- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,614

BÀI THƠ TÌNH CHO THÁNG MƯỜI MỘT

18 Tháng Mười Một 202010:54 CH(Xem: 2684)

BAI NAM -UL
Bãi Nam - photo UL


1 - Ngày 20-11

Và học trò nơi đảo xa

 

Cành san hô

Con kính tặng thầy

Hoa của biển thay lòng con đã biển

Mồ hôi thắp lời bảng đen phấn trắng

Một chữ cho trò

Một gánh gian lao

 

Chẳng chiến chinh con chữ cũng hầm hào

Giông tố bão bùng tường che ngói chắn

Hạnh phúc lớn lao

Trời êm biển lặng

Lời của thầy khai sáng mọi tâm tư

 

Mùa sẽ hoa trên đồng đất ngôn từ

Đảo xanh ngát hương đào hương lý

Mai con chữ sẽ nên hào nên lũy

Tiếp bước anh hùng

Đá cũng đơm hoa

 

“ Ngày cô thầy…”

Con chỉ có san hô

Hoa của biển và tình yêu của biển

Xương máu kết tinh bốn ngàn năm văn hiến

Nhất tự vi sư

Ơn mãi cô thầy

.

2 - Nhớ đồng

 

Lúa đi đi hết thời hoa

Lúa về về cả bôn ba chợ chiều

Bà ngồi giã một đăm chiêu

Máu xương chinh chiến

Chín chiều ruột đau

 

Thắp đêm soi mắt ngọn sầu

Phải duyên xin thức vào nhau chút đời

Mây đâu ngăn được gió trời

Buồn đâu theo suốt kiếp người gian nan

 

Bà ngồi giã ánh dương tàn

Sông sâu núi thẳm úa vàng tình xa

Hết mùa lúa đã cạn hoa

Gà tháng bảy

Ếch tháng ba

Nhớ đồng

.

3 - Lời buồn cho mùa đông

 

Chiến chinh đã khép lại rồi

Đất nằm im thở đá ngồi lưu ban

Ngát thơm hương lúa đồng vàng

Vẹn nguyên bất khuất trung can giống nòi

 

Bà ngồi giã nỗi cút côi

Một yêu lỗi hẹn cả đời nhớ mong

Dài sông lúc lỉu sâu nông

Hắt hiu mỏi đợi đèn chong thương là…

 

Mẹ nhớ con mẹ nhớ nhà

Con nhớ mẹ con nhớ ra chiến trường

Đồng nghèo năm một lần hương

Lúa không chỗ đứng đành nhường mồ hôi

 

Ngàn hoa thắp nến đêm trời

Đạn bom khói lửa át lời con tim

Chiến trường theo bố con tìm

Xuôi nam nhạn bắc và đêm mịt mù

 

Bà ngồi giã những đớn đau

Lưng còng chống xuống canh thâu mỏi mòn

Người đi đã hoá nước non

Nước non giàu đẹp ơi còn nhớ chăng

.

4 - Thương quê nhớ mẹ tôi về

 

Thương quê nhớ mẹ tôi về

Nhớ sao bến nước luỹ tre hồn làng

Cánh diều như vẫn bay ngang

Sông xưa như vẫn mơ màng như xưa

 

Nghiêng nghiêng mái tóc hàng dừa

Chải sao cho hết nắng mưa quê nghèo

Lúa về trăng cũng về theo

Trĩu vai quang gánh câu chèo lí lơi

 

Lúa thu chín rực tháng mười

Múa may tiếng sáo hả cười lưng trâu

Gió về cho gió đuổi nhau

Chân chim chân sáo hằn sâu hạ hồng

 

Hội làng soi ánh trăng trong

Mắt vui như ngỡ như lồng mắt ai

Tim tình vừa chớm quắt quay

Đã thương đã nhớ giăng đầy lối đi

 

Chân son dấu cát thầm thì

Đường xưa lối cũ mãi ghi trong lòng

Không tôi thì lúa vẫn đòng

Còn em…

Còn mãi em trong câu hò

.

5 - Sông đau chưa thoả rộng dài

 

Mùa đi trên nụ trên bông

Nhớ thương mắc cạn trên dòng ca dao

Vẫn còn nhau phía ngày sau

Tiếc ơi hỡi tiếc buồng cau đã già

 

Bà ngồi giã một thời hoa

Chiến chinh khói lửa biết là về đâu

Một sông có biết bao cầu

Trăm xuân chỉ một mái đầu bạc phơ

 

Không đi sao có người chờ

Ông cười đợi cũng là thơ mà bà

Chiến trường đã khép đã xa

Khuyết tròn trăng chẳng thể xa khuyết tròn

 

Sông đi không hết cánh buồm

Nhớ thương mắc cạn trên khuôn ngực đầy

Nên tình phượng phố là đây

Môi thăm thắm nở trên tay hạ hồng

 

Yêu như giọt nước phiêu bồng

Hòa vào biển ái là không còn mình

.

