- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Giá như không có em

12 Tháng Năm 201112:00 SA(Xem: 134453)

rac_dh-content

 Xin Cho Tôi Rác_ ảnh ĐH 


không còn bên cạnh

em còn có nét nhàu tơ nõn

khoát lên thân thể trong suốt những nỗi buồn

tôi thì không

trơ trẽn tợ chai bia, cạn

 

tôi thồn vỏ chai vào thùng rác

rồi thấy chúng nằm trống hốc một bài thơ toang hoác như những hố tử thần trên đường phố

giá như không có em

xe xúc cát đã đổ lấp san bằng lỗ hổng của tôi như một con đường nứt nẻ sau cơn địa chấn ký ức

trống trải chỉ còn dày đặc những nín câm của ý nghĩ

dồn cục trong phạm vi trừu tượng

như một tác phẩm điêu khắc từ đá tảng

 

 

không còn bên cạnh

em còn có nét buồn của thất lạc

nằm trong tròng mắt xanh biếc

tôi thì không

vẹo vọ như tựa đề những bài thơ bị dụi gí trong cái gạt tàn thuốc

 

tôi hất bỏ vào thùng rác

rồi nhìn thấy chúng nằm ngổn ngang một bài thơ rụi tàn như một thành phố sau cơn hỏa hoạn nhiệt đới

giá như không có em

xe rác thành phố chắc sẽ mang tôi đi đến khu vực dành cho những bài thơ tứ cố vô thân

lề đường chỉ còn lác đác những mảnh vụn của giấy viết

rơi rải từ khe hở của xe rác cũ kỹ

chờ một cơn gió chướng bốc lên thi vị hóa một câu chuyện

như chiếc lông chim ký ức của Forest Gump

 

hỏi, chim gõ kiến chỉ sách nhiễu từng hồi lơ đãng

có tiếng hót lười lĩnh trên đỉnh cây thông xa xăm mùa xuân thịnh vượng

và những nóc nhà hơ hải đón nắng về

chỉ riêng tôi cọng cỏ ưu phiền nhìn những lánh xa trú trong hồn bụi bặm

không biết đâu là giới hạn

của đớn đau

 

 

 

NNguong

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Tám 20253:24 SA(Xem: 7192)
Hôm nay vẫn buồn như hôm qua Anh ủ ngày rưng rưng thớ lá Tầm nhìn không xa hơn nỗi nhớ Có những giấc mơ vàng nhựa thời gian
05 Tháng Tám 20253:54 CH(Xem: 7253)
Chiếc phi cơ né vội / hay hành khác né đây / xuống một phi đạo nhỏ / nơi phi trường láng giềng / nắng còn đang đổ lửa / nhưng lòng người nóng hơn?
29 Tháng Bảy 202512:33 SA(Xem: 8557)
không phải nhớ một người / không hối tiếc một điều / chỉ là khoảnh khắc / nghe gì đó lệch đi trong lòng / người thân thương / thành xa lạ / và vết nứt mở ra /
26 Tháng Bảy 20252:53 SA(Xem: 8933)
Tôi đi qua tháng Sáu bằng một giấc ngái ngủ / đạp vỡ tiếng ve chưa kịp gào / trên sân thượng nhà ai còn một bóng người hong tóc / và một ý nghĩ vừa khô
26 Tháng Bảy 20251:03 SA(Xem: 7313)
Chiến tranh không thương xót những cuộc tình / Ngăn ký ức xếp đầy kỷ niệm / Những bài thơ tình vẫn giấu kín / Hạnh phúc nồng nàn khi ta biết xa nhau
23 Tháng Bảy 202512:49 SA(Xem: 8534)
LTS: Giới thiệu thi sĩ Đào Duy Anh- Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu – Nhà thơ Đào Duy Anh sinh năm 1952 tại vùng đất Phù Cát, Bình Định – nơi gió Lào thổi qua những triền cát và ký ức – Đào Duy Anh không chỉ là một nhà thơ mà còn là một kẻ lữ hành cô độc trong những cõi mộng mơ... Ông thuộc thế hệ thi sĩ đã đi qua nhiều biến thiên của đất nước, tiếng gọi từ những vết thương chưa kịp lành trong những trái tim lặng lẽ. / Trong thơ ông, cái đẹp không phải là đích đến, mà là chỗ rẽ của cảm xúc – nơi thi ca không cần tuyên ngôn, chỉ cần một hơi thở cũng đủ thắp sáng cả một khoảng tối chưa kịp gọi tên. Trân trọng mời quí Văn Thi Hữu và Bạn đọc của Hợp Lưu cùng bước vào thế giới thi ca của Đào Duy Anh. Tạp Chí Hợp Lưu
22 Tháng Bảy 202511:16 CH(Xem: 8639)
những dòng sông đã bỏ tôi đi thật xa / cuộc đời thì vẫn vậy / vẫn mỗi ngày nỗi nhớ lại ùn lên / làm sao quên / con đường về / trần gian không tiếng gọi / em vội vàng chi / qua sông hồ biển thẳm / mà lãng quên từ mấy kiếp luân hồi /
10 Tháng Bảy 20254:37 CH(Xem: 8094)
Ánh mắt ấy đã làm ta lạc lối / Những ngày xanh bên ghế đá sân trường / Em hiền hòa như mặt nước sông Hương / Mà bão nổi trong lòng ta cuộn sóng
10 Tháng Bảy 20252:40 SA(Xem: 10301)
Có đến rừng chiều nghe xấp xỉ / tuổi cây và lá già ngang nhau/ làm sao hồn mộc trong phế tích/ gạ gẫm miên son một chút màu
04 Tháng Bảy 202510:24 CH(Xem: 8983)
và chúng đã, đang lừa được những người khốn khổ / làm họ khổ hai lần, vì đã khổ rồi, lại bị lừa dối / chúng chôn họ hai lần, đã chết rồi, chúng bới họ lên, giả danh họ, rồi khi dùng xong rồi, thì quăng ném xuống lỗ huyệt và lấp kín / chúng toan giơ tay che kín bầu trời / đánh cắp mặt trời / cướp đi ánh sáng / cướp đi những khả năng của nhận thức, của lương tri / phá nát những bến bờ cuối cùng của hy vọng / bịt đi những tia sáng cuối cùng từ bàn tay cuối cùng giơ lên mong tìm niềm hy vọng cuối...