- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,341,133

THƠ NGÔ QUỐC PHƯƠNG

12 Tháng Tám 20198:47 CH(Xem: 494)
May - photo UL
Mây - photo UL

DÒNG SÔNG THAY TÊN

 

Ơi cô gái rũ lụa sông Tương

giữa đô thành mấy mùa trăng trước

gặp lại em anh ngỡ ngàng

quay quắt

tâm tư theo mãi đến giờ.

 

Anh mãi là kẻ đứng ngoài

nhưng nhìn em như thần tượng

mùa cau nào úa lúa

ai dâng đến nhà em

để trầu têm cánh phụng

để em về với ai.

 

Đời một giấc mơ dài

không ngờ ngày gặp lại

tình lại càng thêm nồng.

 

Giờ anh thức từng đêm

gọi thầm thỉ tên em

và lụa kia như mới

... con sông giờ thay tên!

 

Ngô Quốc Phương

Kent, Mùa Hè 2019

 

DÒNG SÔNG XƯA

 

Có một dòng sông tuổi thơ

chảy hoài trong ký ức

có một miền thơ ngây

hiện về trong mắt trẻ hôm nay

 

hát nữa đi em

hát nữa đi anh

bài ca ngày xưa ấy

bồi hồi tim ta

khúc nhạc ấm một thời

 

có một dòng sông xa

tìm hoài như chẳng thấy

anh cầm đàn guitar

em hát say xưa

 

'dòng sông mênh mông

sóng reo đôi bờ

nhịp cầu hùng vĩ

ta bắc qua đây..."*

  

ôi những lời anh hát

từ trái tim

hôm nay em nhẩm lại

thấy thật gần

 

mùa xuân này lại về với quê ta

xin dâng một nhành hoa đồng nội

dâng lên mẹ, lên cha

niềm thương nhớ đêm ngày

 

đêm nay con ở rất xa

nhưng tim con gần lắm

như tiếng sóng âm thầm

gọi mãi quê hương...


Ngô Quốc Phương 

10/4/2015, tặng mẹ, các chị, các anh nơi xa

(* Ý một ca khúc trữ tình của Ngô Trọng Bắc những năm 1980)

 

 

MÙA THU

 

Rồi cũng đến mùa thu

gió nhẹ nhàng gọi lá

em về miền đất lạ

mùa thu bỗng bâng khuâng...

 

rồi cũng đến tình yêu

yêu càng nhiều càng lặng

ở tuổi này nó vậy

mùa thu giấu trong tim

 

anh đã đi và em đã đi

để mùa thu thành kỷ niệm trong đời

ơi chiếc lá ngày xưa vẫy gọi

đã vàng chưa trong ký ức đôi mình

 

mùa thu này em ở tận trời xa

anh khắc khoải bên phím đàn trùng xuống

thu ơi thu, sao còn đi mãi thế

dù lẽ vô thường,

vẫn

trống vắng

trông mong...

 

Ngô Quốc Phương
27/10/2014, Tặng mùa Thu nhớ nhà, nhớ phố

 

 

 

NGƯỜI CON GÁI ĐI VỀ PHÍA BIỂN

 

Này người con gái đang đi về phía biển

ở nơi ấy đẹp không, sóng có vỗ miên man

ta gửi nhé tình yêu trong gió

gió gọi sóng về, sóng sẽ hát em nghe

 

này em gái đang xuôi về nơi xa ấy

có nghe thấy chăng tiếng đất nước gọi ta

ôi quê hương bao năm trời hậu chiến

giấc ngủ vẫn chưa lành, oan ức khóc từng đêm

 

em hỏi anh bao giờ mùa trăng đầy

và biển kia sẽ thôi còn khắc khoải

anh trả lời ngày ấy sẽ không xa

đến nhẹ nhàng như biển kia, sóng vỗ

 

sớm nay dậy, mặt trời dâng nắng sớm

ban an lành cho muôn cõi chúng sinh

và biển kia bập bềnh cơn sóng nhẹ

vẫy gọi cánh buồm thương nhớ tự do...

 


Ngô Quốc Phương
23/8/2013, Gửi biển xa và sóng thương

 

 

NỖI BUỒN, BẢN CELLO VÀ ĐÊM

 

Khi ta buồn, ta lại đến tìm em

bản Cello đưa tình đêm vào giấc

giọt giọt mơ màng,

giọt giọt rơi

 

Khi ta buồn ta ghì em vào lòng

da diết, xót xa, quấn quanh nhau muôn lối

khi em buồn ta có hát cho em?

này bàn tay ai chới với,

kìa tình đang yêu chia cắt

này giận hờn gọi nụ hoa đơn côi

kìa nụ hôn làm lành trong dạ tiệc

dạ tiệc một mình

quấn quýt nỗi buồn đêm

 

Khi ta buồn Cello hỡi ta tìm em

và trao em tinh yêu mùa gió chướng

phím đàn em ngất ngây tình muôn kiếp

 

Khi ta buồn

ta tấu khúc tình em

 

Ngô Quốc Phương

02.8.2013, hẹn hò đêm đêm

 

 

ĐI XUYÊN MÀN ĐÊM

 

Tôi đi xuyên màn đêm để gặp chính mình

bước chân đi mà lòng rơm rớm

không nhìn lại mà lòng còn khắc khoải

ánh sáng nào ở cuối con đường?