6 - Sắc màu yêu thương

 

Phượng rơi xuống chiếu mùa hè

Thương mưa tóc rối nắng về ôm vai

Buồn ve rớt giọt nhớ ai

Trang yêu nhoè ướt bên ngoài mùa thi

Về sông hỏi chuyện phân ly

Áo còn đang nụ tiếc gì sông ơi

 

Bẻ đôi ngày tháng ra phơi

Con trăng mồng mười nuốt hết tháng giêng

Hoá ra tình mới là điên

Ái yêu thù hận oán phiền đều vương

Xuân đi qua lối ngày thường

Vẫn hoa vẫn lá vẫn hương nội đồng

 

Bà ngồi giã những đợi trông

Chiến trường đã khép sao không thấy người

Tình buồn như cánh diều trôi

Nhọc công cõng gió để rồi gió bay

Chát cau hẫng vị trầu cay

Mắt chưa phai úa đã đầy hoàng hôn

.

7 - Hạnh phúc

 

Khoan nghĩ về hạnh phúc

Khi núi sông đang gọi phía chưa liền

Khoan nghĩ về hạnh phúc

Khi bếp nghèo không ấm lúc chiều lên

 

Hết cách ngăn rồi còn khóc chi em

Vui cũng khóc mà buồn cũng khóc

Không định nghĩa được từ hạnh phúc

Vẫn thơ ngây giữa tiếng khóc tiếng cười

 

Hạnh phúc thật gần nào có xa xôi

Lành áo công cha

No lòng cơm mẹ

Vất vả tảo tần chắt bao thế hệ

Mãi nở những nụ cười khi hạnh phúc trào dâng

 

Vết thương chưa lành

Chinh chiến lưu niên

Con khôn lớn giữa hai dòng nước mắt

Mãi trong con mẹ là Tổ quốc

Nhân ái nghĩa tình độ lượng bao dung

 

PHAN THÀNH MINH

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28117)
nắng mùa hạ cây phượng hoa đỏ tràn không tìm đâu thấy lá lũ ve sầu núp trong tàng cây bóng cả ran mãi nhắc lũ học trò [nghỉ hè]
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 27981)
mưa biệt giam những ngày đầu hạ nhớ nhũng cơn bão rớt đất cũ qua ba chục năm mưa giông vẫn tồn tại
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 26958)
Làm sao để mỗi chữ trong thơ có thể trở thành một đơn vị nghệ thuật độc lập, có khả năng đứng vững như một người? Đó là một thách đố đối với những người sành chơi thơ, chơi chữ. Tạo được những câu thơ có thể đọc xuôi, đọc ngược, bỏ một số chữ đầu, cuối, mà vẫn là thơ...
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28062)
Môi mọng tím bầm những dấu răng da thịt ấy đã nhàu nhò một dạo những ghế nệm trong xe không bao giờ khai láo những bàn tay vò nát ngực căng đầy
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30181)
mùa này sương muối nhiều mặt nước lặng buồn như nồi sa thạch hoàng hôn chớ dám mượn chỗ đặt lưng. chiều hình như hẹp lại.
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31738)
Nghe em nói giọng Quảng Nam lòng như có gió thổi ngang bất ngờ đậm đà như tiếng quay tơ mượt mà như tiếng ầu ơ cuối trời
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32289)
thương cho mình một đời khốn khó đi trên một chân mà lội hết địa cầu từ đông sang tây đường dài thăm thẳm gậy trúc trên tay khập khiễng múa may
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32909)
Những chùm hôn Không hoa, không lá và không tuổi Theo gió Qua ngàn dâu xanh Qua mái tóc em Ngập ngừng Những bộ cánh bay biến đâu mất
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31231)
Có thật không một ngày nỗi trầm cảm bị trầm cảm không thể tiếp tục chờ đợi trong mỏi mòn buông thõng đôi tay rồi âm thầm lui về vùng tối
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31306)
Lăn từ đỉnh cao lăn nhào xuống dốc Đến chỗ ta ngồi nó nằm trơ khấc Ta thì đi ngược nó thì lăn xuôi Nó chẳng nhọc công ta thì tốn sức