- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,551,068

THƠ NGUYỄN ĐỨC HẠNH

24 Tháng Giêng 202012:31 SA(Xem: 4827)


Ao Anh - photo NguyenHoangNam
Ảo Ảnh-photo Nguyễn Hoàng Nam

1.

SÔNG

 

Sông là thiếu phụ đã tắt lửa lòng

Trong và buồn thăm thẳm

Đôi bờ khát khao

Sắp lở hết rồi mà sông vẫn chảy

 

Sông là thi sĩ không gặp thời

Một đời đam mê một đời thất vọng

Chiều nay nằm ngửa mặt lên trời

Nghe hồn mình nhằm phía bể mà trôi

 

Sông là cụ già gần đất xa trời

Lặng lẽ nhìn trời như nhìn đình màn

 

Đếm từng mối tình

            từng nỗi buồn

                        từng đứa con đánh rơi

Phía thượng nguồn của một đời xa lắc

 

Sông là cô gái lẳng lơ về già

Nằm xoài khóc lặng

Tiếc những gì đã qua

Sợ những gì sắp tới

Sông hay tôi?!

 

 

2.

BÀI HÁT CỦA KHÚC NHAU THAI BÊN SÔNG CẦU

 

Mẹ sinh tôi

Cha chôn khúc nhau bên bờ sông Cầu

Người cùng hoàng hôn đổ bóng đầy bến Tượng

Cầu phao quằn quại qua sông

Có cô bé mười lăm

Lần đầu tiên giọt thiếu nữ đỏ mặt bao con sóng

Tôi mắc nợ dòng sông và phụ nữ

Rung giật như cầu phao muốn thoái khỏi đôi bờ

Thèm khát những chuyến đi

Ra bờ sông mặt buồn hơn đá cuội

Tôi mắc nợ các thiếu nữ vừa hôn vừa khóc

Giọt máu rơi nhuộm đỏ cỏ xanh

Nhuộm một đời lá mong manh

                                                            như thiếu nữ

Phút chảy xuống- giọt hạnh phúc đầu tiên nức nở

 

Một vũ trụ tan rồi, vũ trụ mới hồi sinh

Khúc nhau tôi nhảy ùm vào sóng

Rồi nổi chìm như một câu thơ

Sông ru nó! Quạ diều moi rỉa nó

Câu thơ đau ngửa mặt mà trôi

Tôi lớn lên đi đuổi bắt chân trời

Sông Cầu ôm khúc nhau ru thăm thẳm

Tôi làm sông khóc! Tôi khóc vì sông

Tôi mắc nợ cái đẹp và sóng nước

Khi tôi chết dòng sông đưa tang

Vài phụ nữ liệm tôi bằng nước mắt

Khúc nhau tôi luân hồi thành sông lớn

Chảy nôn nao về phía MẶT TRỜI!

 

 

3.

CỔ THÁP

 

Cổ tháp ngoái nhìn mười thế kỉ

Thở vào trời biếc những lời xanh

Kinh kệ thấm vào lòng cổ thụ

Bão đổ còn thơm cả lá cành

 

Một chùa, một tháp, một sư nữ

Đứng ngắm nhìn nhau giữa hoàng hôn

Tôi đang trôi hay thành tiếng mõ

Cứ lửng lơ mê giữa vườn thiền?

 

Giếng cổ cúi soi trong một thoáng

Mặt mình có lẫn với ngàn năm?

Huyền sử thở dài trong nước lạnh

Thảng thốt mặt ai với trăng rằm

 

Tháp lạnh... phù điêu run run vỡ

Cánh sen rơi suốt cuộc bể dâu

Hương sen từ đá bay thoang thoảng

Vừa chạm...tóc tôi đã trắng đầu

 

Có phải ngón tay chỉ mây trắng?

Hay sầu chất ngất dựng dưới trời?

Những vô tự khẽ theo chuông sớm

Mắc vào diều sáo trẻ con chơi.

 

 

4.        

