- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
264,533

THƠ NGUYÊN SA (Translated into English by Hương Cau CaoTân)

24 Tháng Tám 20217:32 CH(Xem: 5974)

NguyenSa - tranh NguyênKhai
Nhà thơ Nguyên Sa - tranh Nguyên Khai


 

THƠ NGUYÊN SA 

Translated into English by Hương Cau CaoTân

 

 

10.1   ÁO LỤA HÀ ĐÔNG                     Nguyên Sa

 

 

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát 
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông 
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng 
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng. 

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn 
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh 
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung 
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa 

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa 
Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn 
Thơ học trò anh chất lại thành non 
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu. 

Em không nói đã nghe lừng giai điệu 
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh 
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình 
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt 

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết 
Trời chợt  mưa, chợt nắng chẳng vì đâu 
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau 
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại. 

Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại 
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời 
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi 
Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng. 

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn 
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông 
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng 
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.

 

 

 

 

 

 

10.1   A Dress Made Of Ha Dong Silk            by Nguyên Sa

                                                     Translated into English by Hương Cau CaoTân

 

Walking under the severe Saigon sunshine, I suddenly feel the coolness

Because there you are, wearing the Ha Dong silk long dress

You know, I have been in love with that colour in a dress

Like my poems which still maintain the colour of silk in its whiteness.

 

I remember very clearly that you usually sit here with your short hair

And the autumn suddenly becomes very long, and long around there

My soul hurries to complete a beautiful sketch of your portrait

So to display it in the soul with its open gate.

 

To see you yesterday, to me it was a very happy, happy day

To see you again today, it becomes, for my soul, a double happiness day

My poems, as a student, would stack up themselves a mountain high

A touch of wine would they become of my dazed eyes.

 

I already hear the joyful melody without you open your mouth wide

Without you looking at me, I already see the opening blue sky

I have looked up into it with my eyes in complete loyalty

With your white hands, you have penetrated into my poems magnificently.

 

You come as suddenly as you go, I already know why

Just like it rains and it shines, but nobody knows why

But why did you go without saying something, if anything

Letting my calling becomes a sad call of poems echoing.

 

And I become upset, with dullness and daze in my eyes

Blaming my poems for not expressing clearly the reason why

After you have gone, words of repentance freeze on my lips

The burden of time on my shoulder becomes so heavy, unable to lift.

 

Where are you now, my beautiful autumn with short hair

Please carefully keep the colour of the Ha Dong silk dress there

I always love that colour of the dress, if not forever

Keep it for me, the poem of love for a white silk dress, from a poetic writer.

 

 

 

 

 

10.2   Cần Thiết                    Nguyên Sa Trần Bích Lan

 

 

Không có anh lấy ai đưa em đi học về
Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học
Ai lau mắt cho em ngồi khóc
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa

Những lúc em cười trong đêm khuya
Lấy ai nhìn những đường răng em trắng
Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
Lúc sương mờ ai thở để sương tan

Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc...

Không có anh nhỡ một mai em khóc
Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi
Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ
Không có anh thì ai ve vuốt

Không có anh lấy ai cười trong mắt
Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong
Ai cầm tay mà dắt mùa xuân
Nghe đường máu run từng cành lộc biếc

Không có anh nhỡ ngày mai em chết
Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn
Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon
Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục...

 

   

 

 

10.2   Necessity                    by Nguyên Sa Trần Bích Lan

                                   Translated into English by Hương Cau CaoTân

 

Without me who would walk you home after school

Who would write you letters so you can bring to classroom

Who would tenderly wipe your tears away

And who would take you out in those rainy days

 

And whenever you smile in those lovely nights so deep

Who would admire the lines of your white teeth

And who would think of your bright eyes as gleaming stars at play

And who would breathe to evaporate the faint dew away

 

Who would hold your hands so to bring red to your rosy cheeks

And who would lightly breathe clouds into your lovely hair so thick…

 

And without me whenever you cry in the future

The glint of autumn sadness in your eyes would become dimmer

Your hair would become longer as poems become sadder

Without me who would caress and fondle them as your lover

 

Without me who would know how to smile with the eyes

Who would listen to your stories of the autumn winds which fly

Who would hold your hands to lead on the coming spring

So as to hear the trembling veins on the branches which are budding

 

Without me if you happen to pass away somewhere

And God ask me why the sadness in your lovely hair

Why the bony hands, and the wasted eyes so lifeless

I would have to bow my head heading straight to Hell speechless…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31379)
Chị ạ mai nầy em mới khóc Bởi lòng đau đâu viết nổi câu nào Chỉ thấy chia xa trời cô độc Chôn hết một đời thương nhớ nhau
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 35175)
Anh đau lòng vì không thể hôn lên vết bỏng sự bất cẩn thường xuyên của em chỉ làm nỗi ân hận ngày càng đau rát thêm em dùng tình yêu thiên thần tác dụng trái tim trần tục anh
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33948)
Đeo kính lão, Nội sắp hàng đi học Chạy hụt hơi vẫn sau đít đàn em Chỉ mỗi tiếng chào, đọc hoài không thuộc Chỉ có cái tên, lúc nhớ lúc quên.
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 35837)
Anh tự nhiên bốc hơi bay lên tan thành nước mưa anh rơi phương nào em mở lòng lá nhỏ.
19 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30021)
Tháng Tư Con đường rớm nắng Cánh đồng trắng ngọn lúa đòng Nỗi nhớ có về không? Mà phố xa nhức nhối Nỗi nhớ cồn cào tiếng gọi Lăn vào nước mắt thương yêu
17 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30606)
Sài gòn thênh thang lòng đại lộ đêm gục đầu khóc lẻ loi giữa tiếng hát sâu thẳm của một thời lênh đênh
17 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32932)
Mùa hè vé khứ hồi ngoài ba trăm dăm bộ áo, cây bút, vài cuốn sách, ly cà phê quá cảnh tiếng phong linh khuấy nhịp tíc tắc
16 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30685)
Chiếc đầu bò Tây Ban Nha nhưng lớp da lẫn thịt thà của trâu nước chiếc sừng dí sát be sườn cách mạng phổi một gang bọn thanh niên nam nữ chạy bán
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 103796)
Tôi về chợt thấy em tôi Môi son má phấn thẹn lời chào nhau Nắng hồng – em ửng trăng sao Lá hoa cười cợt lẻ nào tôi quên
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31522)
Phải mất bao lâu ..để quên được anh ? 5 năm ..10 năm ..hay mấy chục năm nữa Hình bóng anh mới phai nhoà trong ký ức của em ? Trở về ..ngang qua Bùi thị Xuân