chôn hết một đời thương nhớ nhau
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38359)
Anh đau lòng vì không thể hôn lên vết bỏng sự bất cẩn thường xuyên của em chỉ làm nỗi ân hận ngày càng đau rát thêm em dùng tình yêu thiên thần tác dụng trái tim trần tục anh
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 37106)
Đeo kính lão, Nội sắp hàng đi học Chạy hụt hơi vẫn sau đít đàn em Chỉ mỗi tiếng chào, đọc hoài không thuộc Chỉ có cái tên, lúc nhớ lúc quên.
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38926)
Anh tự nhiên bốc hơi bay lên tan thành nước mưa anh rơi phương nào em mở lòng lá nhỏ.
19 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32968)
Tháng Tư Con đường rớm nắng Cánh đồng trắng ngọn lúa đòng Nỗi nhớ có về không? Mà phố xa nhức nhối Nỗi nhớ cồn cào tiếng gọi Lăn vào nước mắt thương yêu
17 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33510)
Sài gòn thênh thang lòng đại lộ đêm gục đầu khóc lẻ loi giữa tiếng hát sâu thẳm của một thời lênh đênh
17 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 35692)
Mùa hè vé khứ hồi ngoài ba trăm dăm bộ áo, cây bút, vài cuốn sách, ly cà phê quá cảnh tiếng phong linh khuấy nhịp tíc tắc
16 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33573)
Chiếc đầu bò Tây Ban Nha nhưng lớp da lẫn thịt thà của trâu nước chiếc sừng dí sát be sườn cách mạng phổi một gang bọn thanh niên nam nữ chạy bán