XEM TUỒNG

           

Tượng phật mất bảy còn ba

Chùa thiêng lạnh quá mưa nhòa hoàng hôn

Nhặt sao hết hạt táo buồn

Rơi sân chùa vắng hát Tuồng tối qua

Bao nhiêu công chúa, tiên sa

Vỉa hè bán bún cười òa như mưa

Bao hoàng tử, bao ông vua

Xe ôm kiếm sống tít mù phố đông

Sông thì đục đục trong trong

Tuồng thì trống thúc mà không muốn vào

Giấc mơ cổ tích năm nào

Bao nhiêu nước mắt ướt vào ngây thơ

  

Cái đã biết? Tưởng nằm mơ

Cái chưa biết? Lại tưởng sờ tận tay

Chỉ thương thằng bé ăn mày

Tan mơ lại bị gậy này cầm lên

Tuồng hài đã diễn mấy đêm

Có người đứng khóc mà quên cả cười./.


5.

KHÚC MƯA

 

Dấu chân mưa

Dẫm đau bao kỉ niệm

Thấp thỏm đèn nhà ai sương lạnh

Ánh sáng vẫy bàn tay nhỏ

Rỏ máu chân đi vọt đỏ cánh hoa trắng.

 

Úp mặt vào ly cà phê chiều

Từng năm rớt thật nhanh

Từng giọt em rơi chậm

Cà phê đắng mà em thì mặn

Uống làm sao cho hết những nổi chìm.

 

Câu thơ rơi chầm chậm

Chiếc cốc đời tràn những hoang mang

Bạn bè thành mưa đi ngoài phố

Vừa chạm đến tiền đã vỡ tan.

 

Em cũng thành mưa bay đẫm nhớ

Một giọt trong veo thủa phượng hồng

Chạm tay đau mưa đục quá

Bụi cuộc đời có để mấy ai trong ?!

 

Đi chậm thôi kẻo làm rách gió

Nước mắt người yêu trắng cả trời

Heo may quàng cổ thơm lành lạnh

Tóc bạc ngược đường chạy: - Mưa ơi!

 

NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 27494)
mưa biệt giam những ngày đầu hạ nhớ nhũng cơn bão rớt đất cũ qua ba chục năm mưa giông vẫn tồn tại
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 26424)
Làm sao để mỗi chữ trong thơ có thể trở thành một đơn vị nghệ thuật độc lập, có khả năng đứng vững như một người? Đó là một thách đố đối với những người sành chơi thơ, chơi chữ. Tạo được những câu thơ có thể đọc xuôi, đọc ngược, bỏ một số chữ đầu, cuối, mà vẫn là thơ...
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 27624)
Môi mọng tím bầm những dấu răng da thịt ấy đã nhàu nhò một dạo những ghế nệm trong xe không bao giờ khai láo những bàn tay vò nát ngực căng đầy
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 29483)
mùa này sương muối nhiều mặt nước lặng buồn như nồi sa thạch hoàng hôn chớ dám mượn chỗ đặt lưng. chiều hình như hẹp lại.
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31146)
Nghe em nói giọng Quảng Nam lòng như có gió thổi ngang bất ngờ đậm đà như tiếng quay tơ mượt mà như tiếng ầu ơ cuối trời
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31777)
thương cho mình một đời khốn khó đi trên một chân mà lội hết địa cầu từ đông sang tây đường dài thăm thẳm gậy trúc trên tay khập khiễng múa may
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32509)
Những chùm hôn Không hoa, không lá và không tuổi Theo gió Qua ngàn dâu xanh Qua mái tóc em Ngập ngừng Những bộ cánh bay biến đâu mất
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30751)
Có thật không một ngày nỗi trầm cảm bị trầm cảm không thể tiếp tục chờ đợi trong mỏi mòn buông thõng đôi tay rồi âm thầm lui về vùng tối
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30765)
Lăn từ đỉnh cao lăn nhào xuống dốc Đến chỗ ta ngồi nó nằm trơ khấc Ta thì đi ngược nó thì lăn xuôi Nó chẳng nhọc công ta thì tốn sức
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 25425)
Chúng ta đang ở nơi nhiều toan tính thường tình Mỗi mặt người đều ẩn sự dối trá Trong một đêm nào đó năm ngón tay gầy của anh đã siết chặt em với sự cảm thông