- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,393,435

Thơ Như Quỳnh de Prelle

23 Tháng Tám 20199:00 CH(Xem: 1202)


 

 

nhu quynh
Nhà thơ - Như Quỳnh de Prelle 

 

 
Một bài thơ về chính tôi

Tôi ý thức về cơ thể gầy của tôi 

2 xương quai xanh nhô lên trong chiếc cổ áo rộng 

2 bầu vú cạn sữa phẳng lỳ 

chứa đầy những cục hạch nhỏ 

di tích của đất nước tôi 

chiến tranh và nghèo đói 

 

Tôi ý thức về gương mặt gầy của tôi 

gương mặt của gò má cao hàm rộng 

những nụ cười chất chứa nhiều đắng cay kết lại 

thành những nếp nhăn V line 

 

Tôi ý thức về đôi mắt sáng của tôi với đôi mắt kính 

màu tím gắn liền cánh bướm 

tôi chỉ tháo nó ra trong bóng đêm khi tôi ngủ 

Có lúc tôi không thể nhìn thấy gì ngay cả lúc mặt trời sáng rực 

Có lúc trong đêm tối trùng trùng tôi nhìn thấy những bài thơ 

những ý niệm 

cuộc đời 

 

Tôi ý thức về vầng trán rộng của tôi 

ADN của mẹ 

trí thông minh và cảm xúc bất ngờ 

 

Tôi ý thức về mái tóc màu phương đông xa xôi 

đếm được vài sợi bạc 

tóc tôi rụng như mùa lá chết 

rụng suốt quanh năm 

 

Tôi ý thức về đôi bàn tay của tôi 

gầy guộc xương khẳng khiu cứng cỏi 

đôi bàn tay tôi yêu nhất 

đẹp nhất 

đôi bàn tay viết 

đôi bàn tay nâng niu tình yêu 

 

Tôi ý thức về giọng nói của tôi 

cất lên bằng tiếng việt vang vọng 

trầm bổng nhớ quê hương 

 

Tôi ý thức về cách phát âm của tôi 

và những ngôn ngữ khác 

tôi nhút nhát đứng trước sân khấu 

để cất lời để trình diễn 

 

Tôi ý thức về sự nhầm lẫn của mọi người dành cho chính tôi 

Tôi ý thức về sự ghét bỏ dành cho tôi 

Tôi ý thức được những thị phi với tôi 

Tôi ý thức thức về sự tự do của tôi 

Tôi ý thức về sự tối giản của tôi 

Tôi ý thức về sự ngây ngô của tôi 

 

Tôi ý thức về chính tôi 

sự tồn tại của tôi 

sự gầy của tôi 

sự xấu một cách tự nhiên của tôi 

 

Tôi yêu chính tôi 

cơ thể gầy guộc 

đôi mắt sáng 

nụ cười hiền

giọng nói trầm trầm 

 

Tôi yêu chính tôi 

những nếp nhăn 

sự phẳng lỳ

sự không toàn bích 

 

Tôi yêu chính tôi 

ADN của mẹ cha 

của quê hương đất nước này

của tình nhân loại bốn phương 

 

Tôi yêu chính sự tồn tại này 

 

Như Quỳnh de Prelle 


 

Trên đồi Waterloo

con nói về Napoleon thất bại đầy kiêu hãnh 

tự hào người đàn ông của lịch sử muôn đời 

con nói về Wellington người đàn ông chiến thắng 

chàng trai quyền quý 

đi vào lịch sử của thời đại 

 

chúng ta nói với nhau 

về thời gian đã qua nhiều hơn hiện tại 

bởi hiện tại như bắt đầu 

và sống thật trọn vẹn mỗi phút giây 

như những lúc con say sưa ngắm nhìn lịch sử 

trân trọng những con người xa lạ 

mà gần gũi 

 

chúng ta nói với nhau 

về nhân loại 

những nơi sống khác nhau 

những trận chiến 

những khắc khổ của thiên nhiên 

mang lại bao thiên tai và nghèo đói 

 

chúng ta nói với nhau 

về các dân tộc 

sự di cư 

trên những con thuyền 

hay những đường biên hàng rào thép gai 

hay những bức tường 

ngăn cách 

những bức tường của định kiến 

của sự hẹp hòi ích kỷ 

 

những bức tường máu đổ 

chia ly 

 

chúng ta hy vọng và tin yêu hơn 

ngày hôm nay 

ở đây 

trên ngọn đổi này 

con nhìn thấy những trận chiến như có thật 

trở thành người đàn ông mạnh mẽ 

dũng cảm 

và yêu thương 

 

Như Quỳnh de Prelle 



Một bài thơ mùa hè 

Đám mây xếp thành những khối vuông rubich 

Nắng chảy trên những cánh rừng 

in hình những chiếc lá 

vàng xanh đỏ úa màu trên màn trời cao rộng rãi bao la 

những hàng xe nối nhau 

buổi sáng như mọi ngày 

tắc đường 

tai  nạn 

sửa đường 

những tấm pano bảng hiệu da cam 

luôn làm cho những giật mình phanh gấp 

 

những hàng xe nối nhau 

mùa hè đi qua vội vã 

những ý nghĩ vội vã 

thoáng qua 

thật mau 

quên thật nhanh 

 

Những đám mây 

những hàng xe 

những mùa hè 

những đám đông 

sự ồn ào và tĩnh lặng 

 

tình yêu và bao dung 

ở lại 

trái tim còn biết buồn 

thổn thức 

giữa trùng trùng cuộc thế nhân gian 

 

Như Quỳnh de Prelle 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Mười Một 20197:41 CH(Xem: 659)
Tôi tạ ơn đời, những sớm mai / Cho tôi thức dậy với nụ cười / Tạ ơn nỗi nhớ từ sâu thẳm / Là không còn trống vắng trong tôi
27 Tháng Mười Một 20197:35 CH(Xem: 595)
có một thế giới khác với thế giới này \ thế giới không có gương soi \ không có ảo ảnh \ người không có bóng
27 Tháng Mười Một 20196:02 CH(Xem: 636)
Đánh vòng ngang biển thanh quang / Chân mây lũ nhạn còn đang bồng bềnh / Còn chăng đường rẽ lối riêng / Cơm ai thổi chín thơm nghiêng nữa trời
23 Tháng Mười Một 20193:57 CH(Xem: 689)
ta chìa bàn tay gầy / đưa em xem bài thơ ‘Sớm mai vừa rạng đông’ / tình cha thương con của Victor Hugo / người tài hoa được diễm phúc có nàng Drouet năm mươi năm chung tình / nhớ mãi ngày mưa Bruxelles
14 Tháng Mười Một 20198:06 CH(Xem: 758)
Hẹn nói chuyện với em bốn lần / Anh quên bật tiếng điện thoại một lần / Bắt máy không kịp một lần / Trễ hai giờ một lần
11 Tháng Mười Một 20196:54 CH(Xem: 855)
Điệu nhạc đơn độc trỗi dậy, / người ca sĩ giọng khàn đục cất cao tiếng hát mê hoặc / căn phòng tối chìm vào cung bậc / đâu đó trên môi, trong tóc / nụ hôn còn hồng da thịt / tiếng kèn đồng ngày nào thổi xuyên miền ký ức.
10 Tháng Mười Một 20199:24 CH(Xem: 696)
Không còn ai thắp ngọn nến hồng / Hạt mưa bay long lanh / Ấm áp tiếng cười ngọn gió / Ta mở cánh cửa mùa đông
05 Tháng Mười Một 20196:10 CH(Xem: 792)
Nỗi buồn em chưa bao giờ cũ / Em giấu nó như trai ngậm ngọc / Như cầu vồng sau mưa / Em giấu nỗi buồn từ sáng qua trưa / Chiều tà và đêm xuống ...
02 Tháng Mười Một 20193:46 CH(Xem: 775)
ngày chuyển điệu tiếng gọi mùa đông / cho dù sự gắng gượng không thể lóe sáng âm thanh / người ta bắt đầu chuẩn bị cho vẹn phần cuộc vui / chúng ta đang bị nghiêng trong vời vợi ngữ cảnh
02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 795)
Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi / Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh / Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi / Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi / Chửi te tua xác mướp /