- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,449,517

LỜI RU CỦA MẸ

17 Tháng Năm 20208:12 CH(Xem: 576)


NHANH HO NGAY TUYET- Tranh DTC
Nhánh hoa ngày tuyết- tranh Đinh Trường Chinh

LỜI RU CỦA MẸ

  

Mẹ còn có mỗi lời ru

Buồn như ngọn gió mùa thu thổi về

Xưa ru con giấc ngủ mê

Giờ hiu hắt bóng lê thê đêm dài.

 

Không là ngọn gió heo may

Sao lời ru buốt từng ngày trong tim

Vào ra bóng mẹ im lìm

Lòng như sóng dậy nổi chìm cơn đau.

 

Nuôi con dòng sữa ngọt ngào

Những mong con sẽ lớn mau thành người

Ngày con vững bước vào đời

Mẹ nghe hạnh phúc lẫn rời rã đau.

 

Con giờ phiêu dạt phương nào

Có nghe trong gió rì rào lời ru

Lắt lay vàng lá mùa thu

Chỉ mây mùa cũ phiêu du trở về.

 

Cầu tre lắt lẻo gập ghề

Lời ru chừng đã nẫu khê nỗi buồn

Đêm nghe trời đổ mưa tuôn

Nhớ con trăn trở khuya muồn muộn khuya.

 

Vầng trăng ướt sũng đầm đìa

Rung theo từng ngọn gió khuya bên thềm

Đêm nay như biết bao đêm

Mẹ nằm bấm đốt tay mềm nỗi đau.

 

Thương con tình mẹ dạt dào

Không màng gì. Chỉ khát khao con mình

Mong con sải bước thênh thênh

Đường đời hạnh phúc mông mênh con vào.

 

Mẹ còn có mỗi lời ru

Hiu hiu ngọn gió mùa thu thổi về.

 

Biển Cát

 

 

 

 

CON GIÓ THOẢNG

  

Lời nào yêu như cơn gió thoảng

Tôi về nhặt tiếng lá lao xao

Góp một vòng ôm đầy hơi thở dài

Hắt vào chiều cho mưa rơi vội.

 

 

Mai người về hỏi tôi có nhớ

Se sẽ cười tôi bảo đã quên

Cuộn len tập tành đan lở dỡ

Đã vùi vào góc tủ buồn tênh.

 

 

Nếu người tình cờ nghe bài sonat

Hãy nghĩ rằng chỉ tiếng chiều rơi

Cho dẫu cõi lòng tôi tan nát

Rưng rưng theo từng phím chơi vơi.

 

 

Đôi khi gió không từ phía biển

Nhưng vẫn dạt sóng nước chênh chao

Như không cần người nói lời nào

Tôi vẫn biết nỗi đau này có thật.

 

 

Thành phố đó tôi chưa từng đến

Mà có thời nghe rất thân quen

Còn nơi đây chắc rồi sẽ lạ

Khi xa rồi người chắc sẽ quên.

 

 

Lời yêu nào như cơn gió thoảng

Từng đêm vẫn về trong giấc mơ

Chập chờn khua nghìn sao vụn vỡ

Còn lại tôi giữa trời chơ vơ.

 

 

Tỉnh giấc một mình trong đêm lạnh

Buồn đã trĩu đầy như sương khuya

Chiếc bóng hắt vào tường lặng lẽ

Tôi ru tôi dạ khúc chia lìa.

 

Biển Cát

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 35407)
Sinh nhật em mời tôi ly rượu rắn như có phiến trăng vàng dưới đáy tan ra tôi nghiêng ly uống cạn Rượu rắn em ngâm năm loài rắn độc tinh chất nọc độc của loài bò sát trầm mình lắng đọng trong ly
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 37508)
Chúng tôi vây quanh xem người bán thuốc dạo biểu diễn trò chơi mảnh chai Người bán thuốc nhai nát ly thủy tinh
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 35693)
Buồn miên man hoàng hôn. Buồn chảy ra từ mười đầu ngón tay hoang mang. Buồn là máu.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 35923)
Buổi chiều thứ 2 vắng người Anh ở không [ con dã tràng] cũng ở không Anh phía này lấy tay Viết trên cát tên em Con dã tràng phía bên kia xe cát
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 34957)
Tình yêu nở muộn Mùa bóc cái lạnh Đông đắp vào hơi thở anh. Em thảng thốt đợi cánh hoa Tình yêu thắp nắng Trái tim nở bung khát khao, thèm giọt hương anh tưới vào không gian em.
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 35556)
1 rặng mồng tơi chia 2 nhà hàng xóm nàng nuôi tầm dệt lụa hong tơ chàng hàng xóm thường xuyên không việc [làm thơ] con bướm trắng ở không bay qua bay lại bay tới bay lui báo hại làm cô nàng cảm động chết luôn
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 36999)
Em nằm cạnh trái tim anh Có nghe máu chảy trăm nhành yêu thương Trời xanh đầy tiếng chim vương Dòng sông đầy gió. Vườn thơm đầy lòng
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 34167)
bắt đầu tháng tư rồi đó em em có còn nhớ quê nhà không đã ba mươi năm rồi nhìn bạn bè tôi lần lượt ra đi thế hệ chúng tôi đang già rũ, đuối chết mà quê nhà vẫn mù mịt, xa xăm
11 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 30222)
Xuân 1999, Lê Đạt rời Paris về Hà Nội, để lại tập thơ Mimơza (Từ Tình Epphen II) sáng tác trong khoảng thời gian ba tháng ở Pháp. Ông không dặn dò gì. Mimơza vẫn ở yên trên kệ sách, đợi. Đợi một dấu hiệu của nhà thơ. Bảy năm qua, dường như bảy năm cũng là thời gian ủ rượu, Lê Đạt cho Mimơza ra mắt và độc giả Hợp Lưu được ưu tiên nhận hương vị đoá hoa đầu.