 

Tôi đi trong tình thương của bè bạn chân tình

trái tim non nhận an ủi ủi an

ôi đường xa mà lòng thêm chắp cánh

thoáng thấy nhẹ lòng, thoáng thấy bâng khuâng.

 

Mơ trong miền xa có bao điều mời gọi

mơ bóng ai về tặng một búp tự do

bàn tay ai, vòng tay ai mở rộng

chia sẻ, sẻ chia, vượt giông tố bão bùng

 

Tôi đi trong triền miên tìm vượt cơn ác mộng

gông cùm nào còn cản bước đồng bào

kìa nỗi sợ đang nguẩy ngoe, ngoe nguẩy,

nhen nhóm trong ai bởi kìm, kẹp, nhà tù

 

Kìa hỏa châu bỗng nổ tung trời đêm tăm tối

kìa ánh sáng vạn hoa bỗng rực rỡ đổ về

kìa vầng dương nồng nàn tình yêu tỏa chiếu

bóng tối đâu rồi, hay đã tự cút đi?

 

Hôm nay đi trên con đường mơ ước

vẫn nhớ hoài những lối nhỏ đơn côi

vẫn thương hoài bao phận đời khốn khó

mong ánh sáng mau về sưởi ấm bạn tôi!

 

Sidcup, Mùa nắng lên, 13/5/2013

 

NGÔ QUỐC PHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Hai 20197:19 CH(Xem: 1273)
Bên này không ai nghĩ / chỉ nghe họ hát / bóng tôi chảy sau bàn tay thực chứng / một ngọn nến /
20 Tháng Hai 20196:06 CH(Xem: 2306)
những nụ mai vàng chúm chím / trong lòng người đã mãn khai / bước vào vườn xuân bất tận / ngẩn ngơ gặp đóa xuân hoài /
20 Tháng Hai 20195:08 CH(Xem: 2034)
tôi chở mùa xuân về hết / trao em một cánh mai chiều / hình như ngoài kia đang tết / hay lòng tôi đã xuân theo...
20 Tháng Hai 20194:58 CH(Xem: 2054)
những loài chim thêu ngôn ngữ của mình lên vách thời gian / bây giờ anh chạm biết / tiếng chim thêu lưỡi cuốc của cha lên cây gạo đầu làng / bắt gặp mỗi mùa sang / tiếng chim thêu giọt mồ hôi mẹ vãi từ thúng sang nia / bồ gạo trong nhà luôn đầy một nửa /
17 Tháng Hai 20199:44 CH(Xem: 2482)
anh rủ em về tinh cầu mầu nhiệm của chúng ta trăng sao hò hẹn giữa ban ngày em nghe không đất trời lòng ta rào rạt
25 Tháng Giêng 201910:53 CH(Xem: 3207)
Nơi này chỉ có nắng thôi / Còn bao yêu dấu đã trôi theo người / Từ khi người bỏ cuộc chơi / Có con sáo nhỏ hót lời chia xa. /
24 Tháng Giêng 201911:42 CH(Xem: 2871)
Ý đi vào an nhiên / Tâm đi vào tịch diệt. / Cội cây tịch mịch giữa giá rét, giữa thảm cỏ xanh mướt, giữa đất trời sơ nguyên / Lẽ hóa sinh nhiệm mầu /
15 Tháng Giêng 20198:09 CH(Xem: 3491)
sông truồng mình khoả nắng / mái chèo xiêu xiêu mưng hàng rong / con mắt nhìn dậy sóng /
09 Tháng Giêng 20198:38 CH(Xem: 3566)
Chẳng có quyền gì hôm nay em được nghĩ đến mình / Hôm qua tưởng niệm ở Việt Nam và Campuchia / Bao nhiêu người chết không / còn tìm được cốt / Tác giả Khúc hát sông quê đã ra đi sau những ngày ốm mệt / Dù ông khiến ta thao thiết / mỗi hạt vừng /
07 Tháng Giêng 20194:58 CH(Xem: 3125)
Liệu cơn gió sẽ thổi lên phân chất / cát đá tung bay, canh bài gỡ gạc / rồi vết thương tự xé toang chỗ rách? / - Cho tôi xin mua lại Đất Nước mình